Phi Thiên

Chương 217. Khiêm tốn tu luyện

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

- Công Tôn động chủ!

Diêm Tu hơi lộ vẻ cảnh giác chắp tay.

Lão mang Nguyện Lực Châu tới nộp, nếu như xảy ra chuyện gì không gánh nổi trách nhiệm này, cần phải biết bây giờ lão là động chủ Đông Lai động, xảy ra chuyện gì lão sẽ là người đầu tiên không tránh khỏi trách nhiệm.

Bất quá thấy Nguyên Phương cùng Lại Vũ Hàm hộ vệ tả hữu, trong lòng hơi trấn định lại.

Công Tôn Vũ thật sự không coi Diêm Tu ra gì, sau khi khẽ chắp tay đáp lễ bèn đưa mắt thăm dò nhân mã sau lưng Diêm Tu, không thấy người mình đang chờ không khỏi kỳ quái nói:

- Diêm động chủ, vì sao không thấy Miêu huynh tới?

Miêu huynh dĩ nhiên là chỉ Miêu Nghị.

Cơ hồ không coi trọng động chủ hiện nhiệm Đông Lai động, ngược lại chú ý tiền động chủ, ít nhiều gì cũng khiến cho người ta lúng túng.

Cho dù là Nguyên Phương cùng Lại Vũ Hàm cũng nhìn về phía Công Tôn Vũ bằng ánh mắt bất thiện. Hôm nay hai người cũng là một phần tử Đông Lai động, ngôn hành cử chỉ Công Tôn Vũ ít nhiều cho người ta cảm giác vũ nhục Đông Lai động, dù sao hôm nay Diêm Tu xuất ngoại chính là đại biểu Đông Lai động.

Bất quá Diêm Tu cũng tự biết mình, mình vốn là đầu dê trong câu treo đầu dê bán thịt chó, cũng không tỏ vẻ không vui, đáp:

- Đang bế quan tu luyện.

Công Tôn Vũ à một tiếng, tiếp xúc với ánh mắt hai vị cao thủ Thanh Liên lạnh lùng, kinh hãi trong lòng, không nói thêm gì nữa giục long câu dẫn người chạy vào Trấn Hải sơn.

Diêm Tu cũng dẫn người theo sau.

Đến Trấn Hải sơn, hai người lại được tiểu cô cô Lục Liễu trước sau dẫn vào lầu các sơn chủ Tần Vi Vi thường ngày xử lý sự việc Trấn Hải sơn.

Giao nộp hoàn thành, Tần Vi Vi ngọc điệp tấu biểu cầm Đông Lai động lại tỏ ra bình thản hỏi:

- Mã thừa Miêu Nghị không đi với lão sao?

Ánh mắt Công Tôn Vũ bên cạnh lập tức nhìn chằm chằm về phía Tần Vi Vi, quan sát biến hóa nét mặt của nàng.

Diêm Tu cười khổ trong lòng, mặc dù trên danh nghĩa mình là động chủ Đông Lai động, bất quá rất hiển nhiên, người trong Đông Lai động chân chính đáng để mọi người quan tâm vẫn là Miêu Nghị.

Nhưng chuyện này cũng không có cách nào, Miêu Nghị dẫn dắt Đông Lai động ngăn cơn sóng dữ hai lần cường địch tập kích, lại hai lần tấn công Thiếu Thái sơn, có thể nói chiến tích huy hoàng, ở hai phủ thậm chí ở Vạn Hưng phủ thảy đều là uy danh hiển hách. Nói đến Đông Lai động mọi người tựa hồ cũng chỉ chấp nhận tiền động chủ, lúc Diêm Tu tạm thời đại diện Đông Lai động tiếp xúc với bên ngoài tự nhiên có thể cảm giác được.

Đối mặt sơn chủ hỏi tới, Diêm Tu đáp:

- Miêu mã thừa tận trung chức thủ, rất phối hợp với thuộc hạ.

Tần Vi Vi vuốt cằm, lại hỏi:

- Lần này hắn có theo lão đến đây không?

Diêm Tu đáp:

- Không có.

Công Tôn Vũ một mực yên lặng quan sát tựa hồ thấy được vẻ khác thường thoáng qua trong mắt Tần Vi Vi, hoặc nói là thất vọng, tựa hồ là có hơi thất vọng vì Miêu Nghị không tới. Nàng thất vọng cái gì, chẳng lẽ là muốn gặp mặt Miêu Nghị!?

Công Tôn Vũ khẽ thót tim, phát giác có vẻ khác thường trong chuyện này.

Tần Vi Vi ngẩng đầu nhìn lại, hỏi:

- Trong một năm qua hắn làm gì?

Diêm Tu đáp:

- Trừ tận tâm với công việc ra, cơ hồ không bước chân ra khỏi nhà, một mực bế quan tu luyện.

Tần Vi Vi nhất thời có vẻ muốn nói lại thôi, Miêu Nghị luôn luôn không ngoan ngoãn lại trở nên ngoan ngoãn như thế, nàng không khỏi nghi ngờ phải chăng là hắn khó chịu trong lòng về chuyện bị giáng chức làm mã thừa, nên lấy phương thức trầm mặc biểu đạt kháng nghị, bất quá rốt cục cũng không hỏi câu nào khác thường.

Thế nhưng đối với Công Tôn Vũ mà nói, tựa hồ nàng quan tâm quá nhiều, một mã thừa động phủ đáng để cho một sơn chủ như nàng quan tâm như vậy sao?!

Hồng Miên cùng Lục Liễu cũng lặng lẽ nhìn nhau...

-----------

Diêm Tu nộp Nguyện Lực Châu hoàn thành cũng không có tư cách đi với sơn chủ áp tải lên Nam Tuyên phủ, bất quá lại mang về một tin tức không tốt lắm cho Miêu Nghị.

Dường như Hùng Khiếu bên kia cũng đang tranh thủ thời gian tu luyện, tu vi đột phá lần nữa, đã là Thanh Liên nhất phẩm.

- Biết rồi, đừng quên hàng năm đưa một phần danh sách bồi thường cho Quy Nghĩa sơn.

Đối với chuyện tu vi Hùng Khiếu bước vào một cảnh giới khác, Miêu Nghị không có vẻ gì là kinh ngạc. Gần một năm tĩnh tâm tu luyện tựa hồ làm cho tâm tính của hắn bình hòa không ít.

Hắn chẳng qua chỉ đi ra nhàn nhạt dặn dò một câu, gặp mặt mọi người một lượt, phát phần thu nhập hàng năm cho mọi người, lập tức trở về bế quan.

Đám người Nguyên Phương vốn muốn thăm dò chút gì vẫn không tìm được cơ hội, bởi vì bình thường cơ hồ ngay cả mặt Miêu Nghị cũng không thấy được.

Miêu Nghị là thật sự tiến vào trạng thái hoàn toàn bế quan tu luyện, hôm nay hắn có đầy đủ Nguyện Lực Châu, có hoàn cảnh an toàn tạm thời tu luyện, lại có một đám thủ hạ bảo vệ, trên tay còn có mười vạn tín đồ cung cấp những phương diện tài nguyên tu hành khác, còn có thị nữ hầu hạ. Áo cơm không lo là không cần nói, chuyện cần thân phận động chủ xử lý cũng không cần hắn ra mặt đối phó lãng phí thời gian, có Diêm Tu gánh vác. Có thể nói tạm thời không cần lo lắng gì, một lòng tu luyện.

Loại trạng thái tu hành này là bao nhiêu tán tu hoặc nói là đệ tử các môn phái mơ tưởng tìm cầu, bản thân Miêu Nghị tĩnh tâm lại cũng có thể cảm nhận được.

Những tán tu kia chớ nói không có mười vạn tín đồ bảo đảm ở phương diện cuộc sống các loại, đầu tiên khó lòng có được hoàn cảnh an toàn. Vì cướp đoạt tài nguyên tu hành có hạn, dưới tình huống thông thường tán tu lại không dám động thủ cướp đoạt đối với người dưới chế độ của Lục Thánh, chỉ có thể là cướp đoạt giữa người nghèo lẫn nhau. Tuần hoàn như vậy càng thêm cùng hung cực ác, tình cảnh chật vật, chớ nói chi là có đầy đủ Nguyện Lực Châu, trừ phi có thế lực chỗ dựa bảo bọc.

Đây cũng là nguyên nhân tại sao rất nhiều tán tu mơ tưởng tìm cầu có thể gia nhập vào trong quy tắc, bởi vì ít nhất vào lúc bình thường không lo an toàn bảo đảm, có thể được tài nguyên tu hành nhất định.

Dù là tình huống đệ tử các môn phái khá hơn tán tu một chút, nhưng môn phái nuôi những đệ tử kia cũng cần nguồn gốc tài nguyên tu luyện. Không nói làm việc vặt, vì sư môn bôn tẩu khắp nơi kinh doanh, đánh giết, đào mỏ hoặc đào linh thảo các loại cũng là chuyện bình thường, nếu không không có môn phái nào có tài nguyên tu hành từ trên trời rơi xuống nuôi dưỡng bọn họ.

Miêu Nghị ở bên trong tĩnh thất giống như tượng đá, bên ngoài thời gian trôi cực nhanh.

Lại một năm nữa tới kỳ thu hoạch Nguyện Lực Châu, vẫn là Diêm Tu dẫn người đi nộp, Miêu Nghị vẫn không xuất hiện, tựa hồ dần dần phai nhạt trong mắt của người cả hai phủ.

Đột nhiên trở nên khiêm tốn như vậy, khiêm tốn đến cơ hồ là lặng lẽ không tiếng động, chọc cho đầu tiên là Trấn Hải sơn phái Hồng Miên tới thị sát.

Mọi người Đông Lai động được vời đến tập hợp, Miêu Nghị xuất hiện một lần, tránh ở sau lưng mọi người, yên tĩnh không tiếng động, giống y như một mã thừa thấp hèn đê tiện, khiến cho Hồng Miên nhìn thấy dở khóc dở cười.

Hồng Miên vừa đi, Miêu Nghị lại tiếp tục bế quan.

Hồng Miên trở lại Trấn Hải sơn, lập tức bị Tần Vi Vi tra hỏi:

- Tình huống Đông Lai động thế nào rồi?

- Bẩm sơn chủ, hết thảy bình thường.

- Miêu Nghị không có quấy rối Diêm Tu chứ?

Tần Vi Vi vẫn hay lòng vòng lấy cớ để thăm dò tình huống người khác.

Hồng Miên ít nhiều có thể đoán được tâm tư của nàng, biết nàng chú ý tới ai bèn đáp:

- Không có, tỳ tử thấy hết thảy mọi chuyện lớn nhỏ Đông Lai động đều do Diêm Tu chấp chưởng. Còn hắn rất khiêm tốn, khiêm tốn đến mức không muốn đối mặt với tỳ tử, tựa hồ không có ý muốn nói chuyện với tỳ tử.

Tần Vi Vi trầm mặc, sau khi trầm mặc một lúc lâu, trầm ngâm nói:

- Ngươi xem bộ dáng của hắn có phải ôm oán hận đối với chuyện bị cách chức làm mã thừa hay không?

Hồng Miên lắc đầu nói:

- Không nhìn ra, ngôn hành cử chỉ, dáng vẻ hắn rất bình tĩnh.

Tần Vi Vi cau mày nói:

- Vậy có phải là Diêm Tu hoàn toàn nắm trong tay Đông Lai động ngoài dự liệu chúng ta hay không, có phải Diêm Tu đang trấn áp hắn hay không?

Hồng Miên có vẻ dở khóc dở cười, nghĩ thầm nếu nàng muốn đi xem thì cứ đích thân đi, tuy rằng nàng là sơn chủ, nhưng nữ nhân không cần thiết cứng rắn như vậy. Nếu nàng muốn cho người ta biết chuyện gì, vậy cứ thẳng thắn biểu lộ ra, nàng không nói ra làm sao có thể biết thái độ người ta, nàng luôn cứng rắn như thế, người ta làm sao biết thái độ của nàng?

Lục Liễu cũng có vẻ bất đắc dĩ, mặc dù đã có suy đoán lòng dạ Tần Vi Vi về chuyện này, nhưng lại không tiện hỏi thẳng, sợ sẽ dọa cho vị sơn chủ chỉ có bề ngoài cứng rắn này sợ hãi tháo chạy.

- Không nhìn ra hắn có dấu hiệu bị chèn ép, mặc dù hắn rất hạ mình, nhưng tỳ tử thấy thái độ của mọi người đối với hắn vẫn rất cung kính. Có thể nhìn ra tuy hắn hạ mình khiêm tốn nhưng địa vị ở Đông Lai động rất siêu nhiên, trạch viện thuộc về động chủ không có phần Diêm Tu, vẫn là hắn bá chiếm.

Hồng Miên trả lời.

Tần Vi Vi cắn nhẹ đôi môi đỏ mọng, im lặng không nói...

-----------

Đừng nói là nàng, ngay cả phủ chủ Dương Khánh cũng có hơi bất ngờ.

Mặc dù Dương Khánh có điều coi trọng đối với Miêu Nghị, nhưng đối với y mà nói, y phải đối mặt với cả hai phủ, không thể chỉ chú ý mỗi mình Miêu Nghị. Trong hai phủ còn có rất nhiều người và chuyện quan trọng với Dương Khánh hơn so với Miêu Nghị.

Bất quá lâu không nghe được tin tức Miêu Nghị tự nhiên có một ngày sực nhớ ra, bèn hỏi thăm Tần Vi Vi. Ở trước mặt y Tần Vi Vi cũng không biểu lộ ra vẻ gì khác thường, chỉ nói Miêu Nghị thành thật ngoan ngoãn, không có tin tức gì khác thường.

Dương Khánh nhất thời cảm thấy kỳ quái, vì vậy Thanh Cúc lại đi dò xét Đông Lai động một chuyến ‘trong lúc vô tình’.

Giống như tình cảnh Hồng Miên tới Đông Lai động trước đó, Miêu Nghị vẫn nấp sau lưng mọi người, khiêm tốn có thể nói là quá mức, không có vẻ gì muốn đối mặt với Thanh Cúc.

Hiển nhiên tính Thanh Cúc rộng rãi hơn Thanh Mai nhiều, ỷ vào hai người từng quen biết nhau, chủ động tới gần hắn hỏi thăm:

- Mùi vị làm mã thừa thế nào?

Miêu Nghị tỏ ra khách sáo đáp:

- Tốt.

- Tốt ư?

Thanh Cúc đảo mắt mấy vòng, thản nhiên cười một tiếng nói:

- Có muốn ta nói tốt giúp ngươi vài câu với phủ chủ, giúp ngươi phục hồi nguyên chức hay không?

Miêu Nghị lắc đầu nói:

- Tạ hảo ý tiểu cô cô, hiện tại như vậy rất tốt.

Mặc cho Thanh Cúc hỏi thế nào, bất cứ lúc nào Miêu Nghị cũng duy trì trạng thái khách sáo trả lời, có vẻ không mặn không lạt, không để Thanh Cúc dò xét được suy nghĩ thật của hắn thế nào.

Sau khi Thanh Cúc trở lại Nam Tuyên phủ, báo cáo với Dương Khánh cũng gần giống như Hồng Miên báo cáo với Tần Vi Vi.

Dương Khánh nhất thời cảm thấy kỳ quái, tiểu tử này là thật sự đổi tính hay chỉ giả vờ…

-----------

Người ngoài nghĩ như thế nào không quan trọng, đối với Miêu Nghị, hắn phải tranh thủ thời gian nâng cao thực lực của mình.

Phục hồi nguyên chức nhằm nhò gì, lão tử đã không coi vị trí động chủ vào đâu, muốn làm phải làm sơn chủ.

Tài nguyên trong tay mình sẽ có một ngày dùng hết, cũng không thể lại đi Tinh Tú Hải đánh cướp, đi qua một lần mới thật sự hiểu không phải là mỗi lần đi Tinh Tú Hải đều có thể có vận may tốt như vậy may mắn sống sót về. Vẫn nên ổn định vị tri có thu nhập cao rồi hãy tính, tỷ như vị trí sơn chủ.

Hắn cũng biết mình thua thiệt là ở chỗ tu vi không đủ, bây giờ phải nắm bắt cơ hội hoàn cảnh chung quanh ổn định mau chóng nâng cao tu vi của mình. Bản thân có thực lực hùng mạnh mới là vốn liếng chân chính, nếu không như vậy nuôi một nhóm nhân mã bảo vệ mình thu không đủ bù chi không phải là kế hoạch lâu dài, mình cũng hao tổn không chịu nổi.

Bất quá hắn cũng biết ưu thế của mình, đó chính là chỉ cần có đầy đủ Nguyện Lực Châu, tiến độ tu luyện của mình nhanh hơn người thường xa, mình vẫn có cơ hội rất lớn giết chết Hùng Khiếu.

Mà trải qua một ít chuyện hắn cũng dần dần thành thục, trong lòng có tính toán lâu dài, lần sau nữa động thủ với Hùng Khiếu sẽ không phải là giết chết đối phương đơn giản như vậy, không cần thiết làm chuyện tiện nghi cho người khác. Bây giờ giết chết Hùng Khiếu chỉ có thể là thành toàn cho người khác, lần sau muốn leo lên lại phải đắc tội với người khác nữa, cần gì khổ sở như vậy?!

Cho nên nếu làm thì phải đoạt luôn cả vị trí sơn chủ của Hùng Khiếu.

Miêu Nghị cũng thông qua Lam Ngọc Môn một mực chú ý động tĩnh Hùng Khiếu, hôm nay quan hệ giữa Lam Ngọc Môn và Nam Tuyên phủ đã không còn căng thẳng như trước, đám người Nguyên Phương liên hệ không phải là quá phiền phức.

Làm hắn kỳ quái là, trạng thái bên Hùng Khiếu dường như cũng tương tự với hắn, phần lớn thời gian cũng chủ động bế quan tu luyện, dường như cũng gấp gáp nâng cao tu vi của mình, không có ý vội vã tìm Miêu Nghị hắn báo thù. Dường như đối với Hùng Khiếu, gia tăng tu vi quan trọng hơn là báo thù Miêu Nghị.

-----------

Thâm sơn động phủ, lâu đài thủy tạ,

Trong tĩnh thất, Miêu Nghị ngồi xếp bằng giống như tượng đá, đột nhiên Mi Tâm toát ra ảo ảnh một đóa hoa sen màu trắng nở bốn cánh, sau đó hắn cũng mở mắt ra, toát ra tia sáng kỳ dị.

Vốn tính thời gian hơn ba năm sẽ có thể đột phá đến tu vi Bạch Liên tứ phẩm, nhưng vì một ít chuyện làm trễ nãi, tốn gần bốn năm rốt cục đột phá.

Miêu Nghị không vui không buồn về chuyện này, cũng không tỏ vẻ mừng rỡ cao hứng.

Bây giờ thủ hạ của Đông Lai động ai ai cũng có tu vi cao hơn hắn, ngay cả Diêm Tu năm ngoái cũng đột phá tu vi đến Bạch Liên tứ phẩm.

Sau khi lặng lẽ tra xét không khỏi cười khổ.

Quả nhiên lại gấp bội rồi, theo kinh nghiệm của dĩ vãng phán đoán, muốn đột phá đến Bạch Liên ngũ phẩm suy đoán cần bốn mươi viên Nguyện Lực Châu hạ phẩm.

Bốn mươi viên đối với trước mắt hắn mà nói cũng không nhiều, nhưng cứ mỗi lần thăng cấp lại gia tăng gấp bội như vậy sẽ đạt tới con số vô cùng kinh khủng.