Phi Thiên

Chương 263. Không hỏi thị phi

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Hán tử cầm đầu vung tay lên:

- Bắt đi cả người lẫn thuyền!

Sau lưng lập tức có hai người lấy vũ khí ra, nhảy lên trên thuyền lớn, định áp giải thuyền đi.

Bên trong thuyền Tiếu Tiếu uốn người, tay áo dường như tùy ý vung lên, kéo trường quần đi về phía giường. Không ai cảm giác được chút dao động pháp lực nào, nhưng hai tên tu sĩ lên thuyền vừa định vén màn lụa trắng ra thình lình đồng thanh hét thảm.

Hai dải lụa trắng mềm mại nháy mắt bay tới nhanh như điện chớp, trở nên cứng như sắt thép quất mạnh vào thân thể hai tên tu sĩ. Bọn họ không phản ứng kịp, bị đánh bay ra sau mấy chục thước.

Giữa không trung thân thể hai người nổ tung thành hai làn sương máu, hóa thành mảnh vụn rơi lả tả xuống mặt hồ.

Miêu Nghị đang cảm thấy lần này phiền phức lập tức sửng sốt, nhìn hai dải lụa phất phơ theo gió mà ngây ngẩn cả người.

Cảnh tượng này nhất thời chấn nhiếp tất cả mọi người trên hai thuyền. Không ngờ rằng tu vi thật là cường hãn, đánh hai tên tu sĩ thành thịt vụn trong chớp mắt.

Mọi người ngắm nhìn bốn phía, lại không thể phát hiện là ai ra tay. Duy chỉ có Hoắc Lăng Tiêu lặng lẽ liếc nhìn Tiếu Tiếu đang chậm rãi giũ vạt trường quần nằm lên giường.

Mấy tên tu sĩ Đô Đốc phủ còn lại có thể nói là sợ hết hồn hết vía, biết gặp phải cao thủ, không được người ta cho phép chúng cũng không dám leo lên thuyền lớn nữa.

- Các ngươi là ai, dám tự tiện sát hại người của Đô Đốc phủ ở đô thành, có biết hậu quả hay không?!

Người cầm đầu quát lên.

Hoắc Lăng Tiêu cất bước đi tới, tiện tay vén màn lụa trắng bước ra. Bọn người Đô Đốc phủ bị dọa sợ đến nhất tề lui về phía sau một bước, còn tưởng rằng mới vừa rồi là y ra tay.

Hoắc Lăng Tiêu cau mày hỏi:

- Vì sao vô cớ cản thuyền của chúng ta?

Người cầm đầu chỉ chỉ bọn Miêu Nghị:

- Mấy ngày trước, Đô Đốc phủ có ba người bị giết ở Phương Thốn đảo, những người này là nghi phạm, phải dẫn đi tra hỏi!

- Giết người của Đô Đốc phủ?

Hoắc Lăng Tiêu quay đầu lại liếc nhìn Miêu Nghị, nghĩ thầm tiểu tử này không tới nỗi to gan như vậy chứ… Quay đầu lại hỏi nữa:

- Có chứng cớ gì không?

Người cầm đầu trầm giọng nói:

- Người xuất hiện trên đảo vào hôm đó chính là người khả nghi. Những người này đã bị bắt về Đô Đốc phủ tra xét gần hết, có người nhìn thấy đám người này cũng từng xuất hiện trên đảo vào hôm đó, cho nên các ngươi nhất định phải đi theo chúng ta. Đây là pháp chỉ Đô Đốc phủ, chẳng lẽ các ngươi muốn đối kháng với Đô Đốc phủ sao, còn không bó tay chịu trói?!

Y không có can đảm xuất thủ, chỉ có thể mang Đô Đốc phủ ra dọa người.

Miêu Nghị đang cảm thấy kỳ quái, hôm đó mình giết người cũng không ai nhìn thấy kia mà… Đột nhiên ánh mắt hắn lóe lên, biết vấn đề ở chỗ nào rồi, hẳn là do còn sót mấy vũng máu dưới đất quên không xóa đi. Bằng không sẽ không xuất hiện tình huống không có chứng cớ lại bắt đi tất cả những người từng xuất hiện trên đảo vào hôm đó về tra hỏi, nếu như có chứng cớ vậy đã động thủ thẳng tay rồi.

Miêu Nghị không khỏi kinh hãi về năng lực Đô Đốc phủ thao túng đô thành trong tay, lại có thể tìm được tất cả những người từng xuất hiện trên đảo nhanh chóng như vậy.

Trên thực tế cũng đúng là như thế, khu vực và lộ tuyến mà Đô Đốc phủ tuần tra mỗi ngày đã được phân chia đâu vào đấy, đột nhiên hôm ấy có ba người không về, tự nhiên bọn họ phải tra tìm. Kết quả phát hiện ở lộ tuyến ba người Hình gia tuần tra có mấy vũng máu dưới đất, mà ba người biến mất không về lại cũng chính là ba người này, Đô Đốc phủ lập tức ý thức được có thể ba người đã xảy ra chuyện.

Dám động thủ đối với người của Đô Đốc phủ ở đô thành, chuyện này không thể nào chấp nhận được. Đây quả thật là thách thức quyền uy chấp pháp của Đô Đốc phủ, thậm chí chuyện này kinh động tới phủ chủ Đô Đốc phủ Lan Hầu, Lan Hầu lập tức hạ mệnh lệnh:

- Điều tra thật kỹ, thà rằng giết lầm còn hơn bỏ sót!

Quản lý đô thành ngàn vạn dân số, ở địa bàn lớn như vậy có thể dọa được những tán tu kia không dám loạn động chút nào, từ đó có thể thấy được năng lực cai quản khống chế của Đô Đốc phủ đối với đô thành.

Lan Hầu vừa mở miệng, Đô Đốc phủ lập tức triển khai tra xét lặng yên không tiếng động ở khắp thành, không hề ảnh hưởng chút nào đến cái Tết của dân chúng bình thường. Mà người đã từng xuất hiện qua trên đảo lập tức nhất nhất lọt lưới, có mấy tên tu sĩ đã lên đường rời đi cũng bị bắt lại giữa đường, người bị bắt lại khai ra những người khác mà mình từng gặp trên đảo.

Hoắc Lăng Tiêu còn chưa tới nỗi ngu đến mức hỏi Miêu Nghị trước mặt mọi người có giết người của Đô Đốc phủ hay không. Nếu như Miêu Nghị bị bức phải thừa nhận trước mặt mọi người, vậy sẽ khiến cho điện chủ Trấn Ất điện là y không thể nào chịu nổi. Thủ hạ mình chạy đến đô thành giết người của Đô Đốc phủ, mình còn có mặt tại trường… Khoan nói tới những chuyện khác, y cũng không biết nên để mặc cho người của Đô Đốc phủ đem thủ hạ của mình đi ở trước mặt mình, hay là hạ thủ với tay sai của Đô Đốc phủ. Hoắc Lăng Tiêu cũng không chọc nổi Đô Đốc phủ.

Y quay đầu nhìn về phía Tiếu Tiếu.

Thân thể mềm mại của Tiếu Tiếu nằm nghiêng trên giường chợt cử động, nàng chống tay đỡ đầu mình lên, mắt vẫn nhắm nghiền cất giọng nói:

- Không có chứng cớ cũng muốn dẫn chúng ta đi sao… Trước khi ta còn chưa nổi giận lập tức cút ngay, nếu để chậm có muốn đi cũng đã muộn!

Giọng nói của nàng hết sức dịu dàng, nhưng lại tràn đầy vẻ không cho phép nghi ngờ.

Lời này vừa nói ra, bọn Miêu Nghị thất kinh, thình lình quay đầu lại nhìn về phía nữ nhân này, ai nấy tỏ ra hoang mang ngơ ngác.

Tên cầm đầu tu sĩ Đô Đốc phủ cơ mặt giật giật, rõ ràng là người ta không coi Đô Đốc phủ ra gì. Y biết hôm nay đã gặp phải nhân vật lợi hại, không phải là mình có thể chọc nổi, không dám nói gì nhiều chỉ khoát tay hạ lệnh cho thủ hạ:

- Đi!

Bọn họ bỏ cả khoái thuyền của mình lại, đạp sóng cấp tốc rời đi.

- Đại ca, nàng là…?

Miêu Nghị kinh nghi bất định nhìn nữ nhân nằm nghiêng giả vờ ngủ say hỏi.

Nữ nhân có thể nói ra những lời này vào lúc này ở nơi đây, nếu như còn coi nàng là kỹ nữ thanh lâu tầm thường, vậy đó chính là kẻ ngu ngốc.

Hoắc Lăng Tiêu không trả lời vấn đề này, ngược lại trầm giọng hỏi:

- Miêu Nghị, đệ nói thật xem có giết người của Đô Đốc phủ ở đô thành không?

- Không có!

Miêu Nghị lên tiếng phủ nhận.

Chuyện này đánh chết hắn cũng sẽ không thừa nhận, huống chi hắn tự nhận cũng không có nói láo, kẻ giết người không phải là hắn, là La Song Phi, hắn bất quá là hạ lệnh mà thôi.

- Nơi đây không có người ngoài, hãy nói thật, không phải là đệ làm chứ?

Hoắc Lăng Tiêu ép hỏi lần nữa.

Y nhớ tới Miêu Nghị ở Trấn Ất điện cũng dám uy hiếp muốn giết y, hơn nữa ở Nam Tuyên phủ nhiều lần có hành động to gan lớn mật, loại người như Miêu Nghị thật sự có gan lớn đủ để làm những chuyện tày trời.

- Được rồi.

Tiếu Tiếu nằm nghiêng ở trên giường giả vờ ngủ say chợt lên tiếng xen vào:

- Giết thì giết, bọn họ đã không có chứng cớ, không có chứng cớ chính là không có giết. Dù sao Miêu Nghị cũng là huynh đệ kết nghĩa của ngươi, cần gì làm khó hắn bất cận nhân tình như thế.

Nàng vừa mở miệng, Hoắc Lăng Tiêu lập tức im lặng ngậm miệng, biết cho dù xảy ra chuyện cũng sẽ có người đứng ra gánh vác.

La Song Phi bên cạnh đang hí hoáy thu lại nắm kim tinh trên bàn lúc nãy ném ra thưởng cho Tiếu Tiếu. Y biết mình đã bị đùa giỡn, khen thưởng vừa rồi chỉ là trò cười, tự nhiên phải thu về.

Dáng vẻ y lại không hề tỏ ra kinh ngạc hay sợ sệt, đúng là kỳ quái.

Mặc dù Tiếu Tiếu nằm trên giường nhắm mắt lại, nhưng tựa hồ nhất cử nhất động trong thuyền cũng được nàng nắm trong lòng bàn tay, nhắm mắt hỏi:

- Không phải là ngươi đã thưởng cho ta sao, vì sao lại thu về?

- Nàng sao thể coi trọng chút tiền lẻ này, thưởng nàng là vũ nhục nàng, ta cũng không dám, dĩ nhiên phải thu về.

La Song Phi thu hồi tiền thưởng từ từ tiến tới gần giường, ra vẻ tò mò hỏi:

- Rốt cục nàng là ai?

Tiếu Tiếu khẽ mỉm cười, đưa tay vỗ vỗ giường, ra hiệu cho y ngồi xuống.

La Song Phi ghé mông vào ngồi xuống mép giường, Tiếu Tiếu chợt ghé đầu nằm lên đùi y, mắt vẫn nhắm nghiền như đang ngủ, đáp lại:

- Ta là ai có quan trọng không, không phải là ngươi đã xem ta như kỹ nữ thanh lâu sao? Hôm nay trăng sáng cảnh đẹp, chớ nên bỏ lỡ, tối nay chỉ nói gió trăng, không hỏi thị phi.

- Đây chính là nàng nói.

La Song Phi thử thăm dò một câu.

Tiếu Tiếu nhắm mắt gật đầu.

Vì vậy tình hình làm người ta dựng đứng lông tóc hơn nữa hù dọa Miêu Nghị giật mình xuất hiện, La Song Phi giống như con thỏ nhỏ bị hoảng sợ, nhanh chóng xuất thủ sờ soạng trên nửa ngực Tiếu Tiếu đang để lộ ra ngoài. Thấy Tiếu Tiếu vẫn nhắm nghiền mắt không có phản ứng, ngược lại khóe miệng nhếch một nụ cười vui vẻ, tức thì lấy can đảm đặt tay hẳn lên trên ngực nàng. La Song Phi còn nhìn Miêu Nghị nháy nhó, dường như đang hỏi hắn có muốn tham gia hay không.

Miêu Nghị toát mồ hôi, phát hiện tên La Song Phi kia quả thật là sắc đảm bao thiên, lớn tới mức bất chấp hết thảy. Hắn len lén nhìn Hoắc Lăng Tiêu một cái, chỉ thấy Hoắc Lăng Tiêu sa sầm nét mặt quay đầu sang bên.

Miêu Nghị quan sát xung quanh lắc lắc đầu, suy đoán thử xem rốt cục nữ nhân này là ai. Vì sao một mã thừa Trấn Ất điện như Tiếu Ất Chủ lại có thể đi du ngoạn ban đêm trên Ngọc Hồ với một nhân vật như nàng…

Trong đầu hắn đột nhiên thoáng qua một hình ảnh, là tình cảnh Tiếu Ất Chủ và Mạnh Lan đến Đông Lai động của mình. Nhớ lúc ấy nói đến chưởng môn Linh Lung tông gả con gái, Tiếu Ất Chủ có nói câu người nào cưới được con gái chưởng môn Linh Lung tông ắt sẽ tiền đồ vô lượng, rước lấy Mạnh Lan châm chọc.

Mạnh Lan nói, xem ra một ít người rất cảm thấy hứng thú đối với chuyện leo rồng dựa phượng, có những kẻ thật là đê tiện.

Lời của Mạnh Lan rõ ràng cho thấy châm chọc Tiếu Ất Chủ... Nghĩ tới đây, Miêu Nghị như có sở ngộ, chẳng lẽ Mạnh Lan chỉ chính là Tiếu Ất Chủ muốn dựa vào nữ nhân này?

Trong lúc hắn còn đang suy nghĩ vẩn vơ, Hoắc Lăng Tiêu hơi biến sắc mặt, quay đầu nhìn về phía Ngọc Đô phong.

Trên đỉnh Ngọc Đô phong, hai đạo hồng quang phá vỡ bầu trời đêm, bắn thẳng đến Ngọc Hồ.

- Phá hoại mộng đẹp của người ta!

Tiếu Tiếu nằm trên giường chợt cất tiếng hừ lạnh, vẫn tựa vào đùi La Song Phi hững hờ vung tay áo lên. Màn lụa che xung quanh khoang thuyền bay lất phất, sóng biếc Ngọc Hồ đột nhiên rung chuyển.

Chỉ trong nháy mắt, mặt hồ phía ngoài trở nên sóng to gió cả, từng cơn sóng lớn nổi lên như có quái vật gì đó đang khuấy động dưới hồ, bên ngoài thuyền hoa vang lên từng tràng tiếng kinh hô thất thanh.

Thuyền nhỏ mà bọn Điền Thanh Phong đang ngồi giống như một chiếc thuyền nan nhỏ bé cô độc giữa biển cả mênh mông, có thể bị nhấn chìm bất cứ lúc nào. Bọn Điền Thanh Phong hơn hai mươi người liên thủ thi pháp áp chế, cũng không cách nào ổn định. Có vết xe đổ của hai tên tu sĩ Đô Đốc phủ trước đó nhảy qua thuyền lớn bị đánh tan xác, nên bọn họ không dám nhảy qua thuyền lớn, sắc mặt ai nấy đại biến.

Miêu Nghị ngắm nhìn bốn phía, chiếc thuyền dưới chân hắn này lại an nhiên bất động giữa sóng cuộn ba đào xung quanh.

Hai đạo hồng quang giữa không trung cấp tốc bắn về phía này.

Nhưng trong khoảnh khắc bọn họ gần tới thuyền, giữa sóng lớn thình lình xuất hiện hai con rồng nước khổng lồ chui lên, thân thể trong suốt nhanh chóng lắc đầu vẫy đuôi bay lên không, lao thẳng tới hai người muốn đáp xuống thuyền.

Khí thế rồng nước bay tới khiến cho hai người khẩn cấp dừng lại giữa không trung, nhất tề vung tay lên. Màn hào quang bao bọc thân thể bọn họ nhanh chóng ngưng tụ thành hai món pháp bảo hồng quang lấp lánh rời tay bay ra, ầm ầm đập về phía đầu rồng đánh tới.

Ầm ầm!

Hai con rồng nước nhất tề há mồm, đồng loạt nuốt hai món pháp bảo vào trong bụng, sau đó phong tỏa hai món pháp bảo tam phẩm không thể nhúc nhích trong bụng, tiếp tục xông về phía hai người.

Hai người giữa không trung vô cùng kinh hãi, nhanh chóng lắc mình tránh né, vừa kịp né tránh được đầu rồng húc tới, lại bị đuôi của chúng quẫy mạnh, đánh trúng thân thể.

Hai người ngửa mặt lên trời phun ra hai búng máu tươi, thân thể bị đánh bay ra xa trăm thước mới có thể dừng lại giữa không trung.

Bọn họ lơ lửng giữa không trung hai tay ôm ngực, Mi Tâm mỗi người xuất hiện một đóa Hồng Liên ngũ phẩm. Thế nhưng chưa nhìn thấy người trong thuyền mặt mũi ra sao, đã bị đối phương đánh cho trọng thương.

Hai người tự biết thực lực của hai bên cách xa quá mức, không phải là đối thủ của người ta, đồng thanh quát lớn:

- Chạy!

Sau đó cả hai nhanh chóng quay người bay đi.

Hai con rồng nước bay trên không thình lình nổ tung thành một trận mưa, rơi xuống mặt hồ rào rào. Miêu Nghị đang thò đầu ra ngoài thuyền quan sát cả kinh nhanh chóng rụt đầu vào trong.

Hai món pháp bảo bị đoạt lại bay vào bên trong thuyền, Tiếu Tiếu vẫn đang nhắm mắt giả vờ ngủ say nằm trên đùi La Song Phi vung tay áo lên, dễ dàng thu hai món pháp bảo tam phẩm vào trong tay áo.

Xung quanh sóng biếc sôi trào cuồn cuộn dần dần khôi phục lại bình tĩnh. Miêu Nghị quay đầu nhìn lại cũng phải hít sâu một hơi khí lạnh, nhìn nữ nhân tựa trên đùi La Song Phi với vẻ khó lòng tin được. Đây là mỹ nhân ca múa quyến rũ tuyệt đẹp trước đó sao?!

Biết nữ nhân này lợi hại, nhưng không nghĩ tới nữ nhân này lợi hại tới mức như thế, không cần động tay chân, chỉ khẽ phất tay áo đã đả thương hai tên cao thủ Hồng Liên, đoạt hai món pháp bảo tam phẩm của bọn họ. Rốt cục tu vi của nữ nhân này kinh khủng tới mức nào, không thể nhìn ra manh mối từ Mi Tâm nàng.

Nhìn gương mặt xinh đẹp an tường giả vờ ngủ say trên đùi mình, La Song Phi đột nhiên có cảm giác như đang ôm mỹ nhân rắn rết. Y sợ hết hồn hết vía nhẹ nhàng rút tay đặt trên ngực Tiếu Tiếu trở về, không dám sờ loạn nữa, ngẩng đầu nhìn về phía Miêu Nghị, lặng lẽ le lưỡi một cái, dường như lúc này mới nhận ra mình quá liều lĩnh.