Phi Thiên

Chương 288. Trả nợ ân tình

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Công Tôn Vũ hết sức không tin nhân phẩm của Miêu Nghị, một khi lưu lại giấy nợ, có quỷ mới biết sau này Miêu Nghị có chịu bỏ qua cho mình hay không. Y lộ vẻ lúng túng nhìn về phía Tần Vi Vi, hy vọng nàng có thể ra mặt hóa giải.

Hai trăm viên Nguyện Lực Châu không phải là một con số nhỏ, tuy Công Tôn Vũ không có, ngược lại Tần Vi Vi có thể lấy ra.

Mười động phủ dưới quyền nộp lên cho nàng hàng năm có trên trăm viên, mặc dù con số này được lấy ra để nuôi nhân mã bản bộ, nhưng thành thuộc quyền cai quản trực tiếp của nàng hàng năm còn có thể nộp lên trên trăm viên. Đây là con số mà nàng là sơn chủ có thể bỏ vào túi riêng, bởi vì phía trên có Dương Khánh bảo bọc, không ai dám tìm tới nàng kiếm chác làm tiền, nên số thu này đều lọt hết vào túi nàng.

Mà bằng tu vi nàng trước mắt, một năm luyện hóa cũng không được bao nhiêu viên Nguyện Lực Châu, ở Trấn Hải sơn những năm qua cũng tích cóp được một khoản.

Nếu là người bình thường Tần Vi Vi chưa chắc sẽ bỏ ra số Nguyện Lực Châu này, nhưng Công Tôn Vũ đã từng liều mình cứu nàng. Sau khi Tần Vi Vi trầm ngâm một lúc, quyết định coi như là hoàn trả ân tình Công Tôn Vũ liều mình cứu giúp, lấy từ bên trong nhẫn trữ vật ra hai trăm viên Nguyện Lực Châu hạ phẩm, nói với Diêm Tu:

- Ta trả giúp y.

Công Tôn Vũ nhìn về phía nàng nhất thời lộ vẻ cảm kích, trong mắt đồng thời thoáng qua tình cảm khác thường, cảm thấy Tần Vi Vi đối với mình rất tốt.

Diêm Tu lại không đón lấy, ngược lại chắp tay nói:

- Đại nhân có nói, nếu như là Tần sơn chủ trả thay Công Tôn động chủ số Nguyện Lực Châu này, Đại nhân cũng không dám nhận. Đại nhân nói hắn thiếu nợ Tần sơn chủ, hai trăm viên Nguyện Lực Châu dù mời một tên tu sĩ Thanh Liên nhất phẩm cũng có thể ra sức nhiều năm, giá trị của chúng suy đoán đã ngang bằng với chuyện Công Tôn động chủ ra sức trăm năm vì Tần sơn chủ, đủ giúp Tần sơn chủ trả ân tình Công Tôn động chủ liều mình cứu giúp ngày trước. Cho nên kính xin Tần sơn chủ thu hồi hai trăm viên Nguyện Lực Châu này, coi như là Đại nhân bồi thường chút đỉnh món nợ hắn thiếu cho Tần sơn chủ.

Người khác không biết rốt cuộc Miêu Nghị thiếu Tần Vi Vi cái gì, ngay cả Diêm Tu cũng không biết.

Chỉ có trong lòng Tần Vi Vi biết rõ ràng Miêu Nghị nói thiếu nợ là chỉ cái gì, bởi vì Miêu Nghị đáp ứng đi tới chỗ Dương Khánh cầu hôn, giúp nàng hóa giải lời đồn giữa nàng và Công Tôn Vũ, giải quyết cả chuyện Dương Khánh ép nàng sớm ngày thành thân xuất giá.

Nhưng Miêu Nghị quăng gánh giữa đường bỏ chạy, không ngờ rằng còn bày mai phục ở chỗ này, mượn cơ hội làm cho Công Tôn Vũ hiểu Tần Vi Vi đã trả xong chuyện y liều mình cứu nàng ngày trước, không còn nợ nần Công Tôn Vũ gì cả. Coi như hắn dùng một phương thức khác giúp Tần Vi Vi hóa giải lời đồn, về phần sau này lập trường của nàng thế nào, đó chính là chuyện của cá nhân Tần Vi Vi, Miêu Nghị đã giúp nàng hết sức mình.

Trong nháy mắt hiểu ra dụng ý Miêu Nghị, Tần Vi Vi ngây ngẩn cả người, sự quan tâm dịu dàng kia suýt chút nữa đã làm cho nàng rơi lệ.

Những lời này làm Công Tôn Vũ rất là lúng túng.

Trên thực tế cũng đúng là như thế, chuyện năm đó liều mình cứu Tần Vi Vi đã trở thành vốn liếng của y, mặc dù y không thể cứu được nàng nhưng chuyện liều mình cứu giúp không phải là dễ dàng trả như vậy, dù sao cũng là ân cứu mạng. Bình thường cho dù là lấy ra bao nhiêu tiền cũng không trả nổi, bằng vào tính tình Tần Vi Vi coi như đã bị Công Tôn Vũ nắm thóp.

Nhưng bây giờ đã khác, Miêu Nghị cố ý gây khó khăn, hai trăm viên Nguyện Lực Châu hạ phẩm này đối với Công Tôn Vũ mà nói là tiền cứu mạng, Miêu Nghị là ai mọi người đều biết, một khi viết giấy nợ cho hắn, bất cứ lúc nào có thể tìm tới gây phiền phức, nếu không Công Tôn Vũ cũng sẽ không sợ tới mức như vậy.

Nói cách khác, Diêm Tu đã nói rất rõ ràng, vốn là Miêu Nghị muốn lấy mạng ngươi, hôm nay là Tần Vi Vi ra mặt cứu mạng ngươi, sau này Tần Vi Vi cũng không nợ ngươi gì nữa.

Tần Vi Vi yên lặng thu Nguyện Lực Châu vào, nhận lãnh phần ân tình này của Miêu Nghị, phất tay nói với Công Tôn Vũ:

- Ngươi về Trường Thanh động trước đi, đợi bàn giao Trường Thanh động xong hãy tới tìm ta.

- Dạ!

Công Tôn Vũ lúng túng xấu hổ cáo lui. Muốn không xấu hổ cũng không được, chút tư tâm của y đã bị vạch trần.

Nhìn Công Tôn Vũ lủi thủi rời đi, trong lòng Diêm Tu ít nhiều gì cũng cảm thấy khoái chí, nguyên nhân Miêu Nghị muốn cho lão làm như vậy đã nói rõ ràng trong thư, chính là muốn cho Công Tôn Vũ phải cúi đầu trước mặt Diêm Tu.

Miêu Nghị nói có lẽ thứ người như Công Tôn Vũ không phải là người xấu xa gì, nhưng khá đê tiện. Nói không chừng chuyện Diêm Tu lão chịu nhục trước mặt y sau này sẽ trở thành đề tài cho Công Tôn Vũ khoe khoang đàm tiếu với người ngoài. Lời đồn giữa Công Tôn Vũ và Tần Vi Vi bay đầy trời chính là tỷ dụ, trong đó có công lao thật lớn của Công Tôn Vũ.

Miêu Nghị nói hắn đã bị người xem thường rồi, không muốn thủ hạ tâm phúc của mình cũng bị người xem thường, sau này Diêm Tu phải ra mặt làm việc thay hắn. Chỉ có để Công Tôn Vũ phải cúi đầu trước mặt lão, sau này y mới không dám kể ra chuyện lúc trước làm nhục lão, đối phó kẻ hạ tiện như y không cần khách sáo.

Nếu không phải nể mặt Dương Khánh và Tần Vi Vi không tiện động thủ, Miêu Nghị đã giết chết Công Tôn Vũ.

Sau khi Công Tôn Vũ đi rồi, Tần Vi Vi lại viết một phần pháp chỉ cuối cùng phát tới các lộ động phủ Trấn Hải sơn, nói rõ mình đã điều đi Thiếu Thái sơn. Hiện tại Miêu Nghị là sơn chủ Trấn Hải sơn được phủ chủ bổ nhiệm, bảo Hồng Miên, Lục Liễu dùng linh thứu phát ra toàn bộ.

Sau khi bàn giao xong, Tần Vi Vi không ở lại lâu, trước lúc dẫn hai tên thị nữ rời đi dặn dò Diêm Tu một phen:

- Nói cho Miêu Nghị biết ta không hề giận hắn, chúng ta vẫn là bằng hữu, bảo hắn có rảnh tới Thiếu Thái sơn chơi.

Diêm Tu sửng sốt, chắp tay nói:

- Thuộc hạ ghi nhớ, sau khi gặp lại Đại nhân nhất định chuyển cáo.

Diêm Tu cũng dẫn Thiên nhi, Tuyết nhi đưa tiễn Tần Vi Vi tới trước sơn môn.

Tần Vi Vi ngồi trên long câu quay đầu lại liếc nhìn, trong ánh mắt như có vẻ lưu luyến không rời, cuối cùng một bộ quần trắng tung bay trong gió, dẫn đầu dong ruổi đi...

-----------

Lúc này Miêu Nghị đang cùng La Song Phi ẩn thân ở nơi nào đó trong rừng núi.

La Song Phi nghe được động tĩnh trước tiên mở mắt ra nhìn, thấy một đội nhân mã đang chạy nhanh tới bèn quay đầu lại nói:

- Người Lam Ngọc Môn đến.

Miêu Nghị thu công đứng lên, chỉ chốc lát sau liền thấy hai mươi kỵ sĩ ầm ầm chay tới trước mặt.

Hai mươi kỵ sĩ dừng lại, người cầm đầu không ai xa lạ chính là Điền Thanh Phong, coi như là người quen cũ của Miêu Nghị và La Song Phi.

Điền Thanh Phong dẫn đầu nhảy xuống long câu, tiến lên ôm quyền nói:

- Điền Thanh Phong phụng pháp chỉ chưởng môn, dẫn dắt sư huynh đệ Lam Ngọc Môn tới đây ra sức phục vụ Đại nhân.

- Đây là người mà ta cần sao?

Miêu Nghị hỏi.

Điền Thanh Phong hội ý, vẫy tay ra sau lưng.

Mười chín người kia nhảy xuống long câu, Mi Tâm xuất hiện quang ảnh hoa sen xanh, phần lớn là Thanh Liên nhất nhị tam phẩm, tu vi Điền Thanh Phong Thanh Liên tứ phẩm cao nhất, có thể nói khí thế kinh người, cùng tiến lên trước nhất tề chắp tay:

- Ra mắt Đại nhân.

Hai mươi tên cao thủ Thanh Liên hội tụ lại với nhau, Miêu Nghị vui mừng trong lòng, gật đầu nói:

- Chỉ chờ các ngươi nữa thôi, theo ta lên đường.

Hắn dẫn đầu phóng người lên long câu, mọi người chạy theo sau, hơn hai mươi kỵ sĩ chạy một mạch xông qua biên giới Vạn Hưng phủ và Nam Tuyên phủ, xông thẳng vào cảnh nội Vạn Hưng phủ.

Bọn Miêu Nghị chạy một mạch không ngừng nghỉ, từ ban ngày chạy đến đêm tối, trời đột nhiên trút cơn mưa to, lại chạy giữa đêm mưa đến ban ngày. Sắc mặt Miêu Nghị không đổi, vẫn đội mưa chạy một mạch dẫn đầu.

Trải qua hơn một ngày chạy không ngừng nghỉ, lúc bọn Miêu Nghị tới gần Vạn Hưng phủ, tất cả bèn ẩn vào núi rừng nghỉ ngơi và hồi phục.

Miêu Nghị và La Song Phi còn đỡ, bọn Điền Thanh Phong chạy thẳng từ Lam Ngọc môn tới, dọc trên đường đi cơ hồ không được nghỉ ngơi, long câu không nghỉ một lúc sẽ không thể nào chịu được.

Mục đích của chuyến đi này đã rõ ràng, chính là tìm Hùng Khiếu tính sổ, sau khi đánh xong sẽ phải lập tức bỏ chạy thật nhanh. Nếu không khôi phục lại trạng thái tốt nhất cho đám long câu, lúc bỏ chạy bị địch nhân giữ chân cũng không phải là chuyện tốt.

Mọi người vây quanh bản đồ một phần Vạn Hưng phủ thương nghị dưới bầu trời đêm, không ngừng viết viết vẽ vẽ trên mặt đất...

-----------

Sáng hôm sau, hơn hai mươi người lại lên long câu, lúc tới Vạn Hưng phủ, Miêu Nghị khoát khoát tay, mười bảy kỵ sĩ sau lưng dựa theo kế hoạch tối qua đã thương lượng ẩn vào trong rừng núi hai bên, Miêu Nghị dẫn dắt bốn người còn lại tiếp tục chạy tới.

Đến bên ngoài sơn môn Vạn Hưng phủ, năm người bị hai tên thủ vệ giữ sơn môn ngăn lại quát hỏi:

- Người tới là ai?

- Ta là động chủ Đông Lai động Nam Tuyên phủ Miêu Nghị, muốn gặp phủ chủ các ngươi.

Miêu Nghị cũng không xông vào, chỉ ném ra một miếng ngọc điệp.

Thủ vệ ngơ ngác nhìn nhau, bọn họ cũng nghe đại danh động chủ Đông Lai động Miêu Nghị đã lâu, giết chết tiền nhiệm sơn chủ Quy Nghĩa sơn Tô Bưu, ngay cả tiền nhiệm phủ chủ Lưu Cảnh Thiên cũng phải thua thiệt dưới tay Miêu Nghị. Có lời đồn tân phủ chủ từ bên Nam Tuyên phủ vừa chạy tới đây đầu hàng cũng có thù oán khá sâu với tên này.

Thủ vệ cũng không dám chậm trễ, chắp tay bảo Miêu động chủ chờ cho, nói xong nhanh chóng rời đi thông báo.

Có thể nói Miêu Nghị tới không đúng lúc, Hùng Khiếu mới vừa tiếp chưởng Vạn Hưng phủ, chỉnh đốn Vạn Hưng phủ là tất nhiên, hiện tại y đang triệu tập mười lộ sơn chủ tề tụ bên trong đại điện Vạn Hưng phủ nghị sự.

Hùng Khiếu có hơi nhức đầu, có một số việc thương nghị mấy ngày vẫn không thể thương lượng hoàn tất.

Nguyên nhân không vì gì khác, chỉ vì Hùng Khiếu tới đây một mình, tu vi lại không cao lắm, thậm chí không ít sơn chủ có tu vi cao hơn Hùng Khiếu, nói trắng ra là chính là mọi người không phục y. Trước mắt Hùng Khiếu lại không có thế lực của mình, các lộ sơn chủ có thể nói là lá mặt lá trái tranh thủ lợi ích của mình.

Thậm chí có một số sơn chủ có thực lực suy nghĩ dùng biện pháp gì đuổi cổ Hùng Khiếu đi, đương nhiên là muốn mình ngồi lên vị trí phủ chủ. Nếu không vì nể mặt điện chủ Ô Mộng Lan, đã sớm đánh gục y để đoạt quyền giống như trước kia Dương Khánh đánh Lư Ngọc.

Người của điện chủ mới vừa bổ nhiệm, huống chi còn là Đại cô cô đích thân đi cùng nhậm chức, nếu lập tức hất ngã y nhất định sẽ chọc cho điện chủ tức giận. Biện pháp tốt nhất chính là làm cho Hùng Khiếu không thể nào làm thành bất cứ chuyện gì, biến y thành một phủ chủ kém cỏi bất tài. Như vậy sau khi phủ chủ bị lật đổ tự nhiên người có tài sẽ được thay thế, người bên trên cũng tiện nói giúp, điện chủ cũng sẽ không nói gì.

Nhưng cũng không phải Hùng Khiếu không có chút tài cán gì, sau lưng có Ô Mộng Lan chính là chỗ dựa lớn nhất của y. Y đã tính trước sẽ xảy ra cục diện này, mấy ngày nay nhằm vào nhân mã bản bộ Vạn Hưng phủ, lấy thủ đoạn lôi đình giết mấy tên, trọng thưởng mấy tên, đồng thời âm thầm chuẩn bị phái mấy tên tâm phúc thay đổi sơn chủ phía dưới, lập tức khống chế vững vàng nhân mã xung quanh trong tay. Có thể nói năng lực không phải là tầm thường, chuyện còn lại chỉ là đối phó các phe chư hầu phía dưới.

Được gọi là nghị sự, thật ra là muốn nhân cơ hội nhìn rõ mặt thật của đám thủ hạ này, sau đó mới định ra đối sách, không gấp được, một khi ép chó cùng cắn càn vậy chính y sẽ rơi vào tình thế nguy hiểm.

Thế nhưng đúng vào lúc này, bên ngoài đột nhiên báo lại, nói Miêu Nghị tới, làm cho Hùng Khiếu sợ hết hồn, đứng lên hỏi:

- Hắn mang theo bao nhiêu người tới?

Các lộ sơn chủ ngơ ngác nhìn nhau, cừu nhân của Hùng sơn chủ lại tìm cửa nhanh như vậy sao, có vài người lộ ra vẻ vui mừng hả hê.

Hùng Khiếu muốn không kinh hãi cũng khó, y đoán được có thể Dương Khánh sẽ trả thù mình, nhưng không cho là đối phương có gan tới tấn công. Dù sao hôm nay hai bên đã thuộc về hai điện khác nhau, muốn tấn công trắng trợn không kiêng nể lại càng không thể nào, hôm nay lại dám tìm tới cửa giữa ban ngày ban mặt…

Thủ vệ chắp tay đáp lại:

- Chỉ dẫn theo bốn tên tùy tùng.

Chỉ dẫn theo bốn tên tùy tùng ư? Hùng Khiếu sửng sốt, tên kia chỉ dẫn theo bốn người cũng dám tới nơi này, chẳng lẽ là muốn chết, chẳng lẽ tên kia còn chưa biết mình đã trở thành phủ chủ Vạn Hưng phủ?

Suy nghĩ một lúc y cảm thấy cũng rất có khả năng, dù sao mình đầu hàng bên này cũng không báo cho bất cứ kẻ nào bên Nam Tuyên phủ. Tức thì cầm ngọc điệp Hạ Vũ chuyển giao tới vào tay tra xét, cau mày, khẽ lẩm bẩm:

- Danh sách bồi thường…? Bốn trăm viên hạ phẩm Nguyện Lực Châu, ba mươi vạn kim tinh...

Y có hơi hồ đồ, chuyện này ngay cả Dương Khánh cũng không biết, y lại càng không biết được, không khỏi hỏi mọi người:

- Danh sách bồi thường này là chuyện gì vậy?

Y khoát tay lệnh cho Hạ Vũ chuyển giao danh sách cho người phía dưới xem.

Mọi người xem xong cũng khẽ mỉm cười, bọn họ mồm năm miệng mười bàn tán mất trật tự, cuối cùng Hùng Khiếu nghe rõ mới biết là thật có chuyện này, hàng năm Đông Lai động đều trình đưa danh sách bồi thường cho bên này. Tuy biết rõ chuyện bồi thường vô vọng, tên Miêu Nghị kia cũng kiên trì làm mười mấy năm!? Thật đúng là buồn cười!

Nhưng hôm nay gặp phải Hùng Khiếu ta coi như ngươi xui xẻo, đưa tới cửa há có thể lại để cho ngươi chạy mất! Ánh mắt y quét nhìn qua đám thủ hạ bên dưới một vòng, khóe miệng nở một nụ cười gằn. Y không trông cậy vào các lộ chư hầu phía dưới có thể xuất thủ tương trợ, nhưng bản bộ có hơn bảy mươi nhân mã đối phó năm người Miêu Nghị, rõ ràng là chuyện dư sức có thừa.