Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Chỉ có Ô Mộng Lan vẫn còn ở đó cười gần đứt hơi, một lúc lâu sau mới dần dần định thần lại.
Diêm Tu đích thân chạy tới tĩnh thất tu luyện của động chủ gặp Miêu Nghị, kể lại tình huống vừa rồi, lại dâng ngọc điệp lên:
- E rằng có lầm lẫn gì đó, xin mã thừa nghiệm chứng.
Nghe nói có thiệp kết bái, Miêu Nghị trong lúc giật mình đã mơ hồ nhớ lại chút ít, cầm ngọc điệp lên nhìn qua lập tức không nhịn được giơ tay lên vỗ trán một cái.
Hắn lập tức kêu lên ái chà một tiếng, không nhìn thấy vật này thật sự là không nhớ nổi mình còn có một vị Đại ca kết bái.
- Tiếu Ất Chủ, thì ra là y, y tới nơi này làm gì? Mời y vào! Không... đắc tội người ta, ta đích thân đi mời!
Miêu Nghị nhảy xuống giường đá bước nhanh đi.
Thiên nhi và Tuyết nhi ngơ ngác nhìn nhau, chẳng lẽ chủ nhân thật sự có một vị Đại ca kết bái?!
Diêm Tu Theo đuôi Miêu Nghị ra cửa không nhịn được hỏi:
- Người tới thật sự là Đại ca kết bái của ngài sao?
- Nói phải cũng được, nói không phải cũng không sao, lúc trước bất quá ta chỉ thuận miệng nói, tên kia lại thật sự chạy tới, chẳng lẽ là đầu óc có vấn đề… Tóm lại y ở Trấn Ất điện cũng không như ý, đoán chừng là tới đây kiếm chác chút đỉnh. Nếu y đã tới, cứ nhiệt tình chiêu đãi là được.
Miêu Nghị khoát khoát tay, ra vẻ không muốn nhớ lại chuyện cũ.
Bước nhanh đến trước sơn môn, thấy trong hai người đang bị bao vây quả nhiên có Tiếu Ất Chủ, Miêu Nghị vội vàng phất tay nói:
- Là người mình, tránh ra, tất cả tránh ra đi!
Đám người Nguyên Phương lập tức rút lui ra phía sau.
Miêu Nghị tiến tới nghênh đón chắp tay cười nói:
- Không biết là Đại ca đường xa tới, tiểu đệ có chỗ đắc tội, kính xin bao dung!
Hắn lại nhìn sang phụ nhân xinh đẹp bên cạnh, không biết lần này Tiếu Ất Chủ dẫn ai tới đây, thoạt nhìn dung mạo khí chất cũng không phải tầm thường.
Đồng thời cũng phát hiện phụ nhân kia cũng đang tò mò quan sát mình.
Trên dưới Đông Lai động ngơ ngác nhìn nhau, người tới thật đúng là Đại ca kết bái của động chủ, từ Trấn Ất điện tới… quan hệ của động chủ đã kéo đến Trấn Ất điện ư?
Hoắc Lăng Tiêu ngồi vững trên long câu, hừ lạnh nói:
- Không dám nhận! Hiền đệ thật đúng là lớn lối, muốn gặp ngươi một lần thật không dễ dàng, thiếu chút nữa đã mất cả tính mạng.
- Xin Đại ca bớt giận, tiểu đệ cũng chỉ là bất đắc dĩ mà thôi, lát nữa sẽ giải thích với Đại ca một phen.
Sau khi khách sáo một hồi, thấy Tiếu Ất Chủ vẫn còn giận, Miêu Nghị lập tức nhìn Ô Mộng Lan chắp tay hỏi:
- Đại ca, vị này chính là phu nhân ư?
Nếu phải coi như hắn đã qua ải.
Nếu không phải, coi như pha trò làm dịu không khí, nam nhân và mỹ nữ đi chung với nhau pha trò như vậy cũng không sao.
Ô Mộng Lan lập tức không cười được nữa, trừng mắt một cái, khẽ quát:
- Giỏi cho tiểu tử nói hươu nói vượn!
Hoắc Lăng Tiêu đang sa sầm nét mặt cũng phải sửng sốt, chợt cười ha hả, cơn tức giận trong lòng lập tức hoàn toàn tan biến. Y tỏ ra vui vẻ nhảy xuống long câu, tiến lên vỗ vỗ vai Miêu Nghị, hài hước nói:
- Hiền đệ thật đúng là có mắt quan sát…
Y quay đầu nhìn lại thấy Ô Mộng Lan sắp sửa phát tác, sợ nàng vạch trần lập tức đổi lời nói:
- Vậy mà cũng nhìn lầm.
Y lại lén lút truyền âm nói với Miêu Nghị:
- Hiền đệ, chỉ có ngươi mới hiểu được lòng ta, đáng tiếc là hoa rơi hữu ý nước chảy vô tình!
Miêu Nghị trong mắt nhất thời lộ ra vẻ bừng tỉnh ngộ, chắc chắn là yêu đơn phương, đây là đối phương muốn dẫn người tới địa bàn nhờ mình giúp một tay đây mà…
Hắn cũng không cho là người Tiếu Ất Chủ mang tới sẽ có tu vi cao thâm, nhưng vẫn phải nể mặt.
Hắn bèn giơ tay lên hỏi Ô Mộng Lan:
- Xin hỏi tôn tính đại danh?
Ô Mộng Lan cũng xuống long câu, nhàn nhạt hồi đáp:
- Mạnh Lan!
Hoắc Lăng Tiêu bên cạnh nghe vậy mỉm cười vui vẻ.
- Thì ra là Mạnh tỷ tỷ, nếu là bằng hữu của Đại ca ta, vậy cũng là bằng hữu tiểu đệ, mời!
Miêu Nghị giơ tay ra mời, sau đó đi trước dẫn đường.
Trong lúc dẫn hai người đi về phía trước, Miêu Nghị không quên căn dặn Diêm Tu:
- Chuẩn bị một mâm thức ăn thượng hạng!
Diêm Tu lĩnh mệnh rời đi.
Hoắc Lăng Tiêu có vẻ hứng thú quay đầu lại liếc nhìn, mã thừa phát hiệu lệnh cho động chủ, vậy mà động chủ còn thản nhiên tiếp nhận, chuyện này thật sự thú vị.
Ba người vào chủ điện phía sau đình viện, tiết trời rất tốt, Miêu Nghị mời hai người vào trong đình ngồi xuống.
Thiên nhi và Tuyết nhi dâng trà thơm lên, sau đó đứng sau lưng Miêu Nghị chờ lệnh,
Hoắc Lăng Tiêu cùng Ô Mộng Lan không khỏi nhìn hai tên thị nữ lâu hơn, thị nữ của bất kỳ ai cũng trắng trẻo vô cùng, không ngờ rằng thị nữ của Miêu Nghị lại có nước da rám nắng như vậy.
Bọn họ không biết gần đây Thiên nhi và Tuyết nhi đã trắng hơn một chút, lúc vừa trở về còn đen hơn nhiều, dáng vẻ từng trải nắng mưa.
Bất quá cỗ anh khí khác người toát ra từ thân thể hai nàng khiến cho hai vị điện chủ cũng phải lưu ý, rất ít khi thấy khí chất như vậy trên người nữ nhân, nhất là thị nữ.
Ô Mộng Lan vuốt cằm nói:
- Khí chất hai tên thị nữ của ngươi rất khá.
Miêu Nghị cười cười, đưa tay mời hai người dùng trà.
Hoắc Lăng Tiêu bưng trà nhấp môi, ngắm nhìn bốn phía hỏi:
- Hiền đệ, nghe nói ngươi bị cách chức thành mã thừa, nhưng ta thấy chỗ ở này của ngươi dường như vẫn là trạch viện động chủ…
- Đây là ý của động chủ, ta chỉ có thể làm theo…
Miêu Nghị thuận miệng ứng đối qua loa một câu, hỏi:
- Không biết lần này Đại ca tới đây có tính toán gì không?
Hoắc Lăng Tiêu cười nói:
- Lần trước sau khi uống qua rượu ngon hiền đệ tặng, uống bất kỳ loại rượu nào khác cũng không còn chút mùi vị gì nữa. Lần này đặc biệt tới đây tìm chút rượu uống, hiền đệ sẽ không để tâm chứ?
Miêu Nghị cười ha hả nói:
- Không hề.
Bình thường hắn không hay uống rượu, trừ phi có tâm trạng, những năm qua đã bị Yêu Nhược Tiên vung tay quá trán uống hết một hai ngàn vò, bất quá vẫn còn tích trữ rất nhiều, còn có hơn một vạn vò, chiêu đãi hai khách nhân dĩ nhiên là không thành vấn đề.
Hắn quay đầu lại nhìn Ô Mộng Lan cười nói:
- Mạnh tỷ tỷ có nhan sắc chim sa cá lặn, nguyệt thẹn hoa nhường, khí chất lại càng cao nhã, lần này giá lâm thật là làm Đông Lai động thêm phần rạng rỡ, còn chưa thỉnh giáo Mạnh tỷ tỷ làm việc ở đâu?
Nữ nhân đều thích nghe người ta ca ngợi dung mạo của mình, Ô Mộng Lan cũng không ngoại lệ, bất quá ngoài mặt lạnh nhạt nói:
- Chỉ là một tán tu, không có gì đáng nói.
- Tán tu ư?
Miêu Nghị nhìn về phía Hoắc Lăng Tiêu như cười như không, tự cho là hiểu, vị Đại ca tiện nghi của mình mang nữ nhân này tới, chẳng lẽ là muốn cho mình giúp một tay giải quyết thân phận tán tu… Lúc này thử thăm dò hỏi:
- Lời của tiểu đệ trước mặt động chủ bản động cũng có chút cân lượng, xin động chủ giúp một tay báo lên trên giải quyết một thân phận chính thức không khó lắm. Nếu Mạnh tỷ tỷ không chê, xin hãy gia nhập Đông Lai động ta.
Sắc mặt Ô Mộng Lan trở nên ngây dại.
Hoắc Lăng Tiêu hơi nhướng mày, suýt chút nữa phun hớp nước trà còn chưa nuốt vào bụng ra ngoài, phải cố gắng lắm mới có thể nuốt xuống. Y phát hiện ra tiểu tử này thật sự làm cho mình hết sức vinh quang, dám đòi thu điện chủ Trấn Bính điện vào dưới quyền. Y vội ho một tiếng gật đầu:
- Hiền đệ nói chí phải.
Quay đầu lại nhìn về phía Ô Mộng Lan, nghiêm trang nói:
- Mạnh Lan, ta thấy rất tốt, chớ có cô phụ một phen hảo ý của hiền đệ ta…
Y còn cố ý chắp tay nói thêm với Miêu Nghị:
- Vậy làm phiền hiền đệ rồi.
Miêu Nghị nghĩ thầm quả nhiên là như vậy, vội vàng đáp lễ:
- Chỉ cần Mạnh tỷ tỷ bằng lòng, chuyện này chỉ là một cái nhấc tay. Nể mặt Đại ca, nhất định sau này không để cho Mạnh tỷ tỷ thua thiệt ở Đông Lai động.
Ô Mộng Lan lạnh như băng nói:
- Hai người các ngươi một xướng một họa, nói xong chưa vậy?
Ặc... Miêu Nghị nhìn về phía Hoắc Lăng Tiêu lộ ra vẻ nghi ngờ. Đây là... Chẳng lẽ nàng không bằng lòng?
- Ta tự do tự tại đã quen, hảo ý của Miêu huynh đệ ta xin tâm lĩnh.
Ô Mộng Lan nhàn nhạt từ chối.
Hoắc Lăng Tiêu nhất thời lắc đầu cảm khái một tiếng, dường như rất tiếc.
Miêu Nghị thấy y như vậy, dĩ nhiên là muốn giúp một tay, bèn chủ động khuyên giải:
- Mạnh tỷ tỷ, tỷ và Đại ca ta thấy thế nào cũng là trai tài gái sắc, nếu có thể cùng nhau ra sức cho Trấn Ất điện, không phải là sau này tới lui cũng thuận tiện hơn sao?
Ô Mộng Lan trừng mắt nói:
- Chớ có kéo y chung với ta, ta với y không có quan hệ gì cả.
Miêu Nghị nghĩ thầm không có quan hệ gì tại sao nàng lại đi cùng Tiếu Ất Chủ tới chỗ ta?!
Không có quan hệ gì, tại sao ta phải hết sức nhiệt tình chiêu đãi…
Nàng cho rằng nàng là ai… chỉ là một tán tu cũng muốn làm cao trước mặt ta ư?! Cho dù là dung mạo nàng xinh đẹp tới mức nào cũng là phụ nhân có tuổi, bằng vào tu vi của nàng hiện tại e rằng không thể trú nhan quá lâu, đợi đến khi già nua nhăn nheo rồi… hừ hừ…
Hoắc Lăng Tiêu ngược lại cười hắc hắc, dường như không thèm để ý.
Ô Mộng Lan nhìn nhìn hai người, không khỏi hoài nghi không biết lần này mình tới đây có phải là tự chuốc khổ vào thân hay không… Nàng cũng không muốn để cho Hoắc Lăng Tiêu được thoải mái nhẹ nhàng, bèn nói:
- Miêu huynh đệ, không phải là ta không biết tốt xấu, chẳng qua là vừa nghĩ tới điện chủ Trấn Ất điện của các ngươi, ta đã cảm thấy ghê tởm, khinh thường không muốn bán mạng dưới quyền kẻ này.
Hoắc Lăng Tiêu yên lặng bưng trà lên uống.
Miêu Nghị kinh ngạc hỏi:
- Mạnh tỷ tỷ từng gặp điện chủ chúng ta rồi sao?
- May mắn gặp qua một lần, tên Hoắc Lăng Tiêu này có thể nói là gian dâm bắt cóc, không chuyện ác nào không làm...
Hoắc Lăng Tiêu đột nhiên chen vào nói:
- Ôi, thanh bạch của Mạnh Lan đã bị mất trong tay điện chủ của chúng ta…
Miêu Nghị kể cả Thiên nhi và Tuyết nhi sau lưng cùng nhau trợn to mắt nhìn Ô Mộng Lan, chẳng trách nào nàng không muốn gia nhập nơi này, rõ ràng là vì từng bị điện chủ Trấn Ất điện chà đạp. Điện chủ Trấn Ất điện này cũng thật là… dung mạo nữ nhân này cũng được, lại là một tu sĩ, một Trấn Ất điện lớn như vậy không dung chứa được một nữ nhân như nàng sao?!
Ô Mộng Lan giận dữ trừng mắt nhìn về phía Hoắc Lăng Tiêu, lần này là thật sự nổi giận, nghiến răng nghiến lợi nói:
- Ngươi còn dám đánh rắm, có tin lão nương vạch trần ngươi không?!
Bọn Miêu Nghị lập tức nhìn về phía Hoắc Lăng Tiêu, không biết vị này đã làm chuyện tốt gì, lập tức sinh lòng hiếu kỳ rất muốn rửa tai lắng nghe.
Hoắc Lăng Tiêu vội ho một tiếng nói:
- Vừa phải thôi, sau khi chia biệt, dù sao ta cũng chỉ sống ở Trấn Ất điện…
Dứt lời bèn ngậm miệng lại.
Ô Mộng Lan lại há miệng mắng to:
- Tên Hoắc Lăng Tiêu này quả thật chính là súc sinh heo chó không bằng, lòng lang dạ thú, cầm thú mặc áo đội mũ...
Nàng mắng chửi sa sả một trận, tuôn ra toàn là từ thô tục.
Hoắc Lăng Tiêu mắt nhìn mũi, mũi nhìn tâm, dường như không nhúc nhích, chỉ có khi nghe thấy từ ngữ quá đáng mới uống một hớp trà, thầm nhủ trong lòng sau này cho dù là đánh chết cũng không để cho Miêu Nghị biết thân phận chân thật của mình.
Miêu Nghị hít sâu một hơi khí lạnh, nghĩ thầm không thu nữ nhân vào Đông Lai động là hơn, ta không chọc nổi, nếu không sớm muộn gì miệng nàng cũng làm liên lụy tới mình.
Sau khi hung hăng phát tiết một phen Ô Mộng Lan cũng cảm thấy khát nước, bưng trà uống một hơi cạn sạch, quay đầu lại hỏi Miêu Nghị:
- Miêu huynh đệ, ngươi cảm thấy tên Hoắc Lăng Tiêu kia thế nào?
Hoắc Lăng Tiêu cũng liếc xéo Miêu Nghị, không biết động chủ dưới quyền đánh giá mình thế nào.
Ha ha! Miêu Nghị cười ha hả nói:
- Ta chưa từng gặp qua điện chủ, không có tư cách đánh giá.
Hoắc Lăng Tiêu khẽ mỉm cười.
Ô Mộng Lan lại trừng y một cái, tiếp tục ép Miêu Nghị:
- Thân ở dưới quyền Trấn Ất điện, cho dù là chưa từng gặp qua nhưng ít nhiều gì cũng cảm thụ được dâm uy của Hoắc Lăng Tiêu, nói ra nghe thử…
Rõ ràng là nàng muốn Miêu Nghị xúc phạm tới Hoắc Lăng Tiêu vài câu, muốn xem Hoắc Lăng Tiêu phát tác.
Hoắc Lăng Tiêu lộ vẻ âm trầm liếc nhìn Miêu Nghị.
Miêu Nghị tiếp tục cười vui nói:
- Mạnh tỷ, ta thật sự chưa từng gặp qua điện chủ, không tiện nói hươu nói vượn.
Ô Mộng Lan cau mày:
- Miêu huynh đệ, ngươi nói như vậy không có ý nghĩa gì, chẳng lẽ coi chúng ta như người ngoài ư?
Miêu Nghị cũng không phải là ngu ngốc, hắn có thể mắng cấp bậc như Tần Vi Vi thoải mái, đến cấp bậc như Dương Khánh vậy phải thức thời một chút, cấp bậc điện chủ vậy càng không cần phải nói. Có cần phải nói xấu sau lưng người không thù không oán với mình, chỉ cần một câu nói đã có thể giết chết mình không?!
Trong lòng hắn lại thầm mắng, không là người ngoài thì là ai… Không biết đầu óc nữ nhân này có bệnh gì không, lại ép một mã thừa nho nhỏ như mình phê bình điện chủ. Lão tử bất quá gặp Tiếu Ất Chủ lần thứ hai, gặp nàng cũng mới là lần đầu tiên, không rõ ràng lai lịch của hai người, muốn ta để lộ sơ hở lọt vào tay các ngươi sao?!
- Điện chủ anh minh thần vũ!
Miêu Nghị chắp tay về phương hướng Trấn Ất điện xa xa, chỉ nịnh hót không nói xấu, thà đắc tội Ô Mộng Lan cũng không đắc tội cấp trên.
Hoắc Lăng Tiêu giãn mày ra, khẽ nhếch môi cười.
Ô Mộng Lan cười lạnh nói:
- Miêu huynh đệ, ngươi chưa từng gặp qua Hoắc Lăng Tiêu, làm sao biết y anh minh thần vũ?
Miêu Nghị cười nói:
- Người có thể lên làm điện chủ dĩ nhiên là anh minh thần vũ, chờ ngày nào đó ta lên làm điện chủ, người khác cũng phải nói ta anh minh thần vũ.
- Hiền đệ cao kiến, ngày sau nhất định tiền đồ vô lượng!
Hoắc Lăng Tiêu nhìn hắn giơ ngón tay cái lên tán thưởng.
Ô Mộng Lan có vẻ tức giận, đang muốn phát tác, thật may là Diêm Tu dẫn người đưa thức ăn tới, nàng không thể làm gì khác hơn là tạm thời nhẫn nhịn.
Một đám thị nữ nối đuôi tiến vào bên trong đình, dọn ra một bàn sơn hào hải vị.