Phi Thiên

Chương 210. Bám lấy không tha

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tần Vi Vi khẽ mấp máy môi, liếc nhìn Miêu Nghị, mình lại làm liên lụy tới hắn một lần.

Dương Khánh khẽ vuốt cằm, một tu sĩ Bạch Liên tam phẩm tầng dưới chót nghe lệnh động phủ không biết tình huống cụ thể mới đúng, nếu như biết rõ ý đồ của Lưu Cảnh Thiên như lòng bàn tay, vậy y cũng phải nghi ngờ lời của Khâu Tiện là thật hay giả.

Lại hỏi:

- Lúc ngươi rơi vào tay Miêu động chủ, có khai ra sự thật này không?

Khâu Tiện nghe tim mình như chìm xuống, y đã được báo trước về vấn đề này, nếu không nói đúng theo dặn dò, Miêu Nghị sau lưng sẽ không bỏ qua cho, sau khi hơi do dự bèn nhắm mắt đáp:

- Chưa hề khai sự thật, lúc bị bắt tiểu nhân nói với Đông Lai động chủ mình là người của sơn chủ Thiếu Thái sơn Hùng Khiếu Nam Tuyên phủ.

Dương Khánh khẽ cau mày:

- Vì sao phải nói như vậy?

Khâu Tiện đáp:

- Chỉ vì lúc tiểu nhân bị bắt, Miêu động chủ xuất thủ rất nặng, làm tiểu nhân lòng mang oán hận. Trước đó tiểu nhân nghe nói sơn chủ Thiếu Thái sơn Hùng Khiếu và động chủ Đông Lai động Miêu Nghị không hợp, vì oán hận nên muốn khích bác trả thù!

Dương Khánh quét nhìn Miêu Nghị và Hùng Khiếu, cười lạnh một tiếng nói:

- Xem ra thủ hạ ta nội đấu đã xú danh vang dội, đến nỗi mọi người bên ngoài đều biết!

Hùng Khiếu và Miêu Nghị im lặng, Dương Khánh lại hỏi:

- Vậy vì sao sau đó ngươi lại khai thật?

Khâu Tiện đáp:

- Chỉ vì sau đó Miêu động chủ phát hiện khác thường, không phù hợp với lời khai của tiểu nhân, Miêu động chủ tra khảo, tiểu nhân không thể làm gì khác hơn là khai thật.

- Thì ra là như vậy!

Dương Khánh hừ hừ một tiếng, bình thản hỏi Miêu Nghị:

- Miêu động chủ, lời y nói có thật không?

- Bẩm phủ chủ, quá trình đúng là như thế, y nói không sai.

Miêu Nghị cầm thương ôm quyền nói với Dương Khánh, quay đầu lại căm tức nhìn Khâu Tiện, gằn giọng nói:

- Tiểu nhân hèn hạ, lại dám khích bác ly gián, thiếu chút nữa làm hại ta và với Hùng sơn chủ nội đấu!

Mọi người cười lạnh trong lòng, hai người các ngươi vốn đã nội đấu với nhau từ trước, còn cần người khác khích bác sao?

Thế nhưng còn chưa phản ứng kịp, lại nghe Miêu Nghị quát:

- Ác tặc như vậy, Miêu mỗ có thể nào tha cho ngươi!

Chỉ thấy hàn quang chợt lóe trong tay hắn, mũi thương sắc bén đâm vào sau lưng Khâu Tiện ở vị trí tim, ba vòi máu tươi theo mũi thương ba cạnh bắn vọt ra.

- Ngươi...

Khâu Tiện trợn to hai mắt cố gắng quay đầu lại chỉ Miêu Nghị, tựa hồ muốn nói gì.

Miêu Nghị không cho y cơ hội tiếp tục nói chuyện, mũi thương khẽ vặn, quét ngang phá vỡ lồng ngực, tuôn ra một vũng máu tươi.

Khâu Tiện ngã xuống đất dường như có vẻ chết không nhắm mắt, vẫn trợn to hai mắt nhìn chằm chằm Miêu Nghị, rõ ràng đối phương nói chỉ cần mình khai theo lời dặn sẽ…

Miêu Nghị rung thương giũ sạch vết máu, thu vào nhẫn trữ vật, quay đầu lại nói:

- Lôi ra đi!

Nguyên Phương tiến lên nhanh chóng lôi thi thể Khâu Tiện đi, chỉ còn lại một vũng máu trên mặt đất, mùi máu tanh dần dần tràn ngập trong nhà gỗ.

Bên trong nhà yên tĩnh lặng lẽ, mọi người ngơ ngác nhìn nhau.

Hùng Khiếu khẽ rùng mình, tiểu tử này hạ thủ không nương tay chút nào. Vốn y cảm thấy trong lời Khâu Tiện còn có chỗ sơ hở, muốn ép hỏi nữa, ai ngờ Miêu Nghị quả quyết không có cho y cơ hội.

Vừa đúng lúc Miêu Nghị cũng nhìn y một cái, ánh mắt hai người va chạm vào nhau tóe lửa, lại nhanh chóng quay đầu lại tránh ra, địch ý rõ ràng không cần phải nói.

Dương Khánh không tỏ thái độ gì đối với chuyện này, ánh mắt nhìn sang Tần Vi Vi, cuối cùng lại hỏi Miêu Nghị:

- Nếu sau đó biết lời của Khâu Tiện là giả, vì sao không kịp thời báo lên trên?

Miêu Nghị sửng sốt, chuyện đến đây nên chấm dứt rồi mới phải, vì sao Dương Khánh còn bám lấy không tha?!

Hắn đang nhanh chóng suy tư nên trả lời như thế nào, ai ngờ Tần Vi Vi chợt đi ra khỏi hàng, ôm quyền nói với Dương Khánh:

- Bẩm phủ chủ, sau đó Miêu Nghị từng báo lại với thuộc hạ, là thuộc hạ quên báo lên cho ngài!

Lời này vừa nói ra, các sơn chủ khác không có gì, ngược lại làm Dương Khánh hơi sững sờ, ánh mắt lấp loáng.

Người khác không biết thật giả, y há có thể không biết, cho dù là nàng quên báo thật, sau khi hội hợp với y cũng phải lập tức nhắc tới chuyện này, chẳng lẽ còn không đủ để nhắc nhở nàng báo lại?!

Đây là muốn giải vây cho Miêu Nghị ư? Dương Khánh thầm nhủ trong lòng, không phải là nha đầu này luôn luôn không hợp với tiểu tử này sao?

Miêu Nghị cúi đầu thấp xuống, cũng đang cúi đầu suy nghĩ, nữ nhân này làm gì vậy… Giúp ta giải vây ư, nàng tốt tới mức này sao?

Dương Khánh đứng lên, lớn tiếng nói:

- Cho dù là như vậy, nhưng trước đó hắn không biết tra xét rõ ràng, báo lên một cách hồ đồ, thiếu chút nữa làm sai lệch phán đoán địch tình của bản tọa, chuyện lớn như vậy há là một câu ‘sơ ý sai lầm’ là có thể cho qua?! Nếu sau này ai ai cũng làm việc qua loa chểnh mảng như vậy, chẳng phải hai phủ ta sẽ tràn ngập nguy cơ, không thể bỏ qua dễ dàng như vậy được!

Miêu Nghị ngạc nhiên trợn to mắt nhìn y, không thể bỏ qua, là muốn xử lý ta sao?

Mọi người cũng ngẩng đầu nhìn lại, Hùng Khiếu ngược lại sáng mắt lên.

Tần Vi Vi khẽ nhếch đôi môi, cũng ngạc nhiên nhìn Dương Khánh.

Nguyên Phương cùng Lại Vũ Hàm ngoài nhà nghe vậy ngơ ngác nhìn nhau, cũng đều dỏng tai lên.

Ánh mắt Dương Khánh rơi vào mặt Miêu Nghị, phất tay hạ lệnh:

- Kể từ bây giờ trở đi, miễn đi chức vị động chủ Đông Lai động của Miêu Nghị!

Chỉ trong khoảnh khắc Miêu Nghị hoang mang ngơ ngác, còn cho là mình nghe lầm, nhưng cũng biết không nghe lầm, chức động chủ Đông Lai động mà mình liều mạng chém giết mới đoạt được đã mất rồi sao?!

Trong lòng hắn hiểu, đương nhiên là Dương Khánh có quyền làm như vậy.

Hắn cũng không phải là Dương Khánh trước đây bị Lư Ngọc cách chức điều tới Nam Tuyên phủ, khi đó Dương Khánh dưới cơn nóng giận có thể tạo phản, Miêu Nghị hắn có dám tạo phản hay không?!

Hùng Khiếu nhìn về phía Miêu Nghị ngẩn người, thiếu chút nữa bật cười thành tiếng. Ta để cho ngươi cưỡng từ đoạt lý, ngươi cho rằng không có chứng cớ thì không thể làm gì được ngươi sao?!

Các lộ sơn chủ đều là người từng trải, biết rõ chênh lệch giữa tu sĩ bình thường và động chủ, tay cầm tài nguyên mười vạn tín đồ hưởng hết vinh hoa phú quý không nói, hàng năm cũng thu được một số Nguyện Lực Châu. Khoan nói thu nhập mười viên Nguyện Lực Châu hạ phẩm, cho dù là tùy tùng thân tín bên cạnh phủ chủ cũng không có được đãi ngộ này, nếu có ban thưởng khác lại là chuyện khác.

Mọi người biết rõ, đổi lại bất cứ kẻ nào đối mặt kết quả xử phạt như vậy cũng khó lòng tiếp nhận, tâm lý hụt hẫng còn khó chịu hơn cả bị giết chết. Nhất là tình huống Miêu Nghị, bịt được lỗ hổng lớn Hùng Khiếu, lại bị phủ chủ đi theo lỗ hổng nhỏ trừng phạt.

Không trách trước đó phủ chủ không truy cứu, có lẽ là chờ tới lúc này, xem ra đã sớm chuẩn bị để cho Miêu Nghị xuống đài.

Ánh mắt Dương Khánh lạnh lùng quét qua phía dưới, mọi người bao gồm Hùng Khiếu đều kinh sợ trong lòng, bừng tỉnh ngộ, đây là đang lấy Miêu Nghị cảnh cáo mọi người.

Có thể xử lý Miêu Nghị như vậy, là có thể xử lý những người khác như vậy, nếu có người dám lừa gạt cấp trên giống như Miêu Nghị, cho phủ chủ Dương Khánh là người mù người điếc, vậy đây chính là vết xe đổ trước!

- Đông Lai động là lãnh địa của Trấn Hải sơn, ngươi hãy chọn Đông Lai động chủ khác đi!

Dương Khánh nói với Tần Vi Vi.

Tần Vi Vi có vẻ muốn nói lại thôi, bất quá trước mặt mọi người vẫn không làm ra chuyện tổn hại uy tín của phủ chủ, chắp tay nói:

- Dạ!

Lúc lui về, nàng khẽ liếc nhìn Miêu Nghị đang đứng yên bất động.

- Hùng Khiếu!

- Có thuộc hạ!

Hùng Khiếu bước ra khỏi hàng ôm quyền lần nữa.

- Mới vừa rồi ngươi đã nghe được lời của Khâu Tiện, chuyện nội đấu giữa ngươi và Miêu Nghị đã xú danh vang dội đến bên ngoài, chuyện giữa các ngươi hãy kết thúc tại đây. Nếu để cho bản tọa phát hiện ngươi đang âm thầm động tay chân gì nữa, vậy vị trí sơn chủ của ngươi nên chuẩn bị nhường cho người khác!

Dương Khánh hừ lạnh một tiếng.

Ý y đang nói, ngươi đừng cho là ta không biết ngươi âm thầm làm những chuyện kia, trước kia ta không truy cứu, không có nghĩa là sau này không truy cứu. Hôm nay ta dứt khoát xử lý Miêu Nghị, coi như là nể tình bộ hạ cũ cho ngươi thể diện, lần sau sẽ không có chuyện tốt này.

- Dạ…

Hùng Khiếu đáp lại có vẻ khó khăn chật vật, cứ bỏ qua cho Miêu Nghị như vậy y không cam lòng, mắt thấy Miêu Nghị đã xuống đài, không có trợ thủ đối phó dễ dàng hơn rồi.

Thế nhưng y nào dám không nghe theo, nếu không mất đi nhiều hơn được.

- Phủ chủ!

Miêu Nghị đột nhiên lên tiếng, ôm quyền nói:

- Thuộc hạ nguyện chủ động thối lui ra tiên tịch, cầu xin phủ chủ gạch bỏ tiên tịch Miêu Nghị, Miêu Nghị nguyện lưu lạc chân trời góc bể làm một tán tu!

Mọi người âm thầm lắc đầu, người tuổi trẻ đúng là hành sự theo cảm tính, đây là sinh lòng oán hận, không muốn làm thủ hạ Dương Khánh nữa.

Đúng là như thế, Miêu Nghị có chút tâm ý nguội lạnh. Con bà nó, lão tử liều mạng cứu con gái ngươi, ngươi lại đối xử với ta như vậy… Không bằng ra đi với Yêu Nhược Tiên, lão tử không thèm làm chức động chủ này nữa!

Tần Vi Vi lập tức nhìn hai bên, không biết phủ chủ có đồng ý hay không.

- Ngươi cho rằng chỗ của ta là địa phương nào? Đâu phải chỗ ngươi muốn tới thì tới, muốn đi thì đi!

Dương Khánh hừ lạnh một tiếng, không phục ư, vậy sẽ cho ngươi xuống nữa:

- Tiếp tục ở lại Đông Lai động ra sức, Tần sơn chủ, sau khi trở về an bài xong xuôi, để cho hắn làm mã thừa Đông Lai động đi!

- Dạ!

Trước mặt của mọi người, Tần Vi Vi chỉ có thể đáp ứng.

Miêu Nghị trợn to hai mắt, có thể nói là thiếu chút nữa nổi giận, từ mã thừa Phù Quang động lên làm động chủ Đông Lai động, bây giờ lại từ động chủ giáng xuống mã thừa. Người khác càng leo càng cao, mình càng leo càng tụt xuống, bắt mình chăn long câu cho thủ hạ trước đây của mình ư, làm sao chịu nổi?!

Dương Khánh vung tay lên:

- Tần sơn chủ ở lại, những người khác lui ra đi!

Phủ chủ ra lệnh, mọi người hành lễ lui ra.

Miêu Nghị ra khỏi nhà gỗ sắc mặt đen kịt dưới cái nhìn soi mói của các lộ sơn chủ, sải bước đi xuống chân núi, không thèm để ý tới Hùng Khiếu bên cạnh lạnh lùng quan sát.

Diêm Tu được Miêu đại động chủ cho người đi thông báo, lúc này dẫn theo Thiên nhi và Tuyết nhi trở lại, đang chờ dưới chân núi.

Thấy Miêu Nghị xuống, ba người cùng nhau hành lễ nói:

- Động chủ!

Miêu Nghị vung tay lên, tức giận nói:

- Không dám nhận, động chủ Đông Lai động đổi người rồi, sau này các ngươi gọi người khác là động chủ đi!

Hắn bỏ lại ba người đang kinh ngạc trợn mắt há mồm sải bước rời đi…

-----------

Núi xanh phủ tuyết, tàng cây đầy băng sương.

Đi ra nhà gỗ, Tần Vi Vi đứng ở cửa đưa mắt nhìn theo thân ảnh Miêu Nghị rời đi một hồi, quay đầu nhìn tả hữu nói:

- Các ngươi lui ra!

- Dạ!

Nhân mã đứng ngoài cửa chờ lệnh chắp tay rời đi.

Tần Vi Vi quay người lại, kết quả phát hiện Dương Khánh cũng đang chống tay đứng ở phía sau khung cửa.

Xoay người đứng qua một bên, Tần Vi Vi một thân quần trắng như tuyết nhìn chân núi không nhịn được hỏi:

- Phủ chủ, không phải là ngài vẫn rất thưởng thức hắn sao, vì sao lần này liên tục giáng chức hắn hai lần như vậy?

Dương Khánh hơi nheo mắt nhìn chằm chằm bóng Miêu Nghị sải bước đi xuống chân núi, dư quang khóe mắt đảo qua nữ nhi một lượt, cố ý tránh né:

- Cần lý do sao?

Tần Vi Vi trầm ngâm, cuối cùng vẫn hỏi:

- Cha, con muốn biết tại sao.

Nàng không biết Dương Khánh chỉ là muốn thử thái độ của nàng một chút, thấy nữ nhi mình từ trước tới nay vẫn không gọi cha ở bên ngoài, hiện tại lại lấy thân phận nữ nhi cầu cạnh, lúc này xác nhận trước đó quả thật là Tần Vi Vi muốn giúp Miêu Nghị.

Ít nhiều có chút tò mò, y bèn hỏi:

- Theo ta được biết, trước nay con vẫn cảm thấy không thuận mắt tên động chủ Đông Lai động này, vẫn muốn cách chức hắn, vì sao lần này ngược lại muốn giúp hắn?

Lời này làm cho ánh mắt của Tần Vi Vi có hơi tránh né:

- Lần này hắn cứu con thoát khỏi một kiếp, còn đánh bại âm mưu của Lưu Cảnh Thiên, coi như là có công. Huống chi lần trước hắn còn từng cứu con một lần, con không muốn thiếu nhân tình.

Chuyện này cũng phù hợp với suy đoán trong lòng Dương Khánh, lại hỏi:

- Vậy con cho là ta nên xử trí hắn như thế nào?

- Xử trí như thế nào là chuyện của cha, bất quá con chỉ thắc mắc, vì sao lần này cha nhất quyết bám lấy không tha cho hắn?

- Tiểu tử này càng ngày càng vô pháp vô thiên, dưới tay có được chút nhân mã, chỉ là một động chủ nho nhỏ cũng dám dẫn người hai lần tập kích đường đường một sơn chủ.

- Xem ra trong lòng của cha, Hùng Khiếu vẫn quan trọng hơn hắn.

- Con thấy như vậy sao?

Dương Khánh quay đầu lại nhìn chằm chằm nàng hỏi.

Tần Vi Vi hỏi ngược lại:

- Chẳng lẽ là con đã hiểu sai ý cha?

Dương Khánh lắc đầu nói:

- Nếu như bàn về địa vị, tự nhiên Hùng Khiếu quan trọng hơn Miêu Nghị, ta thiên vị Hùng Khiếu là sự thật, đối mặt các lộ sơn chủ, ta cũng chỉ có thể thiên vị Hùng Khiếu. Nếu như ngay cả thủ hạ tâm phúc đi theo ta nhiều năm ta cũng không thiên vị, mà thiên vị một người mới, như vậy sẽ khiến cho lòng người bất mãn, sau này ai còn bán mạng thay ta?

- Nhưng đó cũng chỉ là ngoài mặt, nếu như không có ta dung túng, hắn lấy đâu ra nhân mã đấu với Hùng Khiếu? Ta hỏi con, con cảm thấy hiện tại hắn có phải là đối thủ của Hùng Khiếu hay không?

Tần Vi Vi trầm ngâm nói:

- Lúc người của ba đại môn phái còn chưa tới, bằng vào thực lực trên tay hắn, chỉ sợ Hùng Khiếu cũng có chút kiêng kỵ, hắn có thể công vào Thiếu Thái sơn giết hai tên thị nữ thiếp thân Hùng Khiếu chính là chứng minh. Bất quá hôm nay đệ tử của ba đại môn phái đến tay của Hùng Khiếu dồi dào như vậy...

Lời còn chưa dứt, Dương Khánh đã nói tiếp:

- Chính là đạo lý này, bây giờ là tiểu tử Miêu Nghị kia chiếm hạ phong. Tiểu tử này vô pháp vô thiên gây chuyện lớn đến mức này, đã tạo cho Hùng Khiếu đầy đủ lý do đối phó hắn. Hắn có thể làm như vậy, chẳng lẽ Hùng Khiếu không thể làm như vậy?