Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Phủ chủ tới địa bàn mình tự nhiên phải bồi tiếp, Miêu Nghị cười khan nói:
- Điều kiện đơn sơ, để cho phủ chủ chê cười.
Dương Khánh thuận miệng hỏi:
- Tại sao còn chưa xây dựng lại?
Miêu Nghị đáp:
- Đông Lai động bị người tàn phá thành như vậy, thuộc hạ rút kinh nghiệm xương máu, nuôi thêm một ít nhân mã phòng ngự, cho nên hết sức bận rộn khẩn trương…
Ánh mắt của hắn nhìn về phía Dương Khánh tràn đầy mong đợi, lần trước ta cứu con gái ngươi ngươi chưa thưởng ta, lần này ta lại cản một kiếp cho con gái ngươi, còn bắc sẵn thang cho ngươi hạ đài, phải chăng là nên thưởng cho ta chút gì…
Bận rộn khẩn trương… Ngươi xác nhận ngươi là bận rộn khẩn trương mà không phải những nguyên nhân khác?
Tần Vi Vi cắn môi nhìn nhìn, thầm nhủ trong lòng, phát hiện tên này thật sự không biết xấu hổ, lừa sơn chủ lại lừa gạt phủ chủ, gan chó tày trời…
Dương Khánh không ngốc, liếc Miêu đại động chủ một cái, biết lời lẽ giọng điệu của hắn như vậy là ý muốn gì.
Lại liếc mắt sáu nhẫn trữ vật trên tay Miêu Nghị, còn dám than nghèo với ta sao?! Y quay đầu lại, làm như không hiểu gì cả.
Miêu Nghị không biết nói gì đành lủi thủi theo sau, thầm rủa trong lòng, lại không tiện mở miệng đòi.
Điều kiện đơn sơ, hơn hai ngàn nhân mã tản ra bốn phía, tự tìm địa phương nghỉ chân.
Yêu Nhược Tiên trong một sơn động trợn trắng mắt, không muốn gặp bất cứ ai bèn lắc mình ẩn sâu vào trong rừng núi.
Trước mắt chỗ tốt nhất nơi đây chính là nhà gỗ của Miêu Nghị, bọn Dương Khánh cũng chỉ có thể khuất tất ở tạm.
Vào trong nhà gỗ, bên trong cũng không tới nỗi đơn sơ như bề ngoài, tuy chim sẻ nhỏ nhưng vẫn đầy đủ ngũ tạng, bình thường cũng là địa phương chứa bộ thuộc Đông Lai động nghị sự, hiện tại chứa Dương Khánh và các lộ sơn chủ cũng không thành vấn đề.
Dương Khánh vừa vào nhà gỗ lập tức chiếm ghế của Miêu đại động chủ, các sơn chủ khác tự động chia nhóm hai bên đứng ngay ngắn.
Phủ chủ không ban thưởng, Miêu Nghị cũng không tiện giải đãi phủ chủ, dù sao đã tới địa bàn của mình, quay đầu lại nhìn Nguyên Phương kêu một tiếng:
- Chuẩn bị một mâm rượu thịt thức nhắm ngon!
Những người khác cũng không cần phải quan tâm, hơn hai ngàn nhân mã, hắn cũng không thể chiếu cố hết được, chỉ cần chiêu đãi phủ chủ và các lộ sơn chủ là được.
Nguyên Phương đang muốn lĩnh mệnh đi, ai ngờ Dương Khánh lạnh nhạt nói:
- Không cần, trước hết bắt đầu từ chuyện Trường Phong động, Hùng Khiếu!
- Có thuộc hạ!
Hùng Khiếu bước ra khỏi hàng ôm quyền.
Dương Khánh hỏi:
- Trường Phong động là ai tấn công?
Miêu Nghị cụp mắt xuống đứng bên cạnh làm như không biết chuyện gì xảy ra, không cần đoán cũng biết sẽ xảy ra chuyện gì.
Quả nhiên, Hùng Khiếu chỉ về phía Miêu Nghị:
- Đông Lai động chủ Miêu Nghị gây nên!
Dương Khánh liếc về hướng Miêu Nghị:
- Bản tọa cho ngươi cơ hội tự giải thích.
Miêu Nghị bước ra khỏi hàng chắp tay, cương quyết thoái thác:
- Bẩm phủ chủ, Hùng Khiếu vẫn muốn đưa thuộc hạ vào chỗ chết, lời của y hoàn toàn không đáng tin. Trước khi đại quân phủ chủ đi tới, Hùng Khiếu đang dẫn người truy sát thuộc hạ. Không biết y có cấu kết với Lưu Cảnh Thiên hay không, hai bên lại muốn liên thủ vây công thuộc hạ.
Miêu đại động chủ quá mức tự cao, bằng vào chút nhân mã của hắn cũng đáng cho Hùng Khiếu cùng Lưu Cảnh Thiên vây công…
- Nói hươu nói vượn!
Hùng Khiếu nổi giận.
Dương Khánh nhàn nhạt lên tiếng nói:
- Chớ có lạc đề!
Miêu Nghị vu hãm không thành bèn nói:
- Chuyện của Trường Phong động không có bất cứ quan hệ gì với thuộc hạ, nếu không phải sơn chủ bản sơn tới tra xét, thuộc hạ còn không biết Trường Phong động lại xảy ra chuyện kinh người như vậy.
Hắn quay đầu lại nhìn về phía Hùng Khiếu:
- Cho dù là vu hãm người khác cũng phải đưa ra chứng cứ, xin hỏi Hùng sơn chủ có chứng cứ gì không?
Giọng điệu của hắn đã trở nên tâm bình khí hòa, làm như đang nói sự thật, nắm lẽ phải trong tay, không còn hô to ‘cẩu tặc có dám quyết một trận tử chiến’ như khi gặp Hùng Khiếu trước đó, thường thì kẻ chiếm phần hơn sẽ không nóng nảy, sẽ làm bộ bình thản. Dương Khánh cũng nói:
- Hùng Khiếu, nếu có chứng cớ cứ lấy ra đây, bản tọa sẽ xử lý công bình!
Hùng Khiếu đáp:
- Nhân mã tập kích Trường Phong động chỉ bắt đi ba người Viên Chính Côn, Lý Tín cùng Tôn Kiều Kiều, ai có thù oán với ba tên này, ai muốn đưa ba người bọn họ vào chỗ chết, câu trả lời đã hiện ra hết sức rõ ràng!
Dương Khánh nhìn về phía Miêu Nghị:
- Ngươi còn có lời gì để nói?
Dĩ nhiên là đánh chết Miêu Nghị cũng sẽ không thừa nhận, trừng mắt nhìn Hùng Khiếu, cười lạnh nói:
- Hùng sơn chủ không khỏi quá ỷ thế hiếp người rồi, vậy cũng là chứng cớ sao? Nếu như vậy cũng coi là chứng cớ, lúc trước Phạm Nhân Phương cùng Phương Tử Ngọc hạ sát thủ với ta cũng là động chủ dưới tay Hùng sơn chủ, có phải ta cũng có thể mang ra làm chứng cớ hay không?
Mọi người bên ngoài ai nấy tỏ vẻ chuyện không liên quan tới mình, đây là chuyện chó cắn chó thường hay thấy, không cần biết ai giết ai. Bất quá chỉ là một động chủ dám lớn tiếng dõng dạc, ung dung điềm tĩnh với một sơn chủ ngay trước mặt phủ chủ, chưa chắc không có nguyên nhân được phủ chủ dung túng.
Đổi lại là động chủ bình thường, ở trước mặt phủ chủ nào có tư cách nói chuyện.
Dương Khánh nhìn về phía Hùng Khiếu, chờ y lấy ra chứng cớ.
Hùng Khiếu trở nên bó tay, biết chuyện này không tốt, lúc này bèn nói sang chuyện khác cắn ngược lại:
- Chẳng lẽ trước đó người tập kích Thiếu Thái sơn ta, giết hai tên thị nữ thiếp thân của ta, ngươi dám nói không phải là ngươi?
Mọi người bên cạnh nghe vậy giật mình kinh hãi, bọn họ có nghe thấy chuyện của Trường Phong động, nhưng chuyện Thiếu Thái sơn gặp tập kích còn chưa kịp truyền ra, ai nấy đều kinh ngạc nhìn về phía Miêu Nghị. Chẳng lẽ tên này còn tấn công tới Thiếu Thái sơn, còn giết thị nữ thiếp thân Hùng Khiếu sao? Hắn có thực lực mạnh như vậy sao, Hùng Khiếu làm ăn kiểu gì vậy?
Ngay cả Tần Vi Vi cũng giật mình kinh hãi, ngạc nhiên nhìn về phía Miêu Nghị, chẳng lẽ tên này đã thật sự tấn công Thiếu Thái sơn!?
Miêu Nghị lộ vẻ hoang mang ngơ ngác, cau mày nói:
- Hùng sơn chủ, ngươi quả thật là càng ngày càng quá mức hoang đường, ngươi nói ta tấn công Thiếu Thái sơn ư? Quả thật là buồn cười, ta không hiểu ngươi đang nói cái gì.
Hắn lại nhìn Dương Khánh chắp tay nói:
- Phủ chủ, Hùng sơn chủ đang vu hãm thuộc hạ, chỉ bằng vào chút nhân mã dưới tay, làm sao thuộc hạ có thể đi tấn công Thiếu Thái sơn. Thật là đáng chết, xin phủ chủ trị tội Hùng Khiếu!
Hùng Khiếu nổi giận, chỉ chỉ tới:
- Tiểu tặc, ta tận mắt nhìn thấy, ngươi còn dám nói láo!
- Cẩu tặc!
Miêu Nghị cũng giậm chân, chỉ đối phương gầm thét:
- Hai phủ đều biết ngươi muốn đẩy ta vào chỗ chết, không nghĩ tới ngươi hoang đường tới mức này, lại vu hãm nhiều lần, chẳng lẽ khi dễ người trong thiên hạ dễ ức hiếp lắm sao? Không phải ngươi muốn giết ta sao, được, ta cho ngươi cơ hội, có dám đi ra ngoài quyết một trận tử chiến với ta không?!
Đối phương người đông thế mạnh hắn không thể thắng, nhưng dựa vào một thân pháp bảo nhất phẩm, đơn đấu vẫn còn có cơ hội.
- Cho là ta sợ ngươi sao!
Hùng Khiếu tỏ vẻ đánh thì đánh.
Thật ra thì trong lòng y không nắm chắc, nhưng trước mặt nhiều người như vậy không thể nào tỏ ra mềm yếu, huống chi y cũng biết ngay trước mặt Dương Khánh không đánh nổi.
Quả nhiên, Dương Khánh lạnh nhạt nói:
- Phải chăng các ngươi cho rằng bản tọa không tồn tại?!
Miêu Nghị và Hùng Khiếu lập tức thõng tay mà đứng, không dám nhảy loạn.
Dương Khánh lại hỏi Hùng Khiếu:
- Ngươi chính mắt thấy là hắn tập kích Thiếu Thái sơn ư?
- Đúng vậy!
Hùng Khiếu bi phẫn đáp:
- Mặc dù hắn mang mặt nạ, nhưng một thân chiến giáp cả người lẫn long câu kia, còn có thương trong tay hắn, cùng với vật cỡi của hắn, trừ hắn ra không còn ai khác!
- Vu hãm! Thuần túy là vu hãm!
Miêu Nghị lập tức đối mặt Dương Khánh giải thích:
- Sau khi Đông Lai động gặp tập kích, thuộc hạ vẫn không rời đi khu vực Đông Lai động, phủ chủ minh giám!
Sau khi tấn công Thiếu Thái sơn, Miêu Nghị đã kiểm tra lại, bên này không có để lại bất kỳ chứng cớ nào, hắn biết chuyện này không gạt được ánh mắt của Dương Khánh, nhưng hắn sẽ không thừa nhận.
- Ta tận mắt nhìn thấy, ngươi còn dám nói dối!
Hùng Khiếu giận trừng mắt.
Miêu Nghị phản kích:
- Ngươi đã nói người ta mang mặt nạ, làm sao ngươi có thể nhìn ra là ta? Ngươi không thấy rõ ràng là ai!
- Chiến giáp và long câu ngươi cũng có thể giả mạo sao?
- Nếu như có người cố ý gài tang vật hãm hại ta, đây cũng là chuyện có thể xảy ra.
- Ngươi cho rằng ngươi là thứ gì, ai lại cố ý gài tang vật ngươi?
- Hùng Khiếu ngươi rất có thể, nhiều lần muốn đẩy ta vào chỗ chết, rốt cục ngươi lại giảo biện chối bỏ. Nhưng công đạo tự tại lòng người, có phải là ngươi làm hay không, mọi người biết rõ ràng trong lòng!
- Tất cả im miệng cho ta!
Dương Khánh giơ tay lên vỗ tay vịn ghế một cái, mắt lạnh quét qua hai người câm miệng, cuối cùng rơi vào trên người Hùng Khiếu:
- Lấy chứng cớ ra, bản tọa sẽ xử công bằng cho ngươi!
Hùng Khiếu chắp tay nói:
- Bộ thuộc Thiếu Thái sơn tận mắt nhìn thấy không phải số ít, thuộc hạ bản bộ có hàng chục người có thể làm chứng!
- Phủ chủ!
Miêu Nghị lập tức chắp tay nói:
- Thuộc hạ Hùng Khiếu nhất định cùng một giuộc với y, thuộc hạ của y không thể làm nhân chứng. Nếu như có thể làm chứng, nhân mã Đông Lai động ta cũng chứng minh chúng ta không hề rời khỏi Đông Lai động!
Hùng Khiếu:
- Phủ chủ, có thể tra hỏi từng tên thủ hạ của hắn, nhất định chân tướng sẽ nước cạn lòi đá!
Đùa gì thế! Đây là chuyện Miêu Nghị sợ nhất, đem thủ hạ mình ra nhất nhất tra hỏi. Chịu nghiêm hình đánh khảo, không ai có thể bảo đảm bọn họ sẽ giữ miệng kín như bưng, đến lúc đó chắc chắn sẽ bại lộ mọi chuyện.
Sở dĩ hắn khăng khăng một mực không nhận là vì không tin mình cứu nữ nhi Dương Khánh, Dương Khánh còn có thể ép mình vào bước đường cùng. Nếu quả thật là như vậy, nhất định sẽ làm cho thủ hạ hai phủ sinh lòng bất mãn, vì một động chủ Đông Lai động nho nhỏ như mình mà ảnh hưởng lòng người hai phủ, Dương Khánh sẽ không làm chuyện bất lợi như vậy.
Lúc này hắn bèn phản kích:
- Phủ chủ, rõ ràng là Hùng Khiếu âm mưu nhục hình bức cung. Nếu y giao thủ hạ của y cho thuộc hạ tra hỏi, thuộc hạ cũng có thể cạy miệng bọn họ, chứng minh bọn họ là bị Hùng Khiếu chỉ điểm, cố ý vu hãm thuộc hạ!
Lúc này hắn nhất định phải ngăn trở vì thủ hạ mình, nếu không sau này còn ai chịu bán mạng cho hắn.
Hai người ở đó cãi qua cãi lại không ngừng, ngay cả các sơn chủ khác cũng cảm thấy đau đầu thay phủ chủ. Một kẻ là thủ hạ tâm phúc theo sơn chủ nhiều năm, một người là ân nhân cứu mạng nữ nhi sơn chủ, trong chuyện tranh chấp như vậy, thiên vị bên nào cũng không tiện, cũng sẽ dễ dàng khiến cho những người khác bất mãn trong lòng.
Bất quá về tình, phần lớn sơn chủ vẫn đứng về phe Hùng Khiếu, chỉ là một động chủ dám lớn lối với sơn chủ như thế, không khỏi vô cùng tệ hại.
- Hai người các ngươi cãi nhau xong chưa?
Dương Khánh hừ lạnh một tiếng, hai người chỉ trích lẫn nhau nhất thời ngừng lại.
- Hùng Khiếu, nếu ngươi không thể lấy ra chứng cớ thiết thực, chuyện này tạm thời gác lại!
Dương Khánh đưa ra quyết định tại chỗ.
Hai mắt Hùng Khiếu trợn to mấy phần:
- Phủ chủ...
Thấy ánh mắt sắc bén của Dương Khánh quét tới, lời vừa lên tới miệng Hùng Khiếu vội vàng nuốt trở vào, sắc mặt xụ xuống, nắm chặt hai quả đấm từ từ lui trở về.
Trong lòng Miêu Nghị thở phào nhẹ nhõm, nghĩ thầm không uổng công ta liều mạng cứu con gái ngươi.
Đám người Nguyên Phương đứng nghiêm bên ngoài nhà gỗ cũng thở phào nhẹ nhõm, phát hiện mặc dù động chủ có hơi ‘bất thường’, nhưng cũng là kẻ dám làm dám chịu, rốt cục đã gánh vác giúp mọi người.
Ai ngờ trong nhà Dương Khánh chợt đổi đề tài, không lạnh không nóng nhìn chằm chằm Miêu Nghị hỏi:
- Chuyện báo dối Hùng Khiếu tập kích Đông Lai động, ngươi chuẩn bị giải thích thế nào?
Mọi người không nhịn được ngơ ngác nhìn nhau, phát hiện giữa Hùng Khiếu và Miêu Nghị thật đúng là dây dưa không thể nào kết thúc.
Miêu Nghị ôm quyền trả lời:
- Trận tiền đã báo với phủ chủ, cũng không phải là báo dối, mà là lúc ấy bị gạt cho nên trúng kế, mới tưởng lầm là Hùng Khiếu gây nên!
Dương Khánh lạnh nhạt hỏi:
- Có chứng cớ gì không?
Miêu Nghị đáp:
- Có.
Dương Khánh bình thản cụp mắt xuống:
- Trình lên!
Miêu Nghị đã sớm chuẩn bị chuyện này, lập tức quay đầu ra lệnh cho bên ngoài:
- Nguyên Phương, dẫn người tới!
Chỉ chốc lát sau, Nguyên Phương đẩy một tu sĩ nơm nớp lo sợ chật vật không chịu nổi đi vào, chính là tên hàng tốt bắt được lúc trước Quy Nghĩa sơn tấn công Đông Lai động.
Miêu Nghị chỉ tên hàng tốt bẩm báo với Dương Khánh:
- Người này tên là Khâu Tiện, chính là bộ thuộc sơn chủ Quy Nghĩa sơn Tô Bưu Vạn Hưng phủ.
Dương Khánh giương mắt nhìn:
- Khâu Tiện, ngươi là thủ hạ của Tô Bưu ư?
Khâu Tiện còn chưa mở miệng, Miêu Nghị đã lật tay lấy Nghịch Lân thương ra nơi tay, chỉ y cảnh cáo:
- Phủ chủ muốn hỏi, nếu có một câu nói dối, Miêu mỗ nhất định giết không tha!
- Dạ!
Khâu Tiện sợ hết hồn hết vía lại nhìn Dương Khánh khom người nói:
- Dạ!
Dương Khánh lại nhìn chằm chằm Miêu Nghị nói:
- Ta đang hỏi, không cần ngươi chen lời.
- Dạ!
Miêu Nghị gật đầu một cái tỏ vẻ đã hiểu.
Dương Khánh lại hỏi Khâu Tiện:
- Tu vi ngươi thế nào, nhận chức vụ gì ở Quy Nghĩa sơn?
Khâu Tiện khẽ thi pháp, xuất ra quang ảnh Bạch Liên nở ba cánh trên Mi Tâm, đáp:
- Bạch Liên tam phẩm, nghe lệnh dưới quyền Quy Nghĩa sơn Triều Ba động, không có chức.
Dương Khánh lại hỏi:
- Tại sao các ngươi tấn công Đông Lai động?
Khâu Tiện có vẻ khẩn trương đáp:
- Cụ thể tại sao tấn công, tiểu nhân cũng không biết, chỉ nghe phía trên có lệnh, nói sơn chủ Trấn Hải sơn Tần Vi Vi tới Đông Lai động, nói bất kể người nào bắt sống hay giết được Tần Vi Vi đều có trọng thưởng!
Lời này vừa nói ra, các sơn chủ ngơ ngác nhìn nhau, trong nháy mắt cũng hiểu ra, rõ ràng tấn công Đông Lai động là nhắm vào nghĩa nữ Dương Khánh, không cần phải nói nhất định là Lưu Cảnh Thiên muốn tìm Dương Khánh báo thù rửa nhục!