Phi Thiên

Chương 289. Hôm nay là ngày chết của ngươi

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Y bèn vỗ tay vịn ghế, cười lạnh nói:

- Xem ra chuyện cũ năm xưa cũng nên kết liễu dưới tay bản tọa, Lưu Đồng, lập tức tập họp nhân mã bản bộ...

Trước sơn môn, tu sĩ truyền lời nhanh chóng chạy về, đưa tay nói với bọn Miêu Nghị:

- Mời đi theo ta.

Miêu Nghị ngắm nhìn bốn phía một vòng, cỡi long câu từ từ đi vào, có thể nói là lấy thân làm mồi.

Vào bên trong, tu sĩ dẫn đường chợt quay đầu lại nói:

- Người ngoài tiến vào bên trong phủ không được cỡi long câu, kính xin mấy vị xuống đi bộ!

Xuống ư? Mất đi cước lực của long câu chẳng phải là tìm chết? Miêu Nghị lười để ý đến y lạnh nhạt nói:

- Không tới phiên tên tiểu tốt như ngươi nói nhảm, dẫn đường cho ta!

Tu sĩ kia không dám làm hỏng chuyện của phủ chủ, chỉ có thể nhịn chuyện này, tiếp tục dẫn bọn Miêu Nghị tiến vào.

Trong lúc mấy người từ từ đi tới giữa quảng trường bên ngoài đại điện chợt nghe một trận tiếng vó long câu ầm ầm, bọn Miêu Nghị giật mình kinh hãi, nhanh chóng ngắm nhìn chung quanh.

Chỉ chốc lát sau, hai bên xông ra thật nhiều người, rất nhanh đã bao vây bọn Miêu Nghị thành nhiều vòng.

Miêu Nghị dang rộng hai tay, bên trong nhẫn trữ vật toát ra từng luồng sương mù bạc chụp vào thân, cả người lẫn Hắc Thán trong nháy mắt khoác giáp, Nghịch Lân thương nắm trong tay.

Bốn người sau lưng cũng nhanh chóng cầm vũ khí trong tay.

Miêu Nghị vung thương chỉ bốn phía, tức giận nói:

- Ta là người của Trấn Ất điện, các ngươi muốn làm gì?

- Đã biết ngươi là người của Trấn Ất điện.

Một người hài hước đáp lại.

Người này tên là Lưu Đồng, có tu vi Thanh Liên nhất phẩm, là người trong đám nhân mã bản bộ Vạn Hưng phủ đầu dựa vào Hùng Khiếu sớm nhất. Lúc Hùng Khiếu lấy thủ đoạn lôi đình nhanh chóng xử lý mấy tên chống đối, người này xuất lực không ít, rất được Hùng Khiếu nể trọng. Hùng Khiếu đã hứa hẹn, đợi đến sau khi hoàn toàn nắm Vạn Hưng phủ trong tay, trong mười lộ sơn chủ sẽ có một chỗ cho y.

Y vừa mở miệng, không ít người cũng cất tiếng cười chế giễu, dường như đang muốn cho Miêu Nghị biết, theo ngươi chúng ta muốn làm gì, đây không phải là rõ ràng sao?!

Miêu Nghị giơ thương chỉ Lưu Đồng:

- Chẳng lẽ các ngươi muốn khơi mào tranh đấu giữa hai điện?

- Tiểu tặc Miêu Nghị, đã lâu không gặp, không nghĩ tới hôm nay có thể gặp mặt ở chỗ này, Hùng mỗ quá mức vui mừng, thật sự là trời cao có mắt!

Một tiếng cười to thình lình từ phía sau truyền tới.

Lại có một tràng tiếng vó long câu ầm ầm vang lên, đám người đang bao vây nhanh chóng tránh đường. Chỉ thấy Hùng Khiếu cỡi long câu chạy tới, uy phong lẫm lẫm, sau lưng mười lộ sơn chủ xếp thành một hàng, sau lưng các sơn chủ lại có mấy người chạy theo, bịt kín vòng vây lại như trước.

- Hùng... Hùng Khiếu, tại sao ngươi lại ở chỗ này?

Miêu Nghị lộ ra vẻ hốt hoảng khiếp sợ.

La Song Phi bên cạnh còn khoa trương hơn, y chưa từng gặp qua Hùng Khiếu, lại giật mình thiếu chút nữa nhét tay vào trong miệng.

Ba sư huynh đệ đi theo Điền Thanh Phong ai nấy lộ vẻ nghiêm trọng, không diễn kịch như La Song Phi, suýt chút nữa lộ sơ hở.

Thật ra Miêu Nghị có phần giật mình thật sự, không phải là ngạc nhiên vì Hùng Khiếu có mặt ở chỗ này, hắn đã sớm biết điểm này, mà là giật mình vì mười lộ sơn chủ Vạn Hưng phủ có mặt đầy đủ ở đây.

Lúc Dương Khánh cùng Lưu Cảnh Thiên liên thủ tiêu diệt Chương Đức Thành, Miêu Nghị cũng từng có duyên gặp mặt đám sơn chủ này.

Hôm nay nhân mã vây quanh bọn Miêu Nghị đã vượt qua trăm người, mười lộ sơn chủ cũng toàn là là tu sĩ cấp Thanh Liên. Trong nhân mã bản bộ Vạn Hưng phủ cũng có mấy tên tu sĩ Thanh Liên, thật may là Hùng Khiếu vì ổn định quyền lợi, mấy ngày nay đã tự tay giết chết mấy tên.

Mặc dù như thế cũng vẫn làm cho trong lòng Miêu Nghị thầm nói hỏng bét, mình mang tới hai mươi tên tu sĩ Thanh Liên sợ là không đủ.

Lam Ngọc Môn chẳng qua là một môn phái nhỏ, không phải là động không đáy. Toàn bộ Lam Ngọc Môn cũng chỉ có hai tên tu sĩ Hồng Liên, những tu sĩ Thanh Liên khác làm việc ở Nam Tuyên phủ nhiều lần đã hao tổn gần hết. Mà Đông Lai động của Miêu Nghị hở ra là chết sạch đã làm cho Lam Ngọc môn khiếp sợ. Mấu chốt là chỗ Miêu Nghị chết người nhiều lại không thu được chút lợi ích nào, cho nên lúc hắn mở miệng cần người, Đồng Nhân Mỹ mới tỏ ra do dự như vậy.

Hôm nay biết được Miêu Nghị đã vinh thăng lên sơn chủ, cộng thêm được Miêu Nghị hứa hẹn lợi ích không nhỏ, ngoại trừ mấy tu sĩ Thanh Liên đứng đầu trấn thủ môn phái, vì tìm đủ hai mười người cho Miêu Nghị, cơ hồ Lam Ngọc môn đã vét hết tu sĩ Thanh Liên trong môn phái mình ra.

Nếu như lần này làm cho người của Lam Ngọc môn chết sạch nữa, e rằng sau này Miêu Nghị đừng hòng mượn được người nào của Lam Ngọc môn.

Vì sao mình lại xui xẻo như vậy, chẳng lẽ lần này Hùng Khiếu còn có thể tránh được một kiếp sao!? Miêu Nghị cười khổ trong lòng, thật đúng là người định không bằng trời định.

Thấy Miêu Nghị giật mình như vậy, lúc này Hùng Khiếu ngửa mặt lên trời cười như điên, cười vô cùng sảng khoái. Thì ra tên này thật sự không biết mình đã thành phủ chủ Vạn Hưng phủ, không trách chỉ có bốn năm người cũng dám xông đến Vạn Hưng phủ, thật đúng là đưa dê vào miệng cọp.

Hùng Khiếu cười dứt, lớn tiếng tuyên cáo:

- Mỗ là tân phủ chủ Vạn Hưng phủ!

Miêu Nghị lộ vẻ khiếp sợ lần nữa, giơ thương chỉ Hùng Khiếu:

-Ngươi là phủ chủ Vạn Hưng phủ?

- Chính thị!

Hùng Khiếu quả quyết quát to, đầu mày cuối mắt ẩn hiện sát cơ.

Miêu Nghị giơ thương chỉ thẳng gầm lên:

- Cẩu tặc Hùng Khiếu, không ngờ rằng ngươi dám phản bội phủ chủ!

- Lời ấy sai rồi, chim khôn chọn cành mà đậu, Dương Khánh không dung chứa được ta, tự nhiên mỗ phải đầu minh chủ khác.

Hùng Khiếu không cho là nhục, ngược lại cười tủm tỉm nói:

- Dương Khánh là phủ chủ, hôm nay Hùng mỗ cũng là phủ chủ, mọi người đều là phủ chủ, tại sao lại nói là phản bội phủ chủ?

- Phủ chủ tất sẽ không bỏ qua cho ngươi!

Miêu Nghị nghĩa chính từ nghiêm nói.

- Vậy cũng không cần ngươi quan tâm, hay là quan tâm chính ngươi đi.

Hùng Khiếu hài hước nói:

- Miêu Nghị, nếu ngươi bằng lòng hàng ta, ta có thể tha cho ngươi khỏi chết.

Đây là nói dối, y muốn ép Miêu Nghị viết ngọc điệp đầu hàng, sau đó sẽ phái người đưa đến Nam Tuyên phủ chọc tức Dương Khánh, muốn chơi Dương Khánh một vố. Ô Mộng Lan để cho y ở chỗ này chính là muốn nhìn thấy chuyện này, chỉ cần có thể làm cho Ô Mộng Lan vui lòng, Hùng Khiếu không ngại tạm thời bỏ qua cho Miêu Nghị.

Bất quá một khi Miêu Nghị viết ngọc điệp đầu hàng, y vẫn sẽ giết chết Miêu Nghị không tha. Thù hận bao nhiêu năm giữa hai người há là đầu hàng có thể giải quyết, nếu không Miêu Nghị cũng sẽ không từ thật xa chạy tới nơi này.

Bất quá nói đi thì nói lại, Hùng Khiếu dựa vào tu vi trước mắt có thể trở thành phủ chủ nhanh như vậy, Miêu Nghị cũng có một phần công lao thúc đẩy, số phận cả hai ảnh hưởng lẫn nhau trong cuộc tranh đấu sinh tử này.

- Phủ chủ đối xử ta rất tốt, Miêu mỗ thà chết không hàng!

Miêu Nghị quả quyết từ chối, bất quá khẩu khí lại mềm nhũn ra:

- Ta là người của Trấn Ất điện, nếu hôm nay ngươi dám đụng đến ta, có bao giờ nghĩ tới hậu quả?

Hùng Khiếu chậc chậc lưỡi lắc đầu nói:

- Ai thấy ta động tới ngươi? Rõ ràng là chính ngươi đánh tới cửa, bản phủ chủ bị buộc đánh trả! Chẳng lẽ ngươi là người của Trấn Ất điện thì có thể tùy ý khi hiếp người của Trấn Bính điện ta, bắt người của Trấn Bính điện ta chịu đòn không hoàn thủ?

Lời này rõ ràng là thấy bọn Miêu Nghị trốn không thoát, không ai có thể trở về Trấn Ất điện báo tin, giết bọn Miêu Nghị đồng nghĩa với diệt khẩu. Bọn Miêu Nghị chết ở Vạn Hưng phủ, đến lúc đó bọn Hùng Khiếu có thể thoải mái đưa ra bất kỳ lý do gì.

Hùng Khiếu hoàn toàn không sợ hãi, dù là trước mắt đám thủ hạ chưa đồng lòng với y, cũng không tới nỗi chạy đến Trấn Ất điện tố cáo nói là Hùng Khiếu ra tay trước. Nếu thật sự có người làm như vậy, chỉ sợ đối với loại người ăn cây táo rào cây sung này, điện chủ Ô Mộng Lan sẽ là người đầu tiên không bỏ qua.

- Ta không tranh miệng lưỡi với ngươi, điên đảo thị phi.

Dường như Miêu Nghị có vẻ khẩn trương hít sâu một hơi:

- Ta tới đây là có chuyện khác, mười mấy năm trước Quy Nghĩa sơn của ngươi đánh lén Đông Lai động ta, hàng năm ta trình lên danh sách bồi thường, nhưng các ngươi lại nhiều lần không để ý tới, ta không thể làm gì khác hơn là tự mình đến đòi. Chỉ cần bồi thường dựa theo danh sách, ta lập tức đi ngay.

- Chẳng lẽ là đầu óc tiểu tử này có vấn đề?

Lưu Đồng bên cạnh cười chế giễu, nhất thời chọc cho không ít người cười ha hả.

Hùng Khiếu lại cau mày nói:

- Chẳng lẽ là sau khi Đông Lai động ngươi bị huyết tẩy cần trùng chỉnh lại nhân mã cấp bách, cho nên ngươi mới đích thân chạy tới đây đòi bồi thường?

Miêu Nghị ra vẻ bị nói trúng tim đen dừng một chút, lại không thừa nhận, cũng không dám nhắc tới chuyện Đông Lai động mình là bị người nào huyết tẩy, chỉ hỏi:

- Rốt cục ngươi có chịu bồi thường hay không?

- Ta không bồi thường ngươi có thể làm khó dễ được ta sao?

Hùng Khiếu cười lạnh một tiếng.

Cho dù là có thể bồi thường y cũng không làm, nhiều năm trước đó cũng không tiến hành bồi thường, y mới vừa lên nhậm chức làm sao có thể để mất thể diện. Huống chi vốn cũng không cần phải bồi thường, loại danh sách bồi thường này đưa lên liên lục mười mấy năm, thật đúng là loại người kỳ quặc mới có thể làm được.

- Vậy thì chờ đến lúc ngươi bằng lòng bồi thường rồi hãy nói.

Miêu Nghị giục Hắc Thán quay đầu lại:

- Chúng ta đi!

Hắn lập tức tỏ ra mềm nhũn, không có chút phản kháng nào, thái độ này lọt vào mắt mọi người rõ ràng là sợ hãi.

Muốn đi sao? Hùng Khiếu cười ha hả, vung tay lên quát:

- Bắt lại!

Y vừa ra lệnh, lập tức có mười mấy người vọt tới.

Điền Thanh Phong lập tức ngửa mặt lên trời rống to một tiếng, thanh âm vang vọng khắp nơi, Mi Tâm xuất hiện một đóa Thanh Liên tứ phẩm khiến cho Hùng Khiếu phải giật nảy mình.

Bên cạnh tên này lại có cao thủ Thanh Liên tứ phẩm đi theo! Hùng Khiếu giật mình kinh hãi.

Thế nhưng chuyện khiến cho y giật mình còn ở phía sau, không nói ngoại trừ La Song Phi và Miêu Nghị ra, ba người khác đều là tu sĩ Thanh Liên, mười mấy người vừa xông lên cũng không phải đối thủ của năm người này.

Miêu Nghị xuất thương như rồng, vừa đối mặt đã đánh bay mấy người. Thương pháp ác độc quỷ dị của La Song Phi cũng xuất thương là giết, ba người Điền Thanh Phong lại là dựa vào tu vi cao thâm lấy thế đè người, thương ra chém người.

Vừa đối mặt vài lần hô hấp, mười mấy người đã bị giết chết ngã xuống, máu chảy đầy đất khiến cho người ta giật mình kinh hãi.

Đồng thời hai bên núi rừng vang lên tiếng vó long câu ầm ầm, khiến cho tất cả mọi người giật mình kinh hãi nhìn lại.

- Ai dám làm bị thương Đại nhân nhà ta!

Mười bảy giọng nói nhất tề hô vang, thanh âm chấn động khắp nơi. Từ trong rừng núi có mười bảy người cỡi long câu bay ra, chín người một tổ, tám người một tổ, cao thủ Thanh Liên toàn một màu xanh tụ hợp lại với nhau. Trước tiên bọn họ đã chiếm hết mười phần khí thế, xông lên động thủ không hề sợ hãi, như lang như hổ hung hãn vô cùng.

Lúc này Miêu Nghị lộ vẻ dữ tợn, hồi mã thương chỉ Hùng Khiếu:

- Cẩu tặc Hùng Khiếu, dám khi Trấn Ất điện ta không người, hôm nay sẽ là ngày chết của ngươi, giết!

Dựa theo dự định trước đó, trận chiến này không thích hợp dây dưa, lấy tính mạng Hùng Khiếu là chuyện quan trọng nhất, Điền Thanh Phong tu vi cao nhất lập tức xông thẳng về phía Hùng Khiếu. Bọn Miêu Nghị cũng xoay lại bảo vệ hai bên tả hữu cho Điền Thanh Phong, ba tên cao thủ Thanh Liên lấy Điền Thanh Phong đi đầu, như một thanh đao nhọn cắm thẳng vào Hùng Khiếu.

Cao thủ Thanh Liên tứ phẩm là người đầu tiên xông tới, Hùng Khiếu cả kinh thất sắc, rống giận:

- Ngăn bọn chúng lại cho ta, giết cho ta!

Không ngờ rằng đám sơn chủ sau lưng Hùng Khiếu trao đổi ánh mắt với nhau, bất ngờ dẫn theo người của mình quay đầu làm ngơ, thứ người như thế chính là vô cùng hy vọng Hùng Khiếu chết đi. Bọn họ đã không tiện động thủ, hôm nay có người động thủ làm sao lại ngăn cản, không giúp một tay đã là may lắm.

Có người dẫn đầu, các sơn chủ khác hơi do dự nhìn quanh một lượt, ai nấy giật nảy mình. Trời ơi, địch nhân toàn là cao thủ Thanh Liên, lão tử không quen không biết Hùng Khiếu ngươi, không có chút tình nghĩa nào, dựa vào cái gì bán mạng cho Hùng Khiếu ngươi?

Mười vị sơn chủ lại không có một ai giúp Hùng Khiếu, nhưng cũng không ngu, bọn họ không bỏ chạy. Lúc này bỏ chạy sau này sẽ không có cách nào ăn nói với cấp trên, ai nấy đều cất tiếng hò hét vang trời trợ uy, phóng ngựa chạy loạn, thế nhưng hoàn toàn không ra tay động thủ.

Trong nhân mã bản bộ Hùng Khiếu cũng có mấy cao thủ Thanh Liên, cộng thêm người đông thế mạnh, xông lên chặn lại lấy bọn Điền Thanh Phong đi đầu tấn công.

Bị đông đảo nhân mã vây lại không thể nhúc nhích là đại kỵ, năm người bọn Miêu Nghị tắm máu chém giết, nhất thời lọt vào hiểm cảnh.

Thật may là viện binh hai bên như hổ lạc đàn dê, giống như mũi thuyền rẽ sóng băng băng lướt tới. Tiếng long câu hí thảm vang rền, máu thịt văng tung tóe, đánh tới chỗ nào, chỗ đó vang lên tiếng kêu thảm thiết liên tiếp.

Mười bảy tên cao thủ Thanh Liên dễ dàng đánh thủng thế vây công của bọn Hùng Khiếu, hợp binh lại chung một chỗ với bọn Miêu Nghị, cùng nhau điên cuồng tấn công về phía trước.

Trong đó có ba tên tu sĩ Thanh Liên tam phẩm xông lên phía trước hết sức tương trợ cho Điền Thanh Phong, sát vai với lão cường công, lập tức chém chết hai tên tu sĩ Thanh Liên Vạn Hưng phủ, trong đó có Lưu Đồng, bị một thương chém bay đầu.

Không có cường giả ngăn trở, những người khác không ngăn được, hai mươi hai kỵ sĩ lấy Điền Thanh Phong cầm đầu lập tức đột phá trùng vây, đánh cho địch nhân tan tác, thế không thể đỡ, lao thẳng tới Hùng Khiếu ở phía sau.

Nhìn mười lộ sơn chủ chạy loạn khắp nơi vòng quanh chỉ hò hét mà không ra tay giúp, Hùng Khiếu thiếu chút nữa hộc máu tươi tại chỗ.