Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Chung quanh đủ loại điêu khắc tinh xảo càng thêm nổi bật cách bài trí uy nghiêm yên tĩnh của nơi này.
- Có ai không?
Đột nhiên Miêu Nghị có tật giật mình kêu lên một tiếng.
Đây là cung điện Yêu Vương Kim Liên nhất phẩm, đột nhiên xông vào nơi này dù là biết có thể không có ai, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy không được tự tin. Tu vi Kim Liên nhất phẩm là khái niệm gì? Tu vi như thế đã đạt tới cảnh giới Phi Thiên mà lão Bạch đã nói, có thể siêu thoát thiên địa trói buộc, bay cao vũ trụ tinh không.
Miêu Nghị có hơi không dám tưởng tượng, chọc giận thứ người như thế sẽ có hậu quả gì, suy đoán người ta tùy tiện thở nhẹ một cái cũng có thể diệt mình.
Thanh âm vang vọng trong điện, hồi âm một lúc rồi ngưng bặt, lại rơi vào tĩnh mịch.
Sau khi xác thật không có ai, Miêu Nghị vịn khung cửa sờ sờ, phát hiện chạm vào lạnh như băng, không giống băng cũng không giống ngọc, không biết là vật gì, ở địa phương lửa cháy vòng quanh như vậy lại có thể trở ngăn cách nhiệt độ bên ngoài xâm nhập.
Sau đó hắn đi vào, bắt đầu đi dạo khắp nơi bên trong đại điện, hiếu kỳ xem thử chỗ này chỗ kia, cuối cùng đi đến hậu điện, đến hậu cung.
Hậu cung không lớn, chỉ có mười mấy gian phòng, Miêu Nghị đi qua từng gian, thấy trong một vài gian có y phục nữ nhân, hắn cầm lấy quan sát. Cũng không biết đây là y phục nữ nhân của Yêu Vương Liệt Hoàn, hay bản thân Liệt Hoàn chính là nữ nhân.
Xác nhận cả tòa cung điện không có một bóng người, Miêu Nghị thở phào nhẹ nhõm, lại đi ra ngoài điện nhìn lửa cháy vòng quanh.
Hiện tại hắn gấp gáp không biết làm thế nào đi ra ngoài, nếu bị khốn lâu ở nơi này, đợi đến khi Yêu Vương Liệt Hoàn trở lại sẽ cực kỳ thê thảm.
Thế nhưng chân không đến đất cật không đến trời, biển lửa cháy xung quanh cũng cách xa tòa cung điện này chừng trăm thước.
Hắn lại đi trở ra mâm tròn kia, ngẩng đầu nhìn lối ra bị biển lửa ngăn chặn. Bản thân hắn có thể nghĩ biện pháp đi lên, chẳng qua là ngọn lửa kia quá kinh khủng, đã thử một lần, nếu không phải vừa khéo rơi vào đúng mâm tròn này, lỡ như rơi vào biển lửa phía dưới sợ là đã sớm một mạng ô hô.
Xuống còn có thể nhảy xuống, lên lại phải trèo lên, mất thời gian dài hơn. Thế lửa như vậy không phải là tu vi của hắn hiện tại có thể ngăn được, nếu như lại bị đốt thành than như trước, hắn không còn tiên thảo để khôi phục, hiện tại trong tay chỉ còn lại một tiên quả cuối cùng.
Miêu Nghị đứng trên mâm tròn vắt hết óc cũng không nghĩ ra nên rời đi thế nào, chắp tay đi vòng tròn trên mâm tròn suy tư. Ánh mắt chạm đến mâm tròn đột nhiên sáng mắt lên, lấy ra Huyền Âm Bảo Kính nơi tay, nhìn chằm chằm mặt kính tròn trịa, sau đó lại ngẩng đầu nhìn lên phía trên.
Lợi dụng khí âm sát trong Huyền Âm Bảo Kính che chở có lẽ là biện pháp để rời khỏi nơi này.
Nhưng chợt hắn lại bất đắc dĩ cười khổ một tiếng, bằng tu vi của mình cho dù là sử dụng Huyền Âm Bảo Kính cũng không kiên trì được bao lâu, nói vòng vo một hồi vẫn là tu vi của mình quá thấp.
Ở Hỏa Cực cung rảnh rỗi đi dạo cả ngày, cũng không nghĩ ra biện pháp rời đi, cuối cùng hắn mất hết hy vọng, chỉ có thể gửi hy vọng vào một ngày nào đó linh quang chợt lóe nghĩ được biện pháp rời đi.
Hắn thở dài trở vào trong cung điện, khoanh chân ngồi lên bảo tọa có lẽ là của Yêu Vương Liệt Hoàn, ném viên Nguyện Lực Châu vào trong miệng tu luyện.
Đây cũng là không có cách nào khác, nếu như thật sự không ra được, hoặc là đợi đến khi Yêu Vương Liệt Hoàn trở lại sẽ cố gắng nghĩ biện pháp giải thích một chút, cũng không biết lão yêu quái kia có thể nghe mình giải thích hay không.
Nếu nghĩ về chiều hướng tốt, có lẽ trốn ở chỗ này cũng không phải là không có chỗ tốt, nói không chừng có thể trốn đến khi Tinh Tú Hải Kham Loạn hội kết thúc, người bình thường cũng đừng mơ tưởng dễ dàng xông tới đuổi giết mình.
- Sợ là trốn đến khi Tinh Tú Hải Kham Loạn hội kết thúc cũng không ra được!
Miêu Nghị cười khổ khẽ lẩm bẩm.
Tạm thời hắn không suy nghĩ nữa, ổn định tâm trạng lại, coi như là ở Tinh Tú Hải khó lòng tìm được chỗ tĩnh tâm tu luyện như vậy đi, cũng chỉ có thể tự an ủi mình như vậy.
Hắn vừa thi triển công pháp Tinh Hỏa Quyết luyện hóa Nguyện Lực Châu, bóng đỏ của mười hai luồng lửa điêu khắc mông lung trên vách tường phía sau lập tức xao động bất an, nhanh chóng bơi lội giữa hình ngọn lửa điêu khắc trên tường.
Vô số điểm đỏ rất nhỏ mắt thường không thấy đang hiện lên từ bốn phương tám hướng trong mỗi góc cung điện, chậm rãi bay về phía Miêu Nghị đang ngồi xếp bằng trên bảo tọa, thấm từ lỗ chân lông bên ngoài thân thể hắn đi vào.
Nhất là mười hai luồng lửa điêu khắc phía sau hắn, điểm đỏ từ bên trong vách tường thấm ra quả thật có thể dùng từ ‘ào ra’ để hình dung. Quả thật là xây cầu nối vô hình với Miêu Nghị, rót vào cơ thể hắn như cầu vồng. Mà bóng đỏ của điêu khắc bên trong vách tường không thể tránh né, có thể gọi là điên cuồng, đang xoay tròn không ngớt.
Rất nhanh Miêu Nghị cũng phát hiện không bình thường, thăm dò bên trong cơ thể, thấy được tình cảnh giống hệt ban đầu lúc mình tu luyện ở cạnh Yêu Nhược Tiên luyện bảo. Loại linh tố màu đỏ đó đang rót vào pháp nguyên mình, ngưng tụ giữa pháp nguyên hỗn độn thành điểm điểm tinh quang màu đỏ.
Nhưng lượng linh tố màu đỏ rót vào trong cơ thể hắn hiện tại lớn hơn không biết gấp bao nhiêu lần so với lúc trước ở cạnh chỗ Yêu Nhược Tiên luyện bảo. Nếu như lúc này lượng linh tố màu đỏ rót vào trong cơ thể có thể dùng sông lớn để hình dung, vậy tình hình xuất hiện lúc Yêu Nhược Tiên luyện bảo không bằng một dòng chảy nho nhỏ.
Linh tố màu đỏ rót vào pháp nguyên không ngừng ngưng tụ thành từng điểm tinh quang màu đỏ, khiến cho pháp nguyên hỗn độn trong cơ thể có thêm sinh khí và sắc thái khác thường, làm pháp nguyên càng thêm linh động.
Không ngờ lần này linh tố màu đỏ rót vào cơ thể với số lượng khổng lồ như vậy, Miêu Nghị sợ hết hồn. Nếu kéo dài như vậy không biết là chuyện tốt hay chuyện xấu, hắn nhanh chóng thu công ngắm nhìn bốn phía, ánh mắt lóe lên, có thể chắc chắn có liên quan đến hoàn cảnh thân mình đang ở bên trong Hỏa Cực cung này.
Miêu Nghị ra khỏi đại điện lại đi dạo khắp nơi một chút, phát hiện trừ phi mình không tu luyện ở chỗ này nữa, nếu không không có cách nào tránh khỏi hấp thu linh tố hệ Hỏa kia.
Chẳng lẽ cứ đi dạo như vậy mãi… Miêu Nghị lắc đầu cười khổ, thay vì chờ chết còn không bằng tiếp tục tu luyện thử xem sao, xem thử rốt cục là tốt hay xấu.
- Ôi! Lúc trước lão Bạch cũng không nói rõ ràng, có lẽ chính y cũng không rõ ràng lắm, dù sao y cũng không tu luyện qua, không trách y được...
Miêu Nghị gật gù lẩm bẩm thầm thì đi về, lại ngồi trên bảo tọa, cưu chiếm ổ thước tiếp tục tu luyện.
Vì vậy mỗi góc bên trong cung điện lại tiếp tục xuất hiện linh tố màu đỏ bay ra, bóng đỏ trong mười hai luồng lửa điêu khắc trên vách sau lưng bảo tọa lại trở nên nóng nảy bất an, cho người ta cảm giác như bị nhốt trong tù muốn chạy ra ngoài nhưng không thể nào chạy thoát.
---------------
Tu luyện như vậy ba hôm sau, đột nhiên Miêu Nghị chợt mở hai mắt ra, trong con ngươi toát ra thần thái vô cùng kinh ngạc, kinh ngạc phát hiện tốc độ mình luyện hóa Nguyện Lực Châu lại tăng nhanh.
Hắn biết rất rõ ràng tốc độ tu luyện của mình, từ Bạch Liên thất phẩm đột phá đến Bạch Liên bát phẩm cần ba trăm hai mươi viên Nguyện Lực Châu hạ phẩm, bằng tốc độ luyện hóa lúc này một năm đại khái có thể luyện hóa năm mươi viên, cũng có nghĩa cần sáu đến bảy năm mới có thể đột phá tới Bạch Liên bát phẩm. Chia bình quân ra chừng hơn bảy ngày mới có thể luyện hóa được một viên Nguyện Lực Châu hạ phẩm, thế nhưng lúc này lại phát hiện chỉ tốn hơn sáu ngày một chút đã luyện hóa được một viên.
- Có phải là mình nhớ lầm thời gian không…
Miêu Nghị lẩm bẩm hơi có vẻ nghi ngờ, theo lý hẳn không nhớ lầm, còn chưa tới nỗi ngay cả thời gian mấy ngày nay cũng có thể nhớ lầm.
Tự nhiên hắn muốn thử lại lần nữa xem sao, lại ném một viên Nguyện Lực Châu vào trong miệng tiếp tục luyện hóa.
Song lần này lại chỉ tốn mới vừa sáu ngày đã luyện hóa được một viên, đã nhanh hơn lúc trước một chút.
Đã xảy ra chuyện gì vậy!? Có thể nói Miêu Nghị vô cùng kinh hãi, tuy rằng chỉ luyện hóa nhanh hơn một ngày, nhưng đây cũng không phải là chuyện nhỏ.
Hắn ngậm viên Nguyện Lực Châu vào trong miệng luyện hóa, cẩn thận tra tìm nguyên nhân, rất nhanh tìm được căn nguyên, có liên quan với linh tố hệ Hỏa mình hấp thu vào pháp nguyên. Sau khi linh tố hệ Hỏa tiến vào pháp nguyên lại tăng cường uy lực tu luyện Tinh Hỏa Quyết của mình, nói đơn giản chính là tốc độ Tinh Hỏa Quyết đốt tạp niệm thất tình lục dục ẩn chứa trong Nguyện Lực Châu tăng nhanh hơn trước.
Hấp thu loại linh tố hệ Hỏa này lại có thể tăng nhanh tốc độ tu luyện ư??? Miêu Nghị kinh hãi lần nữa, trợn mắt há mồm, chợt mừng rỡ như điên hoa tay múa chân.
Cái bóng phong hoa tuyệt đại như hư ảo của lão Bạch lại xuất hiện, nhìn Miêu Nghị huơ tay múa chân nhẹ nhàng thở dài một tiếng:
- Đúng là ngươi vẫn tìm được trước…
Y nhìn vòng quanh toàn bộ Hỏa Cực cung một lượt, khẽ lắc đầu:
- Chẳng lẽ đây là số mạng? Miêu Nghị ôi Miêu Nghị, nếu đã tìm được chân lý đại pháp của ta, hy vọng ngươi sẽ không làm cho ta thất vọng!
Dứt lời thân hình y thấp thoáng, lặng lẽ biến mất.
Miêu Nghị cũng đang hưng phấn chạy nhảy khắp nơi bên trong Hỏa Cực cung, va phải không ít đồ bài trí trong cung, gần như phá hoại bên trong Hỏa Cực cung của người ta.
Càng quá đáng hơn là sau khi chạy vào hậu cung nhìn thấy mấy cái trường quần, hắn tiện tay vớ lấy vung vẩy. Sau đó cầm trong tay múa may vòng vòng hoan hô không dứt, cuối cùng xé rách toạc ra, ngửa mặt lên trời phát ra tiếng gào thét như vừa đột phá gông cùm xiềng xích.
Sau khi bừng tỉnh ngộ, phát hiện không hiểu vì sao mình lại xé quần người ta, cũng không biết là của Liệt Hoàn hay là nữ nhân Liệt Hoàn.
Nghĩ đến Liệt Hoàn, vẻ mặt Miêu Nghị cứng đờ, tu luyện mau hơn nữa cũng phải tìm cách đi ra ngoài. Nếu không ra được đợi đến khi Liệt Hoàn trở lại, chắc chắn sẽ vô cùng xui xẻo.
Ôi… Hắn tiện tay ném cái quần rách đi, ủ rũ cúi đầu trở về trong đại điện tiếp tục tu luyện.
-----------
Một tháng sau, tâm trạng hưng phấn của Miêu Nghị tỉnh táo, phát hiện tốc độ luyện hóa Nguyện Lực Châu tăng lên cũng không phải là thần tốc giống như ngay từ đầu. Mặc dù linh tố hệ Hỏa vẫn bị hắn cuồn cuộn không ngừng hấp thu vào bên trong pháp nguyên, tăng thêm sắc thái cho pháp nguyên, nhưng đã không thể cảm nhận được tiến bộ rõ ràng giống như mấy ngày vừa mới bắt đầu.
Ngay từ đầu chỉ tốn mười mấy ngày đã rút ngắn từ tốc độ vốn là bảy ngày luyện hóa một viên đến sáu ngày, hiện tại ước chừng qua hơn một tháng mới tăng lên tới năm ngày luyện hóa một viên.
Bất quá có một điểm là không thể nghi ngờ, đó chính là chỉ cần giữ vững hấp thu linh tố hệ Hỏa, làm pháp nguyên hỗn độn càng thêm rực rỡ, tốc độ luyện hóa Nguyện Lực Châu sẽ tiếp tục tăng lên.
Một năm sau, Bạch Liên nở bảy cánh trên Mi Tâm Miêu Nghị đột nhiên nở thêm một cánh đẹp đẽ nữa, trông rất sống động.
Miêu Nghị khẽ mỉm cười cũng chậm rãi mở hai mắt ra, không nghĩ tới chỉ mất một năm đã đột phá đến Bạch Liên bát phẩm.
Vốn cần thời gian tới sáu bảy năm mới có thể đạt tới Bạch Liên bát phẩm, trừ ra thời gian tu luyện ở Trấn Hải sơn gần một năm, cộng thêm tránh né tu luyện trên hải đảo kia ba năm, vốn là còn cần xấp xỉ ba năm mới có thể đột phá tu vi, hiện tại chỉ tốn hơn một năm đã đột phá, tốc độ tu luyện nhanh ước chừng gấp đôi.
Yên lặng nhắm hai mắt lại thăm dò bên trong, không ra ngoài dự liệu, muốn đột phá đến cửu phẩm lại cần Nguyện Lực Châu gấp bội, có nghĩa xấp xỉ sáu trăm bốn mươi viên.
Lúc này hắn ngồi khoanh chân tĩnh tọa ở chỗ này ước chừng đã một năm có thừa, một năm chưa từng ăn uống, từ trong tu luyện tỉnh lại cảm nhận được cảm giác đói bụng mãnh liệt.
Ở chỗ này một thân một mình không ai chiếu cố, lúc ở Đông Lai động và Trấn Hải sơn có Thiên nhi và Tuyết nhi thăm nom phục vụ định kỳ. Lúc ở trên hải đảo tránh né tu luyện cũng có Thích Tú Hồng chiếu cố, mà bây giờ chỉ là dựa vào pháp lực chống đỡ một năm, không uống một giọt nước ăn một hạt cơm.
Hắn vừa thu pháp lực lại, nhất thời thân thể lộ vẻ suy yếu, bằng vào tu vi hắn hiện tại hiển nhiên còn chưa đủ để hoàn toàn nhịn ăn.
Hắn xuống ghế, ra khỏi đại điện, lại đi ra mâm tròn giống như ngọc như ý ngẩng đầu kia, ngửa mặt lên trời nhìn lên lối ra.
Hỏa Cực cung bị biển lửa vây quanh vĩnh viễn sáng ngời như vậy, không có đêm tối, ánh sáng xuyên thấu qua tường trong như thủy tinh khúc xạ vào trong đại điện vĩnh viễn như mộng ảo, thế nhưng cũng không biết phía ngoài mặt trời mặt trăng thế nào.
Trải qua một năm này không ai quấy rầy, tâm trạng thấp thỏm bất an của hắn cũng yên ổn lại.
Yêu Vương Liệt Hoàn hơn một năm không về Hỏa Cực cung, rất hiển nhiên là nhờ lực ước thúc của quy tắc Tinh Tú Hải Kham Loạn hội đối với Liệt Hoàn. Kham Loạn hội còn chưa kết thúc, suy đoán Yêu Vương Liệt Hoàn sẽ không trở lại, đây cũng có nghĩa là hắn còn có quãng thời gian năm sáu năm yên ổn mà sống.
Hắn quay trở vào quảng trường, lấy ra củi và nồi, nổi lửa lên nấu thức ăn.
Sau khi nấu một nồi canh, hắn lại nướng một xâu thịt.
Phát hiện một năm mình chưa từng tắm rửa, mặc dù trên người không bẩn nhưng trong lòng vẫn cảm thấy khó chịu. Hắn lập tức chạy ra hậu cung, vào phòng từng xé quần người ta lúc trước lấy ra một cái bồn tắm chế bằng cực phẩm ngọc thạch tinh xảo, trên có điêu khắc thân thể nữ nhân xinh đẹp.
Cũng không biết là của nữ nhân nào, dù sao hắn đã từng thấy qua trong phòng, hiện tại nhớ tới tự nhiên mượn tới dùng một chút.
Sau khi chuẩn bị thức ăn xong, Miêu Nghị lấy từ bên trong nhẫn trữ vật ra một chiếc túi da trâu lớn, rót một bồn nước trong.
Hắn không tìm được nguồn nước ở Hỏa Cực cung, bất quá thật may là vì chuẩn bị Kham Loạn hội, cơ hồ mỗi người đều chuẩn bị vật liệu đủ sống mười năm.
---------------