Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Một tràng tiếng vó long câu dồn dập phá vỡ đêm tuyết yên lặng, kéo Miêu Nghị đang suy nghĩ vẩn vơ trên Quan Tinh đài trở về thực tại:
- Là các nàng trở về sao?
- Không giống, nghe động tĩnh chỉ có một kỵ sĩ.
Diêm Tu lắc đầu nói.
Một kỵ sĩ? Miêu Nghị căng thẳng trong lòng, thình lình quay đầu lại:
- Đi xem thử tình huống thế nào!
Diêm Tu nhanh chóng lĩnh mệnh rời đi.
Tiếng vó long câu bên ngoài ngừng lại ở phương hướng sơn môn, mơ hồ vang lên tiếng khóc buồn bã thê lương. Miêu Nghị đứng trên Quan Tinh đài thi pháp nhãn quan sát, chỉ thấy có một kỵ sĩ đang chạy ra sau núi.
Không bao lâu, Diêm Tu theo cùng đám đệ tử Lam Ngọc môn tới, mọi người đứng dưới Quan Tinh đài giữa bông tuyết tung bay ngước nhìn lên Miêu Nghị đang đứng ở trên.
Bên dưới là một nữ nhân y phục xốc xếch không chịu nổi bi thương nghẹn ngào chắp tay nói:
- Đệ tử Lam Ngọc môn Tô Ngọc Hoàn bái kiến Đại nhân.
Miêu Nghị nhìn kỹ lại, khẽ cau mày, mặc dù đối phương chật vật không chịu nổi, nhưng loáng thoáng từ dung mạo hắn vẫn nhận ra chính là một trong hai tên thị nữ ở Lam Ngọc môn trước đây từng có ý đồ ‘phục vụ’ hắn ngủ.
Miêu Nghị đi xuống Quan Tinh đài quét qua sắc mặt của đệ tử Lam Ngọc môn tại trường, phát hiện vẻ mặt ai nấy đau buồn, không khỏi hỏi:
- Đã xảy ra chuyện gì?
Tô Ngọc Hoàn khóc hu hu nghẹn ngào nói:
- Bẩm Đại nhân, vào đêm ba hôm trước Ngự Thú môn đột nhiên ồ ạt đánh lén Lam Ngọc môn. Đối phương cao thủ như rừng, người đông thế mạnh, Lam Ngọc môn không cách nào chống đỡ, thái thượng trưởng lão và chưởng môn chết trận, toàn bộ Lam Ngọc môn bị huyết tẩy.
Đệ tử Lam Ngọc môn tại trường mím chặt môi, có vài người nước mắt rưng rưng.
Miêu Nghị cũng hít sâu một hơi khí lạnh, giật mình nói:
- Vì sao Ngự Thú môn tấn công Lam Ngọc môn?
Tô Ngọc Hoàn nức nở nói:
- Sau đó ta nghe lén đệ tử Ngự Thú môn nói chuyện, nói là đệ tử Lam Ngọc môn ta ở Trấn Hải sơn chèn ép đệ tử Ngự Thú môn, còn giết cháu trai Ngô Lục của Ngô trưởng lão Ngự Thú môn lúc trước ra sức ở Trường Thanh động. Kẻ dẫn người tấn công Lam Ngọc môn chính là vị Ngô trưởng lão kia, thái thượng trưởng lão và chưởng môn chính là chết trong tay vị Ngô trưởng lão ấy.
Trường Thanh động Ngô Lục? Miêu Nghị hơi kinh hãi, sực nhớ ra, tựa hồ là đệ tử Ngự Thú môn bị La Song Phi giết lúc Công Tôn Vũ trấn giữ Trường Thanh động.
Sở dĩ hắn có ấn tượng với người nọ, là vì lúc ấy vị Ngô Lục kia thả ra Phệ Tâm Bức cực kỳ lợi hại. Thế nhưng đụng phải La Song Phi tà quái hơn, cuối cùng chết trên tay của La Song Phi.
Sau chuyện ấy Miêu Nghị nghe Nguyên Phương nói, người ở Ngự Thú môn có thể nuôi Phệ Tâm Bức e rằng có chỗ dựa nhất định. Bây giờ nghĩ lại quả nhiên, không ngờ rằng tên Ngô Lục kia lại là cháu của trưởng lão Ngự Thú môn, bất quá không hiểu vì sao có chỗ dựa như vậy lại phải tới Trường Thanh động làm một tên vô danh tiểu tốt.
Tạm thời không đề cập tới chuyện này, vị Ngô trưởng lão kia đích thân dẫn dắt người tấn công. Chỉ sợ là có thành phần mượn công báo thù riêng ở trong đó, nói như thế chẳng phải là Lam Ngọc môn bị mình làm hại?!
Bất quá Miêu Nghị ít nhiều gì cũng có nghi ngờ, cau mày hỏi:
- Ngay cả thái thượng trưởng lão và chưởng môn các ngươi cũng không thể may mắn thoát khỏi, bằng tu vi của ngươi làm sao có thể thoát được?
- Là sư huynh đã cứu ta...
Nước mắt Tô Ngọc Hoàn rơi như mưa, cũng không sợ mất mặt, kể lại tình hình lúc ấy.
Thì ra nữ nhân này và một vị sư huynh có tình cảm với nhau, ban đêm ước hẹn với nhau nói chuyện yêu đương dưới một gốc đại thụ. Trùng hợp là dưới gốc cây này có một cái hốc rỗng, lúc Ngự Thú môn phát khởi công kích hung mãnh, vị sư huynh kia bảo Tô Ngọc Hoàn trốn vào hốc cây. Bởi vì hốc này chỉ có thể chứa được một người, nên vị sư huynh đa tình kia đã nhường cơ hội giữ mạng lại cho nàng.
Lúc ấy Phệ Tâm Bức bao trùm trời đất dưới ánh trăng càn quét toàn bộ Lam Ngọc môn, có thể nói là gặp người liền giết, gà chó không tha. Vị sư huynh đa tình kia cũng không thể may mắn thoát khỏi, trước khi chết còn dùng thân thể chặn lại hốc cây không để cho người phát hiện vì cứu sư muội.
Sau một trường huyết tẩy, đệ tử Ngự Thú môn sưu tầm khắp nơi xem có người sống hay không, Tô Ngọc Hoàn nấp trong hốc cây nghe được tiếng bọn chúng trò chuyện.
Đợi đến khi đệ tử Ngự Thú môn thối lui, Tô Ngọc Hoàn từ trong hốc cây bò ra ngoài phát hiện toàn bộ Lam Ngọc môn đã biến thành một đống đổ nát hoang tàn, khắp nơi toàn là thi thể của đệ tử Lam Ngọc môn.
Tô Ngọc Hoàn một thân một mình vừa sợ vừa hãi, không biết nên đi đâu, cuối cùng nhớ tới Lam Ngọc môn ở Trấn Hải sơn tương đối được thế, tức thì không ngừng chạy đến...
- Ôi… Lam Ngọc môn...
Miêu Nghị thở dài một tiếng, quan sát Tô Ngọc Hoàn một hồi, suy đoán đối phương cũng không cần thiết phải đặt điều nói dối.
Bất quá hắn phát hiện nữ nhân này thật đúng là mạng lớn, như vậy cũng có thể tránh được một kiếp, hắn loáng thoáng có thể nhớ được thân thể tuyệt đẹp của thiếu nữ này khi cởi hết y phục trước mặt mình. Sắc đẹp nàng rất khá, bất quá vì sao đã có tình lang vẫn làm như vậy, không khỏi có lỗi với vị sư huynh đa tình đã chết vì nàng.
Đang lúc này, bên ngoài lại truyền tới tiếng vó long câu ầm ầm, Diêm Tu nhanh chóng lên cao tra xét phi thân xuống, nói với Miêu Nghị:
- Đại nhân, Đại cô cô và tiểu cô cô trở về.
Chỉ chốc lát sau, tiếng vó long câu dừng ở bên ngoài, Thiên nhi, Tuyết nhi dầm mình trong gió tuyết vẫn tỏ ra sung sức dẫn mấy người bước nhanh đi vào.
Đột nhiên thấy trong sân có nhiều đệ tử Lam Ngọc môn vẻ mặt bi thống như vậy, hai nàng ngạc nhiên, thu liễm hưng phấn, từ từ đứng ở bên cạnh Miêu Nghị, không biết chuyện gì xảy ra.
Điền Thanh Phong cũng cau mày;
- Các ngươi làm gì vậy?
- Sư huynh, Lam Ngọc môn xong rồi!
Có người bi thương kêu to một tiếng.
- Sư bá!
Tô Ngọc Hoàn xoay người kêu lên, lập tức quỳ sụp xuống bên cạnh Điền Thanh Phong ôm đùi lão, khóc lóc kể lể hạo kiếp của Lam Ngọc môn một lần nữa.
Điền Thanh Phong nghe vậy như bị sét đánh, ngây người tại chỗ.
Thiên nhi, Tuyết nhi ngơ ngác nhìn nhau, không nghĩ tới xảy ra chuyện thê thảm như vậy, các nàng cũng đã thấy qua Đông Lai động gặp huyết tẩy là cảnh tượng gì, nhất thời lộ vẻ đồng tình thông cảm.
- Sư bá, người nên báo thù cho Lam Ngọc môn!
Tô Ngọc Hoàn lắc lắc đùi Điền Thanh Phong.
Chuyện báo thù thật sự là hết sức hoang đường, ánh mắt Điền Thanh Phong ngơ ngác quét qua đồng môn, lấy cái gì báo thù, chỉ bằng vào bọn họ ư, lấy cái gì đấu với Ngự Thú môn? Lúc Lam Ngọc môn còn tồn tại đã không phải là đối thủ của Ngự Thú môn, bây giờ đã diệt vong lại càng không thể nào báo thù.
Đừng nói bọn họ, ngay cả Miêu Nghị cũng chỉ có thể thông cảm mà không làm gì được. Đối phó môn phái khổng lồ như Ngự Thú môn, đừng nói là Trấn Hải sơn không giải quyết được, ngay cả Trấn Ất điện cũng không được, trừ phi Nguyệt hành cung ra tay xuất thủ.
Huống chi Nguyệt hành cung cũng sẽ không nhúng tay vào chuyện như vậy, người ta không có chọc tới quan phương, chẳng qua là tranh đấu giữa các môn phái tu hành, Nguyệt hành cung không thèm để ý tới bọn họ sống hay chết.
- Đại nhân, ta muốn dẫn mấy người trở về Lam Ngọc môn xem thử.
Điền Thanh Phong lộ vẻ buồn bã ôm quyền nói.
Về tình về lý Miêu Nghị cũng sẽ không từ chối, gật đầu nói:
- Đi đi!
Ánh mắt hắn rơi vào Tô Ngọc Hoàn, lại bổ túc một câu:
- Nàng cứ ở lại Trấn Hải sơn đi, lúc ta đem việc này tấu báo phủ chủ, thuận tiện sẽ giúp nàng giải quyết thân phận quan phương.
Lam Ngọc môn gặp phải hạo kiếp như vậy, hiện tại hắn cũng chỉ có thể giúp những chuyện này, giúp Lam Ngọc môn tìm Ngự Thú môn báo thù là không thực tế.
Huống chi cho dù hắn bây giờ không mở miệng, chỉ sợ bọn Điền Thanh Phong quay trở về cũng sẽ cầu xin hắn chứa chấp Tô Ngọc Hoàn, đến lúc đó cũng không tiện từ chối, không bằng chủ động bán nhân tình.
Lời này vừa nói ra, Tô Ngọc Hoàn lập tức quay đầu lạy sụp, nghẹn ngào nói:
- Tạ Đại nhân chứa chấp.
Lam Ngọc môn bất hạnh, nàng lại là đại may mắn trong bất hạnh, nếu không bằng tu vi nàng Bạch Liên nhất phẩm không dễ dàng gia nhập quan phương như vậy. Cơ hội ban đầu cởi hết y phục cũng không thể đổi lấy, hôm nay ngược lại được như ý rồi.
- Tạ Đại nhân!
Điền Thanh Phong ôm quyền, quay đầu nói với đồng môn:
- Trước hết đưa nàng đi nghỉ ngơi đi.
Sau khi đám đệ tử Lam Ngọc môn rời đi không lâu, Miêu Nghị dẫn bọn Thiên nhi trở vào trong nhà, nhanh chóng viết tấu báo phát tới Nam Tuyên phủ, báo cho Dương Khánh biết.
Rất nhanh, bên ngoài lại có một trận tiếng vó long câu ầm ầm rời khỏi Trấn Hải sơn, đoán chừng là bọn Điền Thanh Phong rời đi.
Miêu Nghị đứng ở cửa than:
- Lam Ngọc môn vất vả ở Nam Tuyên phủ lâu như vậy, nhớ năm xưa hay đấu với Dương Khánh không ngừng, suýt chút nữa đã khống chế toàn bộ Nam Tuyên phủ. Rốt cục đi sai một nước nên thua cả bàn, hành động sai lầm của Hồng Trường Hải khiến cho Dương Khánh hoàn toàn thoát khỏi trói buộc, có thể nói hại người hại mình, hại toàn bộ Lam Ngọc môn. Nếu không phải như vậy, làm sao có chuyện ba đại môn phái gia nhập hai phủ… Lần này Lam Ngọc môn coi như là hoàn toàn xong rồi, nói đến chuyện này ta cũng ít nhiều có chút trách nhiệm.
Hắn có thể nói ra lời này là bởi vì hắn còn không biết vì sao Lam Ngọc môn tiêu tùng, trên thực tế chuyện này cũng chỉ có Dương Khánh cùng Thanh Mai, Thanh Cúc biết. Chẳng qua là Dương Khánh thi thố thủ đoạn mượn cơ hội phát lực, một phong thơ đã lập tức làm cho Lam Ngọc môn tan thành tro bụi. Trước kia Lam Ngọc môn đấu với Dương Khánh, hiện tại vẫn thua dưới tay Dương Khánh.
Thật ra thì Dương Khánh dẫn ba đại môn phái gia nhập hai phủ, vốn chính là chuẩn bị nhằm vào Lam Ngọc môn. Nếu sau đó Lam Ngọc môn an phận thủ thường thì thôi, lại còn có chỗ có thể lợi dụng, thế nhưng Lam Ngọc môn còn chưa từ bỏ ý định, còn muốn Đông Sơn tái khởi từ chỗ Miêu Nghị.
Không thể nuôi ong tay áo được! Lam Ngọc môn chỉ là một môn phái bên ngoài quan phương lại nhiều lần muốn nhúng tay vào chuyện Dương Khánh, làm sao Dương Khánh có thể tha cho bọn họ. Cho dù là không có chuyện Miêu Nghị để cho La Song Phi giết Ngô Lục, Lam Ngọc môn hết lòng ủng hộ Miêu Nghị đã phạm vào kiêng kỵ của Dương Khánh, tự nhiên y phải ra tay nặng để chấm dứt hậu hoạn.
Lần này xong rồi, Lam Ngọc môn coi như là chơi với lửa tự đốt mình.
Cảm thán một phen, Miêu Nghị quay đầu lại hỏi:
- Bọn Điền Thanh Phong vội vã đi Lam Ngọc môn như vậy, Diêm Tu, theo lão bọn họ có quyết chí báo thù cho Lam Ngọc môn hay không? Nếu quả thật là như vậy, sợ là sau này Trấn Hải sơn ta không được yên bình rồi, sợ là phải sớm chuẩn bị.
Báo thù? Diêm Tu lắc đầu nói:
- Lam Ngọc môn không còn đối với bọn họ cũng chưa chắc là chuyện xấu, ít nhất Nguyện Lực Châu hàng năm tới tay không cần trích ra một phần cho sư môn. Huống chi bằng vào bọn họ làm sao có thể tìm Ngự Thú môn báo được thù, bọn họ sẽ không ngu đến tự tìm đường chết, trừ phi trong bọn họ có người có thể leo lên đến chức cung chủ thì còn được. Lam Ngọc môn tiêu đời bọn họ càng không thể nào leo lên vị trí cung chủ, bởi vì công pháp tu hành bọn họ đã đứt mạch.
- Bọn họ vội vã chạy về Lam Ngọc môn xem sợ rằng không phải vội vã báo thù vì Lam Ngọc môn, mà là muốn tìm thử xem còn có thể tìm được trong di tích Lam Ngọc môn công pháp tu hành Lam Ngọc môn đầy đủ hay không, đây mới là chuyện bọn họ nóng nảy nhất.
Miêu Nghị kinh ngạc nói:
- Vì sao lão lại có phán đoán này?
Diêm Tu cười khổ nói:
- Đại nhân quên thuộc hạ cũng từng gặp gỡ tình hình tương tự sao, thuộc hạ có thể hiểu được tâm trạng bọn họ.
Miêu Nghị à một tiếng, chợt hiểu ra, nhìn bão tuyết bay tán loạn ngoài cửa dưới ánh đèn chiếu rọi, nheo mắt nói:
- Lam Ngọc môn xong đời đối với ta chưa chắc là chuyện tốt, bên ngoài thiếu một đại trợ lực. Thật may là đã trừ đi Hùng Khiếu trước, chẳng qua là sau này muốn tìm được môn phái giống như Lam Ngọc môn giúp đỡ sẽ rất khó khăn.
Diêm Tu im lặng, lão chính mắt thấy quá trình Miêu Nghị quật khởi, phải nhờ Lam Ngọc môn ủng hộ, phủ chủ Dương Khánh cũng là được Lam Ngọc môn ủng hộ mới có được hôm nay, nói cho cùng Lam Ngọc môn có kết cục hôm nay là vì cuốn vào quan phương quá sâu.
Ngoại trừ thông cảm với Lam Ngọc môn, sống chết của Lam Ngọc môn không có ảnh hưởng quá lớn đối với tâm trạng Miêu Nghị, chẳng qua là lợi dụng lẫn nhau. Bây giờ hắn quan tâm nhất là chuyện mấy năm sau đi Tinh Tú Hải, xoay người vào trong nhà hỏi hai nàng:
- Hai nàng mua bán thế nào rồi?
Hai nàng lấy ra thành quả giao dịch, tất cả đồ mang đi bán thu được chừng trăm vạn kim tinh, giá trị cao nhất là số linh thảo trước đây Đồng Nhân Mỹ tặng Miêu Nghị.
Miêu Nghị không khỏi cùng Diêm Tu ngơ ngác nhìn nhau, chỉ sợ đây là phần nhân tình cuối cùng Lam Ngọc môn tặng cho Miêu Nghị hắn.
Về phần số da yêu thú Miêu Nghị cần, hai nàng không thể mua về, bởi vì phân hội Nam Tuyên thành không có hàng.
Tu sĩ Nam Tuyên phủ vốn cũng không nhiều, người tiêu hao yêu đan luyện chế phù triện sử dụng một lần lại càng ít, mấy trăm năm cũng không có ai mua một lần, cho nên bình thường phân hội Nam Tuyên cũng không chuẩn bị loại hàng này.
Bất quá Văn Phương đã đi điều động, nói là sau khi trở về sẽ đích thân đưa tới.
Nếu là phân hội Nam Tuyên không có hàng, vậy cũng không trách hai nàng làm việc bất lợi, huống chi chuyện này cũng không nóng nảy nhất thời.
Quay đầu lại, Miêu Nghị sợ đệ tử Lam Ngọc môn lòng người dao động, lại lệnh cho Diêm Tu đi chung quanh dò xét Trấn Hải sơn một lần.
Sau khi Diêm Tu lĩnh mệnh rời đi, Thiên nhi cùng Tuyết nhi lại lấy ra một đống đồ chơi cho Miêu Nghị xem, có ăn, có chơi, lần này hai người đi Nam Tuyên thành có thể nói đã mạnh tay xài phí một phen, mua được không ít đồ.