Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Dù sao Thích Tú Hồng không biết tin tức bọn họ, mà Hắc Thán còn có thể dựa vào thiên phú tìm được hắn.
Cả bọn lục tục khoanh chân ngồi trên người của Đào Thụ Yêu, Miêu Nghị để cho Triệu Phi và Tư Không Vô Úy khôi phục pháp lực trước, dù sao nếu xảy ra chuyện còn phải nhờ vào hai người này. Cũng không tiện tất cả mọi người đều buông lỏng cảnh giác, Miêu Nghị lo việc canh gác, lại nói chuyện phiếm với Đào Vĩnh Xuân qua cái miệng trên thân cây, hỏi thăm một ít tình huống Tinh Tú Hải...
-----------
Ngoài mặt thoạt nhìn Tinh Tú Hải Kham Loạn hội lần này giống như những lần trước, nhưng đã âm thầm lặng lẽ sinh ra kịch biến.
Tinh Tú Hải Kham Loạn hội nhìn như công bình, cũng hết sức làm cho công bình, nhưng trên đời không có chuyện nào hoàn toàn công bình này. Đệ tử mới của Lục Thánh tham dự, đây chính là chỗ không công bình. Mà nơi cử hành Kham Loạn hội đặt ở Tinh Tú Hải, nếu nói là nhân mã Yêu Quốc cũng không chiếm một chút địa lợi tiện nghi nào, có quỷ mới tin được.
Một ít chuyện trên bề mặt không thấy được, nhưng đối với hải tộc ở biển cả mênh mông trong tối, nhất là những hải tộc đã manh sinh linh trí, vẫn còn chưa bước vào ngưỡng cửa tu hành, bọn họ không bị đuổi ra phạm vi Kham Loạn hội, lúc này đã bôn tẩu khắp nơi cho biết.
Hung thủ huyết án năm xưa ở Tây Tinh hải Đồng La trại Ngưu Hữu Đức đã hiện thân, cũng là một trong thành viên tham dự Kham Loạn hội, tên thật là Cổ Tam Chính. Trước đó giao thủ với yêu tu ở một địa phương nào đó, tàn sát thật nhiều yêu tu, bị Bích Du thủy phủ Hắc Lang Quân khám phá thân phận, Hắc Lang Quân mời tất cả yêu tu Tây Tinh hải cùng giết tên giặc này.
Tin tức trải qua các loại hải tộc nhanh chóng khuếch tán ra, phần lớn yêu tu Tinh Tú Hải cùng nghe thấy tin này đều động.
Tên Ngưu Hữu Đức kia là người chọc cho Tinh Tú Hải Tây Phương Tú Chủ Phục Thanh nổi giận. Phục Thanh đã có nói trước, người có thể bắt, giết tên giặc này, sẽ có trọng thưởng.
Phục Thanh là ai??? Đó là một trong bốn vị yêu đạo cự phách đứng đầu, ngay cả Lục Thánh cũng không dám tỏ ra chậm trễ. Nếu người nào có thể làm được chuyện Phục Thanh giao phó, được y thưởng thức, sau này ở trong Yêu tộc thật có thể nói là là tiền đồ vô lượng.
Không nói chuyện khác, nếu người nào có thể mang công lao này báo lên Tây Tú Tinh cung, muốn thoát khỏi Tinh Tú Hải Kham Loạn hội đau khổ chẳng qua là chuyện một câu nói của Phục Thanh. Lục Thánh không tới nỗi không cho Phục Thanh chút thể diện này, dù sao chuyện này cũng có nguyên nhân.
Phần lớn yêu tu dự hội nhất thời náo động, rối rít chạy tới địa điểm gặp chuyện không may.
Bờ cát trắng nõn, bọt sóng cuồn cuộn, một nam một nữ lướt sóng ra, đáp xuống trên bờ.
Nữ tử mặc áo lam lụa mỏng, đầu tóc bới cao, mày như tranh vẽ, thân hình thướt tha, khí chất lộ ra vẻ tinh minh lão luyện, lúc phi hành áo lụa phất phơ như tiên.
Mà nam tử bào đen đi theo sau lưng nàng không ai xa lạ, chính là Hắc Lang Quân may mắn tránh được một kiếp, lúc này lộ ra vẻ hơi nơm nớp lo sợ.
Hai người dừng lại bóng người một động phủ bỏ trống, nữ tử áo lam quay đầu lại nói:
- Chờ ở chỗ này, ta thông báo một tiếng với Thiếu chủ.
Hắc Lang Quân gật đầu cúi người nói:
- Tiểu nhân hiểu.
Nữ tử áo lam bước nhanh vào động phủ, mà hai bên cửa động phủ có hai người đứng không nhúc nhích, bên trên cửa một con quái thú đang nằm. Bề ngoài quái thú này giống như kỳ lân, miệng rồng, đầu sư tử, vảy cá, đuôi trâu, tay hổ, sừng hươu, toàn thân đỏ sẫm.
Quái thú kia hơi mở mắt liếc nhìn Hắc Lang Quân, làm Hắc Lang Quân kinh hãi run sợ.
Có thể nói Hắc Lang Quân khiếp sợ không thôi, nếu y đoán không sai, đây là bề ngoài của Phiên Vân Phúc Vũ Thú, nhưng Phiên Vân Phúc Vũ Thú không phải là vật cỡi của Yêu Thánh Cơ Hoan sao, vì sao lại xuất hiện ở nơi này!? Chẳng lẽ Cơ Hoan cũng đưa vật cỡi mình cho vị Thiếu chủ kia tới tham dự Tinh Tú Hải Kham Loạn hội?
Theo bản năng Hắc Lang Quân cho là chuyện này không thể nào. Phiên Vân Phúc Vũ Thú có thể đằng vân giá vũ, bao trùm mặt đất, lướt trên biển cả, là linh thú cao cấp của giới tu hành. Thao túng con thú này tham dự Kham Loạn hội, vậy quả thật là quá mức phạm quy.
Trước đây không lâu Hắc Lang Quân bị nữ tử áo lam tìm được mới biết chuyện này, ngay cả Lục Thánh cũng phái người đến tham dự, đây không phải là bẫy người sao...
-----------
Bên trong động phủ, một người tuổi trẻ ngọc diện cẩm bào đầu đội kim quan ngồi ở trên cao, tướng mạo anh tuấn bất phàm có một cỗ khí tức văn nhã, thần thái khiêm tốn, bên hông ngọc đái đeo một cái hồ lô màu đen.
Phía dưới chừng đứng hai tên nam tử khôi ngô, cũng giống như hai vị ngoài cửa kia làm cho Hắc Lang Quân câm như hến, cũng tỏ vẻ bình thản không nhúc nhích.
Nữ tử áo lam đi tới bên dưới chắp tay hành lễ nói:
- Ra mắt Thiếu chủ!
Người tuổi trẻ ngồi trên cười nhạt hỏi:
- Lam Tố Tố, hỏi thăm chuyện rõ ràng chưa?
Người trẻ tuổi này không ai xa lạ, chính là con trai Cơ Mỹ Mi tự mình đến Tây Tú Tinh cung áp trận, cũng là cháu ngoại Yêu Thánh Cơ Hoan, tên là Bạch Tử Lương.
Mà vị nữ tử này tên là Lam Tố Tố, là thị nữ Bạch Tử Lương.
- Tỳ tử đã cho gọi người trong cuộc hải tộc tới, người đang ở bên ngoài, chờ thiếu chủ triệu kiến.
Lam Tố Tố cung kính trả lời.
Bạch Tử Lương gật đầu nói:
- Nếu như đã tới, vậy cho y vào đi.
- Dạ!
Lam Tố Tố quay đầu lại kêu lên:
- Hắc Lang Quân, Thiếu chủ triệu kiến, còn không mau mau đi vào!
Hắc Lang Quân chờ bên ngoài nghe vậy vội vàng cúi đầu tiến vào, đi tới bên dưới, ngay cả ngẩng đầu nhìn một cái cũng không dám. Thật sự là thân phận của hai bên hoàn toàn khác nhau như trời với vực, người ta chỉ cần nói một câu cũng có thể làm cho mình chết không có chỗ chôn, không được cho phép không dám thất lễ, cúi đầu chắp tay nói:
- Hắc Lang Quân tham kiến Thiếu chủ!
Bạch Tử Lương hỏi:
- Nghe nói ngươi là người của Bích Du thủy phủ?
Hắc Lang Quân cung kính đáp lại:
- Đúng vậy.
- Ta cùng Bích Du Ba cũng từng gặp qua mấy lần, cũng coi là người quen.
Bạch Tử Lương mỉm cười nói một câu, lại hỏi:
- Nghe nói tên Ngưu Hữu Đức đã từng quậy phá ở Tây Tinh hải khiến cho Phục Thanh Đại nhân nổi trận lôi đình đã xuất hiện, ngươi còn giao thủ với y?
- Đúng vậy, tên thật y gọi là Cổ Tam Chính.
- Cổ Tam Chính… tên này có lai lịch thế nào?
- Cái này... Tiểu nhân không rõ lắm, lúc ấy cũng không có cơ hội hỏi thăm đã phải giao thủ.
- Ngươi không biết lai lịch đối phương thế nào, vì sao có thể xác nhận tên Cổ Tam Chính này chính là tên Ngưu Hữu Đức chọc cho Phục Thanh Đại nhân nổi trận lôi đình?
- Trong số thuộc hạ tiểu nhân có một người năm xưa là thủ hạ của Ngũ Hoa phu nhân tiểu thiếp của Bích Du Ba Đại nhân, lúc Ngũ Hoa phu nhân gặp độc thủ của Ngưu Hữu Đức, tên thủ hạ này từng thấy qua Ngưu Hữu Đức. Y phát hiện Cổ Tam Chính và Ngưu Hữu Đức này rất giống nhau, vì vậy tiểu nhân chất vấn ngay mặt Cổ Tam Chính.
Tên này vô cùng phách lối, ngang nhiên chính miệng thừa nhận huyết án Đồng La trại năm xưa chính là y làm!
- Y chính miệng thừa nhận ư?
Bạch Tử Lương cau mày, trầm ngâm nói:
- Chẳng lẽ y không biết hậu quả thừa nhận chuyện này?
- Tiểu nhân dám lấy tính mạng mình bảo đảm, xác thật là y chính miệng thừa nhận, hơn nữa còn là chính miệng thừa nhận dưới mắt mọi người, người nghe thấy không chỉ có mình tiểu nhân.
Hắc Lang Quân chắp tay ôm quyền nói:
- Cho dù là tiểu nhân có một trăm lá gan, cũng không dám lừa gạt Thiếu chủ! Huống chi loại chuyện như vậy nếu tiểu nhân nói láo, một khi chọc cho Phục Thanh Đại nhân tức giận, tiểu nhân không gánh vác nổi!
Bạch Tử Lương khẽ vuốt cằm, y tin tưởng điểm này, lại nói:
- Ngươi kể lại tỉ mỉ tình huống lúc ấy cho bản tọa.
- Dạ!
Lúc này Hắc Lang Quân kể lại một lượt chuyện xảy ra, có dặm mắm thêm muối gia giảm trong đó.
Chỗ gia tăng dĩ nhiên là mình anh minh thần vũ như thế nào, vạch trần hung thủ huyết án Đồng La trại ra sao, công lao này y phải nắm chắc trong tay mình. Bì Quân Tử quá thấp kém không đáng để Hắc Lang Quân nhắc tới, y không có năng lực giết chết Cổ Tam Chính được, chỉ có thể cướp công lao này. Chỗ giảm bớt đương nhiên là không nói lúc ấy y bị đánh cho tơi bời hoa lá, chật vật tới mức nào. Tỷ như chuyện y đẩy hai nữ nhân của mình ra làm bia đỡ đạn, chắc chắn không hề nhắc tới.
Sau khi kể lại mọi chuyện rõ ràng, Lam Tố Tố cho Hắc Lang Quân lui xuống.
- Thiếu chủ, việc này không nên chậm trễ. Chúng ta nên lập tức chạy tới, tranh trước người khác bắt tên Cổ Tam Chính đó!
Mắt Lam Tố Tố rực sáng.
Bạch Tử Lương trầm ngâm nói:
- Chúng ta đi tranh cướp công lao này với bọn họ, có phải là hơi mất mặt hay không?
Lam Tố Tố muốn nói lại thôi, liếc nhìn hai người hai bên Bạch Tử Lương, bình tĩnh phất tay nói:
- Hai người các ngươi lui xuống trước đi.
Hai người kia quay đầu lại liếc nhìn Bạch Tử Lương, thấy y không có phản đối, tức thì xoay người rời đi.
Lúc này Lam Tố Tố mới lộ vẻ hưng phấn nói:
- Không phải là chúng ta cướp công lao, cho dù là Phục Thanh Đại nhân có thưởng, chúng ta cũng không thể nhận, mà là muốn mượn chuyện này tạo quan hệ tốt với Phục Thanh Đại nhân.
Bạch Tử Lương khoát tay nói:
- Hay là bỏ đi, vốn ta không muốn tới Tinh Tú Hải Kham Loạn hội này. Nếu không phải mẫu thân ép ta tới... Hôm nay ta đã tuân lời các ngươi mà làm, cũng đã ra sức tranh hạng đầu Kham Loạn hội, về phần lôi kéo quan hệ kiểu này hay là miễn đi, ta không có hứng thú.
Vừa nói ra lời này, Lam Tố Tố đang hưng phấn cuồng nhiệt như bị dội một gáo nước lạnh vào đầu, sắc mặt trầm xuống, nói:
- Thiếu chủ, hứng thú của ngươi không có gì khác không cầu tiến cả, ta tin tưởng nếu chủ mẫu biết chuyện này, cũng nhất định sẽ tán thành ý kiến của ta.
Bạch Tử Lương thình lình nhìn thẳng Lam Tố Tố, trầm giọng nói:
- Lam Tố Tố, rốt cục ngươi là chủ hay ta là chủ!
Lam Tố Tố hít sâu một hơi, không khách sáo chút nào nói:
- Ngươi không đi cũng phải đi, cơ hội này không thể bỏ qua! Tinh Tú Hải chính là đất Thánh Chủ long hưng, quan hệ giữa tứ phương Tú Chủ Tinh Tú Hải chính là một người vinh tất cả cùng vinh, bốn người liên thủ cho dù là Thánh Chủ cũng phải nể mặt. Chỉ cần có thể lôi kéo được quan hệ với Phục Thanh, vậy đồng nghĩa với với lôi kéo được quan hệ với cả tứ phương Tú Chủ, đứng sau lưng sẽ là cả bầy yêu Tinh Tú Hải cao thủ như mây.
- Nếu có thể làm cho tứ phương Tú Chủ ủng hộ ngài, Thánh Chủ cũng sẽ coi trọng ngài hơn trước. Đến lúc đó địa vị ngài ở Vạn Yêu Thiên có thể tưởng tượng được, không cần phải hành sự theo ánh mắt của người khác. Chủ mẫu bảo ta tới trông chừng ngài, ta không thể không làm, trơ mắt bỏ qua cơ hội lần này!
Bạch Tử Lương chậm rãi lên tiếng nói:
- Lam Tố Tố, ngươi không nên quá đáng!
- Ta quá đáng ư?
Lam Tố Tố bật cười, nói:
- Thiếu chủ, ngươi hãy suy nghĩ thật kỹ, rốt cục là ai quá đáng? Cơ hội tham gia Tinh Tú Hải Kham Loạn hội lần này vốn không tới phiên ngươi, ngươi chẳng qua là ngoại tôn Thánh Chủ, hơn nữa còn là đứa ngoại tôn không được coi trọng. Có đám nội tôn của Thánh Chủ, Vạn Yêu Thiên còn chưa tới phiên ngoại tôn như ngươi làm đại biểu.
- Là chủ mẫu tranh thủ cho ngươi, là chủ mẫu chạy đi cầu xin những huynh trưởng của nàng cho ngươi một cơ hội, là chủ mẫu gõ cửa từng nhà một cầu khẩn nhiều lần mới được, nếu không ngươi cho rằng thật sự không ai tranh với ngươi? Nếu không bằng vào địa vị thấp kém của ngươi ở Vạn Yêu Thiên, ngươi tranh hơn được người nào?
Nàng lại phất tay chỉ về phía ngoài động:
- Ngươi có biết vì sao ấu thú Phiên Vân Phúc Vũ Thú có thể tới được Tinh Tú Hải này không? Vốn Thánh Chủ không chịu cho bên ngoài mượn, là chủ mẫu vì muốn gia tăng phần thắng Kham Loạn hội cho ngươi, chạy đi quỳ gối trước mặt Thánh Chủ khóc kể khổ cầu xin mà được.
Lại phất tay chỉ về phía hồ lô ngang hông Bạch Tử Lương:
- Luyện Yêu Hồ của ngươi cũng là do chủ mẫu chạy đến Vô Lượng quốc cầu chưởng môn Linh Lung tông luyện chế. Chưởng môn người ta vì cân nhắc đến thành viên tham dự bên Vô Lượng quốc nên không đáp ứng, là chủ mẫu phải hết lời cầu khẩn Linh Lung tông hơn nửa tháng mới được người ta bất đắc dĩ đáp ứng. Chỉ là vì có thể giúp cho ngươi có một món pháp bảo không trái với quy tắc Kham Loạn hội lại hơn người một bậc mà thôi, ngay cả thể diện chủ mẫu cũng không cần, ngươi lại nói ngươi không có hứng thú?
Lam Tố Tố cao giọng nói:
- Năm xưa chủ mẫu vì có thể chung sống với lão Đại nhân, bị bao nhiêu người phản đối, nếm trải bao nhiêu đau khổ, đến nay lão Đại nhân chết không minh bạch! Chủ mẫu vì để cho ngươi không hề bị xem thường, vì có thể để cho ngươi đứng chân ở Vạn Yêu Thiên, thật vất vả cầu xin một lần cơ hội ra mặt lập công vì ngươi, ngươi lại không quý trọng? Chủ mẫu vì áp trận cho ngươi, thân kẹt lại ở Tây Tú Tinh cung mười năm, chỉ vì nhìn ngươi thành công, ngươi lại không cảm kích?
- Đừng nói nữa!
Bạch Tử Lương thình lình đứng lên, nổi giận gầm lên một tiếng giống như bị dã thú bị chọc giận, siết hai quả đấm lại thật chặt, toàn thân run rẩy nói:
- Ta chỉ muốn yên lặng tu luyện, không hề có ý muốn gây thị phi, vì sao ai ai cũng ép ta như vậy?!
- Thiếu chủ, không phải là ép ngươi!
Lam Tố Tố tỏ ra chân thành khuyên nhủ:
- Thiên hạ tuy lớn, nhìn như tài nguyên tu hành nhiều, thật ra thì tuy nhiều như vậy nhưng lại có nhiều người chia sẻ. Ngươi không tranh không cướp, người khác sẽ không khách sáo, chẳng lẽ ngươi không biết hết thảy những thứ bây giờ ngươi hưởng thụ đều là chủ mẫu tiết kiệm bản thân nhường lại cho ngươi sao?!
- Ngươi hưởng phần của chủ mẫu lại luôn miệng nói muốn yên lặng tu luyện, ngươi dựa vào cái gì yên lặng tu luyện ném lại hết thảy cho chủ mẫu gánh vác? Chỉ vì ngươi là con của chủ mẫu mà có thể ăn không của nàng cả đời sao?!