Phi Thiên

Chương 363. Như Ý Tiên

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

- Bảo vật thật là lợi hại, Trấn Sơn Chùy vụng về kia có thể nào khắc chế bảo vật quỷ dị như thế, chỉ sợ ngay cả Huyền Âm Bảo Kính cũng không bằng Linh Ảo Xích!

Diệp Tâm kinh ngạc kêu lên một tiếng, tựa hồ không nghĩ ra vì sao Linh Ảo Xích lại thất bại dưới Trấn Sơn Chùy.

Tên Miêu Nghị chịu giao hai món trọng bảo vào tay người khác... Cổ Tam Chính còn đang kinh ngạc, đột nhiên cao giọng kêu to:

- Đàm Lạc, giúp ta một tay!

Sở dĩ y khẩn cấp nhờ giúp đỡ, chỉ vì Tư Không Vô Úy cười gằn vung hai cánh tay đập tới một chùy ầm ầm.

Miêu Nghị ở bên cạnh giương mắt nhìn cũng muốn nhúng tay vào trợ chiến, thế nhưng đối phương đã sớm có ý đề phòng Huyền Âm Bảo Kính của hắn nên duy trì khoảng cách an toàn. Khí âm sát Huyền Âm Bảo Kính chỉ có thể công kích xa mấy trăm thước, khoảng cách gần ngàn thước hoàn toàn vượt ra khỏi phạm vi công kích, làm hắn không xen tay vào được, lại không dám xông tới.

Trong tiếng vèo vèo một trăm lẻ một thanh Tích Lịch phi kiếm chợt bắn ra, lấy phương thức giống như trước công kích Trấn Sơn Chùy đập tới.

Mà mười sáu tấm thuẫn Đàm Lạc hộ thân lập tức phân ra tám tấm, nhanh chóng che giúp Cổ Tam Chính.

Diệp Tâm lên tiếng nói:

- Kéo dài như vậy không phải là cách…

Cổ Tam Chính quát lớn:

- Đổng Toàn, chúng ta đã giữ chân bọn chúng, mấy người các ngươi mang tám trăm nhân mã bọc vòng hai bên bao vây chúng lại, không được để cho chúng chạy thoát!

Đổng Toàn đang vung thương loạn đả ảo ảnh Linh Ảo Xích thất thanh nói:

- Minh chủ, chúng ta không có biện pháp đến gần, trên tay Miêu Nghị có Huyền Âm Bảo Kính.

Diệp Tâm trở nên lạnh lùng, gằn giọng quát:

- Dám chống lệnh sao?!

Đổng Toàn á khẩu nghẹn lời, chỉ có thể nhắm mắt cùng Du Bách Hưng mỗi người đem bốn trăm nhân mã xông ra hai bên, bọc vòng bao vây.

- Không tốt!

Miêu Nghị vừa nhìn hai bên nhân mã đánh tới cũng biết không ổn.

Quả nhiên trong lúc Trấn Sơn Chùy bị đánh bay chênh chếch ra xa quay về tay Tư Không Vô Úy, một trăm lẻ một thanh Tích Lịch phi kiếm đã theo đó đánh tới.

Triệu Phi lập tức thi pháp, hàng ngàn hàng vạn bóng thước trong nháy mắt tập trung vây công một mình Cổ Tam Chính, khiến cho y sợ hãi phải nhanh chóng triệu hồi Tích Lịch phi kiếm đan thành lưới kiếm tự cứu, đồng thời còn phải phân ra một phần Tích Lịch phi kiếm đối phó Trấn Sơn Chùy không ngừng đập tới.

Hai bên đều đang giằng co với nhau.

- Đàm Lạc, yểm hộ ta!

Diệp Tâm lên tiếng.

Tám tấm thuẫn xoay tròn đang che chở Cổ Tam Chính nhanh chóng chuyển sang xung quanh Diệp Tâm, chỉ thấy Diệp Tâm vừa thu trường tiên lại lập tức đâm xuống mặt đất dưới chân thật nhanh. Lập tức mặt đất xuất hiện một đường nứt, chạy thẳng về phía bọn Miêu Nghị nhanh như điện chớp.

- Pháp bảo của chúng ta chỉ có thể tiến công không thể phòng ngự, chỉ có thể hù dọa được bọn họ nhất thời. Đến khi bọn họ bắt đầu thích ứng, một khi tìm được cơ hội xuất thủ, chúng ta sẽ không ngăn được. Nhất định phải đi rồi!

Triệu Phi liếc nhìn nhân mã hai bên đang ập tới bao vây, cao giọng nói.

- Đi!

Miêu Nghị quả quyết lên tiếng.

Thế nhưng long câu ba người vừa mới quay đầu định chạy, thình lình đất đá dưới chân tung bay, một cái bóng đen đột ngột xuất hiện quét qua dưới bụng ba con long câu.

Long câu của Triệu Phi và Tư Không Vô Úy nhất tề phát ra tiếng hí thê thảm, rách bụng đổ ruột ngã xuống, kéo theo hai người đang giật mình kinh hãi.

Hắc Thán thân mặc bảo giáp, ngược lại không sao. Nhưng một chân nó lại bị một thứ gì đó thân đầy gai nhọn quấn lấy. Nó ra sức vẫy vùng bốn vó, thế nhưng không thể nào chạy được.

Triệu Phi và Tư Không Vô Úy thấy vậy gấp gáp, nhưng không thể nào dừng tay lại được.

Tư Không Vô Úy nhất định phải đập Trấn Sơn Chùy xuống không ngừng, nếu không một khi để cho Tích Lịch phi kiếm uy lực kinh khủng kia rảnh tay xuất thủ công tới, bên này không ai có thể ngăn được.

Triệu Phi cũng là như vậy, phải dùng Linh Ảo Xích áp chế thế công đối phương. Nếu không chỉ cần vừa thu tay lại, công kích đối phương như cuồng phong bạo vũ sẽ lập tức ập tới rợp trời, bọn họ sẽ không thể nào ngăn được.

Chỉ vì pháp bảo trong tay ba người bọn họ không linh hoạt có thể công có thể thủ giống pháp bảo trong tay đối phương, mà là pháp bảo chỉ có thể tiến công. Mà lúc này Huyền Âm Bảo Kính trong tay Miêu Nghị lại không phát huy ra tác dụng gì, chỉ có thể hù dọa cho đám nhân mã Hồng Cân minh kia không dám tới gần.

Roi trong tay Diệp Tâm run lên, lập tức quấn một vòng vào thân Bích Giáp Truy Phong Thú, thao túng Bích Giáp Truy Phong Thú quay đầu chạy.

Bích Giáp Truy Phong Thú rống to một tiếng, bốn vó ra sức kéo roi của Diệp Tâm.

Đầu roi bên kia Hắc Thán bị kéo lui về phía sau không ngừng, bốn vó vùng vẫy trợn trừng mắt, mấy lần thiếu chút nữa bị kéo ngã xuống đất, vô cùng nôn nóng.

Miêu Nghị lập tức quay thương điên cuồng chém vào sợi roi gai quấn chân Hắc Thán, nhưng chỉ vô dụng, không thể làm sứt mẻ chút nào.

- Hắc Thán, ngươi là đồ vô dụng, nếu còn không đi, chúng ta đều phải chết ở chỗ này!

Miêu Nghị nổi giận gầm lên một tiếng.

Hắc Thán cảm nhận được tâm trạng Miêu Nghị bi phẫn cực độ, đột nhiên ngửa mặt lên trời gào to một tiếng, tựa hồ đang phát tiết ra nỗi uất ức không cam lòng. Cặp mắt trợn trừng của nó thình lình phát ra hồng quang yêu dị, hai tròng mắt trở nên đỏ như máu, bắp thịt trên chân trở nên cứng rắn như sắt, đột ngột co chân lại.

Mặt đất nổ ầm vang, nứt ra một đường thẳng tắp, cát đá tung bay, chiếc roi ẩn dưới lòng đất đã bị kéo ra.

Một chiếc roi dài đến ngàn thước lộ ra, một đầu quấn vào chân sau Hắc Thán, đầu kia quấn trên thân thể Bích Giáp Truy Phong Thú, bị hai con linh thú kéo căng thẳng như dây đàn.

Miêu Nghị mừng rỡ, cảm nhận được khí thế Hắc Thán trở nên ngạo nghễ chưa từng có từ trước đến nay.

- Lên đi!

Miêu Nghị quay đầu quát một tiếng với Triệu Phi và Tư Không Vô Úy.

- Chở ba người chúng ta có được hay không?

Tư Không Vô Úy gấp gáp nói:

- Bây giờ nó bị quấn lấy, có thể chạy được không?

- Bớt nói nhảm, ta nói được là được. Các ngươi không đi, ta muốn đi.

Miêu Nghị quát.

Cũng đành nhắm mắt đưa chân, Triệu Phi phi thân lên, ngồi quay mặt ra sau, Tư Không Vô Úy đứng giữa hai người. Không có cách nào, hai người không dám dừng tay chút nào, Tư Không Vô Úy sử Trấn Sơn Chùy không đứng không được, nếu không sẽ đập trúng hai người cùng phe mình.

- Không tốt, bọn họ muốn chạy!

Cổ Tam Chính quay đầu lại nói:

- Diệp Tâm, giữ lấy bọn họ, bọn họ không kiên trì được bao lâu!

Hai chân Diệp Tâm không ngừng thúc vào sườn Bích Giáp Truy Phong Thú, thúc giục nó kéo địch nhân lùi lại. Nàng cũng không tin Bích Giáp Truy Phong Thú khắp các phương diện đều hơn hẳn long câu, vẫn không thể kéo nó lại được.

- Hắc Thán! Lúc này không đi còn đợi khi nào!

Miêu Nghị cũng đang liều mạng thúc giục.

Bốn vó Hắc Thán lại bước một bước về phía trước, Như Ý Tiên sau lưng phát ra tiếng kêu răng rắc khiến cho người ta nghi ngờ không biết có thể bị kéo đứt hay không. Nó bước tới một bước, Bích Giáp Truy Phong Thú bên kia bị kéo lùi lại một bước.

Cổ Tam Chính, Đàm Lạc, Diệp Tâm nhất tề nhìn Bích Giáp Truy Phong Thú bị bắt phải lùi ngược lại, có thể nói là vô cùng khiếp sợ. Điều này sao có thể, làm sao cước lực của Bích Giáp Truy Phong Thú có thể kém một long câu?!

Theo thân hình Bích Giáp Truy Phong Thú bị kéo lùi lại, rốt cục Hắc Thán cũng tìm được điểm phát lực. Bốn vó vùi sâu xuống đất đột nhiên đạp một cái, thình lình toàn thân nhẹ bỗng, bắt đầu chạy như bay.

- Súc sinh giỏi lắm!

Tư Không Vô Úy vui mừng hét lên một tiếng, Triệu Phi cũng lộ vẻ bất ngờ.

Chỉ thấy đối diện trong nháy mắt rối loạn, con Bích Giáp Truy Phong Thú kia lập tức bị kéo lộn một vòng dưới đất, bụi đất tung bay, bị kéo chạy một mạch ngược lại. Thật may là Diệp Tâm phản ứng mau nhanh chóng thoát thân khỏi lưng vật cỡi, mới không bị ngã xuống đất theo nó.

Theo Hắc Thán gia tăng tốc độ chạy, Bích Giáp Truy Phong Thú phía sau bị kéo lê giãy giụa hất bay vô số đất đá, điên cuồng kêu thảm, lộ ra vẻ vô cùng kinh hoảng. Nó không hề có cơ hội đứng dậy, vừa cố gắng đứng lại bị kéo ngã xuống, hiện tại không còn cơ hội đứng vững chân được nữa.

Tình cảnh ấy quả thật là thê thảm không nỡ nhìn, cấp bậc Bích Giáp Truy Phong Thú hơn xa long câu lại đang bị một con long câu hành hạ.

Diệp Tâm trợn mắt há mồm, có cảm giác ăn trộm gà không thành còn lỗ nắm thóc, không kéo được vật cỡi đối phương, ngược lại bị đối phương kéo vật cỡi của mình đi rồi.

Đàm Lạc cao giọng nói:

- Diệp Tâm, nàng ngây người ra đó làm gì, còn không mau thu Như Ý Tiên lại, chẳng lẽ muốn nó chết sao?

Diệp Tâm định thần lại vội vàng thi pháp, Như Ý Tiên cuốn lấy chân Hắc Thán nhanh chóng buông lỏng ra.

Bích Giáp Truy Phong Thú bị kéo chật vật một hồi lúc này mới đứng lên, ủ rũ cúi đầu phát ra tiếng rên rỉ, có vẻ vô cùng uất ức.

Khoảng cách của hai bên đã kéo giãn ra xa, bằng vào tu vi hai bên, khoảng cách này đã vượt ra khỏi phạm vi công kích lẫn nhau.

Nhìn Bích Giáp Truy Phong Thú chật vật không chịu nổi, Tư Không Vô Úy nhấc chân đạp đạp Hắc Thán bên dưới, tỏ vẻ tán thưởng, cười ha hả như điên:

- Quá đã! Bích Giáp Truy Phong Thú bất quá cũng chỉ như vậy!

- Cản bọn họ lại!

Cổ Tam Chính gầm lên, cùng Đàm Lạc thao túng Bích Giáp Truy Phong Thú cấp tốc điên cuồng đuổi theo.

Diệp Tâm ngồi sau vật cỡi Cổ Tam Chính nhanh chóng thu Như Ý Tiên của mình, cũng không kịp nhớ trên người vật cỡi của mình dính đầy bụi đất, tung mình lên lưng nó điên cuồng đuổi theo.

Thân là một nữ nhân xinh đẹp, dưới mắt mọi người mất thể diện như vậy có thể nói là thẹn quá hóa giận, hận không thể lột da sống Miêu Nghị và vật cỡi của hắn.

Thật may là Bích Giáp Truy Phong Thú một thân linh giáp trời sinh đao thương khó phạm, bằng không bị kéo một hồi như vậy suy đoán không chết cũng trọng thương.

- Cản ta là chết!

Miêu Nghị một tay cầm Nghịch Lân thương, một tay cầm Huyền Âm Bảo Kính gầm lên.

Không cần hắn xuất thủ, Triệu Phi thao túng Linh Ảo Xích ảo hóa ra linh xích đầy trời, Tư Không Vô Úy vung Trấn Sơn Chùy đập loạn, khiến cho tiếng kêu thảm thiết vang lên một mảnh, rốt cục không còn ai dám ngăn cản bọn họ.

Ba người cùng cỡi một vật cỡi, mở một đường máu nhanh chóng phá vòng vây ra, lúc này không có thời gian thu nhặt chiến lợi phẩm.

Cổ Tam Chính và Đàm Lạc ngồi Bích Giáp Truy Phong Thú, tốc độ không phải là tầm thường, nhanh chóng bỏ đồng môn lại một khoảng, ngay cả Diệp Tâm rơi lại sau chót cũng thao túng Bích Giáp Truy Phong Thú nhanh chóng vượt qua đồng môn.

- Phế vật!

Cổ Tam Chính từ lỗ hổng vòng vây Hồng Cân minh bị công phá chạy đi chợt tức giận mắng một tiếng.

Mắt thấy truy binh nhanh chóng đuổi theo, Triệu Phi quay đầu lại quát Tư Không Vô Úy đang vác Trấn Sơn Chùy cười vui vẻ:

- Chùy của ngươi ảnh hưởng đến tốc độ, mau thu lại!

Tư Không Vô Úy vội ho một tiếng, không tiện làm ra vẻ nữa, vội vàng thu nhỏ Trấn Sơn Chùy cầm trong tay, cũng ngồi xuống quay mặt ra sau chen giữa hai người.

Cũng không phải là Trấn Sơn Chùy quá nặng ép cho vật cỡi không chịu nổi, không có chuyện này, trọng lực đã được Tư Không Vô Úy thi pháp nhận chịu, sẽ không chuyển sang trên người vật cỡi. Nhưng vác thanh chùy to lớn như vậy giống như đang vác một ngọn núi, lực cản gió lớn có thể tưởng tượng được, ngay cả Tư Không Vô Úy cũng cảm giác được lực cản gió hơi lớn, tự nhiên sẽ ảnh hưởng đến tốc độ vật cỡi.

Chùy vừa thu lại, tốc độ Hắc Thán lập tức gia tăng một bậc.

Bên tai tiếng gió vù vù, Tư Không Vô Úy ngồi ngược chậc chậc thành tiếng khen ngợi:

- Miêu Nghị, bảo giáp vật cỡi của ngươi luyện chế thế nào vậy, hiệu quả gia tốc không chê vào đâu được.

Y còn tưởng rằng Hắc Thán có thể chạy nhanh như vậy là nhờ hiệu quả của bảo giáp vật cỡi.

- Bây giờ ngươi còn có lòng dạ quan tâm chuyện này sao?!

Miêu Nghị tránh né không trả lời, cũng không tiện trả lời.

Bọn Cổ Tam Chính truy kích phía sau càng đuổi càng kinh ngạc, long câu phía trước chạy thục mạng lại có thể chạy nhanh ngang ngửa với Bích Giáp Truy Phong Thú của bọn họ vốn sở trường về tốc độ. Thậm chí nói ngang ngửa là không thích hợp, bởi vì con long câu kia chở tới ba người trên lưng, mà trên lưng Bích Giáp Truy Phong Thú chỉ chở có một người, như vậy mà vẫn không đuổi kịp.

Cổ Tam Chính và Đàm Lạc đuổi sát ở phía trước, Diệp Tâm mím chặt đôi môi đuổi sát theo sau. Ba người bọn họ đã bỏ lại đám nhân mã Hồng Cân minh phía sau thật xa, không phải là tốc độ long câu phía sau có thể so sánh.

- Chẳng trách nào tên kia làm chiến giáp cho vật cỡi, thì ra chiến giáp của vật cỡi này có điểm khác thường.

Cổ Tam Chính nghiêng đầu nhìn về phía Đàm Lạc.

Đàm Lạc gật đầu nói:

- Bảo giáp của vật cỡi này là bảo bối tốt.

Tất cả đều cho rằng tốc độ nhanh kỳ lạ của Hắc Thán là nhờ công của chiến giáp trên người nó.

Đảo này cũng không lớn, không đủ cho những linh thú này dong ruổi tung hoành, Hắc Thán vọt tới bờ biển đột nhiên bay lên không, bay ra xa một hai trăm thước.

Người còn trên không trung, ba người Miêu Nghị từ lưng Hắc Thán phi thân bay lên, bảo giáp trên người Hắc Thán hóa thành sương mù đen, được Miêu Nghị thu vào trong vòng tay trữ vật.

Rào một tiếng, mặt biển văng bọt nước khắp nơi, Hắc Thán vừa rơi xuống biển lập tức chui nhanh xuống đáy lặn đi mất.

Ba người Miêu Nghị đáp xuống mặt biển lập tức nhanh chóng đạp sóng mà đi, Triệu Phi và Tư Không Vô Úy mỗi người nắm lấy một cánh tay Miêu Nghị, song song dìu Miêu Nghị lấy tốc độ nhanh nhất thi triển lăng ba phi độ thoát đi.

Không có biện pháp, thao túng bè gỗ không có tốc độ nhanh như vậy, tốc độ Hắc Thán bơi lội so ra cũng kém tốc độ lăng ba phi độ. Sở dĩ hai người Triệu Phi dìu Miêu Nghị cũng là bởi vì tu vi Miêu Nghị quá thấp, không thích hợp với phương thức liều mạng chạy trốn như hiện tại.

Lần này coi như là Miêu Nghị và Hắc Thán tách ra, thật sự là mang theo Hắc Thán chạy rất khó, ngược lại có thể liên lụy Hắc Thán. Dù sao mục tiêu của ba đại phái là ba người bọn hắn, mà không phải một vật cỡi nho nhỏ, bọn họ hấp dẫn truy binh ngược lại là chuyện tốt giúp cho Hắc Thán đơn độc rời đi.