Phi Thiên

Chương 221. Lừa gạt chủ nhân

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

- Da mặt các nàng rất mỏng, không dám mở miệng đòi ngươi, là ta đòi giúp bọn họ.

Yêu Nhược Tiên rất thẳng thắn, không nhiều lời nói nhảm chỉ hỏi:

- Ngươi có cho hay không?

Miêu Nghị hồ nghi hỏi:

- Lão muốn đòi pháp bảo gì cho các nàng?

- Rất đơn giản, lấy ra chút tài liệu, ta sẽ luyện chế cho mỗi người một thanh Nghịch Lân thương là được. Ngươi ra tài liệu, ta xuất lực luyện chế, như vậy có được chưa?

Yêu Nhược Tiên tỏ vẻ rộng rãi khoát tay một cái.

Nghịch Lân thương... Miêu Nghị hồ nghi hỏi nữa:

- Tại sao phải là Nghịch Lân thương?

Yêu Nhược Tiên lập tức đưa ra lời phản bác:

- Chẳng lẽ hai người bọn họ thích dùng thương cũng không được? Chẳng lẽ ngươi muốn ép bọn họ dùng thứ mà họ không thích?

Miêu Nghị không biết nói gì, nhìn về phía hai nha đầu lần nữa, hai nha đầu vội vàng khoát tay nói:

- Không cần, không cần.

- Cái gì mà không cần, các ngươi trông cậy vĩnh viễn có người ở bên cạnh bảo vệ cho các ngươi sao, cũng sẽ có lúc thất lạc gặp phải nguy hiểm.

Yêu Nhược Tiên quát hai nàng một tiếng, lại nhìn về phía Miêu Nghị hỏi:

- Ngươi thấy ta nói có đúng hay không?

Miêu Nghị hơi trầm ngâm, đối phương nói cũng có đạo lý, giống như lúc Viên Chính Côn tấn công Đông Lai động, nếu không nhờ Trần Phi âm thầm bảo vệ sợ là hai nha đầu đã chịu nhục mà chết giống như những thị nữ khác. Cũng nên để cho hai nha đầu có chút năng lực tự vệ, nếu không không thể nào vào thời khắc mấu chốt lúc nào cũng có người chạy đến cứu các nàng.

Hắn suy tư một chút bèn lấy ra trong nhẫn trữ vật ba món pháp bảo nhất phẩm, hợp chung một chỗ đủ luyện chế ra hai thanh Nghịch Lân thương. Sau đó lại móc ra hai viên yêu đan nhất phẩm, còn có mấy khối Xích Diễm Chi giao hết cho Yêu Nhược Tiên.

Ai ngờ Yêu Nhược Tiên vừa thu nhận lại đưa tay ra nói:

- Chưa đủ, lấy thêm đi!

- Không đủ ư?

Miêu Nghị trợn mắt nói:

- Lão đừng lừa gạt ta, luyện chế một cây Nghịch Lân thương cần bao nhiêu đồ ta biết rất rõ ràng.

- Ngươi cảm thấy bằng thực lực hai người bọn họ, chỉ có một cây thương nơi tay đủ tự vệ sao? Ta sẽ luyện chế thêm cho các nàng một ít phù triện, tới thời khắc mấu chốt mới thuận lợi bảo vệ tính mạng.

Yêu Nhược Tiên tiếp tục đưa tay.

Phù triện... Miêu Nghị ngạc nhiên nói:

- Ta không có thứ này.

- Ngươi có hay không không quan trọng, thực lực của các nàng có thể sánh với ngươi sao? Một mình ngươi có thể đánh vào xông ra giữa một hai trăm người, hai người bọn họ trước mắt cùng nhau đối phó một tu sĩ Bạch Liên nhất phẩm cũng khó khăn. Thiên nhi Tuyết nhi, các ngươi có thấy chưa, nói trắng ra là cả đời này các ngươi chính là người của hắn, hắn lại không chịu cho các ngươi chút đồ bảo vệ tính mạng, sau này chắc chắn các ngươi sẽ…

- Yêu tiền bối!

Miêu Nghị toát mồ hôi, vội vàng lên tiếng cắt lời, không để cho lão tiếp tục khích bác:

- Còn cần tài liệu gì nữa?

- Lấy thêm hai mươi viên yêu đan nhất phẩm đi, còn có...

Hai mươi viên?

Miêu Nghị kêu lên lần nữa cắt lời:

- Lão cho ta là...

- Thiên nhi Tuyết nhi...

Yêu Nhược Tiên lập tức quay lại tiếp tục khích bác quan hệ chủ tớ.

- Ta cho được chưa?!

Miêu Nghị sợ lão rồi, sa sầm nét mặt móc ra hai mươi viên yêu đan nhất phẩm.

Kết quả còn chưa đủ, Yêu Nhược Tiên lại bóc lột thêm của hắn một đống da yêu thú, cộng thêm mấy chục viên Diễm Chi tinh thạch, mới tha cho hắn.

Miêu Nghị có thể nói là vắt giò lên cổ mà chạy, vội vàng chạy trở về tĩnh thất tiếp tục bế quan tu luyện, nếu còn ở lại, hắn lo lắng ngay cả quần cũng sẽ bị Yêu Nhược Tiên lột mất.

Yêu Nhược Tiên Được một đống đồ hết sức hài lòng, hớn hở khoe khoang trước mặt hai nha đầu, dương dương đắc ý nói:

- Ta nói không sai chứ, mặc dù tiểu tử này không ra gì nhưng đối với người của mình cũng rất tốt. Từ cách đối xử của hắn với vật cỡi là có thể nhìn ra, ta tìm hắn đòi ít đồ thật vô cùng vất vả, lấy hai người các ngươi ra mượn cớ hắn lập tức ngoan ngoãn cho. Vi sư tranh thủ cho các ngươi được nhiều ích lợi như vậy, các ngươi nên cảm tạ ta…

Hai nha đầu không có ý cảm tạ lão, bọn họ sống trong giới tu hành cũng không phải chỉ ngày một ngày hai, đương nhiên biết giá trị những thứ vừa rồi Yêu Nhược Tiên cướp được vào tay là không nhỏ, làm hại chủ nhân mình hao hụt không ít, nên các nàng vẫn cảm thấy áy náy trong lòng.

- Sư phó, trả lại cho chủ nhân đi, bình thường chúng ta không dùng được nhiều đồ như vậy.

Thiên nhi chột dạ nói.

Yêu Nhược Tiên tự có lý do ứng đối qua loa, cảm thán một tiếng:

- Nha đầu, không có gì phải đau lòng, các ngươi là người của hắn, đồ của các ngươi không phải là đồ của hắn sao? Các ngươi có đồ tốt, sau này mới dễ dàng làm việc cho hắn hơn. Sau này các ngươi không thể trở thành gánh nặng cho hắn, hắn lấy đâu ra nhiều thời gian rảnh rỗi như vậy đi cứu các ngươi?!

Lời này dường như có chút đạo lý, cũng đúng là hai nha đầu muốn phát huy tác dụng lớn hơn, muốn giúp Miêu Nghị làm được nhiều đại sự hơn, ít nhất có thể giống như Đại cô cô và tiểu cô cô bên cạnh phủ chủ. Nghe nói Đại cô cô tiểu cô cô đi theo phủ chủ ra trận giết địch rất lợi hại, mà hai người bọn họ, thậm chí Miêu Nghị không dám phái các nàng đi xa, sợ gặp nguy hiểm.

Lúc này tư tưởng các nàng đã không còn gánh nặng lo âu nữa, Tuyết nhi lại thử hỏi:

- Sư phó, con không thích dùng thương, dùng kiếm có được hay không?

Yêu Nhược Tiên bất ngờ vỗ một phát vào gáy nàng, Tuyết nhi đau kêu lên ôi chao một tiếng, ra sức xoa đầu.

- Ngươi ngốc thật!

Yêu Nhược Tiên chỉ vào mũi nàng dạy dỗ:

- Các ngươi có biết tiểu tử kia lợi hại nhất là cái gì hay không? Người bình thường đều cho là một thân pháp bảo của hắn lợi hại, sai lầm rồi, thứ lợi hại nhất của hắn là một thân thương pháp kinh diễm tuyệt luân! Đó thật sự là một thương nơi tay dám hoành hành ngang ngược giữa thiên quân vạn mã, ta đây sống một đống tuổi trên đầu chưa từng thấy qua thương thuật quần công lợi hại như thế, cũng không biết hắn làm thế nào luyện ra được.

- Tiểu tử kia bây giờ là tu vi quá thấp, không cách nào phát huy được uy lực chân chính của thương pháp này, chờ ngày sau tu vi hắn tăng tiến, đó mới là thật sự bá đạo. Có tuyệt kỹ như vậy bên cạnh không chịu học, chẳng phải là đáng tiếc lắm sao?!

- Ta nói cho các ngươi biết pháp bảo dễ luyện, nhưng chân bản lãnh cũng không phải ai cũng có thể có cơ hội học được, nếu như các ngươi dùng kiếm, vậy coi như đã bỏ lỡ cơ hội tốt. Bản lãnh này người khác không thể nào học được của hắn, nhưng các ngươi là thị nữ thiếp thân của hắn, không phải là người ngoài, mà là nữ nhân của hắn, hẳn sẽ có nhiều cơ hội tốt.

- Hai nha đầu ngốc, nghe lời ta chắc chắn không sai, chờ sau khi luyện thương xong, các ngươi hãy cầm thương đi tới trước mặt hắn giả bộ đáng thương. Tiểu tử kia không thể nào trơ mắt nhìn hai người các ngươi cầm cây que cời lò vô dụng múa may, đến lúc đó ít nhiều gì cũng phải truyền thụ cho các ngươi đôi chút.

Hai nha đầu vô cùng sợ hãi, phát hiện vị sư phó này đã làm ra chuyện lừa gạt gian dối, hơn nữa còn là lừa gạt chủ nhân của mình…

-----------

Hắc Thán co rút dưới mái hiên vẫn ngủ say không tỉnh, Miêu Nghị vẫn còn lo lắng cho tình huống của nó, vì vậy, cơ hồ cứ cách mười ngày sẽ đi ra ngoài thăm nó một lần.

Ước chừng hai tháng sau, Yêu Nhược Tiên cùng Thiên nhi, Tuyết nhi phát hiện lần này Miêu Nghị ra ngoài hơi lâu, đứng bên cạnh Hắc Thán đưa tay sờ bụng nó mãi không chịu rời đi.

Lúc này trong lòng Yêu Nhược Tiên ít nhiều gì cũng thầm rủa, phát hiện tiểu tử này giả bộ y như thật, chẳng lẽ hắn thật sự có thể đột phá lực lượng thần bí trong cơ thể giặc mập kia, thăm dò được tình huống trong bụng nó sao? Chuyện này là không thể nào, với tu vi của lão cũng không làm được…

Bất quá lão vẫn nhích lại gần, làm bộ quan tâm hỏi:

- Sao rồi?

Miêu Nghị đứng bên cạnh Hắc Thán cau mày nói:

- Đã hoàn toàn luyện hóa viên yêu đan kia, không biết có thể tỉnh lại hay không.

- Vậy sao?

Yêu Nhược Tiên nghĩ thầm không biết thật hay giả, mang theo vẻ nghi ngờ ngồi chồm hổm xuống, đưa tay thăm dò xem thử lần nữa.

Vẫn như trước, lão không có cách nào thăm dò được chân tướng.

Nhưng ngay khi lão muốn thu tay về, chân mày không nhịn được khẽ giật, đột nhiên phát hiện cỗ lực lượng thần bí trong cơ thể Hắc Thán dường như đã buông lỏng hơn trước, bèn tiếp tục thăm dò.

Đúng là cỗ lực lượng thần bí trong cơ thể Hắc Thán đã buông lỏng hơn trước, hơn nữa đang dần dần biến mất, Yêu Nhược Tiên cũng dần dần có thể thăm dò được tình huống.

Trái tim vốn đập rất gấp của Hắc Thán đang dần dần giảm chậm lại, huyết dịch toàn thân vận chuyển với tốc độ cao đã dần dần giảm tốc độ, nội tạng phong bế bên trong từ từ giãn ra, dạ dày và ruột cuộn tròn lại thật chặt cũng dần dần buông lỏng ra, cỗ lực lượng thần bí kia dần dần biến mất hoàn toàn không thấy.

Miêu Nghị và Yêu Nhược Tiên cơ hồ là đồng thời quay đầu lại nhìn nhau, Miêu Nghị còn đỡ, Yêu Nhược Tiên nhìn về phía Miêu Nghị cũng là tràn đầy khiếp sợ.

Yêu Nhược Tiên tựa hồ có vẻ không biết nên nói cái gì cho phải, tình huống giống y như tiểu tử này nói. Chẳng lẽ trước đó tiểu tử này thật sự có thể thăm dò được tình huống trong cơ thể Hắc Thán sao, làm sao có thể như vậy được?

Hô hấp Hắc Thán cũng dần dần trở nên bình ổn lại, sau khi hết thảy trong cơ thể nó khôi phục bình thường, hai mắt đã nhắm chặt hơn hai tháng thình lình mở ra.

Nhưng cũng trong khoảnh khắc kinh tâm động phách này, ánh mắt nó thình lình toát ra hồng quang yêu dị dọa người, có thể nói yêu khí mười phần.

Hai con mắt đỏ bừng bừng, đỏ sáng lên, nhìn có vẻ dọa người, khiến cho Yêu Nhược Tiên và Miêu Nghị giật mình kinh hãi nhanh chóng đứng lên lui về phía sau một bước.

Đuôi rắn Hắc Thán vung vẩy, ngẩng đầu nhìn hai người bất ngờ chạy tới lắc đầu vẫy đuôi. Thấy Miêu Nghị bế quan lâu ngày không ra tựa hồ có chút mừng rỡ, đầu đưa về phía Miêu Nghị định giụi vào lòng hắn.

Miêu Nghị cùng Yêu Nhược Tiên lại song song lui về phía sau, nhìn chằm chằm vào ánh mắt của nó phóng xuất hào quang yêu dị, có vẻ không dám để cho nó tới gần.

Dưới bậc thềm Thiên nhi và Tuyết nhi cũng trợn to mắt nhìn Hắc Thán.

Dường như Hắc Thán không ý thức được vẻ khác thường của mình, thấy Miêu Nghị tránh né mình tựa hồ còn có vẻ không hiểu, khịt mũi một cái với chủ nhân.

Bất quá hồng quang yêu dị trong mắt nó đang từ từ biến mất, tròng mắt đỏ ngầu cũng dần dần khôi phục bình thường.

Miêu Nghị và Yêu Nhược Tiên ngơ ngác nhìn nhau, song song quay đầu lại cẩn thận tra xét Hắc Thán, tựa hồ không có khác biệt gì quá lớn so với trước đây, chỉ là gầy hơn một chút.

Mặc dù vẫn còn rất mập, nhưng đã không còn cảm giác mập tới mức sưng phù như trước.

Hắc Thán lại xông về phía trước lần nữa, lần này Miêu Nghị cũng không lui lại, mặc cho đầu của nó vùi vào lòng mình, cũng giơ tay ra xoa đầu nó.

Yêu Nhược Tiên cũng không nhịn được đưa tay sờ sờ người Hắc Thán, hai người cũng không phát hiện ra điểm khác thường nào trên người nó nữa.

Sau khi thân mật với Miêu Nghị một hồi, bản tính Hắc Thán vẫn khó lòng thay đổi, lập tức thèm ăn.

Nó quay đi bỏ rơi Miêu Nghị, nhảy xuống bậc thềm chạy quanh đình viện một vòng, sau đó nhảy vọt lên không xông ra ngoài, một tràng tiếng vó truyền vào, chạy tới hồ nước tìm thức ăn.

Miêu Nghị và hai nha đầu đều đang nhìn theo phương hướng Hắc Thán biến mất ngẩn người.

Mà Yêu Nhược Tiên lại giơ ống tay áo rộng lên xem thử đám tiểu Đường Lang đang trú bên trong, sau đó quay đầu nhìn về phía chỗ ngủ của Hắc Thán, lại nhìn sang Miêu Nghị, có thể nói là hết sức nghi hoặc.

Không cần nói con cháu Minh Đường Lang đã là hết sức tà môn, hôm nay lại xuất hiện một thớt long câu có thể luyện hóa yêu đan, còn có tiên thảo Tinh Hoa có thể kết quả, một thân thương pháp kinh diễm tuyệt luân. Bằng vào tu vi của lão lại không thể theo dõi tình huống trong cơ thể giặc mập kia, nhưng tiểu tử này lại có thể...

Đủ loại chuyện tà môn xảy ra cùng lúc khiến cho Yêu Nhược Tiên cảm thấy toàn thân Miêu Nghị tràn đầy bí ẩn.

- Yêu tiền bối, tình huống Hắc Thán thế nào?

Miêu Nghị quay đầu lại hỏi.

Ngươi hỏi ta, ta đi hỏi ai đây? Yêu Nhược Tiên thầm nhủ trong lòng, ngoài miệng lại làm như không biết gì cả:

- Không có tình huống gì cả, chỉ là ăn yêu đan đại bổ.

Đại bổ? Miêu Nghị ngạc nhiên, đây là lần đầu nghe thấy ăn yêu đan đại bổ.

Không đợi hắn hỏi nhiều, Yêu Nhược Tiên đã quay đầu lại gọi hai nha đầu:

- Ở không đó làm gì, sao không luyện một chút?!

Miêu Nghị không biết luyện cái gì, lại thấy Thiên nhi và Tuyết nhi có vẻ xấu hổ lấy từ trong nhẫn trữ vật của mỗi người ra một thanh Nghịch Lân thương.

Hai nha đầu tuân theo lời sư phó, múa Nghịch Lân thương phát ra tiếng ong ong, đối chiến luyện tập.

Mặc dù thương này cũng giống như của Miêu Nghị, nhưng rơi vào tay hai nha đầu lại giống như là mỗi nàng đang múa một cây kim may lớn, thật là hỗn loạn, Miêu Nghị nhìn cảm thấy nhức đầu hoa mắt.

Bằng vào thương pháp này suy đoán giết địch không có một chút vấn đề, là không có một chút vấn đề gì đối với địch nhân, ngược lại có thể làm cho mình bị thương.

Yêu Nhược Tiên liếc trộm Miêu Nghị đang giật giật môi, trong mắt lóe lên vẻ cười giảo quyệt, tằng hắng một cái nói:

- Các ngươi cứ luyện từ từ, luyện nhiều rồi cũng sẽ thành thục quen tay.

Nói xong chắp tay ung dung nhàn nhã rời đi.

Nhìn hai nha đầu luyện thương, nhìn một lúc lâu rốt cục Miêu Nghị không nhịn được nữa, lớn tiếng kêu lên:

Dừng tay!

Hắn đi xuống thềm, tới trước mặt hai nha đầu thu thương mà đứng, hai tay che mặt xoa xoa một hồi mới hỏi:

- Thiên nhi Tuyết nhi, đây chính là thương pháp Yêu tiền bối dạy các ngươi ư?

Hai nha đầu có vẻ chột dạ nhìn nhau, Tuyết nhi yếu ớt đáp:

- Sư phó không dạy chúng ta thương pháp.

- Chưa từng dạy ư?

Miêu Nghị cau mày nói:

- Vậy các ngươi đang luyện cái gì vậy, luyện mò ư?