Phi Thiên

Chương 254. Ngọc Đô phong

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Câu hỏi này rất hay, rất sắc bén, rất không tầm thường, người bình thường sẽ không nói lên vấn đề như vậy ngay mặt, cả đám lão nhân như chim sợ ná, ánh mắt nhanh chóng dời đi khỏi ngực phụ nhân kia.

Ặc…

Miêu Nghị bị nói thẳng như vậy vô cùng xấu hổ.

Thật ra thì nhìn một chút cũng không có gì, hắn cũng không phải có lòng muốn nhìn hoặc thích nhìn, hoặc có ý nghĩ vẩn vơ gì đó. Bất quá phụ nhân kia cố ý làm cho bộ ngực nổi bật như vậy, muốn không chú ý cũng khó khăn.

Huống chi hắn nhìn ngực Thiên nhi, Tuyết nhi đã sớm thành thói quen, không cho là nhìn như vậy có cái gì không đúng. Dĩ nhiên, Thiên nhi và Tuyết nhi không được hùng vĩ như phụ nhân này.

Sở dĩ lúng túng, mấu chốt là vị phụ nhân kia ngay trước mặt, thủ hạ mình lại không nể mặt chút nào, Miêu Nghị nằm mơ cũng không ngờ rằng La Song Phi lại đột nhiên nói ra lời như vậy.

Vị phụ nhân kia cũng có hơi dở khóc dở cười, bất quá cố gắng nhẫn nhịn. Cộng thêm nghe được La Song Phi xưng hô Miêu Nghị bằng hai chữ Đại nhân, lập tức xác nhận Miêu Nghị là người trong quan phương. Đây là lần đầu tiên nàng gặp người trong quan phương đeo trên tay sáu chiếc nhẫn trữ vật như vậy, suy nghĩ một chút lập tức cảm thấy tim đập thình thịch, hẳn là địa vị không phải là tầm thường.

Không thể làm gì khác hơn là làm như không nghe thấy, Miêu Nghị nghiêng đầu hỏi:

- Điền Thanh Phong, lão có quen thuộc đô thành này chăng?

- Đã tới mấy lần, đô thành lớn như vậy, không thể nào nói là quen thuộc được.

Điền Thanh Phong trả lời.

Miêu Nghị lại hỏi những người khác:

- Các ngươi có quen thuộc không?

Lời này vừa nói ra, không cần đoán cũng biết là có ý gì rồi, ánh mắt phụ nhân cũng sáng rực lên lộ vẻ đầy mong đợi.

Mọi người đang lắc đầu, ai ngờ La Song Phi tiện tay gọi trường thương ra, vung thương chỉ về phía phụ nhân quát to một tiếng:

- Cút ngay, nếu còn cản đường, đại gia làm thịt ngươi!

- Ngươi câm miệng cho ta.

Miêu Nghị quát một tiếng ngăn y lại.

La Song Phi bĩu môi, hung hăng trợn mắt nhìn Miêu Nghị một cái, rất là khó chịu bỏ thương xuống.

Miêu Nghị ngẩng đầu nhìn vị trí sơn động mà phụ nhân kia vừa nhảy xuống, quay đầu lại hỏi:

- Nàng tên gì?

Phụ nhân vội vàng đáp:

- Tiểu phụ nhân Lâm Bình Bình.

Nói xong còn không quên bổ sung một câu:

- Ở nơi này tán tu cũng là trải qua quan phương tra khám nghiệm chứng, thân thế tuyệt đối trong sạch, tiểu phụ nhân cũng không phải loại người làm chuyện gian dối phạm pháp gì…

- Không nhìn ra.

La Song Phi châm chọc một câu.

Miêu Nghị lạnh lùng cảnh cáo y bằng một cái trừng mắt, sau đó nói với phụ nhân kia:

- Vậy thì phiền nàng làm hướng đạo cho chúng ta.

Hắn mới tới đô thành dĩ nhiên là muốn tìm một người vô cùng quen thuộc làm hướng đạo, dĩ nhiên cũng là sau khi nghe lời của Điền Thanh Phong, biết những tán tu này kiếm sống không dễ dàng gì. Sắc đẹp nữ nhân này cũng không phải là kém, theo đạo lý nếu mặt dày một chút cũng không tới nỗi phải sống khổ cực, chịu đựng La Song Phi chê cười hạ mình cầu xin cơ hội.

Mặc dù người ta nói làm hướng đạo miễn phí, hắn cũng chưa nói chuyện thù lao. Nhưng đã chuẩn bị nếu như đối phương làm tốt, sẽ không để cho người ta uổng công khổ cực mà không có thù lao, Miêu Nghị hắn cũng xuất thân nơi thị tỉnh, hiểu được khó khăn trong đó.

- Không phiền, không phiền chút nào, xin Đại nhân chờ một chút.

Lâm Bình Bình mừng rỡ không dứt, biết loại người như thế chỉ cần đáp ứng tự nhiên sẽ không để mình làm không công, nhanh chóng lắc mình đi.

- Ta không hiểu tại sao giả bộ chính nhân quân tử, thì ra là thích nữ nhân ngực to, bất quá ngay cả từng tuổi này cũng có thể coi trọng, khẩu vị này thật nặng.

La Song Phi quay đầu sang bên lẩm bẩm một mình.

- La Song Phi, vì sao trong mắt ngươi chuyện gì cũng có thể suy nghĩ nghiêng về phương diện ấy vậy?

Miêu Nghị không thể không khuyên y một câu:

- Sau này hãy bớt lui tới địa phương phức tạp ấy…

Hắn cho là La Song Phi hẳn đi nhiều tới chốn lầu Tần gác Sở như vậy, mới dễ dàng sinh ra ý nghĩ kỳ quái.

- Đại nhân, tuy rằng ta ra sức cho ngươi, nhưng không ai quy định tu sĩ không thể đi tới loại địa phương đó…

La Song Phi hừ hừ một tiếng.

Bọn Điền Thanh Phong không biết nói gì, không biết tại sao Miêu Nghị muốn chiêu hàng tên La Song Phi không đáng tin cậy này, hơn nữa còn tương đối dễ dàng tha thứ cho y như vậy.

Nói thật, bọn Điền Thanh Phong đã có hơi ghen tị với La Song Phi, chuyện rất rõ ràng, đây là Miêu Nghị muốn cho La Song Phi một thân phận quan phương, một tán tu đánh cướp cũng có thể có tạo hóa này, thật sự là làm bọn họ thèm thuồng đỏ mắt. Bọn họ đi theo Miêu Nghị chạy từ Đông sang Tây cung kính nghe lệnh, nhưng cũng không thấy Miêu Nghị có ý này đối với bọn họ.

Mọi người đều đang than thở trong lòng, thủ hạ không chịu nghe lời như La Song Phi thì có ích gì…

Bọn họ cũng không biết rằng, có những thứ chỉ có người có năng lực mới có thể lấy được.

La Song Phi có thể có được tu vi Bạch Liên cửu phẩm dưới tình huống thoạt nhìn tuổi còn quá trẻ, điều này nói rõ công pháp tu luyện của y không phải là tầm thường, không gian tiến bộ rất lớn, mà bọn Điền Thanh Phong cũng đã là lão đầu tử rồi.

Lại thêm thương pháp ác độc, quỷ dị, sắc bén của y cũng không phải là đám đệ tử Lam Ngọc môn có thể so sánh, có chỗ tương đối độc đáo. Cộng thêm bảo giáp phòng ngự trên người, trong hỗn chiến thật nhiều nhân mã có thể nói chiếm ưu thế rất lớn, rất thích hợp chiến đấu phục vụ cho Miêu Nghị.

La Song Phi có thể đánh độc ngã hơn hai mươi người bọn họ, đến nay họ vẫn chưa biết y làm thế nào mà được. Trong mắt Miêu Nghị điểm này đã mạnh hơn bọn Điền Thanh Phong, nhất định sau này sẽ có lúc hữu dụng.

La Song Phi có thể thao túng con chồn kia giải độc, chuyện này càng khiến cho Miêu Nghị thèm thuồng.

Nếu như bọn Điền Thanh Phong đều có bản lãnh này, chắc chắn Miêu Nghị cũng sẽ ưu đãi, giống như năm đó Dương Khánh nhìn trúng Miêu Nghị hắn.

Một con long câu từ sơn cốc cách đó không xa vọt ra, người cỡi chính là Lâm Bình Bình, chạy tới hỏi:

- Đại nhân, chuẩn bị tìm chỗ đặt chân trước hay sao?

Miêu Nghị phất tay chỉ về phía ngọn núi nơi xa cao vút tận chín tầng mây, Lâm Bình Bình nghĩ thầm quả nhiên không phải là người bình thường, chỗ kia cũng không phải là tu sĩ tầm thường có thể ở được, lúc này gật đầu nói:

- Mời Đại nhân đi theo ta.

Ai ngờ La Song Phi vừa nhìn nàng liền tức giận, phát hiện Lâm Bình Bình ngồi trên long câu, đôi nhũ phong trắng mịn càng lộ ra nổi bật hơn trước, lập tức cầm thương chỉ tới quát:

- Che hai miếng thịt béo trước ngực ngươi lại cho ta, nếu không đừng trách đại gia thấy phiền xuất ra một thương đâm chết ngươi!

Mọi người trợn mắt há mồm nhìn hành động kỳ quái của La Song Phi, nhưng ngay cả Miêu Nghị cũng không tiện nói gì. Hắn cũng không tiện bảo Lâm Bình Bình đừng che lại cứ để lộ ra như vậy, mọi người sẽ nghi ngờ lòng dạ hắn có điều bất chính.

La Song Phi nói những lời này rốt cục cũng khiến cho Lâm Bình Bình lúng túng, vội vàng gài cổ áo ngực lại cho kín đáo hơn, sau khi hoàn toàn che giấu bộ ngực hùng vĩ mới đưa tay ra mời mọi người đi với mình.

La Song Phi giục long câu theo sát bên cạnh Miêu Nghị không chịu nhường ai, Điền Thanh Phong không thể làm gì khác hơn là giảm tốc độ nhường cho Lâm Bình Bình bồi tiếp bên kia Miêu Nghị, vừa đi vừa giới thiệu xung quanh. Quả nhiên nàng ta quen thuộc đô thành hơn Điền Thanh Phong rất nhiều, nói rành mạch đâu ra đấy hết sức rõ ràng.

Lúc mọi người đi tới dưới chân Ngọc Đô phong chỗ Thìn lộ Quân Sứ, đã có hiểu biết đại khái về phong thổ nhân tình đô thành qua lời của Lâm Bình Bình.

Bọn Điền Thanh Phong cũng chưa từng ở lại Ngọc Đô phong, càng làm lộ rõ vẻ thành thục của Lâm Bình Bình, nàng dẫn mọi người thẳng tới chỗ ghi danh dưới chân Ngọc Đô phong.

Trước đó Lâm Bình Bình đã có giới thiệu, chỗ Ngọc Đô phong cho phép tu sĩ ở phân ra làm bốn đẳng cấp, tự nhiên không sơ sài giống như tán tu đào sơn động làm chỗ ở, cũng không giống như khách sạn thông thường, toàn bộ là trạch viện đơn độc lớn có nhỏ có.

Nhất đẳng ở dưới chân núi, rẻ tiền nhất, nhị đẳng ở vị trí cao hơn một chút, dõi mắt nhìn có thể thấy được nhiều cảnh sắc đô thành hơn, dĩ nhiên là đắt hơn một chút. Hoàn cảnh chỗ ở tam đẳng tốt hơn, giá tiền chắc chắn cao hơn, tứ đẳng không cần nói, các lộ cung chủ bao biệt viện ở chỗ này hàng năm, để khi tới gặp Quân Sứ có thể có chỗ nghỉ chân. Các cung chủ bao năm này qua năm khác như vậy, không hề quan tâm tới phí thuê đắt đỏ chút nào.

Trước quầy, chưởng quỹ cười híp mắt hỏi:

- Khách quý muốn ở trạch viện đẳng cấp nào?

Miêu Nghị đáp:

- Tam đẳng.

Chưởng quỹ nhìn đám người phía sau hắn một chút, lại hỏi:

- Quý khách có mấy người?

Miêu Nghị quay đầu lại nhìn về phía Lâm Bình Bình bên cạnh hỏi:

- Chi bằng nàng ở với chúng ta có được chăng?

Nơi này tiêu phí quá cao, Lâm Bình Bình không chịu nổi, vội vàng khoát tay nói:

- Đại nhân không cần, có gì căn dặn chỉ cần nói trước một tiếng, tiểu phụ nhân nhất định sẽ ở dưới chân núi cung kính sẵn sàng đợi lệnh.

- Cần gì qua lại phiền phức như vậy, chỗ ở của nàng cách đây cũng không gần, nếu như thuận tiện hãy ở cùng nhau. Vạn nhất chúng ta có chuyện gì cần, tìm nàng cũng tiện.

- Đã như vậy, tiểu phụ nhân cung kính không bằng tuân mệnh.

Lâm Bình Bình có hơi ngượng ngùng đáp ứng, lặng lẽ liếc nhìn La Song Phi.

Quả nhiên, La Song Phi rất khó chịu âm dương quái khí hừ hừ mấy tiếng.

Miêu Nghị lập tức nói với chưởng quỹ:

- Hai mươi ba người.

Chưởng quỹ cười nói:

- Biệt viện tam đẳng, tính theo đầu người mỗi người mỗi ngày năm mươi kim tinh, hai mươi ba người tổng cộng một ngàn một trăm năm mươi.

Giá này có thể nói là giá trên trời, một ngày năm mươi kim tinh, đổi thành bạch tinh chính là năm mươi vạn một ngày. Nếu không phải trước đó Lâm Bình Bình đã báo cho biết, bây giờ Miêu Nghị hẳn đã giật mình kinh hãi.

Bất quá chút tiền này hắn vẫn trả được, cộng thêm có lòng tới đây kiến thức một phen, cho nên cũng không cảm thấy đau lòng.

Lúc trả tiền, Miêu Nghị đưa ra ngọc điệp động chủ của mình cho chưởng quỹ tra xét nghiệm chứng.

Bởi vì Lâm Bình Bình đã có nói qua, nếu như có thân phận quan phương vào ở sẽ nhận được không ít ưu đãi.

Quả nhiên, thân phận quan phương ở chỗ này cũng được hưởng đãi ngộ đặc thù, mỗi người mỗi ngày được giảm mười kim tinh, chỉ cần bốn mươi kim tinh một ngày, tất cả mọi người cũng chỉ cần chín trăm hai mươi kim tinh một ngày.

Ánh mắt Lâm Bình Bình lóe lên nhìn Miêu Nghị, nghĩ thầm quả nhiên là người có thân phận quan phương.

Nhưng thần thái của nàng rơi vào mắt La Song Phi lập tức hóa thành mưu đồ bất chính.

Chưởng quỹ đưa hai mươi ba tấm thẻ thông hành vào ở có khắc chữ số cho Miêu Nghị, gọi một đám người làm đưa khách nhân lên núi.

Nhân số bọn Miêu Nghị khá nhiều, lại thêm La Song Phi kiên trì không chịu tách ra ở riêng, nhất định phải ở cùng một chỗ, cho nên chưởng quỹ an bài cho bọn họ một gian đại biệt viện.

Biệt viện ở giữa sườn núi, thanh tĩnh u nhã, cổ kính, xung quanh rừng trúc chập chờn, tùng đào trận trận, cổ mộc lẻ tẻ che trời, lá rụng bên đường, hoa cỏ điểm xuyết, mùi hương thoang thoảng như có như không. Xoay người nhìn lại, cảnh sắc đô thành sơn thủy lượn vòng xa xa bên dưới trở nên tuyệt đẹp, dưới chân núi là trần thế phồn hoa, trên núi là chốn siêu phàm thoát tục, cho người ta cảm giác cao cao tại thượng coi rẻ chúng sinh, tình cảnh này giống như tranh vẽ.

Đã có người giúp một tay dẫn long câu của mọi người tới địa phương chuyên chăn giữ long câu trong biệt viện an trí, đám người hầu đã được thông báo tới trước cung kính nghênh đón, nhân số đầy đủ hầu hạ mọi người.

Người làm ở chỗ này cũng là một ít tán tu trẻ tuổi tu vi thấp kém, tu sĩ có thân phận bình thường hoặc có nguồn thu nhập ổn định sẽ không vào làm người hầu ở chỗ này, dùng người bình thường lại không được. Người bình thường không thể phục vụ long câu, cho nên cho những tán tu này làm là thích hợp nhất, không dám gây chuyện còn ngoan ngoãn nghe lời.

Lâm Bình Bình nói mình lúc còn trẻ cũng đã từng làm người hầu trên núi, bất quá đến khi lớn tuổi già đi, nhan sắc suy tàn, sợ khách nhân nhìn mất hứng, thương hội Tiên Quốc bèn sa thải nàng. Tán tu làm việc ở đây cũng coi như ăn chén cơm thanh xuân, nhưng tán tu không hề có nguồn thu Nguyện Lực Châu, tu hành tiến độ chậm, già nhanh hơn, cũng không ăn được chén cơm thanh xuân ổn định này bao lâu.

Mà thương hội Tiên Quốc cũng không sợ thiếu người sử dụng, số tán tu trẻ tuổi nghèo khổ ở đô thành chờ việc làm còn rất nhiều. Già rồi thì sa thải, có thể bổ sung người mới trẻ hơn bất cứ lúc nào, có không biết bao nhiêu người đang xếp hàng chờ ở bên ngoài.

Trên thực tế tán tu ở đô thành ngoại trừ gặp được khách quý ban thưởng các loại, cũng chỉ có thể làm việc vì thương hội Tiên Quốc. Những dân chúng bình thường khác ở bên trong đô thành có thể làm kinh doanh sinh sống, tán tu lại không thể làm bất cứ chuyện gì. Cho dù là không dùng tới pháp lực ngoan ngoãn bày một quầy hàng nhỏ bán bánh bao cũng không được, một khi phát hiện, quan phương chắc chắn sẽ không chút khách sáo với một tên tán tu không có chỗ dựa.

Miêu Nghị cảm thấy dùng Lâm Bình Bình làm hướng đạo thật là xứng đáng, thật sự là được nàng giải thích cặn kẽ mọi vấn đề, ngay cả tán tu làm việc ở chỗ này cũng có thể nói ra ngọn nguồn như vậy. Tối thiểu ở điểm này ngay cả Điền Thanh Phong cũng không rõ lắm, cũng chỉ có Lâm Bình Bình thân là tán tu ở đô thành lâu năm mới hiểu rõ ràng nhất.

Chuyện làm Miêu Nghị bất ngờ nhất là Lâm Bình Bình có sao nói vậy, không hề che giấu sự hèn mọn thấp kém của mình.

Ngay cả bọn Điền Thanh Phong sau khi nghe xong cũng than thở không thôi, thân là người trong môn phái, mặc dù không bằng người của quan phương nhưng vẫn tốt hơn những tán tu này rất nhiều.

Duy chỉ có thần tình La Song Phi vẫn tỏ ra không hài lòng về Lâm Bình Bình.