Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Sau khi cố trấn tính lại, Hứa Thái Bình đưa mắt nhìn về phía mấy vò rượu mạnh trên đầu giường.
Sau đó hắn mặc kệ trành quỷ kêu gào khiêu khích ở ngoài sân, xách mấy vò rượu mạnh đi ra sân trước, đến bên cạnh chỗ mà hắn đã đặt bẫy sẵn.
“Chỉ cần có thể làm cho âm hồn của ngươi thoát xác, mấy vò rượu này sẽ là thứ chém đầu ngươi”.
Hứa Thái Bình nhìn cổng sân ở phía trước, sau đó treo mấy vò rượu này lên trên cái bẫy.
…
Đêm khuya.
“Rầm rầm!”
Sau khi cảm ứng được sức mạnh của kết giới yếu đi vài phần, trành quỷ bắt đầu thúc giục ba con yêu lang đâm vào cổng sân Thanh Trúc cư.
Lúc này Hứa Thái Bình đã đứng canh sẵn trong chính giữa sân.
Hắn kéo dây cung căng ra như trăng tròn, chân khí Tàn Hà bao trùm mũi tên, toàn bộ hóa thành một chi băng tiễn, không ngừng phát ra hàn khí.
“Rầm!”
Lúc này, dưới sự tấn công của ba con yêu lang, chút linh lực còn sót lại của kết giới Thanh Trúc cư đã cạn kiệt, cổng sân lập tức bị một con yêu lang đâm nát.
“À hú…”
Yêu lang đã ngửi thấy mùi của Hứa Thái Bình từ trước đó, chúng gầm gừ lao về phía hắn như ba luồng gió mạnh, còn trành quỷ thì thận trọng đi sát theo sau.
“Vèo!”
Hứa Thái Bình thả tay ra, mũi tên đã lên dây sẵn kéo theo tiếng xé gió đâm xuyên cổ con yêu lang gần nhất, chân khí Tàn Hà bao trùm trên mũi tên lập tức hoá thành bông tuyết, đóng bang con yêu lang kia.
Nhìn thấy cảnh này, trành quỷ hơi giật mình, mấy lần trước đánh nhau, nó chưa từng thấy Hứa Thái Bình dùng chiêu này.
“Phịch…”
Nhân lúc trành quỷ mất tập trung, Hứa Thái Bình ném cung tên trong tay, lăn về trước một vòng như đã tính trước, vừa khéo tránh được con yêu lang thứ hai đang nhào tới.
“Vù!”
Hứa Thái Bình không do dự chút nào, ngay khi vừa đứng dậy, hắn rút cây trường đao giắt bên hông ra, vận chân khí Tàn Hà chém một nhát.
Bởi vì chưa học đao pháp nên nhát đao vừa rồi của Hứa Thanh Phong cực kì vụng về. Đáng lẽ yêu lang chỉ cần nghiêng người là có thể né tránh, nhưng đây lại là con yêu lang bị thương chân sau, kết quả nó không thể né tránh, bị chặt đứt luôn một chân.
Trong nháy mắt, ba con yêu lang mất đi hai con, chỉ còn lại con mà trành quỷ đang cưỡi.
“Thình thịch, thình thịch, thình thịch!”
Sau khi giết chết hai con yêu lang, Hứa Thái Bình vẫn không dừng lại, thân hình nhỏ nhắn lao về phía trành quỷ trên lưng yêu lang như một cơn gió.
“Ngươi muốn chết!”
Con trành quỷ kia vừa sợ vừa giận, khi Hứa Thái Bình chỉ còn cách nó hai trượng, trành quỷ trên lưng yêu lang chém một nhát về phía Hứa Thái Bình từ xa.
“Ầm!”
Kiếm chưa tới, kiếm khí đã đi đầu.
Một tia kiếm khí màu đen dài hơn một trượng hệt như cái lưỡi liềm sắc bén to lớn, mạnh mẽ quét ngang qua người Hứa Thanh Phong.
Nhưng đối mặt với nhát kiếm này của trành quỷ, Hứa Thanh Phong chẳng những không né tránh, ngược lại còn bật nhảy lên ngay trước tia kiếm khí đó như thể không muốn sống, tung quyền đấm về phía trành quỷ.
“Ầm!”
Một tiếng động lớn vang lên, chân khí Tàn Hà hộ thể trên người Hứa Thái Bình bị kiếm khí chém vỡ vụn thành những bông tuyết, có điều bản thân hắn không bị thương chút nào, vẫn bật nhảy lên cao, đồng thời tung quyền đấm về phía trành quỷ trên lưng yêu lang.
“Sao lại như thế? Hắn sao có thể đỡ được nhát kiếm này của mình?”
Trành quỷ cứ tưởng nhát kiếm vừa rồi dù không thể giết Hứa Thái Bình, thì ít nhất cũng có thể đánh hắn trọng thương ngã xuống đất, hoặc cũng có thể khiến hắn dừng lại không thể tiến, hoàn toàn không ngờ chân khí Tàn Hà hộ thể của hắn lại đỡ được nhát kiếm này.
“Ầm!”
Ngay khi trành quỷ đang khó hiểu, nắm đấm của Hứa Thanh Phong đã hạ xuống.
Nó không kịp vung kiếm, đành phải ngưng tụ quỷ khí trên người mình, lấy tay phải làm lá chắn đỡ đòn.
“Ầm!”
Điều khiến trành quỷ lại khiếp sợ nữa là lực của cú đấm này vượt xa tưởng tượng của nó, đấm cho nó ngã xuống khỏi lưng yêu lang.
“Chẳng lẽ thằng nhóc này che giấu thực lực? Chết tiệt! Biết thế lúc nãy đã dùng hết toàn lực rồi!”
Khi vừa ngã xuống đất, trành quỷ lập tức hiểu ra.
Nhưng sau khi thành công đánh trúng một đòn, hiển nhiên Hứa Thái Bình không có ý định cho nó cơ hội thở dốc.
“Thanh Ngưu Băng Sơn!”
Như để cổ vũ cho mình, Hứa Thái Bình hét lên bằng chất giọng còn hơi non nớt của mình, sau đó khí lạnh băng sương chợt xuất hiện quanh người hắn. Những luồng khí lạnh này lập tức tụ thành một cái đầu thanh ngưu cực lớn. Cùng với nắm đấm của Hứa Thái Bình, nó nặng nề đánh vào người con trành quỷ kia.
“Ầm!”
Lại thêm một tiếng động cực lớn, âm khí dày đặc quấn quanh người trành quỷ bị chiêu “Thanh Ngưu Băng Sơn” của Hứa Thái Bình đấm vỡ nát, thân thể của quỷ thi cũng nặng nề ngã xuống đất.
“Bôn Ngưu Tạc Trận!”
Không đợi trành quỷ đứng lên, một quyền bao trùm bởi bằng băng tinh đã đấm vào người nó.
“Ầm, ầm, ầm…”
Chiêu thức Bôn Ngưu Tạc Trận này đặc biệt nhất ở chỗ, chỉ cần người thi triển có đủ chân khí, quyền thế sẽ không dừng lại, hơn nữa uy lực còn sẽ ngày càng gia tăng. Trừ phi ngươi có tu vi áp đảo, không thì hoàn toàn không thể đỡ được quyền thế.
Đã thế Hứa Thái Bình còn dùng chân khí Tàn Hà để thi triển quyền này. Mỗi quyền đấm vào người đối phương sẽ còn bao phủ một lớp băng, chỉ sau bốn, năm quyền, cơ thể quỷ thi của con trành quỷ kia đã biến thành một tảng băng lớn.
Đương nhiên khuyết điểm của chiêu thức này cũng rất rõ ràng, chỉ cần thu quyền, tiếp theo phải cần một thời gian rất dài để khôi phục chân khí, trong lúc này ngươi sẽ vô cùng suy yếu.
“Nhóc con… Dù quyền thế của ngươi có mạnh tới đâu thì cuối cùng… cuối cùng… cuối cùng cũng sẽ đến lúc cạn kiệt chân khí… Bây giờ thu quyền, ta… sẽ còn suy xét cho ngươi được thoải mái!”
Hiển nhiên con trành quỷ kia cũng nhìn ra điểm thiếu sót của cú đấm này. Nó bèn nhịn đau, bắt đầu lên tiếng uy hiếp Hứa Thanh Phong.
“Ầm, ầm, ầm…”
Hứa Thái Bình không thèm nhìn nó, hai tay vẫn liên tục lần lượt đấm ra, ngay cả khi hai tay đã trầy da sứt thịt, hắn vẫn không hề nháy mắt lấy một cái.
Có điều sau khoảng hơn hai mươi quyền, rõ ràng nắm đấm của hắn đã trở nên nặng nề hơn, tốc độ tung quyền cũng bắt đầu chậm lại.
“Lại đây, đấm tiếp đi nào, chỉ cần ngươi nghỉ một lát thôi, bổn quân sẽ có thể chém cho ngươi chết ngay!”
Thấy quyền thế của Hứa Thái Bình dần yếu đi, trành quỷ lập tức cười gằn nói khích.
“Ầm!”
Cũng chính lúc này, sau khi tay phải đấm một quyền, Hứa Thanh Phong lại chậm chạp không thể nâng tay trái lên.
“Ha ha, quả nhiên ngươi đã cạn kiệt chân khí…”
Thấy vậy, trành quỷ lập tức cười phá lên, chuẩn bị âm hồn ly thể, nhưng tiếng cười của nó rất nhanh đã im bặt.
“Rầm!”
Một tiếng động lớn vang lên, mặt đất dưới chân trành quỷ độ nhiên sụp đổ, nó như một pho tượng đá rơi xuống cái bẫy hố mà Hứa Thái Bình đã chuẩn bị sẵn.
Đúng vậy, Hứa Thái Bình dồn hết sức lực thi triển Bôn Ngưu Tạc Trận là để khiến cho trành quỷ rơi xuống hố sâu này.