Phi Thiên

Chương 362. Tích Lịch Kiếm Lô

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Miêu Nghị vẫn nhàn nhạt nói:

- Lúc hai vị lên thuyền có thể không chú ý, địa phương mọi người lên thuyền chính là địa bàn của ta. Miêu mỗ chính là sơn chủ Trấn Hải sơn, an bài hết thảy mọi việc chính là do Trấn Hải sơn ta thao túng, quyền lợi ở trên tay ta, an bài cho mình chức quản sự nho nhỏ đã đáng là gì. Nếu lúc ấy ta mất hứng, có thể cho một mồi lửa đốt sạch mười chiếc thuyền.

Hai người nhìn nhau lần nữa không biết nói gì, phát hiện bị Miêu Nghị lừa gạt quá ác.

Nhân mã đối diện thấy bên này nói chuyện với nhau, không ít người nhất thời vui mừng trước tai họa của kẻ khác, chuẩn bị nhìn phe Miêu Nghị nội loạn, làm sao hai tu sĩ Thanh Liên cửu phẩm có thể tiếp tục cùng phe với một tu sĩ cảnh giới Bạch Liên.

- Hai vị, ta đã thẳng thắn cho biết, bây giờ các ngươi hối hận vẫn còn kịp, nếu bây giờ các ngươi đầu dựa vào phe đối diện, ta cũng không oán các ngươi. Bất quá có một điểm e rằng các ngươi phải phối hợp với ta.

Miêu Nghị tỏ ra không sợ hãi nói.

Tư Không Vô Úy hỏi:

- Muốn chúng ta phối hợp ngươi cái gì?

Miêu Nghị xem thường nói:

- Hai ngươi đã đầu hàng, một mình ta cũng không cần đánh, dĩ nhiên là chạy trốn, mà các ngươi nhất định phải phối hợp để ta chạy trốn.

Hai người đồng thanh hỏi:

- Tại sao?

Miêu Nghị cười nhạt nói:

- Bọn họ cho là ba món pháp bảo đều ở trên người của ta, nếu ta chết ở chỗ này, một khi bọn họ lục soát trên người ta không có, quay lại nhất định sẽ nghi ngờ trên người của hai người các ngươi, thử hỏi các ngươi còn giữ được hai món bảo vật kia sao? Chỉ cần để ta chạy trốn, sau đó các ngươi có thể đổ hết lên người ta, nói ta giữ bảo vật, mọi người đều có lợi, tại sao không làm?!

Hai người ngơ ngác nhìn nhau lần nữa.

Triệu Phi quan sát Miêu Nghị trên dưới một lượt, đột nhiên giơ ngón tay lên, nói lời khen ngợi phát ra từ tận đáy lòng:

- Miêu Nghị ôi Miêu Nghị, bây giờ coi như ta tâm phục khẩu phục ngươi rồi, bị ngươi lừa gạt thảm như vậy thật đúng là không oan uổng một chút nào. Nếu nói tu sĩ Bạch Liên thất phẩm là ngươi có thể sống sót rời đi Tinh Tú Hải, bây giờ ta thật sự không nghi ngờ chút nào!

Tư Không Vô Úy trừng mắt:

- Coi như ngươi độc, sớm muộn đại gia sẽ bị ngươi chơi chết!

Hiện tại coi như hai người Triệu Phi có hơi hiểu được tại sao Miêu Nghị lại sảng khoái tặng hai món bảo vật cho bọn họ.

- Non xanh còn đó, nước biếc còn đây, xin hai vị bảo trọng. Nếu ngày sau còn có cơ hội, ba người chúng ta sẽ ôn chuyện cũ, Miêu mỗ đi trước một bước!

Miêu Nghị không hề tỏ ra khẩn trương, cáo từ một tiếng, chuẩn bị quay đầu bỏ chạy, cuộc chiến này một mình hắn thật không có biện pháp đánh, tẩu vi thượng sách.

Ai ngờ Tư Không Vô Úy và Triệu Phi nhìn nhau trao đổi ánh mắt lên tiếng ngăn trở:

- Chuyện vẫn chưa xong, đi gì mà đi!

Chuyện này ra ngoài dự liệu của Miêu Nghị, không khỏi sửng sốt nói:

- Chẳng lẽ hai người các ngươi muốn bắt ta lập công hay sao, các ngươi không biết tính tình của bọn người đối diện ư? Đó chính là loại người thấy pháp bảo là bất chấp tính mạng, hơn nữa Miêu mỗ cũng không phải là kém cỏi bất tài. Các ngươi có tin không, nếu ta muốn chạy, các ngươi chưa chắc có thể bắt được! Lui một bước nói, cứ cho là hai người các ngươi có thể bắt được ta, bắt ta giao nộp coi như lập công, bọn họ cũng không thể nào để cho các ngươi giữ lại hai món bảo vật kia. Chẳng lẽ hai người các ngươi muốn nhả ra bảo vật đã vào tay, các ngươi không có bệnh gì chứ?

Hắn không phải nói mạnh miệng, tình huống trước mắt này, nếu như hắn muốn chạy trốn, thật sự là hai người Triệu Phi chưa chắc có thể bắt hắn lại.

Nguyên nhân rất đơn giản, hai con tiểu Đường Lang đã lặng lẽ nấp bên sườn vật cỡi, sau chân hai người chờ đợi sẵn sàng. Chúng đang giơ đôi càng sắc bén lên, chuẩn bị đâm vào bắp chân hai người bất cứ lúc nào.

Nếu hai người để hắn rời đi, Miêu Nghị sẽ không động thủ. Giữ lại hai người này ở trận doanh đối phương, lúc Hồng Cân minh tiếp tục đuổi giết hắn, có khả năng rất lớn hai người bọn họ bị hắn lợi dụng vì muốn giữ được bảo vật trong tay sẽ tiếp tục giúp hắn bỏ chạy. Cho nên hắn mới tặng hai món bảo vật cho bọn họ mà không hề tiếc nuối, lúc nên bỏ thì phải bỏ.

Nếu hai người không thả hắn đi, thậm chí là động thủ với hắn, vậy Miêu Nghị hắn cũng sẽ không khách sáo, không ngại lợi dụng tiểu Đường Lang giết chết hai người tại chỗ, nhanh chóng đoạt lại bảo vật mình đã tặng xong lập tức bỏ chạy.

Tóm lại là địch hay bạn, sống hay chết, tất cả chỉ trong một niệm của bọn Triệu Phi.

Triệu Phi và Tư Không Vô Úy còn chưa biết Miêu Nghị giữ lại hậu thủ, thấy đến nước này rồi, tên này còn có thể trấn định như thế, hơn nữa còn không tỏ ra khẩn trương chút nào. Trong lòng cả hai thầm khen ngợi, giỏi cho một tên lâm nguy bất loạn.

Tư Không Vô Úy cười hắc hắc nói:

- Nếu để cho ngươi đi như vậy, chúng ta mới thật là có bệnh.

Cặp mắt Miêu Nghị chợt híp một cái, chuẩn bị động thủ, không ngờ rằng Triệu Phi lên tiếng than thở:

- Ngươi có câu nói không sai, một trăm hạng đầu Tinh Tú Hải Kham Loạn hội đủ cho mấy người chúng ta, tự nhiên phải liên thủ tranh thủ một hạng. Tư Không, ngươi cảm thấy một trăm hạng có thể đủ cho tất cả mọi người đối diện được chăng?

Tư Không Vô Úy tiếp tục cười hắc hắc nói:

- Dĩ nhiên không được, đối diện có hơn ngàn người.

Triệu Phi lại hỏi:

- Tư Không, tu vi chúng ta cũng coi là đứng đầu trong số những tu sĩ tham gia Tinh Tú Hải Kham Loạn hội. Ngươi cho là sau khi chúng ta đầu hàng bọn họ, dù chúng ta có năng lực tiến vào trăm người đứng đầu, ba đại phái sẽ bằng lòng sao?

Tư Không Vô Úy lắc đầu nói:

- Sẽ không, chắc chắn ba đại phái sẽ đoàn kết giết chết chúng ta trước, tận lực tranh thủ để cho đồng môn của mình tiến vào.

Nghe được hai người một xướng một họa, trên mặt Miêu Nghị dần dần hiện lên nụ cười:

- Nhưng tu vi ta mới Bạch Liên thất phẩm, liên thủ với ta có khả năng thành công nhỏ hơn…

Triệu Phi:

- Bạch Liên thất phẩm như ngươi giết Thanh Liên cửu phẩm còn giết ít sao? Bạch Liên thất phẩm có thể giết Thanh Liên cửu phẩm, có thể coi là Bạch Liên thất phẩm sao?

Tư Không Vô Úy gật đầu nói:

- Ngay cả điện chủ cũng dám đắc tội, Bạch Liên thất phẩm này rất biến thái.

Triệu Phi:

- Đối phương đuổi sát không buông, hiển nhiên là gấp gáp báo thù cho đệ tử ba đại phái đã chết. Có lẽ bọn họ sẽ bỏ qua cho những người khác giết đệ tử ba đại phái trước kia, nhưng chúng ta là những người cầm đầu, sợ là không thoát. Cho dù là có thể bỏ qua cho chúng ta, chắc là sẽ bị ép bán mạng cho bọn họ!

Tư Không Vô Úy:

- Không bằng bán mạng cho mình!

Triệu Phi:

- Đúng vậy! Trước kia chúng ta không có vốn để liều mạng, hôm nay tất cả chúng ta tay cầm trọng bảo, vì sao phải sợ bọn họ?! Bọn họ chậm chạp không dám động thủ, ngược lại ở chỗ này khích bác ly gián, hiển nhiên cũng là có điểm kiêng kỵ chúng ta. Tư Không, trước đây chúng ta không trốn, lựa chọn ở lại đối mặt bọn họ là vì sao?

- Con bà nó!

Tư Không Vô Úy cười quái dị một tiếng, đột nhiên lấy ra trong tay một thanh chùy đen kịt, trong nháy mắt dâng lên bảo quang màu xanh, chợt trở nên lớn vô cùng. Hai cánh tay y vung mạnh, đập chùy về hướng đối diện cách xa ngàn thước, nói động thủ liền động thủ.

Tiếng sấm gió ùng oàng nổi lên, đám người đối diện đang chờ xem bọn Miêu Nghị nội loạn giật mình kinh hãi, không ngờ rằng đối phương không hề xảy ra nội loạn, mà còn giáng một đòn lôi đình về phía mình.

Bọn Đổng Toàn giật mình nhất, Trấn Sơn Chùy đang trên tay của Tư Không Vô Úy, nếu như trước đó cho rằng không thấy bảo vật ở trên tay Miêu Nghị được phát huy ra uy lực, như vậy hiển nhiên ở trên tay của Tư Không Vô Úy không tồn tại vấn đề này.

Cổ Tam Chính vung tay lên, một chiếc hộp đeo chếch sau lưng có màu đen, trên khắc kinh văn rậm rạp chằng chịt mở ra, có hơi giống như hộp đàn. Bên trong cắm vô số thanh kiếm óng ánh hào quang màu bạc, đây chính là bảo vật Tích Lịch Kiếm Lô mà lúc trước Triệu Linh Đồ đã từng nhắc tới.

Cổ Tam Chính phất tay chỉ một cái, Tích Lịch Kiếm Lô sau lưng dâng lên bảo quang màu xanh.

Keng keng keng…

Một tràng tiếng leng keng vang lên không ngớt, từng thanh phi kiếm bay ra liên tiếp như sét đánh, khí thế kinh người, một trăm lẻ một thanh phi kiếm màu bạc gần như trong suốt bay ra, nối đuôi bắn về phía cự chùy ầm ầm đập tới.

- Pháp bảo nhị phẩm này dùng tinh ngân chế tạo?

Miêu Nghị giật mình.

Triệu Phi cao giọng nói:

- Đây không phải là tinh ngân thường, mà là tinh ngân có độ tinh thuần cực cao không lẫn bất kỳ tạp chất gì, mới có thể xuất hiện ánh sáng bóng như hổ phách, cực kỳ khó luyện chế, luyện chế ra bảo vật như vậy không kém hơn tinh hắc chút nào. Tính câu thông pháp lực càng hơn cả tinh hắc thông thường, là thứ tốt để luyện chế bảo vật.

Trong nháy mắt Miêu Nghị liên tưởng đến tiểu Đường Lang, Yêu Nhược Tiên đã nói thứ tiểu Đường Lang thải ra chính là tinh ngân có độ tinh thuần cực cao không lẫn tạp chất.

Ầm ầm ầm...

Những tiếng nổ ầm ầm vang lên liên tiếp, Tích Lịch phi kiếm của Cổ Tam Chính đã đấu với Trấn Sơn Chùy của Tư Không Vô Úy.

Thấy tình thế không ổn, Triệu Phi lật tay lấy Linh Ảo Xích ra ném lên không trung, Linh Ảo Xích trong nháy mắt một hóa mười, mười hóa trăm, trăm hóa ngàn, ngàn hóa vạn, đảo mắt chỉ thấy bóng thước bay đầy trời, người xem da đầu tê dại.

Phe Miêu Nghị không biết chút nào về Tích Lịch phi kiếm của Cổ Tam Chính, nhưng Cổ Tam Chính lại hiểu cặn kẽ về Trấn Sơn Chùy. Biết Trấn Sơn Chùy uy lực cực lớn, cho dù là Tích Lịch phi kiếm của y cũng không dám chọi thẳng.

Tích Lịch phi kiếm ra khỏi vỏ bắn về phía Trấn Sơn Chùy không dám cứng rắn công chính diện, mà là đột nhiên bắn vào mặt bên Trấn Sơn Chùy.

Thế nhưng uy lực Trấn Sơn Chùy công kích thật sự là cực lớn, Tích Lịch phi kiếm ầm ầm mãnh công lại không làm gì được Trấn Sơn Chùy đập tới tốc độ cao như vậy. Hơn ngàn nhân mã Hồng Cân minh thấy cảnh tượng này sắc mặt đại biến, chẳng lẽ lần này sẽ bị Trấn Sơn Chùy đập vào giữa đám đông?!

Tư Không Vô Úy thao túng Trấn Sơn Chùy cười quái dị, rất là đắc ý.

Sắc mặt Cổ Tam Chính tỏ ra ngưng trọng, hai tay cũng bắt quyết vội vàng điểm lên không.

Tích Lịch phi kiếm nối đuôi bắn ra ùng ùng liên tiếp mãnh công mặt bên Trấn Sơn Chùy, một trăm lẻ một thanh Tích Lịch phi kiếm chợt bay lượn liên hoàn trên không trung như một vòng sáng màu bạc, lấy tốc độ mau khó có thể tin va chạm liên tiếp với Trấn Sơn Chùy, tạo nên tình cảnh rất là đẹp mắt.

Vòng kiếm này có đầu và đuôi tiếp giáp nhau, trong nháy mắt không biết vòng bao nhiêu vòng, cũng không biết đụng Trấn Sơn Chùy bao nhiêu lần, rốt cục đánh vào mặt bên Trấn Sơn Chùy đập tới khiến cho chùy phải văng ra.

Sắc mặt Tư Không Vô Úy cứng đờ.

Lại thấy trong tay Diệp Tâm xuất hiện một thanh trường tiên màu đen đầy gai nhọn dữ tợn, đầu roi mấy thước chĩa lên không. Chỉ thấy thanh quang chợt lóe, roi vốn dài vài thước kéo ra dài đến trăm thước, giống như linh xà trong nháy mắt quấn lấy cán Trấn Sơn Chùy đang văng ra, định kéo trở về phía mình đoạt lấy Trấn Sơn Chùy.

Tư Không Vô Úy hoàn toàn không cười được nữa, nhanh chóng thao túng đối kháng, sao có thể để cho bảo bối lần đầu lấy ra đối chiến bị người ta đoạt mất.

Thật may là Triệu Phi đã phát hiện trước, Linh Ảo Xích đã xuất thủ, bóng thước rậm rạp chằng chịt bay đầy trời điên cuồng đánh tới đối phương.

Thấy tình hình này, trường tiên trong tay Diệp Tâm cuốn lấy Trấn Sơn Chùy nhanh chóng buông ra, cấp tốc cuốn trở lại quanh quẩn lượn quanh thân nàng như rồng, che kín gió thổi không lọt, khẩn cấp bảo vệ mình và vật cỡi.

Trấn Sơn Chùy đập xuống đất một cái, mặt đất rạn nứt, lại nhanh chóng bay lên quay ngược trở về.

Cổ Tam Chính vỗ song chưởng một cái, một trăm lẻ một thanh Tích Lịch phi kiếm nhanh chóng cuốn ngược quay về, nhanh chóng bảo vệ mình chu toàn.

Đàm Lạc vung hai cánh tay lên, hai vai nhô lên, bộ vị trước ngực và sau lưng chiến giáp trên người y lập tức tách ra mười sáu mảnh giáp. Từng mảnh chợt lóe thanh quang bành trướng lên, trong nháy mắt biến thành mười sáu tấm thuẫn rìa mép có răng cưa sắc bén, xoay tròn bốn phía bảo vệ mình.

Phía sau thật nhiều người càng kinh hãi thất sắc, mặc dù đã biết phần lớn chỉ là ảo ảnh Linh Ảo Xích, nhưng không ai có thể phân biệt được đâu là thật đâu là giả. Bọn họ liều mạng múa may vũ khí trong tay chống đỡ Linh Ảo Xích bắn tới như mưa bấc, thường chỉ đánh vào khoảng không.

Nhưng dù là đánh vào khoảng không cũng không ai dám dừng tay, bởi vì chung quanh thỉnh thoảng truyền tới một tiếng hét thảm, có người bị Linh Ảo Xích chém rơi xuống khỏi long câu. Chỉ trong thoáng chốc đã có mười mấy người táng mạng dưới Linh Ảo Xích, hơn nữa tiếng kêu thảm thiết vẫn còn tiếp tục, khiến cho lòng người bàng hoàng.

Một thanh Linh Ảo Xích xuất thủ không những ép cho ba vị đệ tử thủ lĩnh Cổ Tam Chính phải khẩn cấp tự vệ, đồng thời còn làm cho gần ngàn người hoảng sợ bất an, có thể thấy được uy lực bất phàm.

Thật sự là ảo ảnh Linh Ảo Xích giống như thật, ảo hóa ra không chỉ là hình dáng mà còn có thanh âm màu sắc, thậm chí ngay cả pháp nhãn cũng không cách nào đoán được thật giả, cũng không biết là dùng thứ gì luyện chế ra.

Thấy một thanh thước bắn tới, mặc dù đoán được mười phần có hết tám chín là giả, nhưng cũng không ai dám không ngăn cản, vạn nhất là thật thì sao?!

Quanh thân Cổ Tam Chính quanh quẩn Tích Lịch phi kiếm, Diệp Tâm múa may trường tiên quanh thân, Đàm Lạc xoay tròn mười sáu tấm thuẫn quanh thân, tất cả thỉnh thoảng kêu lên ầm ầm vang dội, chính là bị Linh Ảo Xích quỷ dị khó lường công kích.

Sau lưng ba người thỉnh thoảng vang lên tiếng kêu thảm thiết, làm nổi bật vẻ kinh khủng của Linh Ảo Xích.

Tưởng Ba Văn Cảnh dựa vào một thanh Linh Ảo Xích tràn đầy tự tin tung hoành Tây Tinh hải cũng không phải là không có nguyên nhân, đúng là có chỗ đáng để kiêu ngạo. Bất quá y kém may mắn, lại bị Triệu Linh Đồ đập loạn một chùy khiến cho thất bại, quả thật là khó lòng phòng bị.