Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Miêu Nghị cười khan một tiếng, hắn cảm giác mình sử dụng sẽ thích hợp hơn, thế nhưng Yêu Nhược Tiên lại cố ý luyện chế ra vật phẩm dùng cho nữ nhân, dường như muốn đề phòng Miêu Nghị có ý nhắm vào.
Bất quá chuyện này cũng không có gì, lực chú ý của Miêu Nghị tập trung vào biến hóa ở mũi Nghịch Lân thương trong tay hai nàng, chỉ hỏi:
- Đây là thế nào vậy?
Thiên nhi cười giải thích:
- Phụ thân nói trước kia là tính toán chưa đến nơi đến chốn, lực sát thương của mũi thương mang theo gai ngược cố nhiên rất lớn, nhưng một khi gặp gỡ người thực lực cao hơn chúng ta, sẽ rất dễ dàng lợi dụng vũ khí mắc ở mũi thương vũ khí đoạt chúng ta. Cho nên lần này phụ thân mới luyện chế thành hình dáng như vậy, vào thời khắc mấu chốt có thể tránh được uy hiếp loại này.
- Tốt thật tốt thật…
Miêu Nghị chậc chậc khen ngợi, trong lòng lại có nhận thức mới đối với kỹ thuật luyện bảo cao siêu Yêu Nhược Tiên, sợ hãi than thở:
- Yêu tiền bối thật đúng là chịu bỏ tiền vốn, không ngờ rằng luyện chế cho hai nàng hai bộ pháp bảo nhị phẩm, ngay cả long câu cũng có…
Thiên nhi gượng gạo cười nói:
- Phụ thân nói sau khi Đại nhân đi Tinh Tú Hải, sợ chúng ta ở lại đây bị người khi dễ, có bộ pháp bảo này có thể bảo vệ tính mạng ở thời khắc mấu chốt.
- Thật đúng là suy tính chu đáo cho các nàng.
Miêu Nghị vừa gãi gãi đầu vừa tỏ vẻ hết sức hâm mộ. Thứ mà mình táng gia bại sản cũng chưa lấy được, hai nàng vừa nhận nghĩa phụ lập tức giải quyết xong hết. Sớm biết vậy hắn đã nhận Yêu Nhược Tiên làm nghĩa phụ, bất quá chắc chắn lão già kia sẽ không đáp ứng.
Hắc Thán nằm dưới mái hiên hiển nhiên cũng bị hai quái vật đồng loại hấp dẫn, ngồi dậy chạy tới, đi vòng quanh hai đồng loại thân khoác chiến giáp ngắm nghía.
Miêu Nghị xem thử vật cỡi hai nàng, lại xem thử chiến giáp trên người hai nàng, đột nhiên mặt liền biến sắc, trầm giọng nói:
- Lão gia lấy ở đâu nhiều tài liệu như vậy… Không tốt...
Thình lình hắn lắc mình ra khỏi viện, lao đi vào núi thật nhanh.
Vừa đến sơn động Yêu Nhược Tiên ẩn cư, Miêu Nghị lập tức có thể cảm nhận được một cỗ sóng nhiệt đập vào mặt.
Hôm nay sơn động đã bị Yêu Nhược Tiên đào sâu hơn nữa, sâu chênh chếch xuống phía dưới mấy trăm thước, thông thẳng tới một dòng sông ngầm dưới lòng đất. Bên bờ sông có một lò luyện bảo đang nổi lửa đỏ rực, Yêu Nhược Tiên đang nhìn chằm chằm một đống da thú, thỉnh thoảng lấy một tấm ném vào trong lò luyện bảo cháy thành tro bụi.
- Tiểu tử ngươi tới rồi sao, ta cũng đang muốn tìm ngươi…
Yêu Nhược Tiên nghiêng đầu liếc nhìn Miêu Nghị, sắc mặt thấy Miêu Nghị khác lạ lập tức vui vẻ hỏi:
- Vì sao sắc mặt ngươi đen kịt như vậy, chẳng lẽ là vừa ăn phải bãi phân chó?!
Miêu Nghị tới bên cạnh lão trầm giọng nói:
- Bộ pháp bảo nhị phẩm của Thiên nhi, Tuyết nhi ở đâu ra?
- Đầu óc ngươi có vấn đề gì không, đương nhiên là ta luyện chế cho chúng, chẳng lẽ còn trông cậy vào ngươi?
- Ta hỏi là tài liệu luyện chế pháp bảo cho các nàng ở đâu ra.
- Mắc mớ gì tới ngươi…
Yêu Nhược Tiên phì cười một tiếng, bỗng nhiên lại ngẩn ra, tựa hồ bừng tỉnh ngộ, ngừng làm việc chắp tay quan sát Miêu Nghị từ trên xuống dưới, hỏi:
- Ngươi muốn nói cái gì?
- Phải chăng pháp bảo nhị phẩm của hai nàng là dùng tài liệu ta đưa cho lão luyện chế?
- Dùng tài liệu ngươi luyện chế hai bộ pháp bảo cho nữ nhân của ngươi, dường như cũng không quá đáng…
- Không quá đáng, nếu các nàng đi theo ta, đã thành nữ nhân của ta, ta cũng sẽ không bạc đãi các nàng. Nhưng chuyện gì cũng phải phân ra nặng nhẹ chậm gấp, lão muốn sử dụng cũng phải nói trước với ta một tiếng mới phải!
Miêu Nghị cố nén cơn giận trong lòng, vì bộ pháp bảo bảo vệ tính mạng này, hắn đã táng gia bại sản rồi.
- Có gì mà nói, nên luyện chế pháp bảo thế nào, cần ngươi chỉ giáo ta sao?
Miêu Nghị tức giận nhắc nhở:
- Đó là đồ của ta, nên an bài thế nào nên để ta làm chủ!
- Được được được, do ngươi làm chủ…
Yêu Nhược Tiên vuốt mũi nhìn hắn gật đầu một cái, hất tay ném một đống đồ từ bên trong vòng tay trữ vật ra trên đất, cười lạnh nói:
- Vật của ngươi ngươi cứ lấy về, để ngươi làm chủ đi, đừng làm phiền ta nữa!
Trong nháy mắt Miêu Nghị á khẩu nghẹn lời, hắn kiểm tra qua đống đồ dưới đất một lượt, một trăm năm mươi úng tinh hắc đầy đủ, trong hộp ba mươi ba viên yêu đan nhị phẩm và một trăm năm mươi viên yêu đan nhất phẩm cũng không thiếu viên nào.
- Chuyện này…
Miêu đại sơn chủ lập tức trợn tròn mắt.
Yêu Nhược Tiên chiếm lý, lúc này há miệng mắng to:
- Lão phu tặng đồ cho con gái còn cần dùng vật của ngươi lấy lòng chúng hay sao? Ta khinh, chỉ bằng vào một trăm năm mươi úng tinh hắc của ngươi có thể luyện chế ra hai bộ pháp bảo được sao?
Miêu Nghị toát mồ hôi, hắn đã cân nhắc qua vấn đề này. Cho là trên tay Yêu Nhược Tiên cũng có chút tinh hắc, hẳn là cũng phải dùng phần lớn tài liệu của mình, hắn yếu ớt hỏi:
- Không phải lão nói yêu đan của lão đã bị tiểu Đường Lang tiêu hao hết sao?
Yêu Nhược Tiên thổi râu trợn mắt nói:
- Lão phu ra khỏi núi một chuyến, đích thân chạy tới thương hội bán đi một món pháp bảo tam phẩm đổi lấy tài liệu luyện chế pháp bảo cho con gái của ta. Mắc mớ gì tới ngươi, ngươi dựa vào cái gì chạy tới đây la lối lão phu?!
Lão khoát tay một cái:
- Cầm vật của ngươi cút!
Trong nháy mắt Miêu Nghị đổi khuôn mặt tươi cười, đi tới bên cạnh Yêu Nhược Tiên nắm cánh tay lão cười ha hả:
- Đừng nóng giận, đừng nóng giận, xin bớt giận, cũng là người một nhà, người một nhà xin đừng nói vậy…
- Cút!
Yêu Nhược Tiên hất tay Miêu Nghị ra:
- Ai là người một nhà với ngươi, lập tức cút cho ta!
- Nữ nhân của ta đã trở thành con gái lão, không phải là người một nhà là cái gì?
Miêu Nghị mặt dày mày dạn cười bồi nói.
Không có cách nào, thực lực người ta mạnh hơn mình, mình lại phải cầu cạnh người ta, lúc này tỏ ra có cốt khí là tự làm khó bản thân mình. Từ nhỏ làm đồ phu nhiều năm ở ngoài đường ngoài chợ, nếu ngay cả chút đạo lý trượng phu có thể co có thể duỗi mà cũng không biết, vậy Miêu Nghị đã chết đói từ sớm, chớ nói chi là còn phải nuôi hai đứa em nhỏ.
Lời này khiến cho Yêu Nhược Tiên tức muốn hộc máu, hai nữ nhi như hoa như ngọc của mình lại cùng nhau bồi tiếp tiểu tử này ngủ trên một giường, quả thật là khó lòng nhịn được. Thế nhưng đây là chuyện xảy ra trước khi Thiên nhi và Tuyết nhi nhận lão làm nghĩa phụ, có muốn cũng không thay đổi được, dù sao gạo cũng đã nấu thành cơm.
Yêu Nhược Tiên giận đến nổi trận lôi đình nói:
- Chúng là chúng, ngươi là ngươi, chớ có giở trò. Cút mau, không cút ta sẽ làm thịt ngươi.
- Cút cũng được, tiền bối ngài cũng biết, lần này đi Tinh Tú Hải cửu tử nhất sinh, ta phải có chút bảo vật phòng thân. Nếu ngài không muốn luyện chế bảo vật giúp ta, vậy hãy trả tám mươi lăm con tiểu Đường Lang cho ta đi…
Miêu Nghị thở dài nói.
Yêu Nhược Tiên nhe răng toét miệng nói:
- Khốn kiếp, đừng mơ, lão phu tốn nhiều yêu đan như vậy, ngày đêm bảo vệ nuôi bọn chúng lớn tới mức này. Ngươi có đóng góp gì, hiện tại muốn hái quả, không có cửa đâu!
- Được rồi! Coi như lão độc!
Miêu Nghị thở dài một tiếng xoay người rời đi, vừa đi vừa lắc đầu nói:
- Trở về ta sẽ nói với Thiên nhi và Tuyết nhi, nghĩa phụ các nàng rất mong cho ta chết, rất mong các nàng làm quả phụ. Có câu đau dài không bằng đau ngắn, ta cũng không muốn liên lụy các nàng, sẽ đi ngay bây giờ nói chuyện rõ ràng cùng các nàng, bảo các nàng tìm mối lương duyên khác. Chỉ sợ các nàng đau lòng khóc lóc, tiền bối ngài nhớ giúp ta khuyên nhủ các nàng, ôi…
Vừa nghĩ tới hai nữ nhi xinh đẹp mỗi lần mình gặp rất vui vẻ đột nhiên đau lòng khóc lóc, cơ mặt Yêu Nhược Tiên giật giật, gần như phát điên. Lão phát hiện ra mình thật sự là bị tiểu tử này nắm đúng điểm yếu, kích động suýt chút nữa hộc máu tươi, giận quát một tiếng:
- Đứng lại cho ta!
Miêu Nghị dừng bước xoay người, lộ vẻ ‘thâm tình’ nói:
- Tiền bối còn có điều gì căn dặn?
Yêu Nhược Tiên suýt chút nữa lệ rơi đầy mặt ngửa cổ rít lên:
- Hai tên nha đầu kém cỏi, kém cỏi!
Lão không nói thêm gì nữa, cho dù là khóc lóc kẻ khổ sở cũng là mình, Yêu Nhược Tiên mạnh mẽ quay đầu đi tới một trước đống da yêu thú.
- Nhớ! Luyện chế phù triện không phải là loại da nào cũng có thể dùng được, cần loại da có lỗ chân lông có thể hấp thu và phóng xuất năng lượng, da hải thú không thể dùng được.
Lão cầm một tấm da bạch tuộc lớn lên ném vào trong lò luyện bảo, hóa thành tro bụi.
- Da có vảy cũng không thể dùng được.
Lão lại ném một miếng da rắn vào lò lửa.
- Chỉ cần là da không có lỗ chân lông là không thể dùng được.
Yêu Nhược Tiên không ngừng lấy ra từng tấm da yêu thú ném vào lò đốt cháy.
Chỉ sau chốc lát công phu, một đống da lớn chỉ còn dư lại chưa tới một nửa, Yêu Nhược Tiên quay đầu lại nói:
- Ngươi muốn luyện chế nhiều phù triện như vậy, với số da hiện tại là không đủ, hãy đi thương hội mua thêm.
Miêu Nghị hỏi:
- Có thể dùng thứ khác thay thế hay không?
- Có thể dùng các loại tinh ngân, tinh hắc cùng tinh kim thay thế, nhưng quá trình luyện chế những thứ đó trở nên có tính thu phóng năng lượng giống như da là hết sức phức tạp. Cho dù là ta cũng phải mất ba tháng mới có thể luyện chế ra một tấm phù triện, ba tháng tiêu hao Diễm Chi tinh thạch đủ mua được một đống da lớn, không ai vì luyện chế phù triện cấp thấp mà làm chuyện ngu ngốc hao tốn như vậy.
Ặc... Miêu Nghị gật đầu nói:
- Vậy ta sẽ nghĩ biện pháp đi kiếm thêm…
Hắn hiện đang không có Diễm Chi tinh thạch, tiêu hao cũng là của Yêu Nhược Tiên, hắn không đau lòng. Mấu chốt là ba tháng mới có thể luyện chế một tấm phù triện, qua mấy năm có thể luyện chế được mấy tấm???
Thật may là hiện tại da yêu thú đối với hắn cũng không phải là thứ gì quá đắt tiền, da yêu thú nhất phẩm bất quá chừng trăm kim tinh, nhị phẩm cũng chỉ chừng một vạn kim tinh, trong tay hắn vẫn còn bảy tám trăm vạn kim tinh, mua số da này cũng không đáng kể gì.
Sau khi chia tay Yêu Nhược Tiên, Miêu Nghị trở về phủ sơn chủ của mình, gọi Thiên nhi, Tuyết nhi tới, lệnh hai người bọn họ cùng đi tới thương hội Nam Tuyên thành, tìm Văn Phương mua một ít da thú về.
Trước đây hắn đã từng nói sẽ chiếu cố Văn Phương làm ăn, lần này coi như là giữ lời hứa. Huống chi chỉ mua một ít đồ như vậy cũng không đáng để gọi La Bình từ đô thành chạy tới.
Những năm qua Thiên nhi, Tuyết nhi cũng đã trở thành tiểu phú bà, không nói hàng năm Miêu Nghị đều có tiền thưởng cho các nàng, còn có người hàng năm đưa lễ cho hai nàng. Tỷ như lần này Miêu Nghị vinh thăng lên sơn chủ, các lộ động chủ phía dưới cũng hiếu kính không ít.
Hai nàng vừa không có chỗ tiêu tiền, ở chỗ này không lo ăn mặc, hơn nữa là chỗ tiến cống tốt nhất trong cảnh nội, muốn tiêu tiền cũng không tìm được chỗ tiêu. Tinh tệ đối với các nàng chẳng khác nào đá cuội, kim tinh trong nhẫn trữ vật các nàng cũng đã có hơn trăm vạn.
Nghe Miêu Nghị muốn các nàng chạy đi xa mua đồ, hơn nữa lại tiêu tốn không bao nhiêu tiền, hai nàng có vẻ vui mừng. Rốt cục đã tìm được chỗ tiêu tiền, lập tức khoát tay từ chối không lấy tiền của Miêu Nghị, nói mình có tiền.
Đầu tiên là hai nàng muốn làm chút gì đó vì Miêu Nghị, tiếp theo là cảm thấy tiêu tiền của mình có cảm giác thành tựu, nếu không tiền này hàng năm thu vào mà không chi ra sẽ không có ý nghĩa gì. Nếu hiện tại Miêu Nghị đang nghèo xơ xác biết được suy nghĩ này của các nàng, không biết sẽ có cảm tưởng thế nào, thật là không làm bếp thì không biết giá gạo củi.
Miêu Nghị suy nghĩ một chút rốt cục cũng lấy hết số pháp bảo nhất phẩm vốn còn lại trên người không nhiều lắm ra, cộng thêm một ít đồ linh linh tạp nhạp, kể cả linh thảo lần trước Đồng Nhân Mỹ tặng cũng đưa hết cho hai nàng, bảo tìm Văn Phương bán đi.
Thật ra thì bây giờ hắn cũng không vội bán những thứ đồ này, bất quá đã có lòng để cho hai nàng ra tiếp xúc thế sự, cho nên dứt khoát bán đồ nhiều một chút, để cho hai nàng hiểu rõ tình huống mua bán thương hội hơn một chút, biết thêm một chút sẽ có lợi cho hai nàng sau này phán đoán tình huống.
Vì an toàn của hai nàng, Miêu Nghị lại an bài Điền Thanh Phong đích thân dẫn dắt ba tên Chấp Sự cùng đi hộ tống.
Hai nàng dẫn bốn người tung tăng cỡi long câu lao ra sơn môn hưng phấn đi, bình thời phạm vi hoạt động các nàng đúng là quá nhỏ.
Đêm đó, đến gần cuối năm khí trời chợt biến, trời giáng bão tuyết. Thiên nhi cùng Tuyết nhi thường ở bên trong phủ đệ đột nhiên không ở bên người, làm Miêu Nghị cảm thấy có vẻ không quen, không có lòng dạ nào tu luyện nữa, cho đòi Diêm Tu tới chơi với mình.
Hai người đối ẩm mấy chén, cùng đi đến đình viện một trước một sau đạp tuyết leo lên Quan Tinh đài ngắm tuyết rơi trong đêm, có thể nghe được thanh âm tuyết rơi dần dần chất đống.
- Tuyết rơi, gió tuyết dễ lạc đường, Thiên nhi, Tuyết nhi không sao chứ?
Miêu Nghị đột nhiên hỏi.
Diêm Tu ở bên cạnh cười ha hả nói:
- Đại nhân quá lo lắng rồi, Đại nhân phái nhiều cao thủ như vậy bảo vệ, có bọn Điền Thanh Phong đi cùng, trừ phi ở cảnh nội Nam Tuyên phủ có thật nhiều nhân mã vây công, nếu không tất không có việc gì. Huống chi hai người bọn họ cũng không phải là chưa hề trải qua đêm tuyết, thân là tu sĩ, còn không tới nỗi yếu tới mức gió thổi cũng bay.
Miêu Nghị gật đầu một cái, phát hiện mình thật có hơi lo lắng quá mức, ánh mắt nhìn về phía phương xa trở nên mê man. Nhớ tới tình cảnh năm xưa còn nhỏ dẫn theo lão Nhị cùng lão Tam giữa đêm tuyết cóng đến run lẩy bẩy vùi trong một cái chăn, khóe mắt có hơi ươn ướt.
Lão Tam trở thành Nguyệt Dao tiên tử đang ở Thiên Ngoại Thiên, người mang lão Nhị đi chắc cũng là một kẻ tu vi cao thâm khó lường. Lão Nhị lão Tam cũng là người có phúc, hẳn hoàn cảnh sống của chúng hiện tại tốt hơn mình nhiều, cũng không cần vị Đại ca là mình quan tâm. Mình cũng không cần đi tìm chúng, tìm được không giúp được chuyện gì không nói, mình là vị Đại ca vô dụng ngược lại có thể sẽ thành gánh nặng của chúng…