Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Nghe nói có liên quan với Tần Vi Vi, Công Tôn Vũ nhất thời ngứa ngáy trong lòng, đưa tay nắm lấy cổ tay Tiền Lưu Phương, trợn mắt nói:
- Vì sao Tiền huynh ấp a ấp úng, chẳng lẽ Vũ chiêu đãi không chu toàn?
- Công Tôn huynh đã không có tư tình gì với Tần Vi Vi, Tiền mỗ thật không cần thiết nhiều chuyện tự tìm phiền phức.
- Chẳng lẽ Tiền huynh không tin được Vũ, sợ Vũ tiết lộ ra ngoài sao?
- Công Tôn huynh suy nghĩ quá nhiều.
- Tiền huynh, chuyện hôm nay giữa hai ta chỉ có trời biết ngươi biết ta biết, Vũ tất sẽ không loạn truyền ra ngoài.
Tiền Lưu Phương vẫn lắc đầu, quyết không chịu nói.
Công Tôn Vũ cơ mặt giật giật, cuối cùng nhắm mắt thừa nhận nói:
- Không dối gạt Tiền huynh, đúng là Vũ ái mộ Tần sơn chủ đã lâu, chẳng qua là chuyện liên quan đến danh dự sơn chủ, Vũ không dám nói bừa, mong rằng Tiền huynh thông cảm!
- Sao không nói sớm?
Tiền Lưu Phương trợn mắt oán giận, lúc này buông chén rượu xuống, dáng vẻ vì bằng hữu đao cắm hai bên sườn cũng cam lòng, thần thần bí bí nhìn chung quanh một chút, sau đó châu đầu ghé tai nói nhỏ với Công Tôn Vũ:
- Phủ chủ được điện chủ coi trọng, thân kiêm hai phủ, tay cầm tài nguyên tu hành hai phủ. Các lộ phủ chủ Trấn Ất điện lại không ai nổi trội, ngoại trừ có kẻ tu vi đột nhiên tăng mạnh, bằng không chừng mấy trăm năm sau, một khi điện chủ may mắn lên chức, vốn điện chủ hết sức thưởng thức phủ chủ, chức điện chủ Trấn Ất điện ắt sẽ thuộc về phủ chủ. Nếu Công Tôn huynh kết làm bạn lữ tu hành với Tần Vi Vi, đến lúc đó làm sao phủ chủ có thể không chiếu cố. Đến lúc đó Công Tôn huynh chấp chưởng một phủ tự nhiên không nói làm gì.
Công Tôn Vũ buông lỏng tay đối phương ra, còn tưởng rằng là chuyện gì, chuyện này ai mà không nhìn ra. Cho dù là Dương Khánh không làm điện chủ, bất kể người nào kết thành bạn lữ song tu với Tần Vi Vi, nhất định Dương Khánh cũng sẽ chiếu cố, còn cần người khác nói sao!?
- Tiền huynh nói chính là chuyện này ư?
Công Tôn Vũ cau mày hỏi.
Tiền Lưu Phương bất chấp hết thảy, nói tiếp:
- Người bình thường muốn bám lấy leo lên dựa vào quan hệ này, e rằng phủ chủ sẽ không yên lòng. Nhưng Công Tôn huynh ngươi lại khác, vốn huynh xuất thân là tùy tùng phủ chủ, được phủ chủ tín nhiệm, lại kết giao với Tần Vi Vi nhiều năm, chỉ còn ngăn cách bởi một tầng cửa sổ bằng giấy mỏng mà thôi, so với người khác có thể nói là làm chơi ăn thật. Bằng vào quan hệ giữa hai ta, đương nhiên ta rất vui nhìn thấy huynh đạt thành ý nguyện, mà bây giờ chuyện xảy ra biến cố, Tiền mỗ không thể không gấp gáp vì Công Tôn huynh!
Biến cố? Công Tôn Vũ nghi ngờ hỏi:
- Biến cố gì vậy?
Tiền Lưu Phương kinh ngạc nói:
- Chẳng lẽ Công Tôn huynh đơn thuần như vậy, không biết trên đời có hai chữ tình địch ư?
- Tình địch?
Công Tôn Vũ lộ ra vẻ khẩn trương hỏi thăm.
- Ta hỏi ngươi, có biết chuyện Tần Vi Vi cất nhắc Diêm Tu làm động chủ Đông Lai động không?
Diêm Tu?
Tự nhiên Công Tôn Vũ biết chuyện này, nhớ tới tình cảnh lúc trước Tần Vi Vi gặp nạn ở Đông Lai động, y bắt gặp Diêm Tu giữa đường, đánh một thương khiến cho lão quỵ xuống đất vẫn còn rành rành trước mắt.
Đối với lão đầu tử nghẹn ngào tự xưng lão hủ vô năng kia, Công Tôn Vũ rất là coi thường:
- Tình địch theo lời Tiền huynh không phải là chỉ Diêm Tu chứ, chỉ bằng lão cũng muốn chấp chưởng Đông Lai động ư? Sợ là không dễ dàng như vậy, chẳng lẽ coi Miêu Nghị là phế vật sao? Không phải là ngươi không biết Miêu Nghị, ngay cả sơn chủ Hùng Khiếu các ngươi hắn cũng không coi ra gì, chỉ là một Diêm Tu làm sao có thể trấn áp được hắn. Nếu như ta đoán không sai, chỉ sợ hôm nay Đông Lai động vẫn còn là Miêu Nghị đang làm chủ, Diêm Tu đừng mơ tưởng nhúng tay vào, lão già kia cũng xứng hai chữ tình địch sao, Tiền huynh không quá chén chứ?
- Hồ đồ! Ngươi thật là hồ đồ!
Tiền Lưu Phương ra vẻ đau lòng ôm đầu, chỉ chỉ về phía Công Tôn Vũ một trận:
- Ta không phải là đang nói Diêm Tu, ta muốn nói chính là Miêu Nghị, chẳng lẽ ngươi còn không nhìn ra?
Miêu Nghị? Công Tôn Vũ ngạc nhiên, chợt lắc đầu cười to nói:
- Ta rõ ràng chuyện của Trấn Hải sơn hơn ngươi, Miêu Nghị không có khả năng.
Chỉ suýt chút nữa y đã nói ra Miêu Nghị là một người không biết trên dưới, lúc nào cũng đối nghịch với Tần Vi Vi, nếu không phải Dương Khánh đè ép, hai người đã sớm trở mặt.
- Vì sao lại không có khả năng!?
Tiền Lưu Phương kể ra một hơi:
- Chẳng lẽ Công Tôn huynh còn chưa nhìn ra được sao? Nếu Công Tôn huynh biết năng lực Diêm Tu không thể nào nắm Đông Lai động trong tay, vậy tại sao Tần Vi Vi phải phá cách cất nhắc lão làm động chủ? Chuyện rất rõ ràng, Tần Vi Vi là đang chiếu cố Miêu Nghị! Tại sao chiếu cố Miêu Nghị? Ta nghe được một ít lời đồn đãi ở bên ngoài, kể từ sau lần trước Miêu Nghị liều mình cứu Tần Vi Vi, Tần Vi Vi đã có tình ý với hắn, cho nên mới chiếu cố như vậy. Nếu Công Tôn huynh có ý với Tần Vi Vi, vì sao không phát giác ra? Lời đồn đãi, trong lòng có ý gì gì đó toàn là lời nói hươu nói vượn y bịa đặt ra, tên Tiền Lưu Phương này là phụng mệnh Hùng Khiếu tới để khích bác Công Tôn Vũ.
- Tiền Lưu Phương, chẳng lẽ ngươi là do Hùng Khiếu phái tới khích bác ly gián?
Công Tôn Vũ đột nhiên vỗ bàn đánh rầm, lạnh lùng quát.
Ân oán giữa Hùng Khiếu và Miêu Nghị đã công khai khắp thiên hạ, vào lúc này Tiền Lưu Phương chạy tới nói chuyện này khiến cho Công Tôn Vũ muốn không nghi ngờ cũng khó, y lại không phải người ngu.
- Thật sự là chó cắn Lữ Đồng Tân, làm ơn mắc oán!
Tiền Lưu Phương cũng thình lình đứng lên, chỉ vào mũi Công Tôn Vũ giận dữ quát:
- Vốn lúc đầu ta không muốn nói, là ngươi muốn ép ta nói. Ta nói ra rồi, ngươi lại nói ta khích bác ly gián. Hừ! Công Tôn Vũ, ngươi quá coi trọng bản thân mình rồi, khích bác ly gián ư, cho dù là giữa sơn chủ chúng ta và Miêu Nghị có thù oán, cần gì phải tới tìm ngươi khích bác ly gián? Sao ngươi không xem lại cân lượng của mình, còn nói ta đây khích bác ly gián ngươi. Ngươi có thể giết được Miêu Nghị hay sao, ngươi là đối thủ của Miêu Nghị sao?
Người có thể được phái tới khích bác ly gián, quả nhiên có bản lãnh không vừa.
Bồ Tát đất còn có khi phải nổi nóng, hiện tại bị người khinh bỉ như vậy, sắc mặt Công Tôn Vũ trầm xuống:
- Không tiễn!
- Cáo từ!
Tiền Lưu Phương cũng vỗ bàn xoay người, tung cước đá ghế ngã lăn, thở hồng hộc rời đi.
Nhìn theo bóng Tiền Lưu Phương biến mất bên ngoài sảnh, sắc mặt Công Tôn Vũ thoạt trắng thoạt xanh.
Sau khi nguôi giận, Công Tôn Vũ suy nghĩ một chút lời của đối phương cũng không phải là không có lý. Biết mình thật sự không phải là đối thủ của Miêu Nghị, Hùng Khiếu cần gì phải tìm mình làm đối tượng khích bác ly gián?!
Miêu Nghị ư? Trong suy tư Công Tôn Vũ thình lình nhớ lại tình hình lúc trước ở Trấn Hải sơn, khi đó dường như Tần Vi Vi bởi vì Miêu Nghị mà tỏ ra thất thố khác thường. Tại sao nàng thất thố, chẳng lẽ là...
Có một số việc không qua nổi liên tưởng, càng nghĩ càng dễ dàng nghi thần nghi quỷ, càng nghĩ càng cảm thấy khả nghi, càng nghĩ càng dễ dàng thấy đúng. Trải qua Tiền Lưu Phương khích bác, trong lòng Công Tôn Vũ càng kinh nghi bất định.
Sau khi phục hồi tinh thần lại, bỗng nhiên Công Tôn Vũ phát hiện mình đi đến đình viện không biết khi nào...
Một con thương ưng đưa tin từ núi rừng cách Đông Lai động không xa bay đi, bay về phương hướng Lam Ngọc Môn.
Sự khác biệt lớn nhất giữa loại thương ưng đưa tin này và linh thứu ở chỗ, thương ưng chỉ có thể đưa tin qua lại ở điểm cố định, mà linh thứu linh hoạt hơn nhiều.
Nguyên Phương và Lại Vũ Hàm lặng lẽ thả thương ưng bay ở trong rừng rậm nhìn nhau cười khổ. Sư phó Hồng Trường Hải bên kia thúc giục rất gấp, cũng không biết vị Miêu tiền động chủ kia không chịu an phận, luôn dẫn theo người đi đánh giết, vất vả lắm mới chịu yên tĩnh lại, có một số việc trong lúc nhất thời cũng không rõ được.
Công việc xây dựng lại Đông Lai động tiến hành vô cùng sôi nổi.
Ba ngàn dân phu đốn củi dời đá, từng khúc gỗ lớn được vận chuyển xuống núi, từng tảng đá lớn được dời từ trong núi ra, toàn bộ Đông Lai động thành một công trường rộng lớn.
Miêu Nghị lại đến núi rừng gần đó tìm Yêu Nhược Tiên kể khổ.
- Yêu tiền bối, ta quyết định đi theo ngài rồi.
- Nghĩ thông suốt rồi sao?
- Đúng vậy! Nghĩ thông suốt rồi, từ động chủ cách chức thành mã thừa, tâm tàn ý lạnh! Ở nơi này cũng không có ý nghĩa gì nữa, ngài dẫn ta đi thôi.
- Nên làm như vậy từ sớm, một động chủ quèn có cái gì hay mà làm. Ngươi hãy đi xóa bỏ tiên tịch trước, trở về ta sẽ dẫn ngươi đi xem thế giới rộng lớn bên ngoài, tốt hơn cái ổ chật hẹp này nhiều.
- Không có cách nào xóa tiên tịch, có thể từ động chủ cách chức làm mã thừa, ngài cũng biết ta đã thất sủng với phủ chủ, trước đó ta cũng đã thỉnh cầu phủ chủ xóa tiên tịch, phủ chủ không chịu.
Yêu Nhược Tiên sa sầm nét mặt, đùa gì vậy, dẫn theo người có tiên tịch như ngươi bỏ chạy chính là tự tìm phiền phức, đến lúc đó sẽ bị coi là đồng lõa trị tội.
- Tiểu tử ngươi cố ý phải không? Đừng tưởng rằng như vậy có thể làm ta sợ, ta cho ngươi biết hết kỳ hạn mười năm, nếu tiểu Đường Lang vẫn không thể bị ta thu phục, ta sẽ làm thịt ngươi!
- Ta biết, ta cũng không có ý tứ gì khác, chẳng qua là hiện tại ở nơi này đã không còn gì thú vị, đã không có tiền trình nên có tính toán khác, chi bằng ngài dẫn ta bỏ trốn đi…
- Cút!
Miêu Nghị hét thảm một tiếng, chật vật không chịu nổi chạy ra khỏi núi rừng, sau mông còn in một dấu chân thật to…
-----------
Khí trời ấm trở lại, Xuân đã về, núi xanh hoa đỏ.
Tập trung ba ngàn công nhân thợ khéo của Đông Lai thành, hơn hai tháng tâm huyết xây dựng lại Đông Lai động rốt cục cũng xong, quy mô còn lớn hơn lúc trước.
Dù sao nhân mã của Đông Lai động cũng nhiều hơn so với trước kia.
Động chủ Diêm Tu cũng không có hưởng thụ đãi ngộ vào ở trạch viện sang trọng nhất toàn bộ Đông Lai động, mã thừa Miêu Nghị không chút khách sáo vào ở.
Chi phí xây dựng lại Đông Lai động toàn do mã thừa Miêu Nghị bỏ ra, hắn ở nơi đó là chuyện hợp với lẽ thường.
Vừa vào nhà còn thơm mùi sơn mới, Miêu Nghị bèn gọi Thiên nhi và Tuyết nhi tới dặn dò:
- Bắt đầu từ hôm nay ta muốn bế quan tu luyện, hai người các ngươi cũng phải chuyên cần, sớm ngày làm cho tu vi của mình bước vào phẩm cấp, mới có thể làm việc đắc lực hơn.
- Dạ!
Hai nàng đáp ứng.
Miêu Nghị xoay người đi, thẳng vào bên trong tĩnh thất, khoanh chân ngồi trên giường đá, ném một viên Nguyện Lực Châu trung phẩm to cỡ hạt trân châu vào trong miệng.
Cũng chính là bắt đầu từ ngày này, Miêu Nghị tiến vào trạng thái tĩnh tâm bế quan khó được.
Hắn giao hết mọi chuyện lớn nhỏ cho Diêm Tu xử lý, trừ phi là chuyện hết sức quan trọng, nếu không không để cho người quấy rầy. Trước mắt cũng không có chuyện gì hết sức quan trọng...
-----------
Đối với kẻ tu hành mà nói một khi tĩnh tâm tu luyện, một năm qua nhanh như một cái búng tay.
Hai tai không nghe thấy chuyện ngoài cửa sổ, đảo mắt lại là mùa Đông tuyết trắng phủ xuống.
Bên trong tĩnh thất, Miêu Nghị vẫn khoanh chân nhắm mắt ở trên giường đá giống như tượng đá.
Chợt thấy Thiên nhi vào bên trong thông báo:
- Chủ nhân, động chủ cầu kiến!
Miêu Nghị nhắm mắt hỏi:
- Chuyện gì?
Thiên nhi đáp:
- Đã thu thập xong thu hoạch Đông Lai thành năm nay, động chủ hỏi thăm chuyện đi nộp lên Trấn Hải sơn.
- Hôm nay ta là mã thừa Đông Lai động, cũng không cần phải đi, bảo lão tự dẫn người đi... Dẫn theo Nguyên Phương cùng Lại Vũ Hàm bảo vệ.
- Dạ!
- Làm một ít món ăn ngon, nghĩ biện pháp đi mời Yêu tiền bối tới ở tạm hai ngày.
Hôm nay Thiên nhi và Tuyết nhi cũng coi là quen biết với Yêu Nhược Tiên, bởi vì hai người thường đi đưa thức ăn tới cho lão.
Miêu Nghị thỉnh thoảng cũng ném ra vò rượu ngon để cho hai người mang đi móc nối quan hệ, làm Yêu Nhược Tiên khen lớn rượu ngon, dần dần thường hay mong đợi hai nha đầu đến.
Thời gian lâu dài, dường như hai nha đầu được Yêu Nhược Tiên rất thích, lại được Yêu Nhược Tiên chỉ điểm một ít về mặt tu hành, không biết có công lao rượu ngon của Miêu Nghị hay không.
Có lần hai nha đầu trở lại báo cho biết, Yêu Nhược Tiên bảo các nàng từ bỏ thôi không tu luyện công pháp tu hành mà Diêm Tu truyền cho, lão muốn truyền một bộ công pháp khác tốt hơn cho hai nàng tu luyện.
Miêu Nghị nghe thấy có chút nghi ngờ có phải lão già không chết kia coi trọng thị nữ của mình hay không, hỏi kỹ mới biết là mình đa tâm, tức thì cho phép.
Về phương diện tu hành, nhất định Yêu Nhược Tiên phải cao minh hơn Diêm Tu, Miêu Nghị cũng vui vẻ vô cùng, bất quá cũng ganh tỵ không hiểu vì sao Yêu lão đầu lại không đối xử tốt với mình như vậy.
Hiện tại đã cho Diêm Tu mang cao thủ trong động đi, không ai bảo vệ không an toàn, không thể làm gì khác hơn là cho hai nha đầu dẫn dụ Yêu Nhược Tiên tới. Vạn nhất có chuyện không trông cậy vào Yêu Nhược Tiên có thể giúp được gì, nhưng nể mặt hai nha đầu, cũng coi như có chút tình thấy trò, cảnh báo trước hẳn là có thể được.
- Dạ!
Sau khi Thiên nhi rời đi tĩnh thất, Miêu Nghị bèn tra xét tiến độ tu hành của mình.
Trước đó tu vi bước vào Bạch Liên tam phẩm, hắn biết muốn tu vi tăng lên tới Bạch Liên tứ phẩm còn cần chừng hai mươi viên Nguyện Lực Châu hạ phẩm.
Sau khi đi Tinh Tú Hải, luyện hóa đứt quãng được chừng năm viên, lần này bế quan lại luyện hóa năm thành viên Nguyện Lực Châu trong miệng, chỉ cần luyện hóa chừng mười viên Nguyện Lực Châu nữa là có thể lên cấp.
Theo tốc độ luyện hóa một viên Nguyện Lực Châu hạ phẩm mất hai tháng, suy đoán chỉ cần không tới hai năm là đủ rồi…
-----------
Diêm Tu dẫn dắt sáu kỵ sĩ chạy thẳng tới Trấn Hải sơn trong gió tuyết, mắt thấy sắp đến Trấn Hải sơn chợt bị người cản lại ở đầu đường vào sơn.
Cũng không thể nói cản, tựa hồ đang chờ người Đông Lai động đi tới, kẻ chờ chính là động chủ Trường Thanh động Công Tôn Vũ.