"Sư huynh, tia lửa từ lòng bàn tay huynh lúc nãy... đó là pháp thuật sao?"

Thạch Thịnh khẽ mỉm cười: "Đó là Viêm Hỏa thuật, đệ cũng biết mà. Trước khi mất trí nhớ, năm nào việc dọn dẹp bia đá này cũng là do đệ đảm nhiệm đấy."

Trong mắt Lý Văn loé lên một tia kinh ngạc.

"Đợi sau khi về chế biến xong Đào Hoa nhưỡng, ta sẽ dạy lại cho đệ những pháp thuật mà đệ từng biết."

Nói xong, Thạch Thịnh cởi giày, khoác gùi lội xuống nước. Lý Văn cũng làm theo, đôi chân trần bước vào làn nước trong vắt.

Đáy đầm hơi trơn trượt, lại đang là đầu xuân nên nước vẫn còn khá lạnh. Cảm giác tê buốt từ lòng bàn chân truyền lên khiến Lý Văn không tự chủ được mà rùng mình một cái.

Thấy dưới chân Thạch Thịnh loé lên hào quang màu xanh lục, đoán là huynh ấy dùng linh lực bảo vệ, Lý Văn cũng học theo, hội tụ linh lực xuống đôi bàn chân. Cảm giác lạnh lẽo biến mất ngay tức khắc, hắn không còn thấy nước đầm buốt giá nữa.

Thạch Thịnh đưa một tay xuống nước, tay kia giữ gùi. Một cột nước từ giữa đầm dâng lên, rơi chính xác vào trong gùi của hắn.

"Mỗi lần ủ rượu, chúng ta đều phải lấy nước ở tầng sâu nhất của Thanh Khưu đầm." Thạch Thịnh nói với Lý Văn.

Lý Văn cũng đưa tay xuống nước, vận chuyển linh lực. Thế nhưng thay vì một cột nước dâng lên như Thạch Thịnh, dưới tay hắn lại chỉ có vô số bong bóng khí sủi lên ùng ục.

"Sư đệ, hãy khống chế linh lực, đưa nó xuống sâu dưới đáy đầm, sau đó thử bao bọc lấy một khối nước rồi kéo nó lên."

Lý Văn làm theo chỉ dẫn, phân tách một tia linh lực từ lòng bàn tay thăm dò xuống đáy đầm. Tia linh lực như một dải lụa quấn quanh, tạo thành một bức tường linh khí khóa chặt khối nước bên trong, sau đó hắn điều khiển linh lực kéo nó lên mặt nước.

Thế nhưng, cột nước vừa mới nhô lên khỏi mặt đầm đã lập tức nổ tung. Nước bắn tung tóe khiến cả Lý Văn và Thạch Thịnh đều ướt sũng như chuột lột.

"Sư đệ, khống chế lực đạo mạnh thêm chút nữa, nếu không vừa ra khỏi mặt nước nó sẽ rất dễ tan vỡ." Thạch Thịnh không hề giận khi bị ướt áo, trái lại còn ân cần nhắc nhở.

Lý Văn nhìn sư huynh bị mình làm ướt, vẻ mặt lộ rõ sự lúng túng. Hắn hít sâu một hơi, lần nữa đưa tay xuống đầm. Dưới sự khống chế của linh lực, cột nước lại nhô lên. Lần này Lý Văn vô cùng căng thẳng, chỉ sợ nó lại nổ tung một lần nữa.

Thạch Thịnh nhận ra sự lo lắng của sư đệ, liền tiến tới vỗ vai hắn: "Khống chế linh lực cần giữ tâm thái bình thản. Khí tức mà loạn, linh lực cũng sẽ loạn theo."

Nghe lời sư huynh, Lý Văn cố gắng trấn tĩnh lại tâm hồn. Quả nhiên, cột nước đã thuận lợi rơi vào trong gùi của hắn.

Thấy vậy, Thạch Thịnh hài lòng gật đầu. Hắn đã đầy gùi nước nên lội ngược trở lại bờ. Lý Văn nhìn gùi nước Thanh Khưu đầy ắp trong tay, lòng tràn ngập cảm giác thành tựu.

"Sư đệ, chúng ta mau trở về thôi, tối nay còn phải bắt đầu công đoạn ủ rượu nữa!"

Nghe Thạch Thịnh gọi, Lý Văn quay lại thấy sư huynh đã đi xong tất vớ, đứng trên bờ chờ đợi. Hắn không dám chậm trễ, nhanh chóng bước lên bờ, xỏ giày vào.

Hai sư huynh đệ cõng gùi nước, men theo con đường đá dài dằng dặc trở về núi.

Khi trời sụp tối, cả hai mới về tới sân nhỏ.

Đổ nước từ gùi vào chậu gỗ, Thạch Thịnh thả những cánh hoa đào đã phơi khô vào. Những cánh hoa vốn khô héo, vừa chạm vào nước đầm liền nhanh chóng hút nước, trở nên tươi tắn, hiện lên sắc đỏ hồng mê người.

"Sư đệ, hai chúng ta khiêng chậu gỗ vào phòng luyện đan đi. Ta cần dùng lò luyện đan để ủ Đào Hoa nhưỡng."

Nói rồi, Thạch Thịnh bưng chậu gỗ hướng về phía phòng luyện đan.

"Dùng lò luyện đan để ủ rượu sao?"

Lý Văn hơi ngạc nhiên. Thay vì chưng cất theo cách thông thường mà lại dùng lò luyện đan, chuyện này quả thực khiến hắn cảm thấy vô cùng mới mẻ.

Khi Lý Văn bưng chậu gỗ đựng đầy cánh hoa đào vào phòng luyện đan, Thạch Thịnh đã mở nắp lò từ trước.

Hắn đưa mắt quan sát căn phòng. Trên các bức tường đều kê tủ gỗ, bên trong chứa đầy những bình thuốc lớn nhỏ đủ loại và vô số dược thảo.

Ngay giữa phòng là một lò luyện đan cao cỡ đầu người, phía dưới có một hố lửa nhỏ. Thạch Thịnh lúc này đang đứng trên thang, cẩn thận đổ chậu nước hoa đào của mình vào trong lò. Sau đó, hắn quay sang ra hiệu cho Lý Văn đưa chậu nước còn lại cho mình.

"Sư đệ, ngoài sân có ít củi khô, đệ ra ôm một ít vào đây, chúng ta chuẩn bị bắt đầu."

Lý Văn gật đầu. Lúc ban ngày hắn đã thấy đống củi khô chất ở góc sân, cứ ngỡ là dùng để nấu cơm, không ngờ lại là dùng cho lò luyện đan.