Phi Thiên

Chương 231. Điện chủ oan uổng

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

- Mặc dù nơi này là địa bàn của ngươi, nhưng cũng không ai quy định không thể đi ngang qua. Chẳng lẽ ngươi muốn tới chỗ cung chủ nói lý?

Ô Mộng Lan phản kích.

Đi ngang qua…? Hoắc Lăng Tiêu nhìn đầu đường vào Đông Lai động, lại nhìn nhìn long câu đối phương cỡi, cười lạnh nói:

- Đường đường điện chủ Trấn Bính điện lại cỡi long câu đi ngang qua nơi này, quả thật ly kỳ.

Ô Mộng Lan lập tức phản kích:

- Đường đường điện chủ Trấn Ất điện cỡi long câu xuất hiện ở nơi này, bản tọa cũng cảm thấy rất là ly kỳ!

- Đây là địa bàn của ta, ta muốn chơi thế nào thì chơi thế đó.

- Chẳng lẽ ta chơi như vậy ngươi có ý kiến sao?

- Dĩ nhiên không có ý kiến.

Hoắc Lăng Tiêu liếc nhìn phương hướng Đông Lai động lần nữa:

- Bất quá nàng xuất hiện ở chỗ này, giở trò như vậy, ta không thể không nghi ngờ nàng có âm mưu gì không. Chúng ta cũng đừng lòng vòng quanh co nữa, nói đi, nàng tới đây làm gì?

- Ngươi hãy tự xem đi.

Ô Mộng Lan lấy trong nhẫn trữ vật ra một miếng ngọc điệp ném tới.

Hoắc Lăng Tiêu bắt lấy mở ra, sau khi xem qua tỏ vẻ ngạc nhiên:

- Danh sách bồi thường... Quy Nghĩa sơn lại tấn công Đông Lai động nữa sao?

Theo suy nghĩ của y, làm sao mình lại không biết chuyện này, chuyện liên lụy tới hai điện, người phía dưới sẽ không to gan giấu giếm không báo mới đúng.

- Giả bộ, ngươi còn tiếp tục giả bộ nữa sao…

Ô Mộng Lan chỉ ngọc điệp trong tay y, cười lạnh không ngừng nói:

- Hoắc Lăng Tiêu, ngươi dám nói chuyện này không phải là ngươi chỉ điểm ở sau lưng?

- Ta chỉ điểm cái gì?

Hoắc Lăng Tiêu có vẻ hồ đồ:

- Ta chỉ điểm Quy Nghĩa sơn tấn công Đông Lai động ư? Ô Mộng Lan, nàng có nằm mơ không vậy?

- Hừ, đừng giả bộ hồ đồ nữa!

Ô Mộng Lan lại chỉ chỉ vào ngọc điệp trên tay y:

- Đây là vật của mười mấy năm trước, lúc ấy ngươi vừa lấy bồi thường của ta ở Trấn Bính điện rời đi, Đông Lai động lập tức đưa danh sách bồi thường tới, ngươi làm như vậy là có ý gì?

Hoắc Lăng Tiêu càng thêm hoang mang ngơ ngác:

- Vật của mười mấy năm trước ư, nàng vẫn còn giữ cho tới bây giờ sao?

Dường như đang nói nàng quá rảnh rỗi không có chuyện làm.

- Hừ! Đây đã là phần thứ mười ba, hàng năm Đông Lai động đều đưa tới một phần, lần này ta tới đây chính là muốn xem thử ngươi giở trò quỷ gì!

Hàng năm đưa một phần… Hoắc Lăng Tiêu á khẩu không trả lời được, Đông Lai động này giở trò quỷ gì vậy…

Rốt cục y cũng hiểu ra, dở khóc dở cười nói:

- Ô Mộng Lan, nàng tỉnh táo lại đi, ta đường đường là điện chủ há đâu trực tiếp chỉ điểm một động phủ làm loại chuyện này.

Ô Mộng Lan lộ vẻ châm chọc nói:

- Xin hỏi đường đường điện chủ Trấn Ất điện Đại nhân lén lén lút lút cỡi long câu tới Đông Lai động vì chuyện gì?

Hoắc Lăng Tiêu không biết nói gì, nhìn lại long câu mình đang cỡi quả thật đây là một mối oan tày đình không có cách nào rửa sạch. Chuyện này lại không thể nào giải thích, lại bị oan uổng như vậy, thật sự là có miệng mà không nói được.

- Sao hả, lộ ra nguyên hình không còn lời gì có thể nói rồi phải không?

Ô Mộng Lan cười lạnh.

- Ta thật là oan uổng!

Hoắc Lăng Tiêu bất đắc dĩ than thở nói:

- Nếu ta cho nàng biết, lần này ta muốn mang rượu mừng tới cho nàng, nàng có tin không?

- Ngươi cứ nói đi…

Ô Mộng Lan liếc xéo y:

- Chẳng lẽ Hoắc đại điện chủ biết bói toán, biết ta sẽ tới nơi này, cho nên cố ý tới đây cung kính chờ đợi bản tọa?

- Ta sẽ giải thích với nàng, động chủ Đông Lai động Miêu Nghị...

Y còn đang nói dở đã bị Ô Mộng Lan cắt lời:

- Theo ta được biết, tên Miêu Nghị kia đã không còn là động chủ Đông Lai động nữa rồi.

- Nàng hãy nghe ta nói hết, Miêu Nghị kia có rượu ngon, ta tới đây là tìm hắn lấy lên mấy vò rượu ngon, chuẩn bị mang tới Trấn Bính điện cho nàng.

Dứt lời, nhìn dáng vẻ khinh bỉ của Ô Mộng Lan. Hoắc Lăng Tiêu nhất thời lắc đầu cười khổ nói:

- Được rồi, ta biết nàng không tin.

- Muốn cho ta tin cũng phải động não một chút mới được, muốn nói dối cũng phải làm sao cho giống thật một chút… Đường đường điện chủ Trấn Ất điện muốn rượu ngon cứ việc sai người dâng lên là được, phải đích thân chạy tới lấy sao?!

Ô Mộng Lan nghiêng đầu tỏ vẻ khinh thường:

- Bản thân ngươi hãy đi hỏi Trấn Ất điện từ trên xuống dưới có ai tin những lời giả trá này của ngươi không. Hoắc Lăng Tiêu ôi Hoắc Lăng Tiêu, đã nhiều năm như vậy, cái tính nói láo lừa gạt nữ nhân của ngươi vẫn không thay đổi. Lừa những nữ nhân khác thì còn được, ngươi cảm thấy còn có thể lừa được ta nữa hay sao?

Hoắc Lăng Tiêu cơ mặt giật giật, chuyện đã đi quá xa, nói lời thật cũng không ai tin.

Y dang rộng hai tay, làm như đã bị đánh bại hoàn toàn, thành thật khai báo:

- Ta nói thật với nàng, động chủ Đông Lai động Miêu Nghị kia là huynh đệ kết nghĩa của ta. Bất quá hắn cũng không biết thân phận thật của ta, ta cũng không muốn cho hắn biết thân phận thật của ta, cho nên mới giả trang cỡi long câu chạy tới.

Ô Mộng Lan hơi ngẩn ra:

- Huynh đệ kết nghĩa! Ngươi đường đường là điện chủ Trấn Ất điện lại kết bái với một mã thừa động phủ nho nhỏ?

Hoắc Lăng Tiêu dở khóc dở cười nói:

- Ta cũng không muốn, ta bị người dùng thương uy hiếp, bị buộc bất đắc dĩ mới phải kết bái với hắn.

Ô Mộng Lan ít nhiều cũng có vẻ kinh hãi, bằng tu vi Hoắc Lăng Tiêu còn bị người buộc kết bái, có thể tưởng tượng được tu vi của đối phương cao thâm tới mức nào, không khỏi hỏi:

- Ai ép ngươi?

Hoắc Lăng Tiêu giơ tay chỉ:

- Chính là Đông Lai động Miêu Nghị kia.

Ô Mộng Lan sa sầm mặt, phát hiện mình lại bị gạt, thẹn quá hóa giận thình lình giục long câu tập kích, xông mạnh về phía Hoắc Lăng Tiêu.

Hoắc Lăng Tiêu đẩy đơn chưởng ra, không khí dao động một trận, lấy đại pháp cưỡng ép ngăn chặn long câu đang xông tới, vội vàng giải thích:

- Hãy nghe ta nói hết lời, chuyện này phải bắt đầu nói từ vườn mai Trấn Ất điện ta, hôm ấy…

Y bắt đầu kể lại một hơi tình cảnh mình và Miêu Nghị kết bái, Ô Mộng Lan cũng dần dần dịu lại, lóng tai lắng nghe, Hoắc Lăng Tiêu cũng chậm rãi kể.

Sau khi nghe Hoắc Lăng Tiêu kể xong, lại cầm lấy thiệp kết bái xem qua, rốt cục Ô Mộng Lan cũng tin, ngạc nhiên nói:

- Cõi đời này còn có loại người thú vị như vậy sao?

- Thú vị gì mà thú vị, bất quá lúc ấy ta cũng cao hứng nhất thời nên muốn đùa giỡn, ta cảnh cáo nàng không được để lộ chuyện này ra ngoài, bằng không đừng trách ta trở mặt!

Ô Mộng Lan ngồi trên long câu nhất thời cười nghiêng cười ngửa, vừa nghĩ tới tình hình Hoắc Lăng Tiêu bị một động chủ nho nhỏ dùng thương chĩa vào cổ ép buộc kết bái, thiếu chút nữa cười ra nước mắt, chỉ y cười khanh khách nói:

- Hiện tại lén lén lút lút tới đây sao, đây là ngươi tự làm tự chịu.

Hoắc Lăng Tiêu lại cười híp mắt nhìn chằm chằm Ô Mộng Lan đang cười nghiêng ngã, nói với vẻ hài hước:

- Nàng cười vẫn như ngày trước, nét đẹp vẫn còn. Nhớ năm xưa… ôi…

Ô Mộng Lan nhất thời không cười được nữa, phát hiện bị đùa giỡn, trừng mắt quát:

- Cút!

- Cần gì bất cận nhân tình như thế.

Hoắc Lăng Tiêu lắc đầu nói:

- Ngay cả bí mật như vậy ta cũng nói cho nàng biết, chẳng lẽ nàng không hiểu tâm ý của ta chút nào sao?

Ô Mộng Lan hừ một tiếng, đưa tay nói:

- Muốn cho ta hiểu tâm ý của ngươi rất đơn giản, giao toàn bộ tài sản của ngươi cho ta rồi hãy nói!

Quá đáng thật! Hoắc Lăng Tiêu ngẩng đầu nhìn trời, cố làm ra vẻ không hiểu nói lảng sang chuyện khác:

- Nàng ở nơi này chờ ta, ta đi một lát sẽ trở lại, chờ ta lấy rượu ngon rồi chúng ta ngồi lại với nhau từ từ nói chuyện.

Dứt lời bèn giục long câu đi vào trong núi.

Ô Mộng Lan khinh bỉ hừ lạnh một tiếng, giục long câu nhanh chóng đuổi theo đi vào.

Hoắc Lăng Tiêu nghe được động tĩnh quay đầu nhìn lại, chờ nàng đuổi kịp bèn cau mày hỏi:

- Nàng chạy tới xem náo nhiệt ư, ta đã nói chuyện danh sách bồi thường không liên quan gì tới ta, nàng cần gì làm khó dễ một Đông Lai động nho nhỏ?

- Ta muốn xem thử vị Miêu đại động chủ có thể ép Hoắc đại điện chủ im hơi lặng tiếng kia mặt mũi thế nào.

Ô Mộng Lan như cười như không nói.

Hoắc Lăng Tiêu lắc đầu một cái, biết không ngăn được nàng.

Hai người đi tới bên ngoài sơn môn Đông Lai động, bị tu sĩ giữ cửa ngăn lại, hỏi người tới là ai, hai người không để lộ thân phận mình.

Hoắc Lăng Tiêu ngồi ngay ngắn trên cao, hơi lộ vẻ kiêu căng nói:

- Nói với Miêu Nghị… cứ nói có cố nhân Trấn Ất điện tới bái phỏng.

Nghe nói là người Trấn Ất điện tới, tu sĩ giữ cửa hơi lộ vẻ hồ nghi đi vào báo.

Trong chốc lát, Thiên nhi nhận được thủ vệ bẩm báo vào tĩnh thất thông báo cho Miêu Nghị.

- Cố nhân Trấn Ất điện???

Miêu Nghị đang khoanh chân tu luyện hơi suy nghĩ một chút:

- Ta không có người quen ở Trấn Ất điện... cuồng đồ ở đâu ra, lại dám giả mượn danh tiếng Trấn Ất điện tới cửa, cho Diêm Tu dẫn người đi xử lý!

Nói xong hắn nhắm hai mắt lại, tiếp tục tu luyện.

Không phải là Miêu Nghị kiêu căng, không chịu đi ra ngoài gặp người ta, mà là giới tu hành có quá nhiều người hay đi kiếm ăn như vậy. Hôm nay có người từ Trấn Hải sơn tới, ngày mai có người Nam Tuyên phủ tới, toàn là từ cấp trên tới, lại không thể đắc tội.

Lúc Miêu Nghị chấp chưởng Đông Lai động thì còn đỡ, bởi vì mọi người đều biết hắn được Dương Khánh coi trọng, hơn nữa lại hung hãn, không có ai dám tới tìm lợi ích.

Kể từ khi người của ba đại môn phái tràn ngập đến hai phủ, đám người kia kiếm ăn như vậy có hơi khó coi, Bọn họ chưa lãnh giáo qua Miêu Nghị lợi hại thế nào, cộng thêm Đông Lai động đổi Diêm Tu chấp chưởng, Diêm Tu không cứng rắn khó chịu như Miêu Nghị vậy, ngay cả sơn chủ Trấn Hải sơn Hùng Khiếu cũng dám giết.

Đông Lai động nhiều lần bị người tìm tới cửa còn có một nguyên nhân, cũng là bởi vì Đông Lai động cơ hồ toàn là người của Lam Ngọc Môn. Đệ tử ba đại môn phái gia nhập hai phủ, sau khi biết được ân oán giữa Lam Ngọc môn và Dương Khánh dường như cho là tới đây kiếm ăn sẽ dễ dàng hơn, không giống những địa phương khác còn có mặt sư huynh đệ đồng môn ở đó, không tiện làm quá mức.

Mà Miêu Nghị lại tu luyện ở ngoài biển lâu dài, cũng lười quan tâm một ít chuyện nhỏ, Diêm Tu đối phó những người đó thật sự là tốn kém không ít.

Sau khi Miêu Nghị trở về đã gặp được hai đám người tới kiếm ăn, hỏi chuyện gì xảy ra, sau khi biết được tình huống không nói nửa lời lệnh cho Diêm Tu đánh đuổi thẳng tay.

Trấn Hải sơn tới thì đã sao, muốn kiếm ăn bảo Tần Vi Vi tới đây!

Nam Tuyên phủ tới thì đã sao, ta đã bị cách chức thành mã thừa, có bản lãnh hãy làm cho Dương Khánh xóa bỏ tiên tịch của ta.

Lần này tới càng kỳ quái hơn nữa, lại dám nói là người Trấn Ất điện...

Rất nhanh, Diêm Tu tập kết chừng mười kỵ sĩ ầm ầm ép đến trước sơn môn, ai nấy đều cầm vũ khí, rõ ràng là người tới bất thiện.

Hoắc Lăng Tiêu cùng Ô Mộng Lan ngoài sơn môn ngơ ngác nhìn nhau, nhìn ra tình huống có vẻ không đúng, dường như không ai ra đón khách.

Chỉ thấy Diêm Tu cầm đầu vung lưỡi búa to chỉ tới, quát lên chói tai:

- Cuồng đồ ở đâu ra, tới Đông Lai động ta muốn làm gì?

Ô Mộng Lan cười cười, có vẻ hứng thú nhìn Hoắc Lăng Tiêu.

Hoắc Lăng Tiêu nhướng mày:

- Ngươi là ai?

- Động chủ Đông Lai động Diêm Tu ở chỗ này!

Diêm Tu lớn tiếng trả lời.

Diêm Tu…? Cái tên này rất xa lạ, Hoắc Lăng Tiêu bình thản nói:

- Miêu Nghị có ở Đông Lai động không?

Diêm Tu trợn mắt nói:

- Ngươi là người phương nào, vì sao giấu đầu giấu đuôi không chịu nói ra tên họ?

Làm động chủ được một thời gian, khí thế của Diêm Tu cũng bộc lộ ra.

Hoắc Lăng Tiêu hơi cụp mắt xuống nói:

- Lão còn chưa xứng biết tên họ ta, hãy đi nói với Miêu Nghị, cứ nói Đại ca kết bái hắn tới, hắn sẽ biết ta là ai.

Ô Mộng Lan nhất thời nở một nụ cười khẩy.

Đại ca kết bái của Miêu Nghị ư, Diêm Tu sửng sốt, cũng không dám càn rỡ nữa, quay đầu lại cho người mau mau chạy đi bẩm báo một lần nữa.

Rất nhanh, Thiên nhi lại tiến vào bên trong tĩnh thất tu luyện:

- Chủ nhân, người tới nói là Đại ca kết bái của ngài.

- Ta còn là ông nội kết bái của y!

Miêu Nghị cười lạnh một tiếng:

- Mới vừa giả mạo người của Trấn Ất điện, bây giờ lại thành Đại ca kết bái của ta. Từ trước tới nay ta chưa từng kết bái với ai, những tên khốn kiếp kia càng ngày càng quá đáng, lệnh cho Diêm Tu bắt lấy dẫn tới gặp ta!

Người phục mạng khẩn cấp trở lại trước sơn môn, chắp tay nói với Diêm Tu:

- Động chủ, mã thừa nói hắn chưa từng kết bái với kẻ nào, lệnh lập tức dẫn người mang đi gặp hắn!

Hoắc Lăng Tiêu nghe vậy trong nháy mắt sững sờ.

- Ha ha... Ha ha...

Ô Mộng Lan cười đau cả bụng, nhìn dáng vẻ lúng túng của Hoắc Lăng Tiêu suýt chút nữa cười vỡ bụng, ngồi ở trên lưng ngựa cười không chút kiêng kỵ, thật sự là không nhịn nổi.

Đồng thời cũng chứng minh một chuyện, Đông Lai động này lại là mã thừa hạ lệnh cho động chủ.

Diêm Tu vung tay lên, người sau lưng lão nhanh chóng xông lên, bao vây hai người Hoắc Lăng Tiêu chặt chẽ, có thể nói mắt hổ lom lom.

- Hai vị xuống ngựa bó tay chịu trói, hay là muốn bọn ta động thủ?

Diêm Tu lạnh lùng hỏi.

Rốt cục Hoắc Lăng Tiêu cũng hiểu được, quả nhiên từ trước tới nay vị hiền đệ từ trên trời rơi xuống của mình không hề coi trọng chuyện kết bái chút nào.

Y có vẻ không chịu đựng được nữa, suýt chút nữa xông thẳng vào trong bắt Miêu Nghị ra thu thập trước mặt mọi người.

Thế nhưng y không muốn làm trò cười cho Ô Mộng Lan, tức thì hừ lạnh một tiếng, ném một miếng ngọc điệp cho Diêm Tu:

- Cầm đi nhắc nhở Miêu Nghị một chút!

Diêm Tu cầm ngọc điệp tra xét tức thì sửng sốt, lại là thiệp kết bái, quan trọng nhất là trên đó có pháp ấn do Miêu Nghị đóng. Thứ này không thể giả mạo, nhất thời lão không hiểu chuyện này là thế nào.

Diêm Tu làm việc luôn luôn cẩn thận có thừa, sợ gặp phải sai lầm gì tức thì căn dặn tả hữu canh chừng hai người, còn mình chạy vào trong thông báo.