Phi Thiên

Chương 262. Đại gia trọng thưởng

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

- Tiếu Đại ca!

Miêu Nghị kêu thêm một tiếng nữa.

Hoắc Lăng Tiêu vốn định truyền âm cho Miêu Nghị, bảo hắn không nên tới, thế nhưng lại sợ lúc truyền âm pháp lực dao động sẽ không tránh khỏi nữ nhân kia phát giác, chỉ có thể cầu may.

Ai ngờ Miêu Nghị lại không nể mặt chút nào, lại lăng ba phi độ mà tới, lắc mình rơi ở trên thuyền, làm Hoắc Lăng Tiêu cũng không biết nói gì.

Bên ngoài màn trướng lụa, hai tên nam tử tuấn tú lắc mình xuất hiện, giơ tay ngăn cản Miêu Nghị, không để cho hắn tự tiện xông vào.

- Là ai?!

- Tìm Đại ca ta.

Miêu Nghị chỉ chỉ thân ảnh phía sau màn lụa trắng.

Chiếc thuyền của bọn Miêu Nghị đã quay đầu lại đuổi theo, Miêu Nghị bảo những người khác ở lại chờ trên thuyền, La Song Phi không nhịn được phi thân tới rơi xuống bên cạnh Miêu Nghị, nhìn dáo dác vào bên trong khoang.

Tiếng tiêu ngừng lại, nữ tử tựa vào đùi Hoắc Lăng Tiêu từ từ mở mắt, nói:

- Lui ra!

Hai tên nam tử ngăn Miêu Nghị lại lập tức ứng tiếng lui ra sau tấm bình phong, bên trong còn có một đám nghệ nhân trình diễn nhạc cụ.

Miêu Nghị tiến lên phất tay vén lên lụa trắng rũ xuống, đang muốn đi vào khoang, nhưng nhìn thấy nữ tử trên giường cũng không khỏi ngẩn ra.

Nữ nhân kia vừa lúc đứng lên từ trên người Hoắc Lăng Tiêu, mái tóc dài như thác đổ rời khỏi đùi y. Đôi môi đỏ mọng, ánh mắt sáng ngời mà quyến rũ, mặt ngọc xinh đẹp toát ra một cỗ khí chất cao cao tại thượng, bộ ngực căng tròn lộ ra một nửa. Đôi chân dài thon thả đặt xuống đất lộ ra ngoài, khiến cho người ta nhìn thấy mặt đỏ tới mang tai, mới phát hiện tà quần xẻ sâu tới tận chỗ thần bí nhất.

Dáng người thon thả yểu điệu bước xuống đất kéo trường quần từ từ tiến lên mấy bước, mái tóc dài buông xõa tự nhiên tung bay theo gió nhẹ, khóe miệng khẽ nở một nụ cười quyến rũ mà lười biếng với Miêu Nghị còn đang ngây người ra đó, đưa tay mời hắn vào.

Nữ nhân này không phải là mỹ nữ tuyệt sắc, bàn về dung mạo so ra kém Hồng Trần Tiên Tử, nhưng khí chất đặc biệt lại hợp với phong cách ăn mặc thiếu thuần phong mỹ tục của nàng, khiến cho Miêu Nghị phải ngây dại trong nháy mắt.

La Song Phi nhìn nữ nhân kia, sau đó nhìn lại Miêu Nghị khẽ bĩu môi, lộ vẻ châm chọc. Bất quá sợ Miêu Nghị đuổi đi, y không dám lên tiếng nói gì.

Hoắc Lăng Tiêu khẽ cau mày cũng bước xuống giường, Miêu Nghị lúc này đã phục hồi tinh thần lại vội vàng đi vào, nhìn y chắp tay chào:

- Đại ca, không ngờ rằng lại gặp huynh ở chỗ này.

- Vì sao đệ lại tới đây?

Hoắc Lăng Tiêu cau mày hỏi.

- Vừa lúc có một số việc tới đây, vị này là…?

Miêu Nghị nhìn về phía nữ nhân kia có vẻ không xác định, theo hắn nghĩ không phải là Tiếu Ất Chủ đang đeo đuổi Mạnh Lan sao, nhưng mới vừa rồi rõ ràng thấy nữ nhân này nằm ở trên đùi Tiếu Ất Chủ, nếu quan hệ thông thường sao lại có cử động như vậy…

Dường như Hoắc Lăng Tiêu có vẻ không biết nên giới thiệu nữ nhân này với Miêu Nghị thế nào.

Vẫn là nữ nhân kia chủ động cười nói:

- Gọi ta Tiếu Tiếu là được.

Thanh âm nàng rất dễ nghe, vận vị thành thục lộ ra vẻ quyến rũ và lười biếng, trong suốt uyển chuyển mơ hồ còn có vẻ uy nghiêm, tất cả pha lẫn vào nhau hết sức động lòng người.

Nữ tử tự xưng Tiếu Tiếu khẽ xoay eo thon, kéo vạt trường quần đi tới chiếc bàn thấp gần đó, trên bàn bày đầy thức ăn ngon và trái cây đủ các màu sắc, nàng đưa tay mỉm cười nói:

- Sao không ngồi xuống nói chuyện?

Miêu Nghị nhìn về phía Hoắc Lăng Tiêu, phát hiện dường như y có vẻ không vui vì sự xuất hiện của mình.

Bất quá nữ nhân kia đã lên tiếng, dù Hoắc Lăng Tiêu không vui tới mức nào cũng phải chiều theo ý nàng, giơ tay ra mời:

- Mời hiền đệ ngồi.

Nói là mời ngồi, thật ra thì nơi này không có ghế, chỉ là ngồi trên chiếu, nữ nhân kia vén vạt trường quần ngồi xuống trước nhất.

Miêu Nghị ngồi xuống mới phát hiện bên cạnh mình xuất hiện thêm một kẻ không nên xuất hiện, La Song Phi không được mời cũng tự ngồi xuống, tức thì trầm giọng quát:

- Ngươi tới đây làm gì, trở về đi!

- Ta tới bảo vệ Đại nhân.

La Song Phi chu môi nói.

Ánh mắt y thỉnh thoảng liếc về phía bộ ngực chợt ẩn chợt hiện trắng như tuyết của Tiếu Tiếu, có vẻ không thuận mắt.

Bảo vệ cũng không bảo ngươi ngồi xuống bên bàn, có thủ hạ nào như ngươi không… Miêu Nghị trầm giọng nói:

- Đại ca ta ở chỗ này, không cần ngươi bảo vệ, trở về!

- Chủ nhân cũng không đuổi ta đi, ngươi gấp cái gì?

La Song Phi tỏ vẻ nhất quyết không đi, còn mặt dày mày dạn nhìn Tiếu Tiếu và Hoắc Lăng Tiêu hỏi:

- Các ngươi sẽ không đuổi ta đi chứ?

Hoắc Lăng Tiêu không nhúc nhích, ngược lại Tiếu Tiếu quan sát La Song Phi từ trên xuống dưới một lượt, bất ngờ di chuyển thân thể mềm mại tựa vào bên cạnh La Song Phi, ghé đầu tựa vào vai y, sắc mặt tỏ ra hứng thú. Nàng còn nhìn chằm chằm thẳng vào mắt La Song Phi, ngón tay ngọc nhẹ nhàng mơn trớn bộ râu quai nón dài dưới cằm y, nói đùa:

- Người tới là khách, nào có đạo lý đuổi đi, huống chi còn là khách quý khó gặp.

Miêu Nghị trợn mắt há mồm, phát hiện vị Tiếu Tiếu này thật đúng là cực kỳ phóng đãng, không ngờ rằng chủ động đưa lên tận cửa như vậy. La Song Phi vốn là một tên sắc lang, nàng không sợ hay sao…

Hắn vội vàng nhìn về phía Hoắc Lăng Tiêu, quả nhiên phát hiện sắc mặt Đại ca trầm xuống.

La Song Phi nhìn Miêu Nghị cười hắc hắc, như muốn tỏ vẻ đại gia đây có mị lực rất lớn. Nếu không phải là trước đó nhìn thấy Tiếu Tiếu nằm ở trên đùi vị Đại ca kia của Miêu Nghị, suýt chút nữa y đã đưa tay ra choàng lấy eo Tiếu Tiếu, bất quá thấy Miêu Nghị trừng mắt nhìn mình bèn vội vàng rụt tay về.

Tiếu Tiếu quay đầu lại nhìn về phía Hoắc Lăng Tiêu:

- Vì sao ta lại không biết ngươi còn có một đệ đệ?

Hoắc Lăng Tiêu tằng hắng một cái, không biết nên giải thích thế nào, thật may là Miêu Nghị chủ động nói:

- Tại hạ Miêu Nghị, động chủ Đông Lai động, là huynh đệ kết nghĩa với Tiếu Đại ca.

- Tiếu Đại ca? Huynh đệ kết nghĩa?

Tiếu Tiếu ngẩn ra.

Hoắc Lăng Tiêu còn chưa muốn cho Miêu Nghị biết thân phận mình, vội vàng âm thầm truyền âm giải thích một phen với nàng, kể lại một lượt chuyện mình muốn đùa vui rốt cục bị cưỡng ép kết bái. Nhất thời chọc cho Tiếu Tiếu cười khanh khách, mắng thẳng trước mặt mọi người:

- Ngươi hư hỏng thật!

Rốt cục giải thích xong, Hoắc Lăng Tiêu cũng thở phào một cái, hỏi Miêu Nghị:

- Động chủ Đông Lai động… không phải là ngươi đã bị Dương Khánh cách chức làm mã thừa rồi sao? Chẳng lẽ Dương Khánh lại để cho ngươi làm động chủ trở lại như trước?

Miêu Nghị không biết nói gì, vì sao lại vạch trần bí mật của ta như vậy… hắn lúng túng đáp:

- Trước mắt vẫn còn là mã thừa.

Mắt La Song Phi vốn đã lớn, lúc này trừng còn lớn hơn:

- Ngươi là mã thừa ư, ngươi chỉ là một tên mã thừa cũng dám chiêu mộ ta?!

- Đông Lai động chỉ có lời nói của ta mới có trọng lượng…

Miêu Nghị sờ sờ mũi.

- Hừ, mã thừa chính là mã thừa, giả bộ động chủ làm gì chứ?!

La Song Phi phất tay tỏ vẻ khinh thường, lập tức không coi Miêu Nghị ra gì nữa, chút câu nệ cuối cùng hoàn toàn biến mất, đưa tay ra bứt một trái nho trên bàn.

Lúc La Song Phi chuẩn bị ném trái nho vào miệng mình chợt sững lại, quay đầu lại nhìn cánh tay ngọc đang choàng trên vai mình, mới cười hì hì đưa trái nho lên miệng Tiếu Tiếu.

Đôi môi đỏ mọng của Tiếu Tiếu hé ra, lệ ra hàm răng như bạc vụn cắn trái nho nuốt vào miệng, còn đưa ra đầu lưỡi đỏ tươi liếm liếm đầu ngón tay La Song Phi.

Miêu Nghị cùng Hoắc Lăng Tiêu đồng thời cơ mặt giật giật, La Song Phi lại cười giống như hồ ly trộm gà, đưa tay ra lấy một chùm nho, ngắt từng trái một ném vào miệng vô cùng thích chí, thỉnh thoảng lại đút một trái vào miệng Tiếu Tiếu.

- Tiếu Tiếu cùng Đại ca là…?

Miêu Nghị nhìn Hoắc Lăng Tiêu thỉnh giáo. Hắn có hơi không hiểu quan hệ giữa Hoắc Lăng Tiêu cùng Tiếu Tiếu, nếu thật là nữ nhân của Hoắc Lăng Tiêu, vì sao lại thân mật với La Song Phi trước mặt mọi người như vậy?

- Như vậy cũng không biết sao?

La Song Phi vừa nhai vừa trừng hắn một cái, sau đó mạnh dạn ôm lấy eo thon của Tiếu Tiếu, cười hắc hắc hỏi:

- Tiếu Tiếu là nghệ danh của nàng phải không?

Tiếu Tiếu dựa vào người y, hài hước nói:

- Theo ngươi thì sao?

- Ha ha, ta cũng biết rồi.

La Song Phi chậc chậc thành tiếng nói:

- Không hổ là đô thành Thìn lộ, cô nương xinh đẹp trong chốn lầu Tần gác Sở như vậy vô cùng hiếm thấy. Chẳng hay náo thân ở nhà nào, hôm nào ta sẽ tới ủng hộ?

Tiếu Tiếu lắc đầu trêu đùa:

- Không nói cho ngươi biết.

Hoắc Lăng Tiêu ho khan một trận, bưng chén rượu lên uống một hơi cạn sạch.

Miêu Nghị cũng lộ vẻ bừng tỉnh ngộ, thì ra nữ tử Tiếu Tiếu này là kỹ nữ chốn thanh lâu.

Ai ngờ La Song Phi kéo Tiếu Tiếu tới ôm một cái, vật nàng ngã xuống trên đùi mình, nâng cằm nàng lên hỏi:

- Đại gia chính là hào khách, thưởng vàng là chuyện thường, bỏ lỡ chẳng phải đáng tiếc lắm sao?

Tiếu Tiếu a một tiếng:

- Vậy sao?

- Đi!

La Song Phi đẩy Tiếu Tiếu đứng lên:

- Đi múa một bài, hát một khúc cho đại gia thưởng thức, đại gia sẽ có trọng thưởng.

- Ha ha!

Tiếu Tiếu khom lưng vỗ án, sau đó ngửa mặt cười dài, cười nghiêng cười ngửa, lại cúi đầu lắc đầu, mái tóc dài như thác đổ xõa xuống bờ vai.

- Sao hả, sợ đại gia không trả nổi hay sao?

La Song Phi giả vờ cả giận nói.

Tiếu Tiếu khoát tay áo một cái, uốn người đứng lên, kéo vạt quần đi tới giữa thyền. Dáng người phô bày đường cong tuyệt mỹ không bút nào tả xiết, ánh mắt mê ly nhìn ra màn đêm sáng ánh đèn bên ngoài màn lụa trắng bay phất phơ.

Phía sau tấm bình phong trên thuyền thình lình vang lên tiếng nhạc réo rắt du dương, sau đó là một tràng tiếng tiêu u uất nỉ non chậm rãi vang lên. Tiếu Tiếu đã bắt đầu có động tác, hai tay giơ lên cao, eo ngửa về phía sau, chậm rãi xoay tròn, trường quần cũng bay lên phất phơ theo nàng xoay người.

Tay của Hoắc Lăng Tiêu bưng chén rượu cứng đờ, trợn mắt há mồm, tựa hồ không nghĩ tới Tiếu Tiếu thật sự ca múa.

Dáng múa của nàng có thể nói là vô cùng ưu mỹ, nhất là mỗi khi xoay tròn, quần bay phấp phới để lộ đôi chân trần trắng nõn, khiến cho Miêu Nghị nhìn không chớp mắt.

- Hay!

La Song Phi cũng lớn tiếng vỗ tay khen hay, thuận tay ném một nắm kim tinh lên bàn, thật sự là có thưởng.

Khi tiếng đàn trở nên biến ảo xa xăm, vũ khúc của Tiếu Tiếu cũng trở nên mê ly huyền ảo như tiên. Trong lúc nàng múa phất tay áo, gió thổi mái tóc dài rối bời, ánh mắt mê ly chậm rãi nhìn về phía ống tay áo đã tuột xuống tới tận đầu vai, để lộ hai cánh tay trắng nõn như ngó sen, môi đỏ mọng khẽ mở, tiếng hát mờ ảo.

Thời gian không hề quay lại nữa, không hề quay lại nữa...

Hồng nhan sẽ không già, sẽ không già...

Tiêu dao ở hồng trần, ở hồng trần...

Kẻ theo đuổi giấc mơ tận chân trời góc biển…

Khúc nhạc tuyệt vời hoành tráng, tiếng hát lại trong trẻo thánh thót, hay tới cực điểm, khiến cho tâm thần người nghe hoảng hốt, tiếng hát uyển chuyển toát ra vẻ tang thương thấm vào tận tâm can. Khiến cho ba người đang ngồi nghe ngây người không nhúc nhích, đưa mắt nhìn chằm chằm thân hình tuyệt mỹ kia đang ca múa, nhìn chằm chằm tứ chi như ngọc thỉnh thoảng lộ ra dưới lớp trường quần bay phất phới.

Cảnh tượng này vô cùng tuyệt diệu, khiến cho người ta kềm lòng không được phải tập trung tinh thần say sưa quan sát, trong đầu loáng thoáng tựa hồ thấy một bóng người từng trải tang thương không biết về đâu, không biết là nam hay nữ, hoặc giả là mình.

Khúc nhạc ngừng lại không biết lúc nào, Tiếu Tiếu đứng yên tại chỗ, đầu đầy tóc xanh và trường quần màu vàng sáng làm nổi bật nhau, ánh mắt mê ly quyến luyến không thôi quan sát màn đêm bên ngoài.

Mọi người phục hồi tinh thần lại mới phát hiện đã hết một khúc hát, La Song Phi đứng lên lớn tiếng vỗ tay:

- Hay, hay lắm, hát hay, múa cũng hay!

Hoắc Lăng Tiêu cùng Miêu Nghị cũng kìm lòng không đặng đứng lên vỗ tay.

Ánh mắt Miêu Nghị không rời khỏi thân hình tuyệt mỹ của Tiếu Tiếu, cất lời khen ngợi:

- Hay thật, lần đầu tiên được xem ca múa động lòng người như vậy, không uổng công tới Ngọc Hồ này.

Thiên nhi và Tuyết nhi cũng thường triển lộ tài ca múa cho hắn thưởng thức, nhưng hắn không thể không thừa nhận, hai nàng không cùng đẳng cấp với Tiếu Tiếu. Khoan nói những thứ khác, chỉ riêng tài ca múa Thiên nhi và Tuyết nhi đã không thể nào so sánh được.

Tiếng vỗ tay của Hoắc Lăng Tiêu hơi nhỏ một chút.

Tiếu Tiếu nghe tiếng quay đầu lại nhìn ba người với dáng vẻ vân đạm phong khinh, khẽ cười ngọt ngào một tiếng, toát ra phong vận vô cùng.

- Thưởng!

Miêu Nghị ném ra mấy nắm kim tinh lớn loảng xoảng trên bàn.

Nhưng vào lúc này, bên ngoài đột nhiên có người kêu to:

- Dừng thuyền, dừng lại!

Mấy người nghiêng đầu nhìn ra, chiếc thuyền mà bọn Miêu Nghị thuê đang chạy song song bên cạnh, bọn Điền Thanh Phong trên thuyền cũng có thể nói là được hưởng lây diễm phúc xem Tiếu Tiếu ca múa.

Ai ngờ một chiếc khoái thuyền treo đèn lồng chữ Đốc chạy nhanh tới chặn đường, mấy tên tu sĩ đeo lệnh bài chữ Đốc ngang hông đứng ở đầu thuyền, bên cạnh có một tên tu sĩ nơm nớp lo sợ không đeo lệnh bài đột nhiên chỉ về phía Lâm Bình Bình đứng lẫn trong đám Điền Thanh Phong:

- Chính là ả, chính là bọn họ.

Tu sĩ Đô Đốc phủ trên mũi thuyền lập tức lệnh cho Điền Thanh Phong dừng thuyền lại.

Bọn Điền Thanh Phong thấy người của Đô Đốc phủ, có thể nói là có tật giật mình vô cùng kinh hãi. Nếu bọn họ nhớ không lầm, tên tu sĩ nơm nớp lo sợ bên cạnh đám tu sĩ Đô Đốc phủ kia chính là một tên tán tu từng bị Lâm Bình Bình đuổi đi trên Phương Thốn đảo ngày trước.

Sau khi quát dừng cả hai chiếc thuyền lớn nhỏ đang chạy song song, năm tên tu sĩ Đô Đốc phủ dẫn theo tên tán tu kia bay qua rơi vào mũi thuyền Điền Thanh Phong, một tên hán tử cầm đầu quét nhìn mọi người một lượt, hỏi tán tu bên cạnh:

- Có xác nhận là bọn họ không?

Tán tu kia gật đầu một cái, vừa nhìn thấy Miêu Nghị và La Song Phi trên thuyền lớn lập tức đưa tay chỉ:

- Còn có hai người bọn họ nữa.

Ngày đó ở trên Phương Thốn đảo, Miêu Nghị đi đầu, mà dung mạo La Song Phi cũng khá kỳ dị, rất dễ dàng khiến cho người ta nhìn qua lập tức có ấn tượng rất sâu, nhận ra ngay tức khắc.