Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
A! Thiên nhi và Tuyết nhi nhất tề kêu lên thất thanh.
- Không vội, ta có tiên quả, chờ lát nữa sau khi mổ bụng nó lấy yêu đan ra xong, ta lập tức tiến hành chữa khỏi giúp nó, không có việc gì.
- Sư phó, ngài có chắc không?
Lòng tin của hai nha đầu với sư phó bắt đầu có nguy cơ lung lay.
- Sư phó sẽ không lừa các ngươi.
Yêu Nhược Tiên cười khan hai tiếng.
Lão quay lại đặt tay lên bụng của Hắc Thán, thi pháp tìm kiếm vị trí viên yêu đan kia ở trong bụng Hắc Thán.
Kết quả... Thời gian dần dần trôi qua, Yêu Nhược Tiên chậm chạp không thấy có phản ứng, ngược lại cơ mặt giật giật không ngừng.
Một nén nhang sau, trên trán Yêu Nhược Tiên bắt đầu toát ra mồ hôi lạnh, tay sờ tới sờ lui trên người Hắc Thán.
Bởi vì bằng tu vi của lão lại không tìm được vị trí viên yêu đan kia ở trong cơ thể Hắc Thán. Dường như tốc độ máu chảy cực cao trong cơ thể Hắc Thán đã làm kích phát một cỗ lực lượng thần bí, có thể ngăn cách pháp lực Yêu Nhược Tiên thăm dò trong cơ thể nó, bằng pháp lực Yêu Nhược Tiên lại khó có thể nhìn ra cỗ lực lượng thần bí này...
Tình huống như vậy hoàn toàn vượt ra khỏi hiểu biết của Yêu Nhược Tiên, lão không hiểu nổi đã xảy ra chuyện gì, thật là quỷ dị, khiến cho lão không dám khinh suất mổ bụng Hắc Thán tìm kiếm viên yêu đan kia.
Nếu nói là Hắc Thán có chuyện gì, bây giờ cũng không thấy gì, hoàn toàn là đang ngủ say ngáy khò khò.
Nhưng Yêu Nhược Tiên thật sự không biết giải thích với hai nha đầu thế nào, đứng đó lộ vẻ lúng túng sờ sờ bụng Hắc Thán.
Lão cũng xấu hổ không dám nhìn hai nha đầu, đã nói sai năm lần bảy lượt, nói mình có thể làm được, kết quả lần nào cũng không đáng tin cậy, hai nha đầu này sẽ nghĩ mình thế nào, có lẽ hình ảnh vị sư phó là mình trong lòng hai nha đầu đã hoàn toàn tan vỡ.
Hai nha đầu lại không phải người ngu, chung sống cùng Yêu Nhược Tiên lâu như vậy cũng biết tính tình lão thế nào, vừa nhìn dáng vẻ rề rà dây dưa của lão cũng biết lão không giải quyết được.
Hai người cũng không trông cậy vào lão, kinh hoảng chạy vào trong.
- Các ngươi làm gì vậy?
Yêu Nhược Tiên lắc người một cái ngăn cản hai người.
- Chúng ta gây họa rồi.
Tuyết nhi lộ vẻ khổ sở nói.
Thiên nhi nói:
- Nói với chủ nhân, xin chủ nhân trách phạt.
- Nói cho hắn biết làm gì, tự ta sẽ giải quyết xong chuyện này.
Yêu Nhược Tiên vỗ ngực bảo đảm.
Nhưng bây giờ hai nha đầu đã không còn tin tưởng lời sư phó nữa, Tuyết nhi cắn môi nói:
- Sư phó, người thật sự có thể bảo đảm Hắc Thán sẽ không xảy ra chuyện ư?
Giọng điệu này, ý tứ trong lời nói này rõ ràng muốn nói cho Yêu Nhược Tiên biết, nếu như có chuyện gì nữa, sau này chúng ta cũng sẽ không tin tưởng lão nữa.
Đây là muốn Yêu Nhược Tiên cho một cam kết cuối cùng.
- Cái này...
Yêu Nhược Tiên rất là do dự, vạn nhất không giải quyết được coi như mất hết hoàn toàn chút danh dự còn sót lại của mình trong lòng hai nha đầu. Nhưng bản thân lão cũng không biết rõ tình huống thế nào, cho nên không dám đưa ra cam kết một cách khinh suất.
Dáng vẻ do dự của lão đã khiến cho hai nha đầu xác nhận, sư phó không có chút nắm chắc nào.
Thiên nhi thấp giọng nói:
- Chủ nhân có rất nhiều biện pháp, bây giờ nói với chủ nhân, nói không chừng còn khả năng cứu được Hắc Thán.
Tuyết nhi gật đầu một cái thật mạnh, hai nha đầu tin tưởng Miêu Nghị gần như mù quáng.
Thế nhưng lời này lại làm cho Yêu Nhược Tiên khó chịu, làm như mình không bằng tiểu tử kia, bèn trừng mắt nói:
- Bằng vào hắn ư, các ngươi cho rằng ta không bằng hắn sao?
Hai nha đầu không có tâm trạng dây dưa với lão, không cần biết bằng hay không, cứu Hắc Thán quan trọng hơn.
Hai nàng chia hai bên tả hữu đi vòng qua người Yêu Nhược Tiên, vào trong tĩnh thất xin tội cầu cứu Miêu Nghị.
Yêu Nhược Tiên nóng nảy, lắc mình ngăn lại hai người lần nữa, nhìn chung quanh một lượt, hạ thấp giọng nói:
- Các ngươi ngu ngốc quá, tiểu tử kia không có chuyện gì sẽ không xuất quan, chỉ cần chúng ta không nói chuyện này, hắn nào biết đã xảy ra chuyện gì. Đến lúc đó hắn có hỏi tới, các ngươi cứ thoái thác nói không biết, hắn có thể làm gì được, chúng ta…
Lời còn chưa dứt, lão đã không nói tiếp được nữa.
Thật sự là ánh mắt của hai nha đầu kia nhìn về phía lão cực kỳ thất vọng, dường như đang muốn nói vì sao sư phó ngài lại là loại người như vậy…
Hai nha đầu không nói nửa lời, lại vòng tránh lão bước nhanh rời đi.
Yêu Nhược Tiên không biết nói gì một lúc lâu, xoay người lẩm bẩm thầm thì đi ra ngoài:
- Hai nha đầu này quả thật ngu như khúc gỗ, muốn tốt cho các ngươi mà không chịu…
Bên trong tĩnh thất, Thiên nhi và Tuyết nhi đã quỳ gối trước giường đá, kinh động Miêu Nghị đang bế quan, thành thật kể lại chuyện xảy ra với Hắc Thán với giọng nghẹn ngào như muốn khóc.
Hắc Thán sắp chết ư, hai mắt Miêu Nghị dần dần trợn to.
Vừa nghe hai nha đầu bẩm báo xong, Miêu Nghị đã xông lên, giữa không trung xòe rộng năm ngón tay, một đạo hàn quang thoáng hiện, Nghịch Lân thương rơi vào trong tay, xông ra bên ngoài tĩnh thất.
Lao ra ngoài phòng, quay đầu nhìn lại Hắc Thán đang ngủ say không tỉnh, Miêu Nghị tiến lên đá nó mấy cái:
- Tên mập chết tiệt!
La lên mấy tiếng không có phản ứng, cơ mặt Miêu Nghị giật giật một trận, thình lình quay đầu lại nhìn về phía Yêu Nhược Tiên chắp tay cố làm ra vẻ nhàn nhã đi lại trong sân, vung thương giận quát:
- Lão tặc vô sỉ!
Trong nháy mắt lắc mình ra, một tràng tiếng long ngâm vang lên, Thiên nhi và Tuyết nhi theo sát chạy đến không còn kịp ngăn cản nữa, đã thấy Miêu Nghị hung hăng đâm một thương về phía Yêu Nhược Tiên.
Vốn Yêu Nhược Tiên còn chuẩn bị chờ sau khi Miêu Nghị ra ngoài sẽ lừa gạt hắn một phen.
Ai ngờ phản ứng Miêu Nghị to lớn như thế, cơ hồ là không nói nửa lời đã muốn liều mạng với lão, ít nhiều gì cũng có vẻ không biết nói gì. Như vậy có thể thấy được quan hệ giữa tên này và giặc mập rất thâm sâu, biết rõ đánh không thắng mình vẫn muốn liều mạng với mình.
Trên thực tế thực lực của hai bên cũng thật sự là chênh lệch quá xa, đã không phải là chênh lệch một hai cấp, mà là khác nhau trời vực.
Yêu Nhược Tiên vung tay, năm ngón tay đón lấy Nghịch Lân thương đâm tới, một cỗ pháp lực mênh mông cuồn cuộn tuôn ra, nhất thời giữ chặt Nghịch Lân thương lại giữa không trung.
Miêu Nghị đang cầm thương cũng bị giữ lại, toàn thân kẹt giữa không trung không thể động đậy chút nào, bằng vào tu vi của hắn không có cách nào chống lại được Yêu Nhược Tiên.
- Tiểu tử ngươi không muốn sống có phải không?
Yêu Nhược Tiên cười lạnh nói, đang châm chọc hắn dám đấu với mình.
Bị pháp lực hùng mạnh đè ép tới nỗi Miêu Nghị vô cùng tức giận, thi pháp cố gắng lên tiếng:
- Thiên nhi, Tuyết nhi, lập tức thông báo cho nhân mã bản động, cấp tốc mời cao thủ Trấn Ất điện tới tru diệt lão tặc này, ta muốn cho lão tặc này không còn đất dung thân trên cõi đời này nữa!
Sắc mặt Yêu Nhược Tiên trở nên cứng đờ, nhất thời không cười được nữa.
Mặc dù tu vi Miêu Nghị thấp nhưng sau lưng hắn còn có chỗ dựa nhiều cấp, đừng nói cao thủ cấp Hồng Liên, ngay cả cấp Tử Liên, thậm chí là cấp Kim Liên cũng có thể dời tới.
Mặc dù hắn không quen biết cao thủ các cấp bên trong quy tắc, thế nhưng hắn cũng là một thành viên bên trong quy tắc. Chỉ cần là thỉnh cầu hợp lý hợp pháp, ngay cả Thiên Ngoại Thiên Mục Phàm Quân cũng có thể mời ra, đến lúc đó bảo đảm giết cho Yêu Nhược Tiên lên trời không đường xuống đất không cửa.
Đây chính là khác biệt lớn nhất giữa tán tu và tu sĩ bên trong quy tắc, người trước không có chỗ dựa trừ phi là tìm cường giả che chở, mà sau lưng người sau lại có chỗ dựa tầng tầng, thế lực vô cùng to lớn.
Coi như Yêu Nhược Tiên đã nhìn ra, tiểu tử này bất chấp hết thảy không cần mạng sống cũng muốn ăn miếng trả miếng, hoàn toàn không thể giải thích hợp lý.
Không phải là lão sợ Miêu Nghị, bằng tu vi của lão hoàn toàn có thể giết sạch người của Đông Lai động ở chỗ này trước khi tin tức hoàn toàn bại lộ ra ngoài. Nhưng vì một con long câu không cần thiết gây ra chuyện lớn như vậy, vạn nhất tiết lộ phong thanh, e rằng cuộc đời này của lão sẽ chìm vào trong bể khổ vô biên.
Quan trọng nhất là một khi giết Miêu Nghị, coi như đám tiểu Đường Lang cũng vô duyên với lão.
Thiên nhi và Tuyết nhi vô cùng bối rối, một bên là chủ nhân, một bên là sư phó, không biết nên làm thế nào cho phải.
Thấy hai người không có động tĩnh, Miêu Nghị nổi giận:
- Chẳng lẽ các ngươi cũng không nghe cả lời của ta sao!
Lời này đối với thị nữ thiếp thân mà nói có hơi nặng nề, thân thể mềm mại Thiên nhi và Tuyết nhi run lên, sắc mặt kịch biến nhanh chóng chạy đi, chuẩn bị làm theo mệnh lệnh của Miêu Nghị.
Cơ mặt Yêu Nhược Tiên giật giật, tay đẩy ra khiến cho Miêu Nghị văng xa, lắc mình ngăn lại trước mặt hai tên thị nữ, chỉ Miêu Nghị gầm thét:
- Tiểu tử ngươi bị chó điên cắn rồi sao, muốn trở mặt với lão phu ít nhất cũng phải cho lão phu biết nguyên nhân…
Miêu Nghị vừa rơi xuống đất, hươi thương chỉ về phía Hắc Thán:
- Lão hại chết vật cỡi của ta…
- Đánh rắm!
Yêu Nhược Tiên cũng chỉ Hắc Thán quát:
- Nó đã chết rồi sao, rõ ràng nó đang ngủ, ngươi nhìn thế nào mà bảo nó đã chết?
Miêu Nghị đang giận dữ nghe vậy ngẩn ra, quay đầu nhìn lại, Hắc Thán ngáy lớn như vậy, quả thật là chưa chết.
Không cho hắn suy nghĩ nhiều, Yêu Nhược Tiên lại nói:
- Ngay cả tình huống cũng không rõ ràng đã dám động thủ với ta, chẳng lẽ ngươi cho rằng ta không dám giết ngươi sao?
Miêu Nghị sửng sốt ngây người, suy nghĩ một chút phát hiện quả thật mình đã quá mức kích động.
Sau khi nguôi giận, hắn đã bị những lời của Yêu Nhược Tiên làm cho khí thế yếu dần:
- Thiên nhi Tuyết nhi nói với ta...
Lời còn chưa dứt, lại bị Yêu Nhược Tiên lập tức cắt đứt:
- Hai nha đầu biết gì, các nàng biết cái quái gì!? Ta đùa giỡn với các nàng, các nàng còn tưởng thật, các nàng không biết, ngươi cũng không biết!
Thiên nhi và Tuyết nhi ngơ ngác nhìn nhau, có thể nói là hết sức nghi ngờ lời này, trước đó hai nàng đã nhìn thấy lão chột dạ đến toát mồ hôi lạnh toàn thân.
Miêu Nghị nhất thời bị nói á khẩu không trả lời được, Nghịch Lân thương trong tay từ từ thu vào, xoay người vọt đến bên người Hắc Thán bắt đầu thi pháp tra xét.
Hắn cũng cảm thấy trong huyết dịch đang lưu chuyển với tốc độ cao trong cơ thể nó có một cỗ lực lượng thần kỳ ngăn cản pháp lực của mình điều tra. Pháp nguyên trong cơ thể Miêu Nghị nhanh chóng vận chuyển, tăng cường pháp lực thấm vào, cuối cùng dễ dàng đột phá trở ngại kia, thấy được trạng thái hoàn toàn phong bế trong cơ thể Hắc Thán, xác định được vị trí viên yêu đan đang bị nội tạng bao lấy thật chặt.
Bên trong dạ dày Hắc Thán đang tiết ra một loại vật chất thần kỳ, thứ này đang dần dần ăn mòn viên yêu đan kia. Pháp lực của Miêu Nghị có thể cảm nhận được yêu đan bị ăn mòn tiết ra năng lượng đang bị Hắc Thán từ từ hấp thu.
Miêu Nghị ngạc nhiên ủa một tiếng:
- Yêu tiền bối, long câu còn có thể luyện hóa yêu đan sao?
Yêu Nhược Tiên đang suy nghĩ tìm chuyện gì lấy cớ lừa dối đối phương, nghe nói như thế, quay đầu lại:
- Hả?
Lão lộ vẻ kinh ngạc đi tới, nghi ngờ hỏi:
- Luyện hóa yêu đan ư?
- Lão không biết sao?
Miêu Nghị ngạc nhiên, nói:
- Lão xem thử thì sẽ biết.
Yêu Nhược Tiên lộ vẻ nghi ngờ, lại đưa tay thăm dò trên người Hắc Thán, kết quả vẫn như trước, pháp lực vẫn không thể tra xét tỉ mỉ bên trong cơ thể nó, lão bèn thử hỏi:
- Ngươi tìm được vị trí viên yêu đan kia ư?
- Đang nằm trong dạ dày co rút lại.
Yêu Nhược Tiên muốn nói ngươi lừa gạt quỷ ư…
Bất quá lão đảo mắt một vòng, cười hắc hắc, thầm hiểu trong lòng, tiểu tử này hẳn là biết không chọc nổi mình, đang nhân cơ hội tìm cớ hạ đài.
Tự cho là hiểu, Yêu Nhược Tiên vuốt cằm nói:
- Không sai, là đang luyện hóa yêu đan.
Trên thực tế hai người hoàn toàn là râu ông nọ cắm cằm bà kia.
Miêu Nghị đưa tay sờ sờ Hắc Thán đang ngủ say không tỉnh kỳ quái hỏi:
- Yêu tiền bối, tại sao lại như vậy?
Nếu tiểu tử này thức thời, Yêu Nhược Tiên nghĩ thầm mình dứt khoát cứ theo thang xuống đài, gây ra chuyện không có lợi cho cả hai.
Lão đứng lên, chắp tay giả bộ dáng vẻ cao nhân:
- Sở dĩ nó ngủ say không tỉnh dĩ nhiên là đang tập trung tinh lực luyện hóa yêu đan trong cơ thể.
- Trước kia ta chưa từng nghe nói qua long câu có thể luyện hóa yêu đan.
Miêu Nghị cũng đứng dậy hỏi:
- Sẽ không có vấn đề gì chứ?
- Trời có lúc nắng lúc mưa, con người có khi gặp phúc có khi gặp họa, tu luyện cũng có thể xảy ra sai lầm, không ai có thể bảo đảm tuyệt không có vấn đề, sau này chờ xem…
Yêu Nhược Tiên vân đạm phong khinh trả lời, có lời này đến lúc đó có vấn đề cũng không thể oán trách lão.
Thiên nhi và Tuyết nhi nhìn nhau không biết nói gì, chẳng lẽ trước đó sư phó thật sự là đang nói đùa… Giả bộ thật là giống, sau này phải cẩn thận một chút với lời của sư phó, không thể để bị lừa nữa.
- Yêu tiền bối, tại sao lão cho Hắc Thán ăn yêu đan?
- Ngươi cho rằng ta có nhiều yêu đan hay sao, là chính nó mặt dày mày dạn đòi ăn. Bỏ đi, chỉ là một viên yêu đan ta cũng không tính toán với nó làm gì, coi như là cho nó bồi bổ thân thể.
Thấy lão rộng lượng như vậy, Miêu Nghị ít nhiều cũng có vẻ lúng túng, chưa hiểu rõ ràng tình huống đã nổi giận dường như là có hơi quá đáng, lúc này cảm thấy xấu hổ.
Hắn ôm quyền nói lời xin lỗi với Yêu Nhược Tiên coi như xong chuyện.
Miêu Nghị vừa dứt câu lập tức đi liền:
- Thiên nhi Tuyết nhi, sau khi Hắc Thán tỉnh hãy gọi ta.
- Đứng lại, chớ vội đi.
Yêu Nhược Tiên thình lình gọi giật Miêu Nghị.
Miêu Nghị xoay người cười hỏi:
- Yêu tiền bối có chuyện gì?
- Ngươi không quan tâm tới hai nàng sao?
Yêu Nhược Tiên chỉ về phía Thiên nhi và Tuyết nhi:
- Các nàng đã có năng lực giá ngự pháp bảo, ngươi không chuẩn bị cho các nàng pháp bảo phòng thân sao?
Miêu Nghị á khẩu nghẹn lời không biết nói gì một hồi, nhìn hai nha đầu hỏi:
- Các ngươi muốn pháp bảo gì?
Hai nha đầu lắc đầu liên tục khoát tay:
- Không cần!