Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Lão nhân lo âu còn chưa nói hết, Miêu Nghị lập tức kêu lên với Tư Không Vô Úy và Triệu Phi:
- Nếu lát nữa lão không chịu làm, hãy làm thịt lão, hoặc ném lão ra cho bọn Cổ Tam Chính thu thập.
Lão nhân còn chưa phản ứng kịp, Tư Không Vô Úy đã cười gian lấy từ nhẫn trữ vật ra một thanh bảo kiếm gác trên cổ của lão, khiến cho tiếng kêu hoảng hốt của lão ngưng bặt.
Triệu Phi cũng lấy ra một thanh bảo kiếm chĩa vào sau lưng ngay tim lão, hai người nhìn nhau, đồng thời mỗi người nắm lấy một cánh tay lão, lại đồng thời đưa chân đạp vào sau đầu gối lão một cái khiến cho lão quỵ xuống. Sau đó mỗi người đạp lên bắp chân lão, khống chế lão chặt chẽ, không cho lão có cơ hội giở trò gì.
Lão nhân tóc bạc lộ vẻ đau khổ, lấy ánh mắt cầu cứu nhìn về phía Bì Quân Tử.
Bì Quân Tử chỉ có thể tỏ vẻ thương hại, không nói gì được, nếu nói nhiều nói không chừng vị Ngưu gia này sẽ đổi lại bắt y đoạn hậu. Y đã từng lĩnh giáo qua lòng dạ độc ác của vị này, cũng chỉ có thể là chết đạo hữu không chết bần đạo mà thôi.
Không chờ bao lâu, Bì Quân Tử áp tai vào vách nghe ngóng đột nhiên vẻ mặt căng thẳng, mọi người lập tức bình khí ngưng thần, không dám phát ra chút động tĩnh nào, khống chế cả nhịp tim của mình.
Kế tiếp không cần Bì Quân Tử nhắc nhở, ngay cả Miêu Nghị cũng nghe được thanh âm nhanh chóng chạy tới.
Cơ hồ đồng thời Bì Quân Tử ra dấu, Miêu Nghị đã từ khúc quanh thò người ra, Huyền Âm Bảo Kính trong tay nhanh chóng phun ra một cỗ khí âm sát.
Khí âm sát vừa ra, ngay cả bọn Triệu Phi phía sau cũng bị hơi lạnh thấu xương làm cho lạnh cóng đến run lập cập.
Cổ Tam Chính và Đàm Lạc đang theo sau lưng hắc hồ ly nhanh chóng đuổi theo, mắt thấy phía trước lại có ngã ba, còn chuẩn bị xem đi bên nào. Chợt thấy Huyền Âm Bảo Kính từ khúc quanh xuất hiện, ngay sau đó thấy Miêu Nghị cười gằn, hai người thiếu chút nữa bị dọa sợ đến hồn phi phách tán.
Địa đạo này chỉ có một lối đi thẳng tắp, muốn tránh né cũng không có chỗ nào, muốn đánh vỡ vách động ẩn thân cũng không còn kịp nữa.
Đàm Lạc dùng hết pháp lực thúc giục mười sáu tấm thuẫn bay quanh thân thể, trong nháy mắt răng cưa rìa mép ăn khớp vào nhau. Mười sáu tấm thuẫn ráp lại thành một tấm thuẫn lớn ngăn chặn khí âm sát phun tới, bịt kín cả địa đạo.
Coi như các ngươi độc! Miêu Nghị không nghĩ tới bọn họ còn có chiêu này, nhanh chóng lùi về phía sau, không nói hai lời, một cước đạp lão nhân tóc bạc ngã trên mặt đất, quay đầu bỏ chạy.
Nếu như đắc thủ, dĩ nhiên là không cần để cho lão yêu quái này cản ở phía sau, một cước này của Miêu Nghị nói rõ đã thất thủ, ba người Triệu Phi không cần nghiệm chứng, lập tức bỏ lại lão nhân quay đầu chạy như điên.
Người nào là người của mình, người nào không phải người của mình, một cước vô tình này đã hoàn toàn chứng minh.
Sau đó lão nhân kinh hoàng nhảy lên lộ vẻ bi phẫn, thuận tay lấy một thanh Lưu Tinh chùy ra, nhanh chóng đập trần địa đạo cho sụp xuống.
Lão vừa chạy đuổi theo bọn Miêu Nghị vừa vung Lưu Tinh chùy đập trần địa đạo sụp xuống, sau lưng lão bụi đất tung bay dài dài.
Tấm thuẫn của Đàm Lạc ngăn chặn hiện tại đã hiện đầy sương trắng thật dày, Cổ Tam Chính và Đàm Lạc coi như là lãnh giáo uy lực Huyền Âm Bảo Kính, nấp sau tấm thuẫn vẫn run lên vì lạnh.
Nghe được tiếng địa đạo sụp đổ vang lên, hai người ý thức được không ổn, cẩn thận thu hồi một tấm thuẫn, sau khi xác nhận phía sau không có người nấp mới thu hồi toàn bộ. Địa đạo trước mặt bọn họ giống như thế giới băng tuyết, hiện đầy sương trắng, bụi đất tung bai cũng bị sương trắng nhuộm lên.
Đàm Lạc nhặt hắc hồ ly dưới đất lên, nó bị Huyền Âm Bảo Kính phun trúng đã bị đông cứng đờ thân thể. Trước đó thật sự là ứng phó không kịp, bảo vệ người thiếu chút nữa còn không kịp, đâu còn có thể chiếu cố hắc hồ ly ở phía trước dẫn đường.
Thiếu chút nữa bị ám toán, có thể nói Cổ Tam Chính thẹn quá hóa giận, cho dù là không có hắc hồ ly dẫn đường cũng không quan hệ, địa đạo sụp đổ phía trước chính là đèn sáng dẫn đường. Y lập tức thi triển Tích Lịch phi kiếm xoay tròn như cơn trốt xoáy thẳng tới, khiến cho bụi đất tung bay lần nữa.
Địa đạo vừa sập rất dễ khai phá, cộng thêm lão nhân tóc bạc vội vã chạy trối chết làm việc không tận tâm, không ít địa phương chỉ sụp một nửa, cho nên đối với hai người khoan đất đuổi theo một mạch cũng không phải rất khó khăn.
Bọn Miêu Nghị chui trở lại huyệt động Bì Quân Tử rất nhanh, lão nhân tóc bạc vác Lưu Tinh chùy sau đó xông vào.
Miêu Nghị quay đầu nhìn lại, nhất thời kinh nghi bất định nói:
- Đã bảo lão cản ở phía sau, vì sao lão chạy nhanh như vậy?
Không chạy nhanh lên một chút còn mạng sao… Lão nhân tóc bạc gật đầu liên tục nói:
- Đã đánh sụp hết.
Miêu Nghị lại không có biện pháp đi nghiệm chứng, nghe được mơ hồ thanh âm ầm ầm đẩy tới mà đến, hơi biến sắc mặt. Phát hiện bọn Cổ Tam Chính kia thật đúng là biến thái, như vậy cũng chui qua được, còn có thể đuổi theo.
Không có biện pháp, tiếp tục chạy đi, cả bọn lại trải qua huyệt động Bì Quân Tử chui vào bên trong mật thất. Bì Quân Tử phá vỡ góc tường, xuất hiện một cái mật đạo, cả bọn lục tục nhảy xuống, trải qua mật đạo chạy như điên.
Chỉ chốc lát sau, cuối lối đi chênh chếch xuống dưới bị một dòng nước ngăn lại, Bì Quân Tử dẫn đầu nhảy xuống.
Sau khi bơi dưới nước chừng mấy chục thước, phía trước thình lình sáng sủa, cả bọn phát hiện đã chui vào đáy biển. Thi triển pháp nhãn quét nhìn cảnh giới, san hô cá lội đủ màu sặc sỡ, đúng là cảnh tượng của thế giới đáy biển.
Miêu Nghị chỉ một phương hướng, cả bọn nhanh chóng lặn đi.
Đột phá qua địa đạo sụp, Cổ Tam Chính và Đàm Lạc cũng xông vào tới sào huyệt Bì Quân Tử, lại phát hiện là con đường chết.
- Người không thể nào vô duyên vô cớ biến mất, chắc chắn có lối đi khác.
Đàm Lạc vừa mới nói xong, Tích Lịch phi kiếm của Cổ Tam Chính đã bắn loạn xạ bốn phương tám hướng. Rốt cục lối vào mật thất bị đánh vỡ ra, Đàm Lạc lập tức dùng tấm thuẫn che chở xông vào trước, hai người đi tới mật thất gặp được mật đạo bọn Miêu Nghị chạy trốn.
Xông vào mật đạo truy kích một mạch, cuối cùng thấy một dòng nước ngăn chặn đường đi, Cổ Tam Chính bắn Tích Lịch phi kiếm xuống nước khuấy động một hồi, sau đó thu kiếm nhảy xuống.
Đến khi bọn Cổ Tam Chính ngoi lên mặt biển đã không còn thấy bóng dáng bọn Miêu Nghị đâu nữa. Bóng đêm đen như mực, có biển cả che chở, cho dù là mở pháp nhãn ra cũng không cách nào phán đoán bọn Miêu Nghị trốn theo phương hướng nào.
Tích Lịch phi kiếm bay trở vào hộp, Cổ Tam Chính tức giận nói:
- Thật là giảo hoạt, rốt cục cũng để cho hắn chạy thoát.
- Theo ngươi tên này có khả năng cố ý tạo ra dấu hiệu rời đi, sau đó trốn trở về đảo hay không?
Đàm Lạc hỏi.
- Rất có thể!
Cổ Tam Chính gật đầu một cái.
Hai người vẫn không chịu bỏ cuộc, lại leo lên bờ biển tìm kiếm tung tích bọn Miêu Nghị. Đàm Lạc tổn thất hắc hồ ly lại ném ra mấy con chuột mũi đỏ, ngửi ngửi tìm tòi khắp nơi.
Thế nhưng mấy con chuột tìm suốt dọc bờ biển một dãy cũng không có phát hiện cái gì dị thường, không thể nghi ngờ chứng minh bọn Miêu Nghị cũng không lên bờ, đúng là chui xuống biển thoát đi.
Lúc này trải qua một đêm chơi đùa, chân trời đã lộ ra tia nắng ban mai, Đàm Lạc nheo mắt nói:
- Thật may là đã trời đã sáng, ta cũng không tin bọn họ có thể nấp mãi dưới biển không ra.
Y thuận tay lộn một cái, một ống địch màu cổ đồng xuất hiện nơi tay, để ngang bên mép thi pháp thổi vang, tiếng địch du dương vang ra xa xa.
Chỉ chốc lát sau, một bầy phi cầm chim biển lục tục bay tới, đáp xuống bên cạnh hai người.
Đàm Lạc lấy ra một nắm ngân châm, nhanh chóng cắm vào đầu mấy ngàn con chim. Sau đó đưa ống địch lên miệng đột ngột thổi ra một thanh âm sắc bén chói tai. Bầy chim nằm la liệt xung quanh như vừa được đánh thức vỗ cánh bay lên, theo tiếng địch nhanh chóng bay về bốn phương tám hướng.
Cổ Tam Chính hiểu dụng ý của y, âm thầm khen ngợi tên này thật sự là nhiều thủ đoạn, không hổ là Ngự Thú môn, bất quá hơi có vẻ trầm ngâm nói:
- Nếu là loài chim có tốc độ phi hành bình thường này, chờ chúng tìm được người trở về đã không biết là lúc nào.
Đàm Lạc nói:
- Ít nhất có thể xác nhận phương hướng tên kia chạy trốn, còn đỡ hơn chúng ta tìm loạn không mục đích trên biển cả mênh mông. Nếu như tìm lệch phương vị, Tây Tinh hải lớn như vậy, muốn tìm được bọn họ là rất khó khăn. Huống chi chúng ta còn có thể nhân cơ hội này khôi phục một chút pháp lực tiêu hao, sau đó thu thập một chút chiến lợi phẩm. Tính ra thu hoạch lần này cũng không ít, cũng phải nói chúng ta đi theo tên kia cũng không uổng phí, bây giờ rất khó một lần tìm được nhiều người như vậy tụ tập chung một chỗ mà động thủ!
Cổ Tam Chính gật đầu công nhận, hai người xoay người thả ra Bích Giáp Truy Phong Thú, chạy lên một ngọn núi nhìn. Chỉ thấy cả hải đảo bị cháy một vòng tròn thật to, trong đó ngoại trừ Diễm Chi tinh thạch còn đang cháy, những địa phương khác cây cối đã cháy thành tro bụi, lửa đã tắt, thế lửa đang tiếp tục khuếch tán ra bốn phía trên đảo...
-----------
Tây Tú Tinh cung.
Hắc Vân đứng trước tinh bàn chỉ một điểm, cười khành khạch nói:
- Thật lâu không nhìn thấy một lần chết nhiều người như vậy rồi, một lần chết bảy tám trăm, nhóm nhân mã đông nhất này đã tổn thất gần nửa, thật là hiếm thấy.
Vân Quảng cũng gật đầu nói:
- Chỉ còn lại có năm trăm nhân mã, xem ra là tao ngộ cường địch!
Phía sau y Tả Nam Xuân không nói tiếng nào, ánh mắt lóe lên.
Trong con ngươi Hồng Trần Tiên Tử thoáng qua vẻ buồn rầu, đoán chừng người nọ có lẽ là dữ nhiều lành ít. Nếu quả thật là người nọ, có lẽ biến mất như vậy đối với chính hắn hoặc đối với sư muội chưa chắc không phải là chuyện tốt...
-----------
Trên biển cả mênh mông, sắc trời đã sáng, bọn Miêu Nghị lặn dưới biển đã lâu rốt cục nổi lên, đạp sóng đi vội, đã chạy cách xa hòn đảo kia.
- Cứ chạy mãi như vậy cũng không phải là cách, hai ngày nay chúng ta cơ hồ không có dừng lại, phải khôi phục một chút pháp lực, nếu không gặp gỡ cường địch sẽ rất phiền phức.
Triệu Phi đột nhiên lên tiếng nhắc nhở.
Mọi người nhìn theo hướng y giơ tay chỉ, thấy một hòn đảo không lớn không nhỏ, biết đối phương muốn nói phải lên đảo nghỉ ngơi một chút.
Tư Không Vô Úy cũng gật đầu tỏ vẻ đồng ý, ai ngờ Miêu Nghị lại vẫy vẫy tay với lão nhân tóc bạc, ý bảo tới đây.
Lão nhân tóc bạc sợ hết hồn hết vía, không biết người này lại muốn làm gì mình, từ từ lại gần Miêu Nghị.
Chỉ thấy Miêu Nghị cười híp mắt hỏi:
- Xin hỏi tôn tính đại danh tu vi bao nhiêu?
- Thuộc hạ Đào Vĩnh Xuân, nói ra thật xấu hổ, tu hành hơn tám ngàn năm, tu vi bất quá Thanh Liên thất phẩm.
Lão nhân cẩn thận trả lời.
Miêu Nghị quay đầu lại liếc nhìn Bì Quân Tử, thấy Bì Quân Tử khẽ gật đầu, biết lão nhân này không có nói láo, lại hỏi:
- Nếu như ta nhớ không lầm, hẳn lão là Đào Thụ Yêu (cây đào yêu)?
- Đúng vậy.
Đào Vĩnh Xuân gật đầu một cái.
Miêu Nghị cười ha hả nói:
- Lão cũng nhìn thấy chuyện tối ngày hôm qua, nhóm người kia thật sự là lợi hại, dĩ nhiên là chúng ta chạy càng xa càng an toàn, không biết Đào huynh chuẩn bị đi một mình, hay chuẩn bị đi cùng chúng ta?
Đào Vĩnh Xuân cẩn thận nói:
- Mặc dù thực lực thuộc hạ không đủ, nhưng ít nhiều vẫn có thể ra sức, mọi người đí chung với nhau có chỗ dựa lẫn nhau sẽ tốt hơn nhiều.
Nói trắng ra là vẫn cảm thấy nhiều người đi chung một chỗ an toàn hơn, suy đoán phần lớn người tham gia Tinh Tú Hải Kham Loạn hội đều có suy nghĩ này.
- Ta cũng cho rằng như thế.
Miêu Nghị đột nhiên than thở:
- Thế nhưng huynh đệ ta vừa trải qua một trường đại chiến, pháp lực đã tiêu hao rất nhiều, nếu còn tiêu hao như vậy nữa, gặp cường địch sẽ rất phiền phức. Cho nên muốn tìm một địa phương nghỉ chân, khôi phục một chút pháp lực.
Ngươi muốn nghỉ chân thì nghỉ chân, cần phải nói với ta sao? Đào Vĩnh Xuân lộ vẻ nghi ngờ cười bồi nói:
- Đó là tự nhiên.
Triệu Phi và Tư Không Vô Úy cũng có chút không hiểu rốt cuộc Miêu Nghị muốn nói gì, phải trưng cầu ý kiến yêu quái này sao?
Đào Thụ Yêu kia vừa đồng ý, Miêu Nghị lập tức lại nói:
- Không phải lão là Đào Thụ Yêu sao, cây cối trôi trên mặt biển rất dễ dàng, lão mau hiện ra nguyên hình để cho chúng ta nghỉ chân trên người lão một chút. Như vậy lão còn có thể tiếp tục mang theo chúng ta lên đường, vẹn cả đôi đường.
Đào Vĩnh Xuân nhất thời trợn mắt há mồm.
Bì Quân Tử trong lòng cảm khái. Triệu Phi ngẩng đầu nhìn trời, dáng vẻ chuyện không liên quan tới ta, không phát biểu ý kiến.
Tư Không Vô Úy vỗ tay cười to nói:
- Biện pháp tuyệt diệu! Lão yêu quái, không phải là lão nói mình cũng có thể ra sức sao, hiện tại chính là thời điểm lão ra sức, lão còn do dự gì nữa?! Là địch hay bạn tất cả chỉ trong một niệm của lão mà thôi!
Y dứt lời lấy Trấn Sơn Chùy ra cầm trên tay, đây chính là uy hiếp bằng võ lực.
Đào Vĩnh Xuân cơ mặt giật giật, thế nhưng dưới mái nhà thấp phải cúi đầu, hiển nhiên đã không có đường từ chối.
Cuối cùng lão liếc nhìn Trấn Sơn Chùy trong tay Tư Không Vô Úy gật đầu cười, trên người chợt lóe thanh quang, hóa thành một gốc cây đào sinh trưởng gần vạn năm, ầm ầm ngã xuống nước, bất quá co rút lại lá cây và rễ cây.
Miêu Nghị là người thứ nhất nhảy lên, cả bọn lục tục đạp lên thân cây, sau đó Miêu Nghị chỉ phương hướng tiến tới cho Đào Vĩnh Xuân.
Tất cả cành lớn nhỏ của Đào Thụ Yêu kia lập tức khuấy động trong nước biển, giống như vô số chân vịt nhiều không đếm xuể. Nhiều lực đẩy như vậy cùng nhau phát lực, tốc độ cưỡi gió lướt sóng rất nhanh, không chậm hơn bao nhiêu so với tốc độ mọi người lăng ba phi độ trên biển.
Triệu Phi và Tư Không Vô Úy nhìn nhau, theo như phương hướng mà phán đoán, Miêu Nghị đang muốn đi tìm Thích Tú Hồng.
Không sai, chính là muốn đi tìm Thích Tú Hồng, thật ra thì Miêu Nghị muốn tìm một chỗ để chờ Hắc Thán, nhưng sợ Thích Tú Hồng một mình chờ quá lâu sẽ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.