Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
- Sau khi Trở về Vân Hoa tông, nghe được lời nói tu sĩ trong môn ta mới biết, lúc đó Vân Hoa tông thật sự có thu một bé gái, phát hiện lại là Phượng thể trời sinh. Thế nhưng Vân Hoa tông còn chưa kịp biết tên đã bị Thiên Ngoại Thiên Hồng Trần Tiên Tử vừa khéo tới nơi mang đi. Hôm nay lại có tin tức, nói bé gái được mang đi năm xưa đã trở thành đệ tử thân truyền của Tiên Thánh Mục Phàm Quân, cũng chính là Nguyệt Dao Tiên Tử bây giờ.
Miêu Nghị trợn mắt há mồm, lúc trước ở Lam Ngọc môn nghe Hồng Trường Hải đề cập tới Nguyệt Dao Tiên Tử, lúc ấy chẳng qua không có ấn tượng gì nhiều, chẳng lẽ Nguyệt Dao Tiên Tử thật sự là lão Tam sao!?
Hồng Tụ, Hồng Phất bên cạnh cũng nhìn chằm chằm hắn, hai nàng đang thầm nhủ trong lòng, nếu như Nguyệt Dao Tiên Tử thật là muội muội của hắn, vậy hắn thật đúng là tiền đồ vô lượng rồi.
Miêu Nghị đột nhiên ngồi sát lại, cầm tay Yến Bắc Hồng hỏi:
- Yến Đại ca có thể xác nhận chuyện này chăng?
- Loại chuyện như vậy làm sao có thể xác nhận, Thiên Ngoại Thiên cách bọn ta quá xa vời, ta không có năng lực đi xác nhận, bất quá ta nói như vậy tự nhiên là có chứng cớ rõ ràng.
Miêu Nghị vội vàng hỏi:
- Có chứng cớ gì?
Yến Bắc Hồng vỗ vỗ lưng bàn tay của hắn, giải thích:
- Lúc ấy ta thấy toàn bộ người gia nhập Vân Hoa tông là nam tử trưởng thành chính là chứng cứ. Lão đệ thử nghĩ mà xem, có mấy nữ nhân dám vào Vạn Trượng Hồng Trần vào sinh ra tử như vậy, chớ nói chi là bé gái, bé gái bình thường làm sao có thể mang tiên thảo ra khỏi Vạn Trượng Hồng Trần? Cho nên bé gái có thể mang theo tiên thảo gia nhập Vân Hoa tông, ngoại trừ lệnh muội được lão đệ đưa vào có lẽ cũng không còn ai khác.
Trong đầu Miêu Nghị như vừa nổ đùng một tiếng, có thể nói hoàn toàn choáng váng. Chẳng lẽ nha đầu tóc vàng cháy năm xưa hay khóc nhè thật sự là Nguyệt Dao Tiên Tử được người đời ngưỡng mộ sao, làm sao có thể như vậy được? Thế nhưng lời của Yến Bắc Hồng đúng là có đạo lý...
Trong đình yên tĩnh, Miêu Nghị im lặng ngồi ngây ra, hoang mang ngơ ngác.
Trước kia vẫn muốn tìm được lão Tam, bây giờ cơ hồ có thể xác nhận Nguyệt Dao Tiên Tử chính là lão Tam, hắn lại có vẻ không biết phải làm sao.
Hôm nay lão Tam còn sống tốt hơn cả hắn hàng ngàn hàng vạn lần, đã không cần hắn chiếu cố, chỉ sợ tìm được còn không biết là ai chiếu cố ai.
Yến Bắc Hồng bưng chén rượu nhẹ nhàng uống từng ngụm, thỉnh thoảng liếc nhìn thái độ của Miêu Nghị.
Thấy hắn thật lâu không có phản ứng, Yến Bắc Hồng để chén rượu xuống nói:
- Thật ra thì sau khi biết được lệnh muội bị Hồng Trần Tiên Tử mang đi, ta cũng muốn tìm ngươi báo cho một tiếng, nói không chừng ta cũng có thể hưởng lây chút vinh quang, thế nhưng cũng không biết thân ngươi ở phương nào.
Y nói lời này là lời thật, Miêu Nghị có muội muội đi Thiên Ngoại Thiên, có thể lôi kéo được mối quan hệ này đương nhiên là chuyện tốt, đây cũng là nguyên nhân y vẫn nhớ chuyện này.
Miêu Nghị phục hồi tinh thần lại, cười khổ nói:
- Yến Đại ca có lòng rồi.
Yến Bắc Hồng hỏi:
- Có Nguyệt Dao Tiên Tử làm chỗ dựa, lão đệ cất cánh bay cao chỉ là vấn đề thời gian, không biết lúc nào lão đệ đi tìm lệnh muội?
Miêu Nghị lại trầm mặc một trận, hồi lâu sau ngẩng đầu gằn từng chữ nói:
- Hy vọng Yến Đại ca không nói chuyện này với người ngoài.
Yến Bắc Hồng ngẩn ra, ánh mắt lóe lên ừm một tiếng, gật gật đầu..
Miêu Nghị vừa mới tới không bao lâu không ở lại, chỉ mời Yến Bắc Hồng có rảnh rỗi đi Đông Lai động, còn chưa uống rượu xong đã vội vàng cáo từ, dường như không dám nhìn ánh mắt có vẻ thú vị của Yến Bắc Hồng thêm nữa.
Đích thân đưa Miêu Nghị đến sơn môn, đưa mắt nhìn nhân mã Miêu Nghị đi xa, Yến Bắc Hồng mới quay trở về lương đình tiếp tục uống rượu.
Hồng Tụ bên cạnh rót rượu hỏi:
- Sơn chủ, Miêu gia vội vã rời đi, phải chăng là vội vã đi tìm Nguyệt Dao Tiên Tử nhận nhau?
Yến Bắc Hồng lắc đầu nói:
- Nhiều lắm là đi ấn chứng Nguyệt Dao Tiên Tử có phải là muội muội hắn hay không, nếu như phải, e rằng vĩnh viễn sẽ không đi nhận…
Hồng Tụ giật mình nói:
- Đây là vì sao?
- Chưa nghe nói qua thân thích nghèo sao?
Yến Bắc Hồng cười lạnh nói:
- Hắn từ xa vạn dặm bôn ba tới chỉ vì tìm muội muội, có thể nói dụng tâm lương khổ. Nhưng nếu là Nguyệt Dao Tiên Tử muốn tìm ca ca, sợ là sẽ dễ dàng hơn nhiều, bởi vì không phải là Miêu Nghị không có điều kiện tra tìm, Miêu Nghị chính thức có tên trên thân phận tịch, tra một cái liền biết. Huynh muội hẳn đã sớm nhận nhau mới đúng, nhưng thân thích nghèo luôn khiến cho người ta hiềm ghét. Vị lão đệ của ta tính tình cương ngạnh, e rằng bây giờ hắn chưa chắc đã dám đi ấn chứng Nguyệt Dao Tiên Tử có phải là muội muội mình không.
Hồng Tụ, Hồng Phất nhìn nhau, đều lộ ra vẻ bừng tỉnh ngộ, đây là Miêu gia đã chán nản trong lòng, một khi xác nhận chỉ sợ càng thêm thất vọng.
-----------
Bọn La Song Phi vội vã đi theo Miêu Nghị rời đi Thanh Vân sơn, ngơ ngác không biết xảy ra chuyện gì. Miêu Nghị chỉ nói câu ‘trở về’ cũng không có mở miệng nói chuyện nữa, trầm mặc ít nói, dù là La Song Phi cố ý trêu đùa cũng không được.
Chẳng qua là La Song Phi chỉ nhiều chuyện hỏi một câu, lại hỏi Lục Tuyết Hinh kia rốt cục là ai, chọc cho Miêu Nghị thốt nhiên giận dữ, thiếu chút nữa động thủ, dọa La Song Phi giật mình.
Lúc Miêu Nghị muốn giết La Song Phi cũng không thấy tức giận như vậy, đã thật sự khiến cho y giật mình kinh hãi. Vì vậy trong ánh mắt La Song Phi lộ vẻ uất ức cũng phải ngậm miệng lại, có vẻ hơi tức giận, không nói chuyện với Miêu Nghị nữa.
Tóm lại Miêu Nghị cho người ta cảm giác giống như là muốn chạy trốn khỏi nơi này, làm như mình chưa từng tới đây bao giờ.
Điều này làm cho mọi người không biết nói gì, ở khoảng cách xa như vậy chạy tới, dường như cũng không làm gì, lại trở về như vậy, có phải ăn no không có việc gì làm hay không...
-----------
Dọc đường bôn ba, lại tốn gần ba tháng mới trở lại Thìn lộ, đến đô thành Thìn lộ.
Nơi đây khí hậu rõ ràng bất đồng Nam Tuyên phủ, đã vào Đông nhưng vẫn là mùa Xuân ấm áp hoa nở.
Toàn bộ đô thành là ba phần sơn, ba phần nước, ba phần đất bằng, khắp nơi là sơn thủy nối liền, còn chưa tiến vào đã cảm nhận được nơi đây phồn hoa từ trên người thương nhân chạy ngược chạy xuôi ra ra vào vào không ngớt, hơn ngàn vạn dân số tụ tập chung một chỗ, muốn không phồn hoa cũng khó khăn.
Vì không quấy rầy dân sinh, đô thành có mở ra một con đường chuyên cung cấp cho long câu tu sĩ đặc biệt ra vào, bọn Miêu Nghị theo một cây cầu lớn dong ruổi mà qua, dưới cầu thuyền tới thuyền lui thu hút hắn dừng chân ngắm nhìn giây lát.
Dõi mắt nhìn quanh, từng mảnh dân cư cùng cửa hàng được sơn thủy uốn lượn bao quanh giống như tranh vẽ, trên đường phố người người lui tới, ngựa xe như nước. Cảnh tượng như vậy nhìn qua vô tận, làm người ta tâm thần sảng khoái, khiến cho Miêu Nghị không khỏi cảm thán.
Hắn bèn lên tiếng hỏi Điền Thanh Phong:
- Địa phương này thật sự là địa phương tốt, chẳng qua là nơi đây khắp nơi bị nước bao quanh, sợ là tín đồ ra vào lui tới không thuận tiện, chẳng biết tại sao lựa chọn kiến tạo đô thành ở chỗ này?
Dường như La Song Phi vẫn còn đang tức giận Miêu Nghị bĩu môi, nhìn bộ dáng kia dường như đang châm chọc Miêu Nghị ngu ngốc.
Điền Thanh Phong không phải là lần đầu tiên tới đô thành, ở bên cạnh giới thiệu:
- Tín đồ sinh sống hàng ngày không thể rời bỏ nước, hơn ngàn vạn tín đồ tụ tập chung một chỗ sinh sống càng cần nguồn nước thật nhiều, không chọn địa phương có nhiều nguồn nước xây thành sợ là không được. Có người nói vui, ở bên trong đô thành công cụ thông hành thường dùng nhất là thuyền, đường đi nhiều nhất là cầu, bởi vì nơi này khắp nơi toàn là cầu.
Thì ra là như vậy! Miêu Nghị gật đầu một cái, hỏi:
- Nghe nói Quân Sứ Thìn lộ ở bên trong đô thành, không biết ở vị trí nào?
- Đại nhân mời xem!
Điền Thanh Phong giơ tay lên chỉ về phía ngọn núi lớn ngoài xa cao vút tận chín tầng mây:
- Quân Sứ ngụ ở trên núi, nếu Đại nhân có hứng thú cũng có thể lên đó ở một chuyến.
Miêu Nghị còn cho là mình nghe lầm, bèn hỏi lại:
- Lão không nói đùa chứ, chỗ ở Quân Sứ chúng ta cũng có thể ở được sao?
Điền Thanh Phong cười nói:
- Đại nhân hiểu lầm rồi, chỉ vì nhân khẩu trong thành thật sự quá nhiều, nên đã không còn nhiều đất trống nữa, cho nên ngọn núi chỗ ở của Quân Sứ cũng biến thành đa dụng. Bất quá người ngoài cũng rất khó quấy rầy Quân Sứ, nửa đoạn trên ngọn núi kia là không phận sự miễn vào, nửa đoạn dưới được thương hội Tiên Quốc dùng để kinh doanh. Tu sĩ đi tới đô thành đều có thể vào ở, chỉ là phí dụng khá cao, nghe nói ở một ngày tốn không ít tinh tệ. Nhưng ở nơi đây tuyệt đối an toàn, thông thường không ai dám gây chuyện ở chỗ ở Quân Sứ, những địa phương khác cũng không dám bảo đảm.
A! Miêu Nghị nhất thời hứng thú:
- Đi! Đi hỏi thăm tình huống thử xem, nếu như thích hợp, chúng ta cũng làm hàng xóm Quân Sứ một chuyến.
Đối với chuyện này, La Song Phi bên cạnh lại bĩu môi thật dài, dường như hết sức khinh thường. Bất quá thấy nơi đây người tới người lui hết sức phồn hoa, ánh mắt lại trở nên sáng rực, có thể nhìn ra y là một người thích náo nhiệt.
Trên đường thấy trên từng ngọn núi nhỏ được khai phá từng động quật, thỉnh thoảng có thể thấy có người ra vào, Miêu Nghị lại chỉ hỏi:
- Đó là dùng để làm gì?
- Cũng là tu sĩ ở, thông thường là các tán tu ở, bất quá cũng thu tiền, bất quá so ra rẻ hơn nhiều.
- Ở sơn động như vậy cũng thu tiền sao?
- Bên trong thành toàn là địa phương tấc đất tấc vàng, muốn tìm một chỗ đặt chân không mất tiền ở chỗ này, sợ là không có khả năng.
- Trong thành không có khách sạn sao?
- Khách sạn thông thường quá ồn ào huyên náo, bất lợi cho tu hành. Khách sạn cao cấp, những tán tu này cũng không ở nổi, cũng không phải ngươi không biết tình huống tán tu.
Miêu Nghị gật đầu một cái tỏ vẻ đã hiểu, hắn biết chuyện này, có lúc thậm chí tán tu không bằng dân chúng bình thường.
Dân chúng bình thường bởi vì mỗi ngày phải cống hiến nguyện lực, là nguồn gốc nguyện lực của tu sĩ thiên hạ, ngược lại có thể được bảo vệ tốt hơn. Nếu để cho đám tán tu thân mang pháp lực tham gia vào đời sống dân chúng, dân chúng bình thường không tranh đoạt lại bọn họ, sẽ làm khuấy động cuộc sống của tín đồ bình thường, cho nên quan phương sẽ không cho phép tán tu tranh lợi với dân.
Giống như các môn các phái, nếu như muốn kinh doanh chuyện gì đó cũng không thể nhúng tay trực tiếp, mà phải kiếm người đứng ra đại diện trong số tín đồ bình thường. Chuyện này còn phải có chỗ dựa che chở, cũng giống như Lam Ngọc môn phát triển ở Nam Tuyên phủ, chính là đạo lý này.
Cứ như vậy, e rằng tán tu thông thường chưa chắc đã kiếm chác được nhiều hơn dân chúng bình thường. Bởi vì dân chúng bình thường có nguồn thu nhập hợp pháp, nhưng tán tu lại không có, không ở được khách sạn hạng sang cũng có thể hiểu được. Dĩ nhiên, tán tu cũng có thể lợi dụng pháp lực bản thân đi trộm đi cướp, nhưng mấu chốt là phải biết hậu quả nặng nề tới mức nào.
Bất quá Miêu Nghị rất tò mò, hắn biết tình cảnh tán tu không ổn, nhưng ở Đông Lai thành cũng chưa từng thấy tán tu tụ tập, không hiểu vì sao nơi này nhiều như vậy.
Bèn quay sang hỏi Điền Thanh Phong:
- Nếu nơi này ngay cả ở trong sơn động cũng phải trả tiền, cuộc sống gian nan như vậy, vì sao bọn họ còn ở lại chỗ này không đi? Chỉ cần tới bất cứ địa phương nào khác như rừng sâu núi thẳm cũng còn tốt hơn nơi này, tối thiểu không cần phải tốn tiền, không phải là phần lớn tán tu đều đi Lưu Vân Sa Hải kiếm sống rồi sao?
- Đại nhân nói thật buồn cười, Lưu Vân Sa Hải có thể nói là nơi cùng hung cực ác, đó là chỗ lấy thực lực nói chuyện, muốn cướp chỉ cần mạnh hơn, muốn giết chỉ cần thắng được, không có bất kỳ quy tắc nào, không có chút bản lãnh sẽ không có cách nào đứng chân được nơi đó. Ở chỗ này lại khác, tối thiểu cũng được bình yên, còn có thể nương tựa thương hội Tiên Quốc, một khi thương hội Tiên Quốc cần nhân thủ hộ tống vật dụng gì đó, những người này sẽ có việc làm.
- Quan trọng nhất là đô thành có nhiều cơ hội hơn những nơi khác, nếu tình cờ gặp quý nhân chiếm được hảo cảm của người ta, chỉ cần người ta tùy tiện tiến cử nói không chừng chớp mắt sẽ trở thành người của quan phương. Loại chuyện như vậy thường hay xuất hiện, đây chính là nguyên nhân chân chính hấp dẫn những tán tu ở lại chỗ này.
- Thì ra là như vậy!
Miêu Nghị gật đầu một cái, lần này tới đây coi như là mở rộng tầm mắt rồi.
Hắn vừa dứt lời, trong một sơn động trên sườn núi gần đó thình lình xuất hiện một phụ nhân trung niên xinh đẹp, phong vận dư âm, nhìn chung quanh thấy phía dưới trên đường có một đội long câu từ từ chỉ chỏ bốn phía từ từ tiến về phía trước, nhìn qua cũng biết là mới tới đô thành này lần đầu tiên.
Phụ nhân sáng mắt lên, lập tức sửa sang lại tóc tai, kéo cổ áo trước ngực trễ xuống thêm chút nữa, để lộ ra gần nửa bộ ngực trắng trẻo, nhanh chóng phi thân xuống ngăn ở trước mặt bọn Miêu Nghị.
Bọn Miêu Nghị sửng sốt, ngừng chân lại tỏ vẻ không hiểu chuyện gì.
Phụ nhân kia khom người hành lễ:
- Phải chăng là các vị mới tới đô thành, có cần người dẫn đường chăng?
Điền Thanh Phong bên cạnh khoát tay nói:
- Không cần, tránh đường.
Ánh mắt phụ nhân kia đang nhìn chằm chằm vào sáu chiếc nhẫn trữ vật mà Miêu Nghị đang đeo trên tay, sáng rực lên, không để ý tới lời của Điền Thanh Phong, cố ý ưỡn cao bộ ngực đầy đặn:
- Vị đại gia này, đô thành địa phương nào có gì vui, địa phương nào ăn ngon, tiểu phụ nhân biết rất rõ ràng, có thể làm hướng đạo cho các vị miễn phí, bảo đảm các vị ăn chơi tận hứng.
Bộ ngực của nàng quá hùng vĩ, cộng thêm y phục tương đối hở hang, bày ra trước mặt, bọn Miêu Nghị muốn không nhìn cũng rất khó.
Ai ngờ La Song Phi gần đây một mực không lên tiếng thình lình lạnh lùng liếc xéo:
- Đại nhân, mắt của ngươi nhìn đi đâu vậy, chưa từng thấy qua nữ nhân sao?