Phàm Cốt

Chương 25. Kết giới tổn hại, Tàn Hà Công đột phá Kết Băng kỳ

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

“Ực..Ực…Ực”

Làm một hớp rượu lớn vào miệng, ông ta đột nhiên nhếch môi cười nói.

“Sinh làm người, có thể tu thân, có thể độ người, có thể như nước, ở dưới vực sâu tội ác nhưng vẫn hướng về thiện… Nói nghe hay lắm”.

Nói xong lời này, hắn tiếp tục uống một hợp rượu, sau đó dung tay áo thay khăn để lau miệng, rồi tiếp tục lầm bà lầm bầm.

“Không ngờ nhiều năm sau, thế mà lại nghe thấy những lời này từ miệng một đệ tử ngoại môn không ký danh, buồn cười, thật buồn cười!”

Dứt lời, hắn nghiêng người lấy tay chống đầu ngáp một hơi, sau đó nhìn về phía Thanh Trúc cư, giọng điệu chợt trở nên vô cùng ác liệt.

“Ở dưới vực sâu tội ác nhưng vẫn hướng về thiện, nếu đây cũng là đạo tâm của ngươi, vậy thì hãy lấy thủ đoạn hộ đạo của ngươi ra cho ta xem đi. Kiếm Cửu ta đây ghét nhất là những kẻ ăn nói ngông cuồng!”

Vào buổi tối nọ chín ngày sau.

Dương Lộc sơn, Tử Trúc lâm.

“Rầm!”

Hứa Thái Bình một thức “Ngưu Giác Băng Sơn”, đánh bay một con yêu lang đang xông về phía hắn.

Có điều, ngay sau đó lại có thêm hai con yêu lang tấn công từ phía sau lưng Hứa Thái Bình.

“Chân khí đã tiêu hao gần hết, xem ra đã đến lúc nên trở về rồi”

Hứa Thái Bình không cam lòng nhìn về phía sâu trong rừng trúc.

Ở sâu trong rừng Tử Trúc, một con thi quỷ đã thối rữa đang cầm một cái búa lớn đập mạnh vào một tảng nham thạch dưới đất.

Dưới tảng nham thạch này chính là con suối nguồn nước chảy vào Thanh Trúc cư, chỉ cần đập vỡ tảng đá che trên con suối rồi bịt nó lại, mạch nước chảy vào Thanh Trúc cư sẽ bị cắt đứt.

Đến lúc đó, không chỉ linh thảo trong vườn thuốc khô héo, ngay cả kết giới của Thanh Trúc cư cũng có thể mất hiệu lực.

“Rầm!”

Lúc này, con thi quỷ kia lại nặng nề đập một phát lên tảng đá, tạo thành làn sóng linh lực đánh ra và vô số đá vụn bay tứ tung.

Nhát búa này làm cho tảng đá khắc đầy phù văn nứt ra thêm một đường.

“Ranh con, bây giờ đổi ý vẫn còn kịp!”

Thi quỷ cầm búa, nở nụ cười đáng sợ ngoái đầu lại nhìn về phía Hứa Thái Bình.

Không có gì phải nghi ngờ, con thi quỷ này chính là thân thể mới mà trành quỷ nhập vào.

“Hươu chết vào tay ai vẫn chưa biết được đâu!”

Hứa Thái Bình vừa nói, vừa vận chân khí trong cơ thể, thi triển chiêu thức “Bôn Ngưu Tạc Trận”.

Nương theo một đạo âm thanh như trâu rống, hai con yêu lang xông về phía hắn bị mấy quyền ảnh đột ngột xuất hiện đánh bay, không ngừng kêu rên.

“Bịch!”

Nhân lúc chúng bị đánh lùi, Hứa Thái Bình nhanh nhẹn cầm lấy một cây trúc tím, mượn lực đàn hồi của nó bật nhảy lên cao, thoát ra khỏi vòng vây của yêu lang.

“Ngay cả mấy con yêu lang cũng không đối phó được mà vẫn muốn ngăn cản ta đào mạch nước? Trốn đi, cứ tiếp tục trốn đi, thêm vài ngày nữa, để ta xem ngươi trốn đi đâu!”

Nhìn theo hướng Hứa Thái Bình chạy trốn, trên mặt con trành quỷ kia hiện lên một nụ cười cứng đờ.

Kể từ khi phát hiện mạch nước là con suối nằm trong Tử Trúc lâm, trong chín ngày qua, đây đã không phải lần đầu tiên Hứa Thái Bình tới đây ngăn cản trành quỷ, nhưng lần nào cũng thất bại trở về, điều này khiến trành quỷ càng thêm đắc ý.

Trở lại Thanh Trúc cư.

“Rào rào…”

Hứa Thái Bình múc một gáo nước trong chum xối lên người, rửa đi lớp mồ hôi bẩn trên người mình.

Sau khi tắm xong xuôi, hắn nhanh chóng lau khô nước trên người, thay bộ quần áo sạch sẽ khác rồi đi vào phòng ngủ, ngồi vào chiếc bàn đơn giản cho chính hắn tự làm.

“Lần thứ năm đánh lén trành quỷ thất bại, lần này sử dụng chừng sáu phần sức mạnh, giảm một phần so với lần trước, con trành quỷ kia cũng không phát hiện khác thường. Điểm yếu của ba con yêu lang đó cũng đã thăm dò rõ ràng, con có sẹo ở khoé mắt bị thương chân sau, có thể tấn công từ đằng sau. Con nhỏ nhất bị thương mắt, phản ứng chậm hơn hai con còn lại…”

Hứa Thái Bình cầm bút ghi chú lại kinh nghiệm thu được từ lần đánh lén này.

Trong năm lần đánh lén, đặc biệt là hai lần cuối cùng, hắn đã có cơ hội giết chết ba con yêu lang, nhưng để đánh lừa trành quỷ và tránh bị thương trước khi quyết chiến sinh tử với nó, hắn đã cố ý giấu nghề.

“Đã thăm dò năm lần liên tiếp, con trành quỷ kia cũng nghĩ đó là toàn bộ thực lực của mình. Kế tiếp mình chỉ cần cố hết sức đề cao công lực, tốt nhất là có thể nâng Tàn Hà Công lên đến giai đoạn kết băng luôn”.

Hứa Thái Bình đặt bút xuống, lặng lẽ ngẫm lại, một lát sau hắn bước tới bên giường ngồi xuống.

Sau khi nâng Tàn Hà Công lên tới giai đoạn kết băng, không chỉ lực phòng ngự của cương khí Tàn Hà hộ thể sẽ tăng lên đáng kể, còn có thể làm cho chân khí Tàn Hà ngưng nước thành băng.

“Nếu như đột phá giai đoạn kết băng, mình có thể mua mấy vò rượu để trong khối băng, như vậy con trành quỷ kia chắc chắn sẽ không phát hiện”.

Hắn nhìn mấy vò rượu mạnh đặt trên đầu giường.

Mặc dù người của Tây Phong các thờ ơ với trành quỷ, nhưng khi Hứa Thái Bình muốn mua đồ, họ vẫn phái linh cầm giao hàng tới.

Tiếc rằng linh cầm giao hàng những lần này không phải Bạch Hồng, chúng đều rất lạnh lùng, không thì Hứa Thái Bình cũng có thể nhờ chúng giúp đỡ.

“Đừng cứ mải nghĩ đến việc nhờ vả người khác, chẳng phải Linh Lung tỷ tỷ đã nói rồi sao? Ở dưới chân núi này, đệ tử ngoại môn không ký danh chỉ có thể dựa vào chính mình”.

Hứa Thái Bình lắc đầu trấn tĩnh lại.

Hắn bỏ một hạt linh tinh Hoàng Đậu vào miệng, sau đó bắt đầu chuẩn bị thử nâng chân khí Tàn Hà trong cơ thể lên đến giai đoạn kết băng.

Chớp mắt đã thêm ba ngày trôi qua.

Trong mấy ngày qua, Hứa Thái Bình gần như chẳng ăn uống gì mà chỉ tập trung tu luyện Tàn Hà Công, ngay cả nguồn nước trong vườn đã bị cắt cũng không dao động chút nào, cứ như đã tiến vào trạng thái quên mình.

“Thằng oắt con, ra đây nhận lấy cái chết đi nào!”

Vào chiều hôm nay, trành quỷ lại dẫn theo ba con yêu lang đi tới cổng Thanh Trúc cư.

Mặc dù bị Hứa Thái Bình quấy phá trễ nải vài ngày, nhưng cuối cùng con trành quỷ này cũng đã bịt kín con suối trong Dương Lộc sơn và rừng Tử Trúc kia.

“Rầm!”

Thấy người trong phòng chậm chạp không đáp lời, trành quỷ từ trên lưng yêu lang nhảy xuống, sau đó dùng quỷ khí chém vào cửa chính của Thanh Trúc cư.

“Ầm!”

Tuy kết giới xung quanh Thanh Trúc cư chưa biến mất hoàn toàn, nhưng uy lực của nó đã yếu hơn rất nhiều, hoàn toàn không thể làm trành quỷ bị thương như lúc trước.

“Quả nhiên uy lực của kết giới đang yếu bớt”.

Trành quỷ nhe răng cười.

“Ranh con, đêm nay bổn quân sẽ canh giữ ở đây. Khi nào kết giới biến mất triệt để sẽ là giờ chết của ngươi, đến lúc đó ta nhất định sẽ cho ngươi nếm thử cảm giác muốn sống không được, muốn chết cũng không xong ra sao!”

Nó đứng trước cổng Thanh Trúc cư cười to.

Vào lúc này, Hứa Thái Bình đã tu hành mấy ngày liên tiếp trong phòng mở mắt ra.

Ngay khi hắn mở mắt, sương mù xám trắng lượn lờ quanh người hắn đột nhiên ngưng tụ thành băng, ngay cả chiếc chiếu dưới chân hắn cũng đóng băng một mảng lớn.

“Ngưng khí thành băng, mình đột phá giai đoạn kết băng rồi!”

Hứa Thái Bình nhìn những bông tuyết bay lượn lờ xung quanh mình, trong mắt tràn đầy hưng phấn.

Sau khi đột phá giai đoạn kết băng của Tàn Hà Công, hắn đã đủ tư cách đột phá cảnh giới Khai Môn.

Điều quan trọng hơn là, có chân khí Tàn Hà Ngưng Băng hộ thể này, tỉ lệ hắn thắng khi đối đầu với con trành quỷ kia chắc chắn sẽ cao hơn rất nhiều.