Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
- Càn rỡ!
Công Tôn Vũ quay đầu lại quát, sau đó nhìn Miêu Nghị cười khổ nói:
- Miêu huynh đệ, ta thật sự không có tới hai trăm viên Nguyện Lực Châu hạ phẩm.
- Chuyện giữa chúng ta có thể để từ từ thương lượng.
Miêu Nghị phất tay ngăn y lại, tiếp tục tỏ ra khinh bỉ đệ tử Kiếm Ly cung:
- Ta không nói lời xin lỗi thì sao?
Đào Nhữ Bình cười lạnh nói:
- Vậy đừng trách chúng ta không khách sáo.
- Lui ra!
Công Tôn Vũ quát một lần nữa.
- Công Tôn động chủ, không sao, ta sẽ không so đo tính toán với bọn này.
Miêu Nghị đứng lên, chỉ đám người phía sau lưng Công Tôn Vũ, không những đệ tử Kiếm Ly cung, ngay cả đệ tử Ngọc Nữ tông và Ngự Thú môn cũng có trong đó:
- Không phải là ta xem thường các ngươi, cho dù là đám đệ tử Kiếm Ly cung, Ngọc Nữ tông cùng Ngự Thú môn các ngươi cùng nhau xách giày cho ta cũng không xứng.
Lời này cũng quá kiêu ngạo rồi, lúc này có mấy người lên tiếng quát:
- Ngươi nói gì?
- Đừng trách ta không cho các ngươi cơ hội.
Miêu Nghị chỉ chỉ hai người phía sau mình:
- Hai người bọn họ một có tu vi Thanh Liên nhất phẩm, một là Bạch Liên cửu phẩm, chúng ta không ngại so tài một phen, các ngươi cùng nhau liên thủ, cứ việc chọn một trong hai người bọn họ, cho các ngươi lấy nhiều đánh ít. Chỉ cần các ngươi đánh thắng, ta cũng không nhắc lại chuyện mượn Nguyện Lực Châu nữa, nếu các ngươi thua, ta cũng không mượn hai trăm viên Nguyện Lực Châu hạ phẩm, chỉ cần các ngươi ngoan ngoãn dâng lên cho ta, có dám hay không?
Không phải là hắn có nắm chắc tất thắng, mà là tối hôm qua đã thảo luận trước với Nguyên Phương và La Song Phi, hôm nay hắn sẽ nghĩ biện pháp gây chuyện, lấy một người khiêu khích một đám người, như vậy mới có thể làm cho lớn chuyện lên. Vạn nhất đánh không thắng không sao cả, hai người còn lại sẽ nhào vô một lượt, đánh Trường Thanh động cho tàn phế trước rồi hãy nói.
Đệ tử của ba đại môn phái không phải là kém cỏi, sở dĩ bọn họ trở thành ba đại môn phái, tự nhiên có chỗ độc đáo riêng. Lúc trước bọn họ dám khiêu khích hai tu sĩ Thanh Liên nhất phẩm Nguyên Phương và Lại Vũ Hàm ở Trấn Hải sơn cũng không phải không có nguyên nhân, nếu bọn họ liên thủ lại với nhau, tu sĩ Thanh Liên nhất phẩm thông thường chưa chắc đã là đối thủ.
Hôm nay thấy Miêu Nghị lớn lối như thế, không những miệt thị bọn họ, ngay cả ba đại môn phái cũng bị hắn vũ nhục, có thể nói là ai nấy đùng đùng nổi giận.
Thế nhưng bọn họ cũng không làm chủ được chuyện mang hai trăm viên Nguyện Lực Châu hạ phẩm ra làm tiền đặt cuộc, cuối cùng vẫn cần phải được Công Tôn Vũ gật đầu, Đào Nhữ Bình gấp giọng nói với Công Tôn Vũ:
- Động chủ, tên này lấn hiếp người quá đáng, không thể nhịn được nữa, không cần nhịn nữa!
Công Tôn Vũ nhẹ nhàng xua tay, ý bảo đừng nóng vội, sau đó đứng lên cười ha hả với Miêu Nghị:
- Miêu huynh đệ, làm như vậy sợ là không thích hợp, nếu truyền ra ngoài người khác còn tưởng rằng Trường Thanh động ta lấy nhiều hiếp ít.
Giọng nói y đã giãn ra rồi, trận so tài này chiếm phần hơn như vậy, y cũng cảm thấy động lòng.
Y sợ là Miêu Nghị dẫn nhân mã Đông Lai động tới quần đấu, thực lực tổng hợp Trường Thanh động chênh lệch quá xa so với Đông Lai động. Trên thực tế trong các lộ động phủ toàn bộ Trấn Hải sơn, thực lực Đông Lai động không thể nghi ngờ đứng hàng thứ nhất.
Nhưng nếu đánh với cách lấy nhiều đánh ít như vậy, Công Tôn Vũ cũng đã xem qua uy lực những thủ hạ này liên thủ, ba đại môn phái thật sự là danh bất hư truyền, chỉ sợ tu vi Thanh Liên nhất phẩm cũng chưa chắc là đối thủ của bọn họ. Đánh một trận có thể làm giảm uy phong Miêu Nghị, vừa có thể xóa bỏ yêu cầu hà khắc của hắn, chuyện như vậy làm sao có thể không động lòng cho được.
Lấy nhiều hiếp ít? Miêu Nghị buông lời châm chọc:
- Công Tôn động chủ, Đông Lai động ta luôn luôn không sợ lấy nhiều hiếp ít như vậy. Mười mấy người có thể đánh cho nhân mã cả sơn của Hùng Khiếu phải vắt giò lên cổ mà chạy, làm sao có thể sợ đám người này?! Không phải là ta xem thường đám thủ hạ của ngươi, chỉ bằng vào bọn họ có thể xứng với bốn chữ lấy nhiều hiếp ít được sao?
Quả thật là không thể nào nhịn được nữa, cả bọn nổi trận lôi đình:
- Động chủ, vì sao còn do dự, chẳng lẽ Trường Thanh động cứ mặc cho người vũ nhục như vậy sao?
Công Tôn Vũ khoát tay, buông lời dối trá một phen:
- Các ngươi biết cái gì, không phải là ta sợ chuyện, mà là không muốn đả thương hòa khí giữa hai nhà.
Rồi y lại nhìn Miêu Nghị nói:
- Miêu huynh đệ, hay là nên suy nghĩ kỹ càng thì hơn, trong lúc so tài sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn, ngàn vạn lần chớ hành sự theo cảm tính.
Miêu Nghị nghĩ thầm, nếu so tài không có chuyện ngoài ý muốn, vậy ta còn so tài với ngươi làm gì… bèn hỏi ngược lại:
- Chẳng lẽ Công Tôn động chủ không dám đánh cuộc?
Công Tôn Vũ nhìn hai tên thị nữ phía sau mình, hào khí nam nhi nổi dậy, quay đầu lại cười ha hả nói:
- Nếu Miêu huynh đệ đã nói tới nước này rồi, vậy ta cũng không thể nói gì hơn, có gì không dám đánh cuộc. Không biết Miêu huynh đệ muốn so tài ở nơi nào?
- Không cần phiền phức, so tài ở nơi này là được rồi…
Miêu Nghị giơ tay chỉ mảnh đất trống cách đó không xa, quay đầu lại nói:
- Nguyên Phương, phải trông vào lão vậy.
Loại chuyện như vậy dĩ nhiên là ổn thỏa một chút là hơn, tự nhiên phải chọn người có tu vi cao nhất ra sân.
Nguyên Phương mới vừa lấy ra trường thương tiến lên một bước, Đào Nhữ Bình lên tiếng quát to:
- Chậm đã!
Miêu Nghị hỏi:
- Chẳng lẽ lão muốn đổi ý?
- Không phải là muốn đổi ý, mới vừa rồi ta nhớ mã thừa ngươi đã nói, trong hai người bọn họ mặc tình cho chúng ta chọn một. Nếu ngươi nói ra biết giữ lời, vậy chúng ta chọn y!
Đào Nhữ Bình chỉ về phía La Song Phi bên cạnh tỏ ra uể oải chán chường.
Miêu Nghị muốn ổn thỏa một chút, người ta cũng không phải kẻ ngu, thấy Miêu Nghị có nắm chắc như vậy, Đào Nhữ Bình cũng sẽ không khinh thị. Lão biết Nguyên Phương có tu vi Thanh Liên nhất phẩm, đánh với lão kia sẽ có áp lực rất lớn. Dù sao tu vi Thanh Liên và tu vi Bạch Liên so ra vẫn có chênh lệch về cảnh giới, dĩ nhiên là chọn La Song Phi có tu vi kém hơn.
La Song Phi sửng sốt, tựa hồ có vẻ kinh ngạc, chỉ chỉ mũi mình:
- Các ngươi chọn ta ư, tại sao chọn ta?
- Sao hả?
Đào Nhữ Bình châm chọc:
- Chẳng lẽ sợ không dám ứng chiến, hay là người khác muốn nói không giữ lời? Nếu như là nói không giữ lời, vậy hãy ngậm miệng lại đừng nói nữa là hơn…
Miêu Nghị cũng không nhúc nhích, bất kể lát nữa thắng hay thua, cũng không cần biết người nào bên mình ra ứng chiến, chỉ cần thấy dấu hiệu bị thua, hai người còn lại bao gồm cả hắn sẽ lập tức liên thủ xông vào.
Quy củ trước đó cũng chỉ là giả, thực lực mới là đạo lý cứng rắn, chuyện phá hư quy củ không quan trọng, cùng lắm thì lát nữa Miêu Nghị hắn sẽ không đòi hai trăm viên Nguyện Lực Châu kia nữa.
La Song Phi có vẻ không biết nói gì, y cũng không phải là người sợ chuyện, năm ngón tay thình lình chộp ra một trảo, trường thương răng cưa lóe ra từ trong nhẫn trữ vật xuất hiện nơi tay, cầm thương uốn người đi thẳng tới mảnh đất trống chống thương đứng chờ.
Đào Nhữ Bình nhìn quanh tả hữu:
- Các vị, có người không coi chúng ta ra gì, chúng ta cũng không cần khách sáo, cùng lên một lượt đi!
Ba tên nữ đệ tử Ngọc Nữ tông lấy ra trường tiên thép ròng chín khúc có thể đánh xa cũng có thể đánh gần. Hai tên đệ tử Ngự Thú môn cầm trường đao nơi tay, ba tên đệ tử Kiếm Ly cung ngược lại không cầm vũ khí gì, trường kiếm cắm sau lưng chính là vũ khí của bọn họ.
Tám người đi tới mảnh đất trống, Đào Nhữ Bình còn nói:
- Ngô Lục, Diệp Phiêu Phiêu, ba người chúng ta chủ công, những người khác trợ trận!
Ngô Lục là Ngự Thú môn, Diệp Phiêu Phiêu là Ngọc Nữ tông, hai người cùng có tu vi Bạch Liên thất phẩm.
Đào Nhữ Bình chọn hai người bọn họ cùng chủ công cũng không phải không có nguyên nhân, những người khác tu vi quá thấp, tu vi không vượt qua Bạch Liên ngũ phẩm, rất khó giao phong chính diện với tu sĩ Bạch Liên cửu phẩm, cho nên cũng chỉ có ba người bọn lão có thể chống ở chính diện.
Mọi người gật đầu, Đào Nhữ Bình, Ngô Lục và Diệp Phiêu Phiêu lập tức vây La Song Phi vào giữa thành hình tam giác, năm người kia lại vây quanh một vòng phía ngoài.
Mi Tâm La Song Phi cầm thương nơi tay dần dần hiện ra Bạch Liên cửu phẩm, Mi Tâm mọi người cũng xuất hiện hoa sen trắng, đều thúc giục pháp lực, cỏ hoang nơi đây lập tức không gió tự động lay, bị pháp lực nghiền nát thành từng mảnh nhỏ tung bay.
Mấy tiếng leng keng vang lên, hai cánh tay Đào Nhữ Bình vung lên, bốn thanh trường kiếm cắm ngược sau lưng nhanh chóng bay ra, hai thanh nằm hai bên vai, hai thanh còn lại nằm dưới hai nách, bốn đạo hàn quang bắn nhanh về phía La Song Phi.
Kiếm Ly cung lấy chiêu Ngự Kiếm thuật độc môn thành danh, tu vi càng cao có thể thao túng càng nhiều phi kiếm.
Lão vừa động thủ, những người khác trong nháy mắt liền động, đồng loạt ra tay.
Trong con ngươi La Song Phi thoáng qua vẻ tàn khốc, toàn thân cấp tốc xoay chuyển, bảo quang màu trắng trên thân bảo thương được ánh mặt trời áp chế, chỉ thấy trường thương toát ra nhiều đóa hoa bạc. Trong phút chốc làm cho người ta tưởng lầm là hàng trăm hàng ngàn đóa hoa bạc đồng thời nở rộ, bao phủ quanh thân y.
Mười mấy thanh phi kiếm bay tới liên tiếp bị đánh bay vang lên tiếng kêu leng keng liên hồi, ba thanh trường đao đánh tới cũng bị hất ra. Trường đao không thuận tiện đánh xa, chỉ có Ngô Lục gần nhất chém tới một đao, kết quả keng một tiếng, dù sao tu vi còn kém La Song Phi, cộng thêm trên tay La Song Phi là pháp bảo nhất phẩm, suýt chút nữa trường đao bị chấn văng ra khỏi tay.
Cơ hồ chỉ trong nháy mắt, mọi người liên thủ quần công một đòn, trong khoảnh khắc đã bị La Song Phi hóa giải.
Miêu Nghị thấy vậy âm thầm gật đầu, thương thuật tên này quả nhiên có chỗ đặc sắc.
Nguyên Phương lại vô cùng kinh ngạc, không nghĩ tới một tán tu lại có thương pháp tinh diệu tuyệt luân như vậy, lão tự than thở không bằng.
Công Tôn Vũ cũng hít một hơi khí lạnh, y từng theo Miêu Nghị phá vây trong vòng vây của một hai trăm người, tự nhiên biết thương pháp Miêu Nghị rất lợi hại. Không nghĩ tới thủ hạ của Miêu Nghị cũng lợi hại như thế, đối phó quần công cũng tỏ ra hết sức ung dung nhàn nhã.
Đào Nhữ Bình trong cuộc chiến cũng giật mình kinh hãi, La Song Phi nhất cử phá vòng vây của mọi người, thấy được sơ hở lập tức vung thương bức tới.
Đào Nhữ Bình khẩn cấp điều khiển hai thanh phi kiếm trước đó bị đánh bay ngăn trở, lại thấy mũi thương La Song Phi như chuồn chuồn điểm nước điểm nhẹ một cái, lại đánh bay phi kiếm của lão một lần nữa, thế thương vẫn đánh tới không giảm chút nào.
Đào Nhữ Bình kinh hoàng nắm chặt hai thanh phi kiếm khác trong tay, liều mạng công về phía mũi thương răng cưa.
Lại thấy mũi thương răng cưa quỷ dị phiêu hốt chớp lên một cái, lướt qua bên dưới song kiếm đối phương, như rắn độc mổ lóe lên một cái rồi rút trở về. Đào Nhữ Bình còn chưa hiểu xảy ra chuyện gì, chợt cảm thấy trên cổ truyền tới một trận đau nhói.
La Song Phi cũng không nhìn, nhanh chóng thu thương trở về, lại nhanh chóng điểm ra một trận, những tiếng leng keng vang lên không ngớt, lại phá thế công của đám người còn lại xung quanh một lần nữa.
Lúc này mọi người mới thấy cổ của Đào Nhữ Bình bắn ra một dòng máu đỏ. Thân hình lão loạng choạng trợn trừng mắt, song kiếm rơi xuống đất, hai tay ôm cổ đang phun máu thật chặt.
Rồi lại thấy La Song Phi mới vừa đối phó mọi người vây công trở tay điểm trở lại một thương, một đạo hàn quang điểm trúng đầu Đào Nhữ Bình, một luồng trắng đỏ cả óc lẫn máu bắn ra, sau đó lại thu thương về nhắm vào đối thủ khác.
Nhìn Đào Nhữ Bình mất mạng ngã xuống tại chỗ, Công Tôn Vũ cả kinh đưa tay chỉ chỉ, không phải nói chỉ so tài sao, vì sao lại giết người?
Nhưng y còn chưa nói ra, lập tức nhớ tới mình vừa mới nói lúc so tài vẫn có thể xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
Thương pháp La Song Phi kia ác độc xảo quyệt, lại phiêu hốt quỷ dị không chừng, tràn đầy tà khí. Đào Nhữ Bình thực lực mạnh nhất vừa ngã xuống, mũi thương của y giống như rắn độc ẩn nấp trong chỗ tối chuẩn bị đánh lén bất cứ lúc nào, lập tức ép cho đám người còn lại luống cuống tay chân, không ai dám để cho y tiến tới gần, rối rít kinh hoàng tự vệ, thế liên thủ vây công nhất thời tan vỡ.
Bên này vừa loạn, mũi thương răng cưa kia lại càng giết người không chớp mắt, đảo mắt lại có một người bị hàn quang răng cưa cắm thẳng vào miệng. Mũi thương sắc bén chui ra gáy, lại nhanh chóng rút trở về, điểm về phía những người khác.
Những kẻ đang giao chiến hồn phi phách tán, đệ tử Ngọc Nữ tông lập tức lấy ra bản lãnh giữ nhà, trường tiên chín khúc trong tay xoay chuyển, trên thân roi bằng thép ròng lập tức lộ ra rất nhiều lỗ nhỏ. Theo trường tiên công kích phát ra những tiếng u u tựa như tiếng khóc, khiến cho người nghe chấn động tâm thần.
Ngay cả bọn Miêu Nghị bàng quan cũng cảm thấy tâm thần bất an, nhanh chóng thi pháp chống đỡ. Quả nhiên La Song Phi cũng bị ảnh hưởng, xuất thương có vẻ rối loạn, có thể nói là tay chân rối loạn tràn ngập nguy cơ.
- Dừng tay!
Thình lình có tiếng quát vang lên từ chân núi, một bóng người bay vút tới, chính là Hồng Miên.
Hồng Miên đang ở Trường Thanh động đột nhiên nghe được tiếng đánh nhau mơ hồ, phát giác không ổn lập tức theo tiếng lần tới, kết quả phát hiện hai bên đánh nhau thật.
Hiện tại tiếng roi như kêu như khóc kia đang quấy nhiễu tâm thần mọi người, nên không ai để ý tới nàng.
Hồng Miên đang bay tới cũng phát hiện ra điểm khác thường, tâm thần nàng cũng bị quấy nhiễu, bèn nhanh chóng thi pháp chống đỡ.
Công Tôn Vũ đang thi pháp chống đỡ cũng sáng mắt lên, tạm thời bịt tai không nghe thấy tiếng Hồng Miên quát bảo ngưng lại, Mắt thấy thắng lợi trong tầm tay, muốn dừng cũng phải chờ người mình giết người của Miêu Nghị rồi hãy nói.
Miêu Nghị cùng Nguyên Phương cũng thầm nói không tốt, ba đại môn phái này quả nhiên tà môn, đang muốn xuất thủ tương trợ, thình lình nghe một tràng tiếng chuông trong trẻo vang lên.