Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Vốn Hồng Miên được Tần Vi Vi phái tới điều giải chuyện này, tự nhiên sẽ không để cho trở nên lớn chuyện, phải ra sức dàn hòa.
Miêu Nghị khẽ nhếch môi, Hồng Miên đã mang Tần Vi Vi ra, hắn cũng không tiện công khai không nể mặt Tần Vi Vi. Nếu thật sự làm cho Tần Vi Vi hoàn toàn mất hết thể diện, khoan nói Tần Vi Vi, đó chính là tát vào mặt Dương Khánh, Dương Khánh nhất định sẽ không để yên cho hắn.
Có Hồng Miên ngồi ở đây không tiện gây chuyện, Miêu Nghị không thể làm gì khác hơn là bưng chén rượu lên, nhàn nhạt nói:
- Miêu mỗ cảm nhận được thành ý Công Tôn động chủ bồi lễ nói xin lỗi, chuyện này nói nhiều vô ích, tới đây coi như xong.
Hồng Miên lập tức vỗ tay cười nói:
- Sảng khoái! Chính nên như vậy, ta bồi tiếp hai người các ngươi cùng uống chén này.
Nàng là người điều đình chủ động bưng chén đứng lên, Miêu Nghị và Công Tôn Vũ cũng chỉ đành đứng lên, ba người chạm chén với nhau, cùng nhau cạn một chén.
Sau khi ba người ngồi xuống, Hồng Miên và Công Tôn Vũ coi như là thở phào nhẹ nhõm.
Miêu Nghị để chén rượu xuống nhìn xung quanh nói:
- Công Tôn động chủ, ta là lần đầu tiên tới Trường Thanh động, còn chưa thấy qua phong cảnh quý động thế nào. Đợi đến ngày mai trời sáng, Miêu mỗ muốn đi dạo chung quanh, chẳng hay ý Công Tôn động chủ như thế nào?
Ánh mắt Hồng Miên lập tức nhìn về phía Công Tôn Vũ, dường như đang nói người ta bỏ qua ngươi dễ dàng như thế, không tới nỗi ngay cả chút chuyện nhỏ này ngươi cũng không đáp ứng chứ?
Công Tôn Vũ lập tức cười nói:
- Hay lắm, ngày mai Vũ nhất định tận tình địa chủ, đích thân đi cùng Miêu huynh đệ dạo chơi xung quanh.
Thấy y đã đáp ứng, rốt cục trên mặt Miêu Nghị cũng nở nụ cười, cũng trở nên sảng khoái hơn, trò chuyện với hai người thật vui.
Lúc chủ động kính rượu Hồng Miên, Miêu Nghị hỏi:
- Đại cô cô, ngày mai cùng nhau đi dạo xung quanh hay không?
- Ta sẽ không đi, các ngươi đi đi.
Hồng Miên lắc đầu một cái.
Nàng tới điều giải cho hai người, không phải là tới đây để du sơn ngoạn thủy, hôm nay giúp hai người giải tỏa hiềm khích lúc trước cũng coi là hoàn thành nhiệm vụ. Huống chi nàng cũng không phải tới Trường Thanh động lần đầu tiên, đã sớm xem qua khắp nơi, không có hứng thú đi một chuyến nữa.
Miêu Nghị a một tiếng, nụ cười trên mặt càng rạng rỡ hơn, không ngừng chủ động cạn chén cùng hai người.
Ba người uống tới khi rất khuya mới tan cuộc, Công Tôn Vũ lại đích thân đưa hai người đến trạch viện đãi khách phía sau núi mới cáo từ.
Vừa vào trạch viện, Miêu Nghị phất tay cho thị nữ tới phục vụ lui ra, quay đầu lại ra hiệu cho Nguyên Phương cùng La Song Phi tản ra bốn phía dò xét một chút.
La Song Phi đang cúi thấp đầu, không nhìn thấy hắn ra hiệu, chỉ có Nguyên Phương nhanh chóng đi tra xét.
Miêu Nghị nhìn La Song Phi tỏ vẻ uể oải chán chường không biết nói gì, lần đó sau khi dùng sức mạnh ép tên này ra ngoài ở, y đã trở nên uể oải như vậy. Không còn thấy nụ cười giảo hoạt trên mặt y nữa, suốt ngày ra vẻ hết sức đáng thương, khiến cho Miêu Nghị cảm thấy trong lòng có lỗi.
Hắn đưa tay vỗ vào đầu vai gầy gò của La Song Phi, thân hình La Song Phi theo bản năng run lên, uốn đầu vai tránh khỏi tay hắn.
Bàn tay Miêu Nghị treo giữa không trung lộ vẻ sửng sốt, hỏi:
- Còn giận ta ư?
La Song Phi lắc đầu nói:
- Không dám.
Chắc là Miêu Nghị sẽ không nói lời xin lỗi, hắn không cho là lúc ấy mình đã làm sai điều gì. La Song Phi là thủ hạ của mình, lại làm ra chuyện như vậy thật sự là quá đáng. Y nhìn mình tắm rửa không thành vấn đề, mấu chốt là trong bồn tắm còn có hai nữ nhân gần như cởi hết y phục. Không có nam nhân nào muốn nữ nhân mình cởi hết y phục lại bị nam nhân khác nhìn thấy.
Bất quá có thể nói chuyện thử xem, Miêu Nghị trầm ngâm nói:
- La Song Phi, lần trước việc làm của ngươi thật là quá đáng.
La Song Phi ngẩng đầu nhìn lên, cắn cắn môi hỏi:
- Ta quấy rầy ngươi và thị nữ thiếp thân ngươi làm chuyện đó, có phải ngươi rất hận ta hay không? Nếu lúc ấy ta không chịu dời ra ngoài ở, phải chăng là ngươi muốn giết ta?
Hai chữ cuối cùng được nhấn mạnh, dưới ánh trăng, hốc mắt La Song Phi có hơi ửng đỏ, dường như bị uất ức không nhỏ.
Miêu Nghị trầm mặc một trận, không trả lời mà là đưa tay khoác lên vai y, chợt cảm nhận được thân thể của y run lên, hơn nữa theo bản năng tránh né hành động.
Miêu Nghị dứt khoát cặp cổ y, không để cho y né tránh, giữ nguyên tư thế choàng vai cặp cổ kéo y đi tới đại sảnh:
- Ta đã nói với sơn chủ rồi, sẽ giải quyết thân phận tán tu cho ngươi rất nhanh.
Trong giọng điệu Miêu Nghị rõ ràng là muốn dùng một phương thức khác gián tiếp xin lỗi La Song Phi, nhưng y vẫn không lên tiếng nói.
Sau khi khoác vai y đi lên bậc thềm đại sảnh, Miêu Nghị lại bổ túc một câu:
- Chỉ cần không làm loạn ở Đông Lai động, sau này ngươi có thể đi thanh lâu Đông Lai thành tìm vui.
- Hạ lưu!
La Song Phi đột nhiên thóa mạ một tiếng, nghiêng người thoát ra khỏi cánh tay Miêu Nghị, đứng ở dưới mái hiên quay đầu nhìn về một bên.
Miêu Nghị ngơ ngác không biết nói gì, ngươi thích đi thanh lâu chơi, vì sao lại mắng ta hạ lưu?
Lúc này Nguyên Phương kiểm tra xung quanh một lần đã trở lại, lắc đầu một cái với Miêu Nghị bày tỏ không có vấn đề gì, lại hỏi:
- Đại nhân, chẳng lẽ Công Tôn Vũ không chịu nói lời xin lỗi?
Miêu Nghị cười lạnh nói:
- Ở trên có Tần Vi Vi dặn dò liên tục, nên ta cũng không tiện làm cho lớn chuyện quá mức. Nếu tên này chịu nói lời xin lỗi trước mặt mọi người, chuyện này cũng coi như bỏ qua. Nhưng tên này tránh mặt người ngoài, chỉ lén lút nói một lời xin lỗi qua loa, chính là loại người không chịu mất chút thể diện nào. Thứ người như thế nhìn qua dường như có thể mềm có thể cứng, trên thực tế lòng dạ nhỏ mọn... Ngươi có giơ cao đánh khẽ y cũng sẽ không nhớ lòng tốt của ngươi, đằng nào cũng đã kết thù, cũng không có gì mà khách sáo...
Sáng hôm sau, Công Tôn Vũ dẫn hai vị thị nữ theo mời Miêu Nghị đi du sơn ngoạn thủy. Y cũng mời Hồng Miên một lần nữa, nàng vẫn khéo léo từ chối, nhưng vẫn ở lại Trường Thanh động.
Miêu Nghị chưa rời khỏi Trường Thanh động đường đường chính chính, Hồng Miên vẫn không yên lòng về hắn, sợ mình bỏ đi tên này lại gây chuyện, nên quyết định chờ hắn cùng nhau rời đi.
Công Tôn Vũ và Miêu Nghị còn chưa đi ra phủ đệ, Nguyên Phương cùng La Song Phi đã đi theo tới, cố ý ép hai tên thị nữ của Công Tôn Vũ ra sau cuối. Công Tôn Vũ quay đầu lại liếc nhìn, nghe tim mình như chìm xuống, mơ hồ cảm thấy không ổn.
Y quay đầu lại nhìn thấy Miêu Nghị đang cười híp mắt, trong lòng căng thẳng, chẳng lẽ tên này muốn nhân cơ hội hạ thủ với mình?!
Người khác có lẽ không tới nỗi, nhưng tên này ngay cả sơn chủ Hùng Khiếu cũng dám hạ độc thủ, mình là một động chủ e rằng không đáng kể gì. Tự nhiên Công Tôn Vũ phải chuẩn bị để ngừa vạn nhất, y làm như không có chuyện gì xảy ra quay đầu nhìn thị nữ mình nói:
- Du sơn ngoạn thủy làm sao có thể không có rượu nhắm, đi chuẩn bị một chút.
Đồng thời âm thầm truyền âm, bảo thị nữ điều động nhân mã trong động tới để phòng bị.
Vốn y còn muốn lệnh cho thị nữ mời cả Hồng Miên tới, nhưng Hồng Miên đã nói không đến, nếu báo cho Hồng Miên mình lo lắng, vạn nhất không có chuyện gì chắc hẳn sẽ bị Hồng Miên coi thường, sợ là danh tiếng nhát gan sợ chuyện sẽ truyền tới tai Tần Vi Vi rất nhanh, cho nên mới nhịn không nói.
Một tên thị nữ ứng tiếng nhanh chóng rời đi.
Mấy người dọc theo đường núi không bao xa, tên thị nữ kia trở lại, sau lưng có tám người đi theo cùng.
Miêu Nghị chẳng qua là quay đầu lại liếc nhìn, tiếp tục đi cùng Công Tôn Vũ vừa nói vừa cười.
Đi xuyên qua phong cảnh núi rừng thanh tú xinh đẹp, Miêu Nghị vốn định đi xa một chút, nhưng Công Tôn Vũ không muốn đi xa. Nhất là thấy Miêu Nghị muốn đi xa một chút, y càng không muốn rời khỏi Trường Thanh động quá xa, chỉ nói nơi xa không có phong cảnh gì đẹp mắt, nên cứ dẫn Miêu Nghị đi vòng vèo xung quanh Trường Thanh động.
Ý đồ của cả hai người đều có liên quan tới Hồng Miên, một kẻ không muốn để cho Hồng Miên nghe được động tĩnh mình làm chuyện xấu, người kia lại sợ quá xa Hồng Miên không nghe được.
Miêu Nghị đi dọc đường thỉnh thoảng tán dương cảnh sắc xung quanh xinh đẹp, tới lúc mặt trời lên cao, mọi người tới dưới bóng một cây cổ thụ ngồi xuống, dưới tàng cây có bày sẵn bàn đá đơn giản.
Hai vị thị nữ nhanh chóng bố trí một ít thức ăn và rượu, Miêu Nghị và Công Tôn Vũ mặt đối mặt ngồi xuống, nâng chén cười nói, sau lưng là người của mình đứng hầu.
Sau khi tán gẫu một hồi, Miêu Nghị bắt đầu nói vào chính đề:
- Công Tôn động chủ, Miêu mỗ có một thỉnh cầu quá đáng, muốn mượn của ngươi một ít đồ…
Công Tôn Vũ lộ vẻ đề phòng hỏi:
- Không biết Miêu huynh đệ muốn mượn cái gì?
Miêu Nghị thở dài:
- Ôi, hẳn ngươi cũng biết tình huống Đông Lai động ta, phải nuôi quá nhiều nhân mã, hàng năm tiêu hao thật sự quá lớn, năm nay chi nhiều hơn thu, cho nên muốn tìm Công Tôn động chủ mượn một ít Nguyện Lực Châu.
Công Tôn Vũ thiếu chút nữa phun vào mặt hắn, ngươi không nuôi nổi nhân mã còn nuôi nhiều như vậy, muốn tìm ta mượn Nguyện Lực Châu nuôi nhân mã của ngươi, lời như vậy ngươi cũng có thể nói ra được sao?!
Bất quá y cũng không phải người ngu, coi như là đã nhìn ra tên này không hài lòng chuyện ngày hôm qua mình nói lời xin lỗi, nói mượn là giả, muốn kiếm chác chút bồi thường mới là thật. Hắn đã cố tình tránh mặt Hồng Miên mới đưa ra yêu cầu này, xem ra hôm nay mình không bỏ ra một chút, có lẽ hắn sẽ không chịu bỏ qua.
Huống chi Miêu Nghị nói là mượn, ít nhất ngoài mặt vẫn còn để thang cho y xuống đài, về phần sau này có trả hay không nhất định là vấn đề.
Thôi, coi như là bỏ tiền tiêu tai! Công Tôn Vũ hít sâu một hơi, lại thối lui một bước, nặn ra nụ cười nói:
- Không biết Miêu huynh đệ muốn mượn bao nhiêu, hiện tại ta cũng đang thiếu thốn, không có nhiều lắm…
Miêu Nghị cười nói:
- Không nhiều lắm, cho ta mượn hai trăm viên Nguyện Lực Châu hạ phẩm vậy là đủ rồi.
Lời này vừa nói ra, Nguyên Phương cố nhịn cười, La Song Phi ngược lại không có phản ứng quá lớn, dường như y không hiểu rõ lắm hai trăm viên Nguyện Lực Châu hạ phẩm đối với một động phủ có ý nghĩa như thế nào.
Mà mọi người sau lưng Công Tôn Vũ lại trợn trừng đôi mắt. Công Tôn Vũ cũng trợn mắt há mồm, y đã nói trước để chận miệng Miêu Nghị, nói mình đang thiếu thốn, không thể có nhiều, không ngờ rằng Miêu Nghị vẫn đòi một con số nhiều như vậy.
Công Tôn Vũ cố gắng nặn ra một nụ cười nói:
- Miêu huynh đệ đang nói đùa đó sao, một năm Trường Thanh thành cũng bất quá nộp lên chừng một trăm viên Nguyện Lực Châu hạ phẩm, trừ thu hoạch hàng năm, một năm Trường Thanh động còn lại hai thành cũng chỉ có chừng hai mươi viên, ta đi đâu lấy hai trăm viên cho ngươi mượn?
Miêu Nghị khoát tay nói:
- Công Tôn động chủ hiểu lầm ý của tại hạ rồi, cũng không phải là muốn ngươi cho ta mượn một lần, mà là hàng năm cho ta mượn hai mươi viên, cho ta mượn mười năm là được.
Đã nói đến nước này rồi, La Song Phi cũng hiểu rõ ra, mím môi thật chặt, đôi mày rậm nhướng nhướng, rốt cục sắc mặt đã trở nên hớn hở vui tươi.
Cơ mặt Công Tôn Vũ giật giật, ngươi mượn hết như vậy, động ta lấy gì mà dùng?!
Chuyện liên quan đến ích lợi tất cả mọi người ở Trường Thanh động, rốt cục phía sau y có người không nhịn được lên tiếng:
- Miêu mã thừa, có phải ngươi đang nằm mơ hay không, hàng năm Trường Thanh động cũng thu hoạch bất quá chỉ hai mươi viên, ngươi mượn mười năm như vậy, hẳn là bọn ta cũng bị mất thu nhập mười năm.
Người nói chuyện tên là Đào Nhữ Bình, chính là lão nhân lần trước lên tiếng uy hiếp Nguyên Phương ở Trấn Hải sơn.
Lần trước lão dám không coi Diêm Tu ra gì, lần này lại dám gọi thẳng Miêu Nghị là mã thừa, tự nhiên là có chỗ dựa. Lão dựa vào tu vi Bạch Liên cửu phẩm của mình, còn có Kiếm Ly cung ở sau lưng, bằng tu vi của lão dưới tình huống mật ít ruồi nhiều không có cách nào khác mới phải khuất thân phục vụ cho một động, thật sự không coi Miêu Nghị ra gì.
Thời điểm Dương Khánh chiêu thu đệ tử ba đại môn phái, đệ tử ba đại phái cũng rất thèm muốn cơ hội này, lúc nội bộ cạnh tranh tự nhiên là đệ tử có thực lực sẽ thắng. Mọi người cũng không quan tâm khởi điểm thấp kém, đều tin tưởng bằng vào tu vi của mình sớm muộn gì cũng sẽ có ngày ngoi lên cao, như vậy đã khiến cho thực lực dưới quyền Dương Khánh tăng mạnh.
Từ điểm Ngọc Nữ tông và Ngự Thú môn cũng có một tên Bạch Liên thất phẩm đệ tử tồn tại ở Trường Thanh động là có thể thấy được.
Nguyên Phương cũng lập tức âm thầm truyền âm nói cho Miêu Nghị biết, lão nhân này chính là kẻ lần trước buông lời vô lễ ở Trấn Hải sơn.
Lão không biết Miêu Nghị há có thể không biết Trường Thanh động không có nhiều Nguyện Lực Châu như vậy, chỉ là muốn cố ý chọc giận đối phương, nếu như đối phương không mắc bẫy, hắn sẽ nói ra lời khó nghe hơn nữa. Không ngờ rằng lập tức đã có người mắc bẫy, đỡ tốn công mình, lập tức trừng mắt nhìn đối phương, hỏi:
- Lão là người của môn phái nào?
Đây là biết rõ còn hỏi, từ phục sức đối phương và sau lưng cắm bốn thanh kiếm là có thể nhìn ra.
Đào Nhữ Bình ngạo nghễ nói:
- Kiếm Ly cung!
- Kiếm Ly cung nhằm nhò gì!
Miêu Nghị lên tiếng coi thường, lộ vẻ khinh bỉ nói:
- Có dám động đến một cọng tóc của bản mã thừa chăng?
Lời này vừa nói ra, ba tên đệ tử Kiếm Ly cung cùng tiến lên trước một bước, ai nấy lộ vẻ giận dữ, đối phương lại dám lên tiếng vũ nhục sư môn mình, Đào Nhữ Bình chỉ thẳng vào Miêu Nghị, tức giận nói:
- Chỉ là một tên mã thừa nho nhỏ lại dám buông lời cuồng ngạo, nếu không nói lời xin lỗi, cho dù là động chủ nể mặt ngươi, nhưng chúng ta cũng sẽ không sợ ngươi!
Kiếm Ly cung thật sự là không dám động tới Miêu Nghị một cách trắng trợn không kiêng nể, nhưng ba người bọn lão đã là thành viên bên trong quy tắc, huống chi thân phận Miêu Nghị chỉ là mã thừa, cũng không phải là thượng quan, đúng là không có gì phải sợ.