Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Vốn là bằng năng lực của Hùng Khiếu, cộng thêm Ô Mộng Lan ủng hộ, nếu như có thể cho y thêm một thời gian, nhất định sẽ khống chế vững vàng toàn bộ Vạn Hưng phủ ở trong tay.
Y không cho là Dương Khánh dám trắng trợn không kiêng nể đánh tới Trấn Bính điện. Không ngờ rằng xảy ra chuyện ngoài ý muốn, Miêu Nghị không cho y chút thời gian nào, mới hôm nay đã lập tức đánh tới, y ngồi trên ghế phủ chủ còn chưa kịp nóng.
Nếu lúc này còn không biết mình trúng kế, trừ phi là kẻ ngu. Mắt thấy một đám cao thủ Thanh Liên nhào tới, Hùng Khiếu nào còn dám lưu lại, lập tức quay đầu bỏ chạy.
Trước khi bắt đầu trận đánh này, Miêu Nghị cảm thấy vẫn còn có vẻ nắm chắc. Nhưng sau khi thấy có mặt đầy đủ mười lộ sơn chủ ở đây, nhất thời hắn lại cảm thấy không hề nắm chắc chút nào. Đối phương cũng có mười mấy cao thủ Thanh Liên, cộng thêm hơn trăm nhân mã, hiện tại phe mình đang rơi vào thế hạ phong, nếu thật sự không được vậy phải phá vòng vây rút lui trước, giữ được rừng xanh không lo gì không có củi đun.
Vốn tưởng rằng sắp tới chính là một cuộc huyết chiến một mất một còn, không ngờ rằng mười lộ sơn chủ không hề ra tay giúp Hùng Khiếu, chỉ bàng quan phất cờ hò hét hết sức dọa người, rõ ràng chỉ là hư trương thanh thế mà không động thủ.
Tại sao có thể như vậy!? Thấy Hùng Khiếu bỏ chạy một mình ngay cả một tên hộ vệ cũng không có, Miêu Nghị cũng là người bên trong thể chế, rất nhanh đã đoán được nguyên nhân, thiếu chút nữa bật cười, rõ ràng là mình lo hão, nhất thời tinh thần tỉnh táo.
Hai mươi hai kỵ sĩ xông ra khỏi vòng vây, bất chấp hết thảy đuổi theo Hùng Khiếu đang chạy trốn. Mục tiêu của bọn họ hết sức rõ ràng, không dây dưa với bất kỳ ai khác, chỉ lo đuổi giết Hùng Khiếu.
Miêu Nghị muốn giết Hùng Khiếu báo thù vả lại giải quyết mối lo về sau, Lam Ngọc môn cũng muốn giết Hùng Khiếu báo thù vì đệ tử Lam Ngọc môn, đuổi tận cùng không buông.
- Cẩu tặc Hùng Khiếu chớ chạy!
Miêu Nghị gầm lên một tiếng, Hắc Thán bắt đầu phát huy cước lực siêu cường, dần dần vượt lên trước từ tốp hai mươi hai kỵ sĩ.
Lần này hắn quyết không thể để cho Hùng Khiếu chạy thoát nữa, nếu không y có được tài nguyên một phủ hết sức khổng lồ, sẽ gây ra uy hiếp cực lớn cho mình.
Bọn Điền Thanh Phong cũng gia tốc lần nữa, điên cuồng đuổi theo ở sau lưng Miêu Nghị.
Mười lộ sơn chủ ngưng hò hét trợ uy chạy loạn khắp nơi. Có kẻ nhếch môi nở một nụ cười quỷ quyệt, đột nhiên giận không kềm được phất tay hô to:
- Mau cứu phủ chủ!
Tên vừa hét dẫn người của mình đuổi theo, đám sơn chủ còn lại ngơ ngác nhìn nhau, sau đó cũng lập tức vung tay hô to dẫn người đuổi theo.
Năng lực không đủ thì không sao, khoanh tay đứng nhìn là không được, nếu không quay trở về không ai có thể chịu đựng được cơn giận của điện chủ. Cho nên mặc dù không muốn cứu Hùng Khiếu, nhưng vẫn phải diễn kịch cho giống một chút.
Bất quá không ai bán mạng đuổi theo, tốc độ truy kích chậm có thể tưởng tượng được, chỉ bám theo sau xa xa. Còn có người lớn tiếng hô hào:
- Phủ chủ chớ sợ, bọn ta tới đây!
Hùng Khiếu giận đến thiếu chút nữa hộc máu, không hoảng hốt mới lạ. Đợi các ngươi tới cứu, đến lúc đó chết thế nào cũng không biết.
Giữa vùng hoang dã, tiếng kêu giết vang lên không ngừng, long câu chạy rầm rập thoáng qua nhanh như điện chớp trong rừng, khiến cho chim thú xung quanh kinh hãi bay chạy tứ tán.
Hùng Khiếu đang chạy thục mạng giữa núi rừng vô cùng kinh hoảng, thỉnh thoảng quay đầu lại nhìn, mắt thấy Miêu Nghị càng đuổi càng gần, trong mắt lóe lên vẻ bi phẫn.
Lúc trước thân là sơn chủ Thiếu Thái sơn, bị Miêu Nghị đuổi chạy thục mạng, bên cạnh y còn có người giúp một tay giải vây. Hôm nay thân là phủ chủ Vạn Hưng phủ có thể nói là binh cường mã tráng, ai ngờ ngược lại rơi vào tình thế cô đơn chạy trốn.
- Cẩu tặc Hùng Khiếu, hôm nay sẽ là ngày chết của ngươi, trốn đi đâu!
Miêu Nghị đã đuổi tới sau lưng, dốc sức đâm ra một thương.
Hùng Khiếu xoay người vung trường đao gạt đỡ,
Dù sao tu vi Hùng Khiếu vẫn cao hơn hắn, dưới tình huống cao hơn một cảnh giới chọi thẳng về thực lực, Miêu Nghị không bằng.
Thật may là Nghịch Lân thương được Yêu Nhược Tiên luyện chế có thể hóa giải bớt hai thành lực đạo công kích, nếu không lấy cứng đối cứng Miêu Nghị rất khó cầm vững thương trong tay.
Miêu Nghị cũng tự biết mình, không hề vội vã đuổi theo đánh nhau thẳng tay với Hùng Khiếu nữa, mà bám sát theo sau điên cuồng tấn công vật cỡi của y. Bọn Điền Thanh Phong đang đuổi theo sau, Hùng Khiếu hẳn phải chết không thể nghi ngờ.
Từng đạo hàn quang điên cuồng từ trong tay Miêu Nghị bắn ra, Hùng Khiếu nhận ra được ý đồ Miêu Nghị kinh hoàng chống đỡ.
Keng… keng… keng…
Trường đao và trường thương va chạm vào nhau nhanh chóng mà kịch liệt, những gốc cây ngọn cỏ xung quanh bị đao, thương đụng phải ngã xuống răng rắc.
Vì cầu tự vệ, Hùng Khiếu không tiếc tiêu hao pháp lực kịch liệt, không ngừng quơ đao về phía sau chém ra từng đạo pháp lực vô hình giống như thực chất, không dám để cho Miêu Nghị đến gần.
Miêu Nghị không thể chọi thẳng với Hùng Khiếu, nhưng công kích pháp lực như vậy, Nghịch Lân thương trong tay hắn vẫn có thể đón đỡ được.
Từng đạo pháp lực theo đao bổ ra, Miêu Nghị không né tránh chút nào, vung thương theo sát phía sau, xuất ra từng thương đánh tan những đạo pháp lực đối phương công kích.
Đao pháp Hùng Khiếu và thương pháp Miêu Nghị không cùng một cấp bậc. Miêu Nghị xuất loạn thương như ma mị đánh tan pháp lực công kích, đồng thời còn có thể tranh thủ điên cuồng tấn công vật cỡi Hùng Khiếu, ép Hùng Khiếu phải cuống quít tự cứu.
Mỗi lần đao thương đụng nhau, Miêu Nghị cũng bị chấn hai tay tê dại. Mặc dù như thế nhưng hắn vẫn bám sát không buông, có cơ hội tốt như vậy há có thể để cho Hùng Khiếu chạy thoát.
Mắt thấy hai người phía trước đánh nhau một mất một còn, Miêu Nghị dựa vào tu vi Bạch Liên tử chiến với Hùng Khiếu tu vi Thanh Liên, bọn Điền Thanh Phong phía sau cũng vô cùng nôn nóng.
Thế nhưng cước lực long câu bọn họ kém xa Hắc Thán, trong lúc nhất thời muốn đuổi theo cũng không đuổi kịp, chỉ có thể nóng nảy trong lòng.
Bất quá tốc độ Miêu Nghị xuất thương càng lúc càng nhanh, đánh cho Hùng Khiếu xoay người chống đỡ càng ngày càng loạn. Lúc cả hai chạy lên sườn núi, vị trí của Hùng Khiếu cao hơn lập tức cho Miêu Nghị cơ hội công kích tuyệt diệu. Hắn tranh thủ lúc rảnh tay đâm trúng một thương vào chân sau long câu Hùng Khiếu, thuận tay vung lên, khiến cho máu thịt văng tung tóe.
Long câu hí thảm quỵ xuống, Hùng Khiếu kinh hoảng thất thố lập tức bay ra khỏi lưng long câu.
Mắt thấy phía sau hơn hai mươi kỵ sĩ hung mãnh đuổi theo, nhất là đóa Thanh Liên tứ phẩm có thể thấy được rõ ràng trên Mi Tâm Điền Thanh Phong kia, có thể nói là Hùng Khiếu bị dọa sợ đến hồn phi phách tán, cầm đao phi thân trốn lên tàng cây, sau đó ra sức bỏ chạy.
Lúc này Miêu Nghị lại không gấp đuổi theo, nhanh chóng thi pháp khôi phục hai cánh tay bị chấn đến tê dại. Mới vừa rồi có thể nói là hắn cắn răng cố gắng chống đỡ, liều chết cũng không thể bỏ qua cho Hùng Khiếu, mới tìm được cơ hội một thương đánh ngã long câu Hùng Khiếu, chuyện còn lại giao cho bọn Điền Thanh Phong là được.
Không còn cước lực của long câu giúp đỡ, Hùng Khiếu không thể nào chạy thoát, bèn tập trung vọt tới đội hình bọn Điền Thanh Phong lập tức tản ra.
Hùng Khiếu vừa từ trên tàng cây bay xuống, có năm tu sĩ cơ hồ là đồng thời bay vọt lên không.
- Giết!
Mắt thấy năm thương đồng thời công tới, Hùng Khiếu thét lên như điên dại, liều mạng quơ đao lăng không nổi giận chém tới.
Choang một tiếng vang dội, nhờ vào tốc độ long câu, cộng thêm lại là một tên tu sĩ Thanh Liên tam phẩm xuất thủ, hổ khẩu Hùng Khiếu bị chấn động rách toạc chảy máu tươi, thân thể bị chấn bay ngược ra sau, trường đao trong tay bay đi.
Bên dưới đột nhiên lại có một người bay lên, chính là La Song Phi, dáng vẻ vô cùng ưu mỹ, mũi thương răng cưa nhanh chóng đâm trúng vào tim Hùng Khiếu.
Ngực Hùng Khiếu bắn ra một vòi máu tươi, y đột nhiên cảm thấy toàn bộ thế giới đều yên lặng, người trên không trung còn có thể thấy nhân mã chạy tới cứu viện trên đỉnh núi cách đó không xa, làm trong mắt y hiện lên bi phẫn vô hạn.
Hùng Khiếu ta huyết chiến chừng mấy trăm trận lớn nhỏ, bên người có bao nhiêu người ngã xuống đếm không hết, Hùng Khiếu ta có thể sống tới ngày nay cũng không phải là may mắn. Thất bại hôm nay không phải là vì Hùng Khiếu ta kém cỏi bất tài, mà vì thua trong tay người của mình… Đây là ý niệm cuối cùng lóe lên trong đầu Hùng Khiếu.
- Ầm!
La Song Phi lăng không đâm trúng Hùng Khiếu một thương, phóng vút lên cao, lại vẽ một đường vòng cung đáp xuống trong rừng, thuận thế đâm một thương nữa đóng đinh Hùng Khiếu vào một gốc cây đại thụ khô. Dư lực vẫn chưa suy yếu, lập tức phá hủy cây đại thụ kia.
Toàn thân Hùng Khiếu đầy máu, áo quần lam lũ, miệng trào máu tươi, bị đóng đinh vào gốc đại thụ thứ hai mới dừng lại. Ánh mắt y lúc này đã dần dần mờ đi, nhìn thấy Miêu Nghị một thân ngân giáp nhanh chóng lướt tới bổ một thương, sau đó hoàn toàn mất đi tri giác.
Miêu Nghị chém một thương bay đầu Hùng Khiếu, thu vào nhẫn trữ vật, lại một thương chặt đứt cánh tay y, nhanh chóng thu lấy ba chiếc nhẫn trữ vật trên đó.
Sau đó hắn ném bay cánh tay, quay đầu lại liếc nhìn truy binh ầm ầm bức tới vung thương quát:
- Chạy mau!
La Song Phi rút thương, thân thể không đầu của Hùng Khiếu dính trên cây lập tức rơi xuống đất.
Hơn hai mươi kỵ sĩ đuổi theo sau lưng Miêu Nghị một thân ngân giáp, nhanh chóng chuyển phương hướng vội vã chạy đi.
Phía sau có thật nhiều người chạy tới, sau khi thấy thi thể Hùng Khiếu, mười lộ sơn chủ nhìn nhau rất ăn ý.
Có người trầm giọng quát:
- Tiểu tặc Miêu Nghị giết phủ chủ chúng ta, không thể để cho hắn chạy thoát! Mỗi người lập tức phái một người chạy về phủ đệ phủ chủ lấy linh thứu liên lạc nhân mã các sơn vây đuổi chặn đường, những người khác lập tức đuổi theo!
Các lộ sơn chủ rối rít hưởng ứng, chuyển phương hướng mau chóng đuổi theo phương hướng bọn Miêu Nghị trốn chạy.
Lần này không phải là đùa giỡn, không đóng kịch giống trước đó, mà là thật sự đuổi giết Miêu Nghị.
Nguyên nhân rất đơn giản, bởi vì Hùng Khiếu đã chết, vị trí phủ chủ đã bỏ trống, ai có thể chặn giết được Miêu Nghị sẽ lập được công lớn.
Nếu lúc này còn không có biểu hiện ra sức, vẫn tiếp tục đóng kịch như trước, vậy sẽ không ăn nói được với điện chủ Ô Mộng Lan, phải làm sao cho oanh liệt rửa sạch hiềm nghi cho bản thân mình.
Đại đội nhân mã khẩn cấp đuổi giết bọn Miêu Nghị, một phần nhỏ nhân mã khẩn cấp chạy về phủ đệ phủ chủ, gặp Hạ Vũ cùng Thu Hà canh giữ ở cửa lộ vẻ lo âu hỏi thăm:
- Phủ chủ thế nào rồi?
Một người đáp lại:
- Phủ chủ đã bị tiểu tặc Miêu Nghị làm hại, cô cô lập tức lấy linh thứu để cho bọn ta thông báo điện chủ, đồng thời điều tập các đạo nhân mã, không thể để cho tiểu tặc chạy.
Phủ chủ chết rồi ư!? Hai nàng như bị sét đánh ngang mày, trong đầu trống rỗng, Hùng Khiếu không những là phủ chủ của các nàng, còn là nam nhân của các nàng.
- Đại cô cô, tiểu cô cô, không nên do dự nữa, một khi để cho tiểu tặc chạy ra khỏi cảnh nội Vạn Hưng phủ, coi như bọn ta bó tay hết cách!
Hai nàng khôi phục tinh thần lại nhìn về phía mọi người, ánh mắt lộ vẻ oán độc. Các nàng cũng biết rõ ràng, nếu không phải là những người này lá mặt lá trái, không chịu giúp đỡ, phủ chủ đã không chết trong tay Miêu Nghị.
Nhưng tình thế bất đắc dĩ, hai người chỉ có thể chảy nước mắt cắn môi xoay người, dẫn mọi người đi lấy linh thứu đưa tin.
Nhưng vào lúc hai người vừa đi vào bên trong tường phủ đệ, đột nhiên có người rút kiếm ra đánh lén từ sau lưng hai nàng, lấy thế sét đánh không kịp bưng tai đâm liền hai kiếm, đâm trúng vào tim hai nàng.
Hai nàng quay đầu tuyệt vọng nhìn lại, có vẻ như khó tin, sau đó bị kẻ đánh lén kia đạp ngã xuống đất.
Bên cạnh có người kêu lên thất thanh:
- Ngươi làm gì vậy?
- Các ngươi không thấy vẻ oán độc trong mắt các nàng sao? Phủ chủ chết, các sơn đều thoát không khỏi liên quan, ắt sẽ che giấu cho nhau, nhân mã bản bộ phủ chủ cũng không dám đắc tội nhiều người như vậy. Nhưng hai nữ nhân này lại là thị nữ thiếp thân Hùng Khiếu, một khi các nàng báo chuyện này lên cho điện chủ, mọi người có nghĩ tới hậu quả hay không?
Mọi người gật đầu một cái, đều cảm thấy có lý, lập tức không nhìn tới hai nàng sống hay chết, vượt qua thi thể bọn họ nằm trong vũng máu.
Hơn mười con linh thứu bay lên trời, điều tập các đạo nhân mã Vạn Hưng phủ.
-----------
Hơn hai mươi kỵ sĩ bọn Miêu Nghị đang chạy ầm ầm như bay, xuyên qua rừng núi, nhảy qua khe sâu, uy vũ như gió, nhanh chóng không ngừng, cũng không dám ngừng.
Mặc dù đã giết được Hùng Khiếu nhưng không ai dám buông lỏng tinh thần, sắc mặt ai nấy cũng tỏ ra nghiêm trọng. Bọn họ biết giết Hùng Khiếu chẳng qua chỉ là bắt đầu, sắp tới chắc chắn sẽ bị địch nhân vây đuổi chặn đường. Chỉ cần bọn họ chưa rời khỏi cảnh nội Vạn Hưng phủ, chuyện gì cũng có thể phát sinh.
Phía sau có thật nhiều người ầm ầm đuổi theo, bởi vì trì hoãn một chút đã không thấy được bóng dáng bọn Miêu Nghị. Nhưng không khó phát hiện dấu chân long câu để lại, nên men theo tung tích điên cuồng đuổi theo.
Mà lúc bọn Miêu Nghị tới đây tiết trời vốn cũng không tốt, hiện tại gặp phải một trận mưa lớn. Lúc này bầu trời mây đen giăng đầy tiếng sấm cuồn cuộn, vô số hạt mưa to như hạt đậu rơi xuống như trút.
Mưa rơi vào mặt mát mẻ khiến cho Miêu Nghị trở nên bình tĩnh lại, ngẩng đầu nhìn trời, mưa càng ngày càng nặng hạt.
Quay đầu nhìn lại, La Song Phi đang điều khiển long câu chạy sát sau lưng hắn. Kiểm tra lại nhân số một lần nữa, lúc tới hai mươi hai người, lúc về hai mươi hai người, không thiếu người nào, chỉ có mấy người bị thương nhẹ.
- Ha ha ha...
Miêu Nghị không khỏi ngửa mặt lên trời cười như điên, rốt cục cũng đã làm thịt được Hùng Khiếu, giải quyết được mối lo canh cánh bên lòng bao nhiêu năm qua. Nhất thời hắn cất tiếng cười to phóng túng không dứt, thuận tay lấy đầu Hùng Khiếu ra cầm trong tay, giơ ra phía sau cho mọi người nhìn thấy.
Phía sau bọn Điền Thanh Phong nhìn nhau cũng không nhịn được bật cười to, cười như điên trong mưa to gió lớn.
Đối với những môn phái bị quan phương chèn ép như bọn họ mà nói, hành sự lần này thật sự vô cùng khoái chí. Hơn hai mươi người đánh thẳng vào trung tâm một phủ, giết chết phủ chủ, hiện tại nghĩ lại cảm thấy vô cùng sảng khoái. Đây là chuyện mà trước đây Lam Ngọc môn không hề nghĩ tới, chỉ vì không dám.