Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Miêu Nghị tính toán thử, nếu muốn đột phá tu vi đến cảnh giới Thanh Liên, chỉ tính từ Bạch Liên cửu phẩm đột phá đến Thanh Liên nhất phẩm đã cần hơn ngàn viên Nguyện Lực Châu hạ phẩm, Thanh Liên tam phẩm đột phá đến Thanh Liên tứ phẩm cần tới con số vạn.
Đến thời kỳ cuối Thanh Liên, lượng tiêu hao Nguyện Lực Châu phải tính bằng mấy chục vạn.
Miêu Nghị không cách nào tưởng tượng tu vi Hồng Liên giống như cấp bậc điện chủ phải tiêu hao bao nhiêu Nguyện Lực Châu, không trách tu hành năm tháng rất dài, cho dù có Nguyện Lực Châu cũng phải trải qua vô số năm tháng từ từ luyện hóa.
Mà những tu sĩ không có Nguyện Lực Châu là có thể tưởng tượng được. Không trách đám người Nguyên Phương mới tu vi Thanh Liên nhất phẩm cũng đã thành lão đầu tử.
Tu sĩ vốn không dễ gì già đi, có thể biến thành lão đầu tử có thể tưởng tượng được chịu đựng qua bao nhiêu năm tháng. Chẳng qua là mặc dù tuổi thọ tu sĩ rất dài, nhưng phần lớn thời gian đều tiêu hao trong tu luyện khô khan, e rằng chưa chắc có cuộc sống hạnh phúc như phàm nhân.
Xe tới trước núi tất có đường, suy nghĩ nhiều như vậy làm gì. Không phải là còn có thật nhiều tu sĩ tu vi cao thâm đồng thời thoạt nhìn cũng rất trẻ tuổi sao…
Người khác có thể làm được, mình chưa chắc không thể làm được.
Miêu Nghị tự cổ vũ cho mình, lại tiếp tục thi pháp luyện hóa nửa viên Nguyện Lực Châu trung phẩm trong miệng.
Không ngoài dự liệu, hắn kiểm tra tốc độ luyện hóa Nguyện Lực Châu phát hiện, quả nhiên sau khi tu vi đột phá đến Bạch Liên tứ phẩm, tốc độ luyện hóa lại nhanh hơn không ít.
Vốn Bạch Liên tam phẩm phải mất chừng hai tháng luyện hóa một viên Nguyện Lực Châu hạ phẩm, một năm chỉ có thể luyện hóa sáu viên. Hôm nay xem ra một năm hẳn có thể luyện hóa chín viên, chỉ cần chừng hơn một tháng là có thể luyện hóa một viên.
Như vậy tính ra, đột phá đến ngũ phẩm tiêu hao bốn mươi viên Nguyện Lực Châu chỉ cần thời gian hơn bốn năm.
Sau khi hiểu rõ trong lòng, hắn đang muốn tiếp tục tu luyện chợt bị cắt ngang.
Thanh âm của Thiên nhi và Tuyết nhi từ ngoài tĩnh thất truyền vào:
- Thiên nhi, Tuyết nhi cầu kiến chủ nhân.
Miêu Nghị Ngồi xếp bằng chậm rãi mở hai mắt ra, cảm giác giọng của hai nha đầu tựa hồ có vẻ khác thường bèn lên tiếng nói:
- Vào đi!
Hai nha đầu sóng vai khoan thai mà vào, đi vòng qua hồ nước tới trước giường đá lại đứng chung một chỗ nhất tề khom người hành lễ. Nhìn dáng vẻ hai nàng dường như có chuyện vui mừng gì đó hiện ra ngoài mặt, đôi mắt lấp lánh rực rỡ.
- Chuyện gì vậy?
Miêu Nghị hỏi.
Hai nha đầu nhìn nhau khẽ gật đầu, lúc nhìn lại Miêu Nghị trên thân thể hai nàng dâng lên một trận dao động pháp lực, Mi Tâm lại song song hiện ra quang ảnh một đóa hoa sen màu trắng nở một cánh.
Miêu Nghị sửng sốt, ngay sau đó cười ha hả nói:
- Thì ra tu vi hai người các ngươi cũng bước chân vào phẩm cấp, tốt tốt, thật đúng là song hỷ lâm môn.
Thấy chủ nhân cao hứng, hai nha đầu cũng cười hì hì, còn tưởng rằng chủ nhân nói song hỷ lâm môn là chỉ hai người bọn họ đồng thời bước vào Bạch Liên nhất phẩm.
Các nàng không biết ý Miêu Nghị là chỉ tu vi của hắn cũng đột phá đến Bạch Liên tứ phẩm, là chỉ chủ tớ cùng nhau lên cấp song hỷ lâm môn.
Miêu Nghị mừng rỡ quan sát hai nàng cẩn thận, có cảm giác như trong mộng, cả hai đều đạt tới tu vi Bạch Liên nhất phẩm.
Nhớ năm xưa hai nha đầu mới vừa tới với hắn, hắn vừa tới Đông Lai động không lâu. Khi đó tu vi hắn bất quá chỉ là Bạch Liên nhất phẩm, hôm nay hai nha đầu cũng bước chân vào tu vi Bạch Liên nhất phẩm.
Còn nhớ năm xưa hai nha đầu còn là một đôi tiểu nha đầu thân thể còn chưa nảy nở, hôm nay đã là eo thon ngực nở, dung mạo thanh tú xinh đẹp, làn da trắng mịn, đôi môi đỏ mọng, thân như cây ngọc, làn thu ba lưu chuyển, đã trở thành hai mỹ nhân chân chính, thấp thoáng một cái đã bao nhiêu năm qua.
Miêu Nghị hơi lộ vẻ do dự nói:
- Các ngươi ở với ta khoảng bảy năm rồi phải không?
Hai nha đầu nghe vậy cũng có hơi kinh ngạc nhìn nhau, song song gật đầu nói:
- Bảy năm.
Bảy năm... Miêu Nghị khẽ lẩm bẩm, nhớ lúc trước mình tu hành ở trên hải đảo, chỉ tốn bốn năm đã đột phá đến Bạch Liên nhất phẩm, giai đoạn này hai nha đầu lại tốn chừng bảy năm, tựa hồ chậm hơn mình lúc ấy không ít.
Hắn có chỗ không biết, nếu không phải Yêu Nhược Tiên nửa đường chỉ điểm, nếu hai nha đầu tiếp tục đi theo Diêm Tu tu luyện, sợ rằng giai đoạn này phải mất hơn mười năm.
Thấy chủ nhân không nói lời nào, hai nha đầu ít nhiều gì cũng có vẻ bất an, bởi vì hai nàng bị Yêu Nhược Tiên xúi giục vào đây.
Miêu Nghị Hơi suy nghĩ một hồi phục hồi tinh thần lại, cười ha hả nói:
- Bạch Liên nhất phẩm, sau này làm việc cho ta dễ dàng hơn rồi, có thưởng!
Hắn đưa tay lấy từ trong y phục ra hai nhẫn trữ vật, đưa cho hai nàng cười nói:
- Nhận lấy đi, với pháp lực các ngươi bây giờ có thể sử dụng được, có vật này các ngươi cũng thuận tiện chứa đựng vật phẩm.
Hai nha đầu tiến lên mỗi nàng nhận lấy một chiếc, mừng rỡ nói:
- Tạ chủ nhân.
Vốn hai người vẫn là gọi động chủ, bất quá sau đó Miêu Nghị bảo các nàng đổi cách xưng hô, nói dù sao hôm nay Diêm Tu mới là động chủ.
Chỉ cho hai chiếc nhẫn tựa hồ ít một chút, Miêu Nghị hơi suy tư, lại lấy từ bên trong nhẫn trữ vật ra bốn viên Nguyện Lực Châu trung phẩm tản ra vầng sáng nhu hòa:
- Hôm nay các ngươi đã có năng lực luyện hóa Nguyện Lực Châu, vật này có thể giúp các ngươi nhanh chóng nâng cao tu vi, mỗi người lấy hai viên sử dụng trước đi. Hẳn là đủ để các ngươi sử dụng một thời gian, không đủ cứ tìm ta lấy thêm, lúc sử dụng có chỗ nào không hiểu có thể tìm Yêu tiền bối thỉnh giáo.
Hai nàng mừng rỡ nhận lấy, cảm tạ một lần nữa.
- Không nên lo lắng Nguyện Lực Châu không đủ dùng, cứ việc dùng, cố gắng nâng cao tu vi các ngươi mới là quan trọng nhất, tu vi cao mới có thể làm việc cho ta tốt hơn.
Miêu Nghị cười phất phất tay nói:
- Đi đi, cứ yên tâm tu luyện!
- Dạ!
Hai nàng lộ vẻ mừng rỡ thối lui ra khỏi tĩnh thất, không quấy rầy hắn bế quan tu luyện nữa.
Hai nha đầu ra khỏi tĩnh thất, vừa đi ra khỏi phòng ốc tới đình viện, liền thấy Yêu Nhược Tiên đang cười gian xảo ở trong đình, giơ tay vẫy vẫy hai nàng.
Hai nha đầu lập tức nhảy chân sáo chạy tới, mỗi nàng nắm lấy một cánh tay lão vô cùng hưng phấn:
- Sư phó, chủ nhân thưởng cho thật.
Hai nha đầu này và Yêu Nhược Tiên rất hợp ý nhau, mặc dù Diêm Tu cũng coi như nửa sư phó của các nàng, nhưng lúc các nàng ở với lão lại cảm thấy rất gò bó.
Cũng không phải là bởi vì Yêu Nhược Tiên tu vi cao nên muốn vuốt mông ngựa nịnh bợ lão, mà Yêu Nhược Tiên vốn không nghiêm trang đứng đắn, không hề lên mặt tự cao, cho nên hai nàng thích lão ở điểm này, dù sao trẻ tuổi vẫn thích chơi đùa vui vẻ tự nhiên hơn.
Ngược lại Diêm Tu bởi vì lo hai người là thị nữ của Miêu Nghị, một mực xem hai người là Đại cô cô và tiểu cô cô, giữ nghiêm tôn ti, khiến cho giữa hai bên ít nhiều gì cũng có phần xa cách.
Mà Yêu Nhược Tiên lại bất kể tôn ti, Miêu tiền động chủ ở trước mặt lão chỉ có bị đòn. Lão không thích hắn bày ra dáng vẻ động chủ trước mặt lão, động chủ cũng đánh như thường.
- Sư phó nói không sai chứ, ta đã nói các ngươi đi vào báo tin mừng sẽ có thưởng. Tiểu tử kia tuy chưa ra hình dáng gì, nhưng đối với người bên cạnh vẫn rất là trọng tình trọng nghĩa.
Yêu Nhược Tiên vuốt chòm râu dơ dáy, vui vẻ nói:
- Mau lấy ra xem một chút, xem thử tiểu tử kia thưởng các ngươi cái gì?
Hai nha đầu lập tức lấy đồ trong lòng bàn tay ra, trên tay có một nhẫn trữ vật cùng hai viên Nguyện Lực Châu trung phẩm.
Theo lý thuyết ban thưởng như vậy đã không tệ, chỉ là đạt tu vi Bạch Liên nhất phẩm mới nhập môn, đổi những người khác có mấy ai có thể được thưởng nhẫn trữ vật, hai viên Nguyện Lực Châu trung phẩm cũng ngang bằng hai mươi viên Nguyện Lực Châu hạ phẩm rồi.
Yêu Nhược Tiên cầm nhẫn trữ vật trên tay hai người lên rót vào pháp lực tra xét, vốn tưởng rằng bên trong có đồ, ai ngờ là trống rỗng.
Sau khi lão trả lại nhẫn trữ vật cho hai nàng, nói với giọng hết sức coi thường:
- Còn tưởng là thưởng vật gì tốt, hai người các ngươi nói thế nào cũng là thị nữ thiếp thân của hắn, lại thưởng ít đồ như vậy, tiểu tử kia có chút quá đáng rồi, xem ra là muốn ăn đòn.
Hai nha đầu lập tức le lưỡi một cái, Tuyết nhi lắc đầu liên tục nói:
- Sư phó, ban thưởng hai thứ này đã rất trọng hậu rồi, thật là nhiều người Đông Lai động ngay cả nhẫn trữ vật cũng không có.
Thiên nhi cũng gật đầu nói:
- Đúng vậy, hai viên Nguyện Lực Châu trung phẩm cũng ngang bằng hai mươi viên Nguyện Lực Châu hạ phẩm rồi, những người khác ở Đông Lai động một năm cũng không lấy được nhiều Nguyện Lực Châu như vậy, đã đủ chúng ta sử dụng thật lâu.
- Hừ, không phóng khoáng, chỉ có chút đồ như vậy coi như bảo bối sao?
Yêu Nhược Tiên vuốt râu trợn trừng mắt, hừ lạnh nói:
- Chủ nhân các ngươi là tiểu tài chủ, tài sản giàu có vô cùng, lúc trước một mình hắn ở Tinh Tú Hải đã giết chết bảy mươi hai yêu tu nhị phẩm, thu hết bảo vật trên người chúng, chỉ riêng nhẫn trữ vật trên người hắn đã có con bà nó hơn hai trăm chiếc!
Hai nha đầu nghe vậy vô cùng khiếp sợ, bây giờ các nàng cũng biết yêu tu nhị phẩm có nghĩa tương đương tu sĩ cấp Thanh Liên, không nghĩ tới một mình chủ nhân có thể giết chết bảy mươi hai tên, chẳng qua là từ trước tới nay chủ nhân không có nói qua với các nàng chuyện này.
Bất quá hai người vẫn rất sùng bái Miêu Nghị, đều cho rằng Miêu Nghị lợi hại là rất bình thường, tóm lại từ trước tới nay chưa hề thấy hắn kém cỏi chỗ nào.
- Bây giờ biết chủ nhân các ngươi giàu tới mức nào rồi chứ gì, như vậy còn chưa có gì, quan trọng nhất là trên người tiểu tử kia có một gốc tiên thảo, đó cũng không phải là tiên thảo tầm thường, chính là thiên tài địa bảo mấy vạn năm cũng khó gặp được một, chỉ riêng gốc tiên thảo ấy đã đáng giá hơn tất cả tài sản của ta. Giàu nứt đố đổ vách mà ban thưởng cho thị nữ thiếp thân của mình ít ỏi như vậy, thật sự là quá đáng, nên làm ăn mày mới phải.
Thiên nhi khoát tay nói:
- Không phải như vậy, chủ nhân nói Nguyện Lực Châu cho chúng ta dùng thoải mái, không đủ tìm hắn lấy thêm.
- Chỉ có Nguyện Lực Châu thì có ích lợi gì?
Yêu Nhược Tiên vỗ vỗ tay, lại dang tay nói:
- Các ngươi ngu lắm! Pháp bảo, pháp bảo đâu? Hai người các ngươi phải có một món pháp bảo vừa tay, lúc gặp nguy hiểm ít nhiều cũng có chút năng lực tự vệ, không tới nỗi bó tay chờ chết!
Lão khoát khoát tay với hai nha đầu:
- Đi đi đi, trên người tiểu tử kia có rất nhiều tài liệu luyện chế pháp bảo, đi tìm hắn mà đòi. Bảo hắn cống hiến chút tài liệu luyện chế pháp bảo, trở lại đây ta sẽ đích thân luyện cho các ngươi một món pháp bảo vừa tay.
Hai nha đầu có vẻ không thích lắm, chủ nhân vừa mới thưởng nhiều như vậy, hiện tại không tiện đi vào quấy rầy chủ nhân bế quan một lần nữa.
Hơn nữa hai người không phải là Yêu Nhược Tiên, cũng không có da mặt dày như vậy.
Bất quá hai người sống lâu với Yêu Nhược Tiên, cũng tổng kết ra một ít biện pháp đối phó lão.
Tuyết nhi lập tức nắm lấy cánh tay lão lắc lắc làm nũng, nói sang chuyện khác:
- Sư phó, tài liệu luyện chế pháp bảo có những gì vậy?
Nói đến chuyện này, Yêu Nhược Tiên là tay tổ, dĩ nhiên là nói làu làu một mạch:
- Đầu tiên dĩ nhiên là tinh phấn được tinh luyện ra từ tinh tệ, có đầy đủ tinh phấn mới có thể dung luyện ra nguyên hình bảo vật, sau đó sẽ phối hợp với yêu đan tương ứng, dĩ nhiên cũng không thể thiếu Diễm Chi tinh thạch. Ba thứ này tiểu tử kia có một đống lớn, mau đi tìm hắn đòi đi. Chớ có do dự, ta biết tiểu tử kia, chỉ cần các ngươi lên tiếng nhất định hắn sẽ cho.
Thiên nhi lập tức níu lấy cánh tay kia của lão hỏi:
- Sư phó, Diễm Chi tinh thạch là cái gì?
Yêu Nhược Tiên lật tay lấy ra ba khối tinh thạch, cầm từng khối giải thích:
- Màu đỏ là Xích Diễm Chi, màu lam là Lam Diễm Chi, màu vàng là Kim Diễm Chi, màu vàng tốt nhất...
Lão mới vừa giải thích cặn kẽ ba loại Diễm Chi tinh thạch một lượt, Tuyết nhi lại lắc cánh tay lão hỏi:
- Sư phó, yêu đan có hình dáng thế nào vậy?
Hai nha đầu len lén trao đổi ánh mắt với nhau, chuẩn bị đợi Yêu Nhược Tiên giải thích yêu đan xong sẽ hỏi tới quá trình cụ thể dùng yêu đan luyện chế bảo vật. Tóm lại cứ đặt ra câu hỏi liên miên bất tuyệt như vậy, chắc chắn Yêu Nhược Tiên sẽ cảm thấy đau đầu nhức óc, tự nhiên sẽ vắt giò lên cổ bỏ chạy.
Yêu Nhược Tiên lật tay lấy ra một viên yêu đan trắng toát kẹp giữa ngón tay, giải thích cho hai nàng:
- Đây là yêu đan nhất phẩm. Màu xanh là nhị phẩm, màu đỏ là tam phẩm, màu tím là tứ phẩm, màu vàng là ngũ phẩm, bất quá trước mắt ta chỉ từng thấy qua yêu đan tứ phẩm, ngũ phẩm còn chưa từng thấy qua, suy đoán trước mắt giới tu hành cũng không có khả năng xuất hiện. Bởi vì sau khi giết chết yêu tu, yêu đan lấy ra sẽ tự động giáng xuống một phẩm, tỷ như yêu tu nhị phẩm chỉ có thể lấy ra yêu đan nhất phẩm, các ngươi suy nghĩ xem yêu đan ngũ phẩm màu vàng là khái niệm thế nào…
Lão giải thích cặn kẽ cho hai nàng, Hắc Thán nằm dưới mái hiên chợt hắt hơi quay đầu nhìn lại.
Sau khi nhìn thấy yêu đan trong tay Yêu Nhược Tiên, mắt nó sáng lên, lập tức nhảy dựng dậy, bốn vó tung bay chạy vào trong đình, quay vòng quanh ba người một vòng, thỉnh thoảng ủi đầu vào người Yêu Nhược Tiên.
Bởi vì Thiên nhi và Tuyết nhi, Yêu Nhược Tiên thường chạy tới nơi này, thậm chí có lúc ở lại nơi này, cho nên Hắc Thán cũng đã quen dần với lão, không còn sợ lão như trước nữa.
Thấy Hắc Thán tới vòi vĩnh như vậy, quấy rầy mình dạy đồ đệ, Yêu Nhược Tiên phất tay đập lên đầu nó một cái:
- Giặc mập cút đi!
Hắc Thán rụt đầu lại một cái, sau khi đi một vòng lại tiến tới bên cạnh lão, lại chen đầu vào, đưa mũi tới ngửi ngửi yêu đan trên tay Yêu Nhược Tiên.