Phi Thiên

Chương 382. Diệu Âm đại pháp

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Bọn Miêu Nghị không còn kịp phản kháng đã bị xích sắt bên trong sương mù yêu dị cuốn lấy cổ tay, quấn lấy tay chân, siết vào eo lưng, siết vào cổ lôi đi.

Sương mù yêu dị thu liễm vào bên trong hồ lô, Miêu Nghị, Triệu Phi, Tư Không Vô Úy, Thích Tú Hồng, Bì Quân Tử cùng Đào Vĩnh Xuân biến mất không thấy, đều biến mất theo sương mù yêu dị kia.

Tranh thủ lúc rảnh tay nhìn về phía này, bọn Cổ Tam Chính chấn động khó có thể hình dung. Đây rốt cục là bảo vật gì, vì sao thứ gì cũng có thể thu được?!

Trong lòng ba người chỉ có thể khen ngợi, không hổ là người Vạn Yêu Thiên, không phải mình có thể ngăn cản.

- Chạy mau!

Cổ Tam Chính quát to một tiếng, còn đánh gì nữa, chạy mau mới là lựa chọn sáng suốt.

Ba người lập tức bỏ qua không đuổi giết tàn địch, xông về phía bờ biển thật nhanh, sau đó bay lên không thu vật cỡi lại, đáp xuống mặt biển chạy như điên.

- Đuổi!

Bạch Tử Lương thu hồ lô vung tay lên, dẫn người nhanh chóng điên cuồng đuổi theo.

Trên mặt biển, bọn Cổ Tam Chính đang chạy thục mạng, Đàm Lạc gấp giọng nói:

- Chúng ta chạy như vậy không được, Phiên Vân Phúc Vũ Thú có thể đằng vân giá vũ phi hành, lướt sóng mà đi càng không nói, chúng ta chạy không thoát nó đâu...

Diệp Tâm tức giận nói:

- Kham Loạn hội không cho phép sử dụng vật cỡi có thể bay được, Lục Thánh định ra quy tắc, bản thân bọn họ lại không tuân thủ, há đâu có lý như vậy!

- Đàm Lạc, trước đó thuật pháp ngươi thổi địch khống chế tinh cầm kia có phải là Thiên Cầm Vạn Thú Diệu Âm đại pháp của Ngự Thú môn các ngươi không?

Cổ Tam Chính hỏi.

- Ta biết ngươi có ý gì, ta chỉ tu luyện đại pháp kia tới tầng hai, thao túng một ít vật nhỏ còn tạm được, ngay cả long câu cũng không khống chế được, càng không cần phải nói khống chế Phiên Vân Phúc Vũ Thú.

Đàm Lạc lắc đầu nói.

Cổ Tam Chính quay đầu lại liếc nhìn truy binh, cao giọng nói:

- Bây giờ không quản được nhiều như vậy, bất kể biện pháp gì cũng phải thử một chút xem sao.

Đàm Lạc cười khổ một tiếng, cũng chỉ có thể cố gắng thử xem còn nước còn tát. Y bèn lấy ống địch màu cổ đồng kia ra, để trên môi thổi lên, tiếng địch hoặc êm ái du dương, hoặc sắc bén chói tai vang vọng trên mặt biển.

Phiên Vân Phúc Vũ Thú quả nhiên danh bất hư truyền, cước lực không phải long câu có thể so sánh, Bạch Tử Lương đã bỏ rơi đám tùy tùng lại phía sau, phi vó lướt sóng mau chóng đuổi, bất kể là trên bờ hay dưới biển, tốc độ vẫn không giảm.

Mắt thấy khoảng cách từ từ rút ngắn, ai ngờ trước mặt đột nhiên vang lên một tràng tiếng địch cổ quái, tốc độ Phiên Vân Phúc Vũ Thú rõ ràng giảm xuống. Bạch Tử Lương đang vô cùng kinh ngạc, Phiên Vân Phúc Vũ Thú lại càng trở nên nóng nảy hơn, chạy loạn trên biển không còn theo đúng phương hướng truy kích bọn Cổ Tam Chính, thỉnh thoảng ngửa đầu rống giận, tựa hồ muốn thoát khỏi thứ gì trói buộc.

Đám người Lam Tố Tố sau đó chạy tới cũng kinh hãi, không biết vì sao Phiên Vân Phúc Vũ Thú phát cuồng, lại không nghe chủ nhân thao túng.

Lam Tố Tố chợt nhìn về phía tiếng địch truyền tới, lớn tiếng nói:

- Thiếu chủ, là tiếng địch kia giở trò quỷ, mau thu linh thú.

Thật ra thì Bạch Tử Lương đã sớm biết là tiếng địch giở trò quỷ, chẳng qua là muốn xem thử Phiên Vân Phúc Vũ Thú có thể vượt qua được tiếng địch kia không. Đường đường Phiên Vân Phúc Vũ Thú làm sao có thể bị tiếng địch nho nhỏ như vậy quấy nhiễu.

Thế nhưng thấy bây giờ khó có thể trấn an Phiên Vân Phúc Vũ Thú được, Bạch Tử Lương không thể không thu nó vào trong túi linh thú.

- Đuổi!

Bạch Tử Lương có vẻ thẹn quá hóa giận, bỏ qua ưu thế tốc độ vật cỡi, dẫn dắt người phi độ đạp sóng mau chóng đuổi theo.

Ba người Cổ Tam Chính thỉnh thoảng quay đầu nhìn lại có thể nói là niềm vui bất ngờ. Không cần phải nói, nhất định là Đàm Lạc thổi Thiên Cầm Vạn Thú Diệu Âm đại pháp sinh ra tác dụng.

Đừng nói là bọn họ, ngay cả Đàm Lạc cũng cảm thấy kinh ngạc vô cùng, không ngờ rằng phương pháp ngự thú của Ngự Thú môn cũng có tác dụng với vật cỡi của Yêu Thánh Cơ Hoan, chuyện này có khả năng sao???

Tu sĩ tới tham gia Tinh Tú Hải Kham Loạn hội, tu vi cao nhất cũng chỉ là Thanh Liên cửu phẩm, tu vi ba người Cổ Tam Chính đã coi như là cao cấp nhất trong số tu sĩ dự hội. Bạch Tử Lương không có cước lực vật cỡi Phiên Vân Phúc Vũ Thú tương trợ, ba người bọn họ không sợ y đuổi kịp mình.

Đối phương thu hồi linh thú, Đàm Lạc cũng dừng thổi địch, ba người cùng nhau chạy như điên trên biển.

- Đàm Lạc, ngươi giỏi thật, ngay cả linh thú Vạn Yêu Thiên cũng có thể hàng phục.

Diệp Tâm vui mừng tán dương.

- Nào có hàng phục, các ngươi cũng nhìn thấy rõ ràng là không hàng phục được, chẳng qua chỉ sinh ra một ít quấy nhiễu đối với nó. Chuyện này ta luôn cảm thấy có vẻ không đúng lắm, Thiên Cầm Vạn Thú Diệu Âm đại pháp của ta bất quá tu luyện tới tầng hai, không thể quấy nhiễu được linh thú như vậy, chỉ có thể có tác dụng với một số linh thú còn nhỏ…

Nói tới chỗ này, Đàm Lạc chợt ngẩn ra, không ngừng quay đầu nhìn lại.

Cổ Tam Chính hỏi:

- Sao vậy, không cần suy nghĩ nhiều quá, chỉ cần có tác dụng, đối với chúng ta chính là chuyện tốt.

- Ta hiểu ra rồi!

Đàm Lạc đột nhiên giơ tay lên vỗ trán một cái.

Diệp Tâm kỳ quái hỏi:

- Ngươi hiểu cái gì?

Đàm Lạc cười ha hả nói:

- Ta biết rồi, đây không phải là vật cỡi của Yêu Thánh Cơ Hoan, mà là ấu thú Phiên Vân Phúc Vũ Thú, cũng không phải là Phiên Vân Phúc Vũ Thú trưởng thành, còn chưa tới mức có thể đằng vân giá vũ. Trước đó ta còn kỳ quái không hiểu, Lục Thánh định ra quy tắc không thể mang theo pháp bảo nhị phẩm trở lên và vật cỡi có thể bay tới tham dự, vì sao Lục Thánh lại tự phá hỏng quy tắc do mình định ra. Thì ra chỉ là ấu thú, chẳng trách nào bị Diệu Âm đại pháp của ta quấy nhiễu.

- Thì ra là như vậy!

Cổ Tam Chính và Diệp Tâm cũng nhìn nhau cười một tiếng, Diệp Tâm lộ ra nụ cười rạng rỡ hiếm thấy:

- Xem ra vận may của chúng ta không phải là tầm thường, như vậy cũng có thể thoát được…

- Chỉ sợ như vậy cũng không phải chuyện gì tốt...

Đột nhiên Đàm Lạc lại lắc đầu cười khổ một tiếng.

Cổ Tam Chính hỏi:

- Vì sao vậy?

Đàm Lạc than thở:

- Lục Thánh đều phái đệ tử mới tới Tinh Tú Hải Kham Loạn hội quyết cao thấp một phen, vị sau lưng đuổi chúng ta kia bị ta tìm được sơ hở, chắc chắn bất lợi đối với chuyện y tranh hùng với người của năm thánh còn lại phái tới, như vậy y sẽ quyết giết chết ta cho bằng được. Hiện tại chỉ sợ mục tiêu đầu tiên mà bọn họ đuổi giết không phải ngươi, mà là biến thành ta, rất có thể sẽ truy đuổi chúng ta nhất quyết không tha!

Cổ Tam Chính và Diệp Tâm ngơ ngác nhìn nhau, nghe y nói như thế cũng suy đoán tám chín phần mười là như vậy.

- Chẳng qua là hồ lô trên tay người nọ thật lợi hại, nếu không chưa chắc chúng ta sợ y!

Diệp Tâm hừ một tiếng, có hơi không phục.

- Người ta có thể đại biểu Vạn Yêu Thiên tham dự, tự nhiên sẽ có bảo vật lót đáy hòm, nếu không làm sao tranh phong!

Cổ Tam Chính quay đầu lại liếc nhìn, đột nhiên không nhịn được than thở:

- Tên Miêu Nghị kia cũng coi như là nhân vật xuất chúng, không nghĩ tới vừa đối mặt đã bỏ mạng dưới tay của người kia. Như vậy cũng tốt, hắn đã chết, nếu như chúng ta có thể còn sống trở về, cũng coi như có thể báo cáo kết quả chuyện này với sư môn, coi như giải quyết xong một mối tâm sự, bây giờ chúng ta an tâm nghĩ biện pháp thoát thân là được.

-----------

Bên trong một không gian xám xịt, khắp nơi là xích sắt lớn có nhỏ cỏ giăng khắp nơi, đây là tình cảnh mà bọn Miêu Nghị nhìn thấy lúc vừa mở mắt ra sau khi bị thu thập.

Yêu khí nồng đậm như sương mù, Miêu Nghị mở pháp nhãn ra mới phát hiện mình bị vây bên trong một không gian to lớn hình hồ lô, kết hợp với tình hình trước mắt, không khó đoán xuất hiện ở nơi nào. Rất hiển nhiên bảo hồ lô nho nhỏ trên tay người ta giống như nhẫn trữ vật, bên ngoài nhìn nhỏ bé, bên trong lại có càn khôn khác.

Miêu Nghị muốn cử động thân hình, lại phát hiện tứ chi cùng với eo lưng đã bị trói chặt, thân thể không cách nào nhúc nhích. Hắn thi triển pháp lực toàn thân dùng sức lắc người một cái, chỉ nghe được thanh âm của một trận xích sắt lay động loảng xoảng, không cách nào tránh thoát, không thể cử động.

- Vô dụng, không thoát được.

Thanh âm thở dài của Triệu Phi vang lên ở sau lưng Miêu Nghị, hiển nhiên y đã thử qua, bằng tu vi của y cũng không thoát được, dĩ nhiên càng không cần phải nói Miêu Nghị.

Thân thể Miêu Nghị không thể động, cố gắng quay đầu nhìn lại, quả nhiên thấy Triệu Phi bị xích sắt kéo thành hình chữ Đại (大) treo ở phía sau mình.

- Mọi người không có chuyện gì chứ, Tú Hồng, nàng đang ở đâu?

Miêu Nghị lớn tiếng hỏi, trong hồ lô ùng ùng vang vọng thanh âm của hắn.

- Ta ở phía trên ngươi.

Thanh âm của Thích Tú Hồng truyền tới, Miêu Nghị ngẩng đầu nhìn lên, phát hiện không những Thích Tú Hồng bị trói ở phía trên, ngay cả vật cỡi Thích Tú Hồng mặc chiến giáp Hắc Thán cũng bị treo ở bên cạnh, cũng bị bắt vào cùng nhau. - Chúng ta ở chỗ này.

Phía dưới truyền tới thanh âm của Bì Quân Tử cùng Đào Vĩnh Xuân.

Miêu Nghị cúi đầu nhìn xuống, phát hiện hai người đang bị cột ở dưới chân của mình cách đó không xa.

- Con bà nó, Trấn Sơn Chùy của ta…

Miêu Nghị nghe tiếng quay đầu nhìn, chỉ thấy Tư Không Vô Úy bên phải sau lưng mình cách đó không xa đang giãy giụa. Một thanh chùy nhỏ được cột cách y không xa, chính là Trấn Sơn Chùy. Tuy rằng chỉ cách xa y một cánh tay, nhưng dù y giãy giụa thế nào cũng không thể với tới.

- Con bà nó, nếu để cho lão tử lấy được Trấn Sơn Chùy, ta đập một chùy phá tan cái hồ lô quỷ quái này!

Tư Không Vô Úy uổng phí sức lực một phen cảm thấy thân thể mềm nhũn, cuối cùng đành bỏ cuộc.

Luyện chế loại pháp bảo nhị phẩm cao cấp tương tự Trấn Sơn Chùy là cực kỳ tinh diệu, thoạt nhìn không đơn giản như ngoài mặt, có thể sinh ra rất nhiều biến hóa nên bên trong phức tạp là không thể tránh khỏi. Cho nên không cách nào có thể dễ dàng hóa sương mù thu lại tương tự pháp bảo nhị phẩm thông thường, nếu là tùy ý chia nhỏ vật này rồi tổng hợp lại, không cẩn thận sẽ có thể xảy ra sai lầm bên trong.

Còn có một nguyên nhân, nhìn bề ngoài Trấn Sơn Chùy nho nhỏ, nhưng sau khi phóng đại hiển lộ chân thân khổng lồ như vậy, từ đó có thể biết một Trấn Sơn Chùy sử dụng bao nhiêu tinh hắc. Như vậy hóa sương mù sẽ trở thành biển cả, có thể thu hồi lại được hết hay không cũng là vấn đề.

Cho nên luyện chế pháp bảo đến trình độ này vì tránh khỏi ngoài ý muốn, kết cấu cũng là cố định, không giống Nghịch Lân thương Miêu Nghị có thể hóa sương mù thu lại bất cứ lúc nào. Kết cấu loại pháp bảo đó rất đơn giản, kém xa không thể sánh ngang loại pháp bảo nhị phẩm cao cấp Trấn Sơn Chùy này.

Thấy dáng vẻ Tư Không Vô Úy, Miêu Nghị không nhịn được cười ha hả nói:

- Xem ra mọi người cũng không có chuyện gì.

- Không có sao mới lạ!

Tư Không Vô Úy thổi râu trợn mắt nói:

- Sao ngươi không nhìn thử xem là vật gì chui vào chui ra, hút vào hút ra thân thể chúng ta, đó là khí yêu sát!

Sau khi được y nhắc nhở, Miêu Nghị mới giật mình kinh hãi phát hiện thứ mình hô hấp là yêu khí, mà yêu khí kia còn có thể theo lỗ chân lông từ từ chui vào trong cơ thể của mình. Thế nhưng hắn không muốn hô hấp khí yêu sát trong này cũng không được, nơi này chỉ có khí yêu sát cho hắn hô hấp, trừ phi hắn có thể vĩnh viễn nhịn không hô hấp.

Miêu Nghị không khỏi thất thanh kêu lên:

- Đây là ý gì? Muốn giết chúng ta cần gì phí công phu như vậy?

Triệu Phi ở phía sau hắn than thở:

- Vẫn chưa nhìn ra sao, đây là muốn luyện chế chúng ta thành yêu thi! Chỉ cần mấy ngày, chúng ta sẽ bị yêu độc phát tác mà chết bất đắc kỳ tử, đợi đến lúc tỉnh lại sẽ không phải là chúng ta nữa, hoặc là tiếp nhận người ta thao túng, hoặc là bị người ta giết đi lấy yêu đan. E rằng trong chúng ta chỉ có hai vị phía dưới chân chính không bị ảnh hưởng, không có việc gì, hai người bọn họ vốn là yêu tu.

Miêu Nghị nghe rợn cả tóc gáy. Vừa nghĩ tới mình sẽ bị luyện chế thành yêu thi sau đó bị người mổ lấy yêu đan, hoặc trở thành công cụ vô tri vô giác liều mạng cho người khác, quả thật là không rét mà run, không nhịn được lại dùng sức giẫy mạnh một cái, đáng tiếc vô dụng.

Ôi! Tư Không Vô Úy đột nhiên thở dài một tiếng, trong giọng nói lộ ra vẻ cam lòng nhận mệnh:

- Tu hành nhiều năm, không nghĩ tới vẫn không qua được kiếp nạn Tinh Tú Hải Kham Loạn hội này.

Ngay sau đó giọng y lại mạnh mẽ lên, há miệng mắng to:

- Sớm biết đã không cứu cẩu tặc con chó Hắc Lang Quân kia, để cho Cổ Tam Chính làm thịt y quách cho xong. Đừng để cho ta ra ngoài, nếu không ta không tha cho y. Tên tiểu tử Miêu Nghị này nghĩ ra chủ ý thật kém cỏi, không chơi được người khác, ngược lại tự chơi mình một vố.

- Ta nào biết bọn họ bị nhiều người như vậy đuổi giết còn có thể đuổi kịp tới chỗ chúng ta.

Miêu Nghị đáp lại, lại giãy giụa vài cái, còn chưa cam tâm chấp nhận, cúi đầu nhìn phía dưới kêu to:

- Bì Quân Tử, Đào Vĩnh Xuân, hai người các ngươi cũng là yêu tu, có biện pháp gì hóa giải khí yêu sát này uy hiếp hay không?

- Không có, trừ phi có thể đi ra ngoài!

Đào Vĩnh Xuân thở dài nói.

Ai ngờ Bì Quân Tử đột nhiên buột miệng mắng:

- Tiểu tặc Miêu Nghị, đời này của ta gặp phải ngươi coi như là xui xẻo tám đời. Gặp ngươi một lần xui xẻo một lần, muốn tránh cũng không được, lần này phải hy sinh cả tính mạng nữa. Không phải là ngươi rất phách lối sao, ta xem ngươi còn phách lối thế nào, ta muốn tận mắt thấy ngươi chết như thế nào, cái này kêu là báo ứng...

Đây gọi là mắng thống khoái, những lời trước kia không dám nói, lần này coi như là phát tiết ra toàn bộ.

Tư Không Vô Úy nhất thời vui vẻ, cười ha hả nói:

- Rốt cục hôm nay con chuột tinh này đã trở nên to gan lớn mật, rốt cục nói ra lời không dám nói, đây mới gọi là lời nói thật phát ra từ phế phủ. Tiếp tục mắng đi, chúng ta rửa tai lắng nghe!