Phi Thiên

Chương 396. Hỏa Cực cung

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Trên bầu trời một cái mâm tròn khổng lồ trên có điêu khắc hoa văn ngọn lửa trong suốt óng ánh, giữa lửa cháy bừng bừng đột nhiên ngọn lửa tách sang hai bên, một thông đạo xuất hiện. Hai bóng người như sao xẹt bay ra, nháy mắt thông đạo kia khép lại rồi biến mất.

Đại trận lửa cháy phong tỏa nơi này bất ngờ bị người dùng đại pháp cưỡng ép đột phá, đại trận ngọn lửa cao gần ngàn thước không hề có chút tác dụng ngăn cản nào, trong nháy mắt bị xuyên thủng.

Một bóng người cháy đen như than rơi vào giữa mâm tròn trong suốt óng ánh, phát ra một tiếng kêu đau.

Bên trên lão Bạch áo choàng xanh và trường sam trắng tung bay phấp phới đang từ từ xoay tròn đáp xuống mâm tròn, tư thái phong nhã siêu nhiên như tiên.

Thân hình phong hoa tuyệt đại trước đó còn lấy thế lôi đình đột phá đại trận, lúc này lại trở nên ảm đạm thất sắc, xuất hiện thấp thoáng giống như hư ảnh, nhìn không rõ người lắm, cho người ta một cảm giác vô cùng hư nhược, chẳng qua đang nhìn chằm chằm người bị đốt trụi dưới đất khẽ thở dài một tiếng.

Miêu Nghị không biết thân ở chỗ nào, cảm giác đau khổ như cuộc sống năm xưa đã làm cho hắn không biết rốt cục đã qua bao lâu.

Tóm lại da toàn thân trên dưới đã bị cháy đen như than, bất thành nhân dạng. Chỉ có ý thức kiên trì bất diệt duy trì pháp lực suy yếu vận chuyển trong cơ thể, trong tiềm thức vẫn còn đang dùng pháp thuật kháng cự nhiệt độ bảo vệ mình.

Nếu như không nhờ lão Bạch xuất thủ cứu giúp kịp thời, dù chỉ hơi chậm một chút, vậy không phải là da toàn thân bị đốt trụi mà là cả người bị đốt thành tro bụi. Đường đường cung điện Yêu Vương tu vi Kim Liên nhất phẩm há có thể dễ dàng xông vào như vậy, nếu ai ai cũng có thể xông vào, vậy uổng cả hư danh Yêu Vương.

Rơi xuống đất một cái như vậy, ý thức Miêu Nghị gần như mơ hồ nhờ cái ngã tỉnh lại vài phần, cảm giác lạnh như băng từ dưới đất chỗ mình nằm truyền tới. Cảm giác lạnh như băng rót vào cơ thể giống như thể hồ quán đỉnh, ý thức dần dần hồi phục lại.

Hắn muốn mở mắt xem thử mình thân ở nơi nào, cũng không biết mắt của mình đã bị lửa đốt khiến cho dính mí lại với nhau, chỉ còn một khe hở nhỏ. Hiện tại hắn không nhìn thấy rõ gì cả, đồng thời cảm giác hô hấp có hơi không thuận.

Hắn cố gắng dùng sức mở mắt, mở được ra cũng đã bị rách mí, máu chảy xuống ròng ròng trông hết sức ghê sợ.

Hắn phát ra một tiếng rên đau đớn, muốn dùng tay sờ thử hai mắt của mình thế nào. Thế nhưng hắn vừa nhấc cánh tay lên, chỗ da cháy ở khuỷu tay lập tức rách ra, có thể nhìn thấy lớp thịt bên dưới, máu tươi chảy ròng.

Hắn lại phát ra một tiếng rên đau đớn, cảm giác đau xé thân thể như vậy khó lòng diễn tả. Hắn định há miệng lại cảm thấy ngoài miệng cũng truyền tới cảm giác muốn rách, nhất thời không dám loạn động. Dường như bất kể hắn động chỗ nào, chỗ đó cũng sẽ có cảm giác đau đớn rách da rách thịt.

Hắn thả pháp lực ra dò xét chung quanh một lượt, thế nhưng pháp lực trong cơ thể thật sự quá mức suy yếu, điều tra khoảng cách không được xa. Cũng không điều tra ra được manh mối gì, không biết rõ rốt cục thân ở phương nào.

Cuối cùng hắn cố gắng chịu đựng nỗi đau rách mắt, từ từ mở hai mắt ra, máu tươi chảy vào đôi tròng mắt hắn đỏ tươi, khiến cho hắn nhìn thế giới bên ngoài cũng bao phủ một lớp màu đỏ. Hắn thấy được mặt đất trong suốt óng ánh, cũng nhìn thấy biển lửa tuần hoàn lưu chuyển cách đó không xa, quan trọng nhất là thấy rõ tình huống trước mắt mình là gì.

Đã không còn nhân dạng, quả thật chỉ là một cục than đen, không khó hiểu xảy ra chuyện gì ở trên người mình, cũng hiểu tại sao vừa cử động lại đau như vậy.

Lúc này tình huống thân thể hắn đang dần dần trở nên suy yếu, hắn bị đại ấn của Bạch Tử Lương đánh cho trọng thương, lại gãy một chân, còn bị lửa đốt một trận, tình huống thân thể đã trở nên vô cùng tệ hại. Hắn biết lúc này mình cần nhất là cái gì, cần đồ cứu mạng, hơn nữa không thể trì hoãn được nữa.

Trong mũi hắn phát ra tiếng kêu rên đau đớn, dùng hết pháp lực toàn thân còn sót lại gọi ra từ bên trong vòng tay trữ vật gốc tiên thảo Tinh Hoa sinh trưởng hơn chín vạn năm kia. Hành động cố gắng cầm gốc tiên thảo khiến cho da thịt năm ngón tay bị cháy của hắn lại rách ra thấy thịt, lại chảy máu.

Hắn cố gắng nhịn đau thu tay lại, da trên khuỷu tay lại rách chảy máu, trả một cái giá thật lớn mới đưa được gốc tiên thảo Tinh Hoa toát ra hào quang mờ nhạt giống như quỳnh chi ngọc diệp lên trước mũi mình. Hắn khẽ thi triển pháp lực bao phủ tiên thảo, nhẹ nhàng hít một cái, một luồng tinh vân lóe lên rực rỡ chui vào lỗ mũi bị đốt đã không còn hình dáng như thường của hắn.

Tinh vân chui thẳng vào mũi vào phế phủ, lập tức mang đến một cảm giác sảng khoái mát mẻ, cảm giác kỳ diệu này đối với Miêu Nghị đang đau đớn toàn thân giống như muốn chắp cánh lên tiên.

Hắn nằm ở đó không dám loạn động, không nhúc nhích, tham lam hít từng luồng tinh hoa vào trong thân thể không ngừng. Bởi vì đối với hắn mà nói, đây là chỗ dựa cuối cùng để bảo vệ tính mạng mà hắn có thể dựa dẫm.

Hiện tại hắn cảm thấy may mắn lúc trước mình gặp phải khó khăn đã không lấy thứ bảo vệ tính mạng sau cùng này ra sử dụng, hôm nay quả nhiên phát huy tác dụng, nếu không nhất định phải chết.

Không biết năm xưa lão Bạch vì giúp hắn giữ được gốc tiên thảo này làm ranh giới cuối cùng bảo vệ tính mạng, thiếu chút nữa đã đích thân xuất thủ thu thập Yêu Nhược Tiên. Chỉ vì lúc ấy Yêu Nhược Tiên thèm thuồng gốc tiên thảo này, muốn chiếm gốc tiên thảo này làm của mình.

Yêu Nhược Tiên cũng thật sự không thể không động lòng, cho dù là ai cũng chưa từng thấy qua tiên thảo Tinh Hoa dáng dấp thước tấc như vậy.

Hơn nữa quả thật là chưa từng nghe qua, tiên thảo Tinh Hoa này còn kết tiên quả, dược hiệu có thể tưởng tượng được. Dù là bị thương nặng tới mức nào chỉ cần còn có một hơi thở, suy đoán cũng có thể dùng gốc tiên thảo này nhặt lại một mạng. Nói là có thể thoát thai hoán cốt cũng không quá đáng, bảo sao Yêu Nhược Tiên có thể không động lòng!?

Trên thực tế cũng đúng là có thể thoát thai hoán cốt, thật ra vốn là thân thể tư chất Miêu Nghị cũng không thích hợp tu hành, là lão Bạch lấy ra một gốc tiên thảo Tinh Hoa dược hiệu mạnh hơn cả gốc này, kết trái đã như hồng bảo thạch, không giống gốc này trái chẳng qua mới chỉ ửng hồng, cưỡng ép giúp Miêu Nghị tiến hành thoát thai hoán cốt, mới cho hắn cơ hội bước lên đường tu hành.

Lúc này thấy Miêu Nghị đã phải lấy ra tiên thảo Tinh Hoa hấp thu, lão Bạch một mực yên lặng ở bên cạnh quan sát mới thở phào nhẹ nhõm, biết đã kéo được mạng của Miêu Nghị từ quỷ môn quan trở lại.

Lão Bạch ngẩng đầu nhìn ngọn lửa cháy bừng bừng trên đỉnh đầu, vân đạm phong khinh nói:

- Vốn không muốn xuất thủ cứu ngươi, nhưng vì lần trước không cứu nữ nhân kia nên lần này phá lệ xuất thủ. Sau này nếu ngươi có cơ hội biết chân tướng, nếu lại vì nữ nhân kia chết mà hận ta không xuất thủ cứu giúp, vậy thì không nói được.

---------------

Dứt lời, thân hình vốn là gần như hư ảnh của y càng thêm mờ ảo, hạt châu màu xanh mực trên cổ Miêu Nghị chợt lóe lên hào quang mờ mờ, bóng dáng lão Bạch cũng hoàn toàn biến mất không thấy.

Chỉ sợ Miêu Nghị nằm mơ cũng không nghĩ tới, lần này lão Bạch phá lệ xuất thủ cứu hắn lại là vì Thích Tú Hồng chết. Là vì lúc trước lão Bạch không cứu Thích Tú Hồng mà đổi lấy lần này xuất thủ cứu Miêu Nghị hắn, nói cách khác cũng có thể nói là Thích Tú Hồng dùng mạng của nàng đổi một mạng Miêu Nghị.

Bất quá cũng không thể nói như vậy, thật ra thì lão Bạch vẫn có thể không cứu cả hai người, sống chết của Thích Tú Hồng có liên quan gì tới y?!

Thế gian chúng sinh như mây, người không quen biết nhiều như vậy, y cũng không cứu hết được, cũng không thể bởi vì Miêu Nghị thích người nào y bèn chạy tới cứu người ấy. Y xuất hiện ở bên người Miêu Nghị cũng không phải là đặc biệt vì bảo vệ nữ nhân của Miêu Nghị mà đến, nếu thật sự như vậy, lão Bạch sẽ thành cái gì!?

Bên dưới thế giới lửa ngầm này, không biết được thời gian mặt trời mặt trăng bên ngoài ra sao.

Thời gian trôi cực nhanh, theo tốc độ Miêu Nghị hấp thu tiên thảo Tinh Hoa càng lúc càng nhanh, cũng chứng minh cơ năng thân thể của hắn đang nhanh chóng hồi phục. Hiệu quả thần kỳ của thánh dược chữa thương giới tu hành lại hiện ra, chỉ thấy da bên ngoài thân thể đã bị cháy đen như than của hắn đã dần dần lột ra, không thấy chảy máu, cũng không thấy đau đớn.

Cũng không biết đã qua bao lâu, thân dưới Miêu Nghị chợt vang lên tiếng rắc rắc, lớp da cháy thành than bao quanh chỗ chân gãy vỡ tan ra rơi xuống đất, trên đùi lộ ra da thịt trắng mịn giống như trẻ nít mới sinh. Chẳng qua là chỗ vết cắt chân gãy có thể thấy rõ ràng da thịt đang ngọ nguậy, đang dần dần sinh trưởng.

Phương thức cưỡng ép nhanh chóng sinh trưởng như vậy làm cho người ta cảm thụ hết sức rõ ràng, rõ ràng đến mức làm người ta đau đớn không chịu nổi. Miêu Nghị đau đến nắm chặt quả đấm, khớp xương kêu bốp bốp vang dội, co rút thân thể ở đó run lẩy bẩy, khiến cho lớp da cháy thành than trên người hắn dần dần tróc ra rơi xuống.

Hắn đã có được bề ngoài thân thể hoàn toàn mới, đôi mắt bị cháy đau đớn cũng đã lành lặn trở lại như trước, đầu cũng mọc ra mái tóc dài đen bóng, còn dài hơn mái tóc cũ của hắn đã bị cháy.

Chỗ chân gãy đang dần dần mọc ra, Miêu Nghị chịu đựng đau đớn kinh khủng thỉnh thoảng mở hai mắt ra xem thử. Chỉ cần có thể khôi phục, hắn có thể chịu đựng được nỗi đau này, ngay cả đau khổ rơi vào biển lửa như luyện ngục cũng đã trải qua, há lại sợ chút đau đớn này, bất quá phải trải qua nỗi đau này trong thời gian khá dài.

Ước chừng qua hai ngày sau, tiên thảo Miêu Nghị nắm trong tay đã trở nên dúm dó lại, trở nên mềm nhũn, hào quang hiện ra bên ngoài tiên thảo đã trở nên mập mờ như có như không.

Liếc nhìn chỗ chân gãy đã mọc tới mắt cá, nếu như hiện tại dược hiệu cạn hết quả thật buồn cười, Miêu Nghị nhanh chóng vò tiên thảo mềm nhũn nhăn nhúm thành một cục nhét vào trong miệng, nhai nhai mấy cái, cảm thấy vị ngọt ngào thơm tho, sau đó nuốt chửng vào bụng.

Sợ dược hiệu không đủ, Miêu Nghị lại gọi ra từ trong vòng tay trữ vật ra một tiên quả ửng hồng cắn vào một cái. Chỉ cảm thấy ngọt như mật, thật sự là mỹ vị chốn nhân gian, miệng hắn đầy mùi thơm ngát, cảm giác mát mẻ chạy tận vào trong bụng. Sau khi ăn hết tiên quả, chỉ chốc lát sau Miêu Nghị cảm thấy lỗ chân lông toàn thân mình toát ra mùi hương thơm ngát, thần thanh khí sảng, tinh thần bị đau đớn hành hạ mỏi mệt cũng tựa hồ trong nháy mắt tiến đến trạng thái cao nhất, thật không hổ là tiên quả.

Theo một tiên quả vào bụng, tốc độ sinh trưởng chân gãy chậm chạp lại gia tăng, lại làm cho Miêu Nghị đau tới mức run lên lẩy bẩy.

- A! Ta còn sống! Ta còn sống...

Một hôm sau, tứ chi kiện toàn, Miêu Nghị thân không mảnh vải không biết xấu hổ, vung tay ngửa mặt lên trời gầm thét, tóc dài xõa vai, phát tiết niềm vui còn sống sót sau kiếp nạn.

Toàn thân hắn da thịt lành lặn, hình thể tướng mạo trở lại như lúc ban đầu. Chỉ là da mới sinh ra trắng toát, trắng như ngọc tới mức còn hơn cả da nữ nhân, nhưng muốn hoàn toàn khôi phục sợ là còn cần một quá trình.

Sau khi phát tiết nỗi vui mừng xong, hắn lấy một bộ y phục từ vòng tay trữ vật ra mặc vào, sau khi sửa sang thân thể lại mới chính thức quan sát hoàn cảnh chung quanh.

Hắn phát hiện mình đang ở bên ngoài một cung điện lơ lửng, toàn bộ cung điện như thủy tinh cung. Làm người ta giật mình là cung điện to lớn như vậy lại có thể trôi lơ lửng trong biển lửa, từ trên xuống dưới cùng với bốn phía đều bị lửa cháy bao quanh. Bất quá tựa hồ lửa không cách nào cháy đến gần bất kỳ vị trí nào của cung điện, bất kể cháy thế nào cũng duy trì một khoảng cách nhất định.

Miêu Nghị đưa mắt nhìn về phía tấm biển trên cửa chính điện, chỉ thấy trên có khắc ba chữ to hùng tráng: Hỏa Cực cung!

Hỏa Cực cung? Ánh mắt Miêu Nghị rời khỏi tấm biển, ngẩng đầu nhìn lửa cháy phía trên, sau đó lại cúi đầu nhìn lớp da cháy đen vừa lột ra khỏi thân thể mình dưới đất.

Nghĩ đến tình hình mình từ miệng núi lửa nhảy xuống, rất hiển nhiên chỗ mình đang đứng chính là vị trí từ miệng núi lửa rơi xuống.

- Xem ra Hỏa Cực cung này chính là cung điện của Yêu Vương Liệt Hoàn, chẳng qua là không nghĩ tới một tòa cung điện lớn như vậy lại ẩn bên trong địa hỏa, không trách bên ngoài không tìm được gì cả. Bất quá thoạt nhìn địa hỏa này tựa hồ không giống như là địa hỏa, có vẻ giống như lửa của Xích Diễm Chi cháy hơn…

Miêu Nghị khẽ lẩm bẩm một mình.

Cả tòa cung điện yên tĩnh không người, chỉ có tiếng lửa cháy bốn phía phát ra thanh âm vù vù như gió thổi.

Cũng không biết trong Hỏa Cực cung này có người hay không, Miêu Nghị có hơi không dám khinh cử vọng động, xoay chuyển ý niệm lại cảm thấy mình quá lo xa. Nếu như có người, mình từ bên trên rơi xuống ở chỗ này nhiều ngày như vậy, không thể nào bên trong Hỏa Cực cung không có ai phát hiện.

Xem ra thật sự là vì Tinh Tú Hải Kham Loạn hội nên đã thanh lý không còn ai… Sau khi nghĩ thông suốt, Miêu Nghị vẫn duy trì cảnh giác từ từ đi xuống khỏi mâm tròn, đạp nấc thang từng bước đi tới quảng trường không lớn cạnh đó.

Quay đầu nhìn lại, mâm tròn chu vi mấy trượng kia giống như cánh tay từ cung điện đưa ra ngoài, giống như ngọc như ý ngẩng đầu, có vẻ khác lạ, hiển nhiên là chuyên môn dùng để hứng lấy người từ miệng núi lửa xuống.

Xung quanh quảng trường này có lan can điêu khắc, hai bên bậc thềm dẫn lên cửa chính cung điện có tượng hai con hỏa kỳ lân trong suốt óng ánh.

Miêu Nghị lắc mình bay tới bên ngoài cửa điện mở rộng, thò đầu vào bên trong nhìn.

Bên trong, giữa đại điện trên cao là một bảo tọa to rộng, vách tường phía sau bảo tọa có điêu khắc mười hai ngọn lửa hừng hực. Không chỉ là điêu khắc, bên trong điêu khắc tựa hồ có ẩn giấu ngọn lửa thật sự đang cháy, khiến cho đại điện tăng thêm không ít linh khí sinh động, cũng không biết làm thế nào mà được, xuất hiện trong cung điện địa hỏa này cũng không cảm thấy ly kỳ.

---------------