Phi Thiên

Chương 383. Nguy cấp

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Miêu Nghị nhìn chằm chằm phía dưới giận nói:

- Bì Quân Tử, ngươi chờ đó cho ta, nếu ta đi ra ngoài, xem ta thu thập ngươi như thế nào!

- Đi ra ngoài!? Còn muốn đi ra ngoài sao, nằm mơ đi!

Bì Quân Tử cười to phách lối nói:

- Nếu ngươi có thể đi ra ngoài, ta quỳ xuống gọi ngươi gia gia!

- Khốn kiếp!

Miêu Nghị lại mắng:

- Ngươi chờ đó cho ta!

Bì Quân Tử khinh thường châm chọc nói:

- Gia gia ở chỗ này, ngươi có thể làm gì được gia gia? Tới đây, tới đây, gia gia bất động ở chỗ này chờ ngươi!

Miêu Nghị giận đến kêu to oa oa:

- Ngươi giỏi lắm, Bì Quân Tử, sẽ tới lúc ngươi phải khóc!

- Mắng hay lắm!

Đào Vĩnh Xuân đột nhiên cũng buột miệng mắng:

- Bì Quân Tử, ta đã sớm biết đứa cháu này không chết tử tế được, dưới đất trong động ép ta ở lại đoạn hậu, ở trên biển bắt ta làm thuyền sai khiến, đến nơi này lại ép ta lên trên núi...

Hai người đột nhiên ngậm miệng, nhất tề trợn to mắt nhìn lên phía trên, có thể nói là lộ vẻ hoảng sợ.

- Mắng nữa đi, hai tên khốn kiếp các ngươi cứ tiếp tục mắng đi, cho là lão tử bị chế trụ thì không thu thập được hai người các ngươi sao? Nói cho các ngươi biết, bất cứ lúc nào lão tử cũng có thể thu thập hai con chó các ngươi!

Miêu Nghị cười gằn, năm ngón tay xòe rộng, gọi ra Huyền Âm Bảo Kính nơi tay, mặt kính hướng về phía hai người bên dưới.

Thình lình xảy ra đột biến, làm Triệu Phi và Tư Không Vô Úy trợn mắt há mồm.

Trấn Sơn Chùy của Tư Không Vô Úy bị xích sắt cột lại, Linh Ảo Xích của Triệu Phi cũng có kết quả giống nhau, hai món pháp bảo ném ra đều bị Luyện Yêu Hồ thu lấy. Trong ba món trọng bảo của đội nhân mã này cũng chỉ có Huyền Âm Bảo Kính của Miêu Nghị vẫn không có rời tay.

Chẳng qua là mọi người đều sơ sót, mọi người đều bị trói chặt, đều cho là vô kế khả thi, bởi vì Huyền Âm Bảo Kính không phát huy được tác dụng trong không gian kín này, theo bản năng mọi người đều quên bẵng đi.

Vì quên đi nên lúc này mới xảy ra chuyện, Bì Quân Tử thấy mọi người đến nước này rồi mà Miêu Nghị còn bảo y nghĩ biện pháp hóa giải khí âm sát, vẫn còn muốn sai khiến mình. Y cảm thấy mình chịu đựng đủ rồi, dù sao ngươi cũng sẽ chết, ngươi cũng không làm gì được ta, còn không cho phép ta thừa dịp trước khi ngươi chết phát tiết một chuyến sao?

Vì vậy gọi là mắng một trận hả dạ! Bình thường lời mắng để ở trong lòng, hiện tại mắng ra gia tăng gấp bội, có thể nói là mắng thoải mái vô cùng.

Vì vậy Đào Vĩnh Xuân tỉnh ngộ lại cũng có cừu báo cừu theo, ai ngờ còn chưa mắng xong đã trợn tròn mắt. Vì sao mình lại quên Huyền Âm Bảo Kính, vì sao quên trên tay người này còn có Huyền Âm Bảo Kính? Vì sao quên mặc dù hắn bị trói phải không thể động, nhưng bàn tay còn có thể hoạt động, cầm Huyền Âm Bảo Kính chuyển phương hướng vẫn là không thành vấn đề.

Đúng là Huyền Âm Bảo Kính bị vây trong không gian kín nơi này không phát huy được tác dụng gì, bất quá vẫn đủ sức bịt cái miệng thối của hai tên kia lại, hơn nữa còn là dư sức có thừa, giết chết chủ nhân hai cái miệng thối ấy cũng không thành vấn đề. Bởi vì không cần hoạt động gì nhiều, cổ tay cầm Huyền Âm Bảo Kính hơi chuyển phương hướng về phía dưới phun khí âm sát ra là đủ rồi. Dù sao hai người phía dưới bị trói ở đó cũng không thể chạy thoát, chỉ có thể làm bia cố định ở đó cho hắn thoải mái phun khí âm sát. Thật ra thì Miêu Nghị cũng quên mất trên tay mình còn có Huyền Âm Bảo Kính có thể sử dụng. Cả bọn mới vừa gặp tai kiếp, đồng bọn bên cạnh lập tức quay đầu thóa mạ vũ nhục, nhà dột gặp đêm mưa, thế nhưng hắn lại không thể làm gì bọn họ, suy đoán sẽ chết không nhắm mắt.

Với tâm trạng ấy, Miêu Nghị cũng trở nên hồ đồ.

Mới vừa rồi hắn chỉ muốn tùy tiện tìm một thứ gì đó để thu thập hai người bên dưới, dù là tìm được một cái bánh bao ném xuống đầu hai người cũng được.

Vừa nhìn vào trong nhẫn trữ vật, nhất thời Miêu Nghị vô cùng vui vẻ. Không cần gấp gáp làm gì, càng mất bình tĩnh càng dễ bề thua thiệt. Chẳng những trong tay hắn có Huyền Âm Bảo Kính mà còn có tiểu Đường Lang. Cũng không biết tiểu Đường Lang có thể thích ứng với không gian yêu khí nồng đậm này hay không, nhưng Huyền Âm Bảo Kính hẳn là đủ dùng, lập tức lấy ra cười gằn.

Hai người phía dưới nhìn cổ tay của Miêu Nghị phía trên từ từ xoay lại, từ từ đưa mặt Huyền Âm Bảo Kính về phía mình.

Hai mắt Đào Vĩnh Xuân trợn to như chuông đồng, có thể nói sắc mặt tràn đầy hoảng sợ, trong lòng hối hận vô cùng. Vốn chuyện không liên quan tới lão, tự lão đi theo Bì Quân Tử gây ra chuyện. Đây quả thật là thần khẩu hại xác phàm, dù sao Bì Quân Tử cũng mắng được một trận hả dạ, mình ngay cả một câu cũng chưa mắng xong đã liên lụy tính mạng, không khỏi không đáng giá.

Chẳng những Bì Quân Tử hoảng sợ trợn tròn mắt, miệng cũng há ra thật to, sắp sửa òa khóc. Vất vả lắm mới được thóa mạ thống khoái trước mặt tên Miêu Nghị này một lần, vẫn còn chưa tận hứng, chẳng lẽ trời sinh tên này là khắc tinh của mình sao, như vậy vẫn còn có thể thu thập mình, có còn thiên lý hay không???

- Há miệng ra to như vậy làm gì, muốn cắn ta sao?

Miêu Nghị chậm rãi điều chỉnh phương hướng Huyền Âm Bảo Kính chuẩn xác, cười hăng hắc nói:

- Mắng đi, vì sao không mắng nữa?

Tư Không Vô Úy cười khẽ hắc hắc hai tiếng, nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ như vừa nuốt phải một bãi phân chó của Bì Quân Tử và Đào Vĩnh Xuân, so với biểu lộ ngông cuồng phách lối trước đó tưởng chừng như hai người khác nhau. Thay đổi thái độ như vậy cũng quá nhanh, hơn nữa rất tức cười, bèn bật cười ha hả:

- Này, hai người các ngươi là nam nhân cũng không cần sợ, tiếp tục mắng cho ta!

Triệu Phi thấy tình hình như vậy cũng không nhịn được cười, hai yêu quái này cũng thật sự là dễ bị kích động. Bất quá cũng có thể hiểu được, trước đó bọn họ từng bị Miêu Nghị hành hạ, hiện tại vất vả lắm mới có được cơ hội, tự nhiên phải thừa cơ phát tiết một trận, bất quá không ngờ rằng lại húc đầu vào vách.

Thích Tú Hồng bị treo trên cao nhất cũng khẽ mỉm cười, lúc đầu nghe hai yêu quái mắng Miêu Nghị như vậy, thật ra nàng cũng cảm thấy hết sức tức giận, bây giờ chỉ cảm thấy buồn cười.

- Miêu gia, mới vừa rồi chỉ là đùa giỡn, ngài đừng để trong lòng!

Bì Quân Tử luôn luôn có thể co có thể duỗi, lập tức liền mềm nhũn ra, nặn ra một nụ cười sượng sùng.

Đào Vĩnh Xuân gật đầu như gà con mổ thóc, liên tiếp vuốt cằm:

- Đúng vậy đúng vậy, Miêu gia, mới vừa rồi chỉ là nói đùa.

- Miêu gia? Không dám nhận!

Miêu Nghị liên tục cười lạnh nói:

- Mới vừa rồi là ai tự xưng là gia gia ta? Miêu mỗ vẫn nhớ rõ ràng, ai nói lại cho lão tử nghe một lần nữa, ta rửa tai lắng nghe!

Vẻ mặt Bì Quân Tử như đưa đám nói:

- Miêu gia, tiểu nhân biết sai rồi, ngài nể tình tiểu nhân nhiều lần làm trâu làm ngựa cho ngài, tha cho tiểu nhân lần này có được chăng? Tiểu nhân xin tội với ngài, sau này cũng không dám nữa!

- Sau này??? Ngươi còn muốn sau này ư?

Miêu Nghị đột nhiên quát:

- Ngươi cảm thấy ta sẽ còn cho ngươi cơ hội sau này mắng ta nữa sao?

- Miêu gia, van cầu ngài giơ cao đánh khẽ đi!

Bì Quân Tử thật sự là chảy nước mắt ở đó cầu khẩn.

- Bì Quân Tử, ngươi giỏi thật, bình thời ẩn giấu thật sâu, xem ra từ trước tới nay ngươi vẫn đợi thời cơ ném đá xuống giếng đối với ta.

Miêu Nghị cười hắc hắc nói:

- Không phải là ngươi muốn chính mắt thấy ta chết sao? Bây giờ ta cũng muốn xem thử là ai nhìn ai chết, bây giờ để cho các ngươi xem thử ở đây rốt cục lời ai nói có cân lượng hơn, dám mắng ta, khốn kiếp!

Hai người nhất thời khóc rống lên cầu xin tha mạng chẳng khác nào quỷ khóc sói tru. Vốn bọn họ cho rằng mình không sợ khí yêu sát này, nếu có chết cũng là Miêu Nghị chết trước bọn họ. Hiện tại lại khác, chỉ vì sướng miệng một phen, tình huống lập tức đảo ngược lại thành bọn họ phải chết trước Miêu Nghị.

- Miêu Nghị, bỏ đi, không cần so đo tính toán với bọn họ làm gì, cũng có thể hiểu được tâm trạng bọn họ.

Triệu Phi ở phía sau lên tiếng khuyên giải:

- Bây giờ không phải là thời điểm lãng phí pháp lực, chống đỡ yêu khí xâm nhập thân thể, nghĩ biện pháp rời đi mới là quan trọng nhất.

Y đang nhắc nhở Miêu Nghị, chỉ cần dùng Huyền Âm Bảo Kính, ngươi sẽ phải tiêu hao thật nhiều pháp lực, trước đó ngươi đã sử dụng một lần ở bên ngoài. Nếu bây giờ lại dùng nữa bằng tu vi của ngươi không chịu nổi, bây giờ không phải là thời điểm bởi vì nhỏ mất lớn, vì hai người này không đáng giá.

- Dạ dạ dạ!

Bì Quân Tử cùng Đào Vĩnh Xuân gật đầu liên tục đồng ý, ánh mắt nhìn về phía Triệu Phi tràn đầy cảm kích.

Thật ra Miêu Nghị cũng chỉ dọa bọn họ một chút, Triệu Phi không nói đạo lý này hắn cũng biết. Lúc trước thật sự là tức giận, bất quá sau khi lấy Huyền Âm Bảo Kính ra, trong lòng tự tin có thể thu thập được hai người, hắn cũng đã bình tĩnh lại,

Có câu nói chó cùng cắn càn, đó là dưới tình huống bị ép bức mới xuất hiện, hiện tại không có gì gấp, tự nhiên cũng sẽ không làm như vậy.

Coi như là nể mặt Triệu Phi, Miêu Nghị thu lại Huyền Âm Bảo Kính, mặc dù bỏ qua hai người, nhưng vẫn nói lời cứng rắn:

- Tốt nhất các ngươi hãy cầu xin ông trời phù hộ ta không có việc gì, nếu không nhất định ta sẽ giết chết hai người các ngươi trước khi ta chết, sẽ không cho các ngươi cơ hội nhìn ta chết trước.

- Dạ dạ dạ, đa tạ Miêu gia giơ cao đánh khẽ.

Hai người vội vàng cảm tạ, trong lòng thật sự là cầu xin ông trời phù hộ Miêu Nghị không có chuyện gì, nếu không chắc chắn tên này sẽ giết chết bọn họ trước. Bì Quân Tử vô cùng tin tưởng điểm này, y đã lãnh giáo qua lòng dạ độc ác của Miêu Nghị.

Đã tới nước này, bảo vệ tính mạng quan trọng hơn, Miêu Nghị cũng không có lòng dạ nào dài dòng dây dưa với bọn họ, vội vàng chống đỡ yêu khí xâm nhập thân thể mình.

Ai ngờ vừa vận chuyển pháp nguyên trong cơ thể, vừa chạm vào yêu khí, bên trong pháp nguyên thình lình có một đốm sáng bùng lên, sau đó lan nhanh ra như lửa cháy trên đồng cỏ, đi tới đâu, yêu khí chạm vào lập tức hóa thành hư vô tới đó.

Miêu Nghị nhất thời sáng mắt lên, không nghĩ tới công pháp tu luyện của mình chẳng những có thể giải độc và hóa giải khí âm sát, ngay cả khí yêu sát này cũng có thể hóa giải, nói cách khác muốn luyện chế mình thành yêu thi là không thể nào.

Hắn vừa mới thở phào nhẹ nhõm lại cảm thấy lo lắng, ngẩng đầu nhìn về phía Thích Tú Hồng nhắm mắt không nói, phát hiện sắc mặt của nàng hơi có vẻ tái nhợt khác thường. Trong lòng thầm nói không ổn, ở đây coi như tu vi Thích Tú Hồng thấp nhất, so với hắn còn không bằng.

- Triệu Phi, các ngươi chống đỡ khí yêu sát này luyện thể có thể được bao lâu?

Miêu Nghị đột nhiên cao giọng hỏi.

Tư Không Vô Úy lại tức giận nói chen vào:

- Tiểu tử, ngươi tự mình thể hội sẽ biết ngay thôi!

Miêu Nghị không biết nói gì, yêu khí này không làm gì được mình, không thể hội được thời gian chính xác.

Bất quá hiển nhiên hàm dưỡng của Triệu Phi tốt hơn Tư Không Vô Úy nhiều, hơi trầm ngâm một chút rốt cục cho ra một suy đoán:

- Suy đoán tu vi ta và Tư Không có thể chống đỡ được chừng ba ngày, sợ là ngươi và Thích Tú Hồng ngay cả một ngày cũng... Chống đỡ không được quá lâu, phải mau mau nghĩ biện pháp thôi.

Lời của Triệu Phi ấn chứng suy đoán Miêu Nghị, Miêu Nghị lại ngẩng đầu nhìn về phía Thích Tú Hồng, lông mi hơi rung động sắc mặt tái nhợt, biết nàng hẳn đã cảm nhận được biến hóa khí yêu sát này mang tới cho thân thể, hiện tại mới có một lúc đã có phản ứng rồi sao?!

Như vậy có thể thấy được tu vi Thanh Liên cửu phẩm và tu vi Bạch Liên ngũ phẩm chênh lệch tới mức nào. Triệu Phi và Tư Không Vô Úy có thể chịu đựng chừng ba ngày, Thích Tú Hồng ngay cả nửa ngày cũng khó lòng chịu đựng, tình huống tương đối nguy cấp.

Miêu Nghị nóng nảy hỏi:

- Các ngươi có biện pháp gì hay không?

Tư Không Vô Úy lại tức giận nói:

- Có biện pháp thì đã ra ngoài từ sớm, tội gì phải ở trong này chịu khổ?!

- Con bà ngươi không có biện pháp, vậy câm miệng cho ta!

Miêu Nghị giận quát.

- Này, tiểu tử ngươi lại nổi tính xấu rồi, có phải ỷ có Huyền Âm Bảo Kính nên trong mắt không có người không? Ta cũng không phải là hai tiểu yêu kia, ngươi không cần hù dọa.

Tư Không Vô Úy cũng tức giận, thân ở nghịch cảnh như vậy tính khí của bất cứ ai cũng sẽ không được tốt.

Triệu Phi liếc nhìn sắc mặt của Thích Tú Hồng, quay đầu quát:

- Tư Không, ngươi câm miệng cho ta, chẳng lẽ không nói lời nào khiến cho ngươi chết hay sao?!

Đồng thời lại âm thầm truyền âm nói:

- Ngươi xem thử sắc mặt của Thích Tú Hồng, tu vi nàng quá thấp, sợ là chống đỡ không được quá lâu, ngươi còn hiềm trong lòng tiểu tử kia chưa đủ lo lắng hay sao?!

Tư Không Vô Úy ngẩng đầu nhìn phản ứng Thích Tú Hồng, hơi trầm mặc, lập tức hết giận, khẽ lẩm bẩm nói:

- Coi như là ta lắm mồm, ta không nói nữa có được không…

Triệu Phi lại trầm giọng nói:

- Muốn đi ra ngoài chỉ có hai khả năng, một là chủ nhân pháp bảo chủ động để chúng ta ra ngoài, hoặc là chúng ta có thể phá kết cấu toàn thân món pháp bảo này từ bên trong, làm món pháp bảo này hỏng mất, chúng ta mới có thể chạy đi. Muốn nghĩ biện pháp cũng chỉ có thể suy nghĩ theo hai phương hướng này, chẳng qua là xem ra cũng không có khả năng gì mấy…

Sắc mặt Miêu Nghị trở nên âm trầm, làm sao chủ nhân pháp bảo có thể chủ động thả bọn họ ra ngoài. Ở bên trong không gian có càn khôn khác này, cho dù là hắn muốn thương lượng, người ta cũng không nghe được, biện pháp duy nhất chính là phá món bảo vật này, nhưng làm thế nào phá?

Hiện tại pháp bảo lợi hại nhất trong tay hắn chỉ là Huyền Âm Bảo Kính, cũng chỉ có thể sử dụng Huyền Âm Bảo Kính. Nhưng tuy phương thức công kích Huyền Âm Bảo Kính có lực sát thương lại không có lực phá hoại, hầu như vô dụng đối với món pháp bảo hồ lô này, mà thứ có thể công kích tầm xa bên trong nhẫn trữ vật của hắn…