Phi Thiên

Chương 406. Bí mật của Yến Bắc Hồng

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Miêu Nghị ngẩn người ra, thấy Yến Bắc Hồng thủy chung đi vòng vòng quanh thân thể tàn phế của bọn Tống Trạch Minh không ngừng, dường như không có chút hứng thú nào với Nguyện Lực Châu, ngược lại cảm thấy hứng thú hơn với bọn Tống Trạch Minh đã rơi vào tay mình, không khỏi cảm thấy kỳ quái. Kẻ tu hành nào mà không khát khao Nguyện Lực Châu, vì sao Yến Bắc Hồng lại tỏ ra không thèm quan tâm như vậy, chuyện này quả thật cũng hết sức khác thường.

- Lão đệ, giúp ta một chuyện, giúp ta dời mấy người bọn họ tới chỗ ở rộng rãi của Tống Trạch Minh đi.

Yến Bắc Hồng dứt lời bèn mang mấy người đi, để lại bốn người Miêu Nghị phụ một tay.

Miêu Nghị không biết nói gì, nghĩ thầm ngươi cũng thật là ác, di chuyển những người cụt hết tứ chi này đi làm gì, chẳng lẽ còn muốn nghĩ biện pháp hành hạ bọn họ cho hả giận???

Mặc dù cảm thấy ghê tởm, nhưng cuối cùng Miêu Nghị vẫn giúp một tay đem bốn người tàn phế còn lại đi.

Đi tới động của trại chủ, Miêu Nghị ném bốn người xuống, vừa quay đầu lại phát hiện Yến Bắc Hồng đang cau mày nhìn mình, ánh mắt lóe lên không biết đang suy nghĩ gì.

Miêu Nghị không phải người ngu, đã sớm cảm thấy Yến Bắc Hồng có vẻ khác thường, vẫn nghi hoặc về chuyện này. Lúc này thấy ánh mắt Yến Bắc Hồng có vẻ thâm sâu khó hiểu, trong lòng không khỏi âm thầm sinh nghi.

- Lão đệ, mới vừa rồi ta đã thử thi pháp hóa giải khí âm sát bên trong cơ thể của bọn họ, thế nhưng vô cùng chậm chạp. Đợi đến khi ta hóa giải hết khí âm sát bên trong cơ thể bọn họ, sợ là bọn họ đã chết không thể dùng được nữa, cho nên muốn nhờ lão đệ giúp ta một lần nữa!

Yến Bắc Hồng thâm trầm từ từ nói.

Không thể dùng được nữa? Miêu Nghị nghi ngờ hỏi:

- Huynh muốn dùng bọn họ làm gì?

Yến Bắc Hồng lắc đầu nói:

- Lão đệ không cần hỏi nhiều, có một số việc hiện tại không tiện nói cho ngươi biết, trước hết giúp ta cấp cứu bọn họ là được.

Miêu Nghị do dự một chút, nhìn lại thấy những người này đã bị đóng băng còn mất tứ chi, lại cảm thấy bớt lo âu, cho dù là hiện tại cứu tỉnh, bọn họ cũng khó lòng phản kháng.

Mà Yến Bắc Hồng đã bày chín người dưới đất thành một hàng, đưa tay ra làm hiệu mời hắn cứu chữa.

Miêu Nghị thở dài, gật đầu một cái, cúi người đưa tay đè lên ngực một người, thi pháp nhanh chóng khu trừ khí âm sát trong cơ thể.

Hắn hóa giải cứu sống từng người bọn Tống Trạch Minh, Yến Bắc Hồng cũng nhất nhất thi pháp ngăn chặn chỗ cụt tứ chi bọn họ, tránh khỏi chảy máu quá nhiều chết bất đắc kỳ tử, đồng thời thi pháp chế trụ bọn họ, tránh không cho phản kháng.

Đến khi bọn Tống Trạch Minh nhất nhất tỉnh lại, phát hiện ra tình cảnh thê thảm của mình, có thể nói ai nấy bị dọa sợ đến hồn phi phách tán. Tống Trạch Minh nhìn chằm chằm Yến Bắc Hồng phát ra tiếng rống giận thê lương:

- Yến Bắc Hồng, ngươi lại dám cấu kết người ngoài hạ độc thủ như vậy với bản sư thúc, ngươi là tên phản đồ khi sư diệt tổ!

Yến Bắc Hồng trên cao nhìn xuống, lộ vẻ hờ hững nói:

- Hiện tại nói chuyện này đã quá muộn rồi, lúc Vân Hoa tông hùng hổ ép bức ta, các ngươi quát tháo hành hạ giày vò ta như heo chó, có từng coi ta là đồng môn không!? Đừng nói hạ độc thủ với các ngươi, Yến mỗ ghi nhớ trong lòng ân huệ của Vân Hoa tông với Yến mỗ, nếu có ngày Yến Bắc Hồng ta chắp cánh bay cao, chính là lúc san Vân Hoa tông thành bình địa!

Miêu Nghị im lặng, từ thư Yến Bắc Hồng viết cho hắn lúc trước, hắn chỉ biết là Vân Hoa tông đối với Yến Bắc Hồng không tốt lành gì, về phần rốt cục đã làm gì cũng không có nói tỉ mỉ. Theo tình hình hôm nay, cũng không biết rốt cuộc Vân Hoa tông đã làm gì với Yến Bắc Hồng, khiến cho y chăm chăm muốn diệt Vân Hoa tông như vậy.

Bất quá nghe qua tựa hồ có hơi không thực tế. Vân Hoa tông là một môn phái lớn như vậy, có thể nói cao thủ như mây, muốn diệt hết Vân Hoa tông nói dễ hơn làm. Suy đoán không làm đến cấp bậc mười hai lộ Quân Sứ sẽ không có khả năng hoàn thành tâm nguyện này, tâm nguyện này không khỏi quá lớn.

Tựa hồ Tống Trạch Minh biết rơi vào Yến Bắc Hồng tay chết chắc nên không cầu xin tha thứ, ngược lại gằn giọng nói:

- Si tâm vọng tưởng! Yến tặc, nhất định Vân Hoa tông ta sẽ không bỏ qua cho ngươi, ngươi sẽ không chết tử tế được!

- Ta có chết tử tế hay không, các ngươi cũng không thấy được!

Yến Bắc Hồng cười lạnh một tiếng, nhanh chóng xuất thủ, đập tới từng quyền.

Những tiếng răng rắc liên tiếp vang lên, Yến Bắc Hồng đánh vỡ cằm cả chín người Tống Trạch Minh, ai nấy bị đánh tuôn máu miệng không khép lại được. Sau đó y xoay người về phía Miêu Nghị nói:

- Ta có chút việc ở chỗ này, phiền lão đệ tránh mặt một chút!

Rốt cục y muốn làm gì chín người, còn bắt mình tránh mặt??? Miêu Nghị cau mày nghi ngờ hỏi:

- Đệ không thể xem được sao?

- Cho ta tạm thời giữ bí mật chuyện này!

Yến Bắc Hồng lắc đầu một cái, nói:

- Phiền lão đệ ở bên ngoài hộ pháp giúp ta!

Miêu Nghị cũng không tiện nói gì nữa, gật đầu một cái, xoay người rời đi.

Yến Bắc Hồng lắng tai nghe động tĩnh xác nhận Miêu Nghị đã ra đến bên ngoài, lúc này mới xoay người lại, phất tay lấy ra một nắm cương châm đỏ như màu máu. Y xách Tống Trạch Minh đang rên ư ử lên, cắm từng mũi cương châm vào những huyệt đạo trên thân thể Tống Trạch Minh. Thậm chí cắm cả lên đầu Tống Trạch Minh vài mũi, nhất thời ánh mắt y trở nên đờ đẫn.

Tay nắm lấy hàm dưới Tống Trạch Minh, mái tóc dài và trường sam màu đỏ sẫm của Yến Bắc Hồng không gió mà lay, đôi tròng mắt của y dần dần trở nên đen nhánh như mực.

Chỉ thấy bụng y đột nhiên phập phồng rất gấp, phát ra tiếng òng ọc quái dị, khí tức bên trong động cũng dần dần trở nên quỷ dị. Trong lúc đôi tròng mắt y trở nên đen nhánh tỏa sáng hơi có vẻ kinh khủng, thình lình Yến Bắc Hồng chợt há hốc miệng ra, một đạo sương mù xám từ trong miệng y phun ra ngoài, bắn thẳng vào trong miệng Tống Trạch Minh đang bị tay y bóp há ra.

Bọn Đoạn Phi Hồng nằm dưới đất không thể động ai nấy trợn trừng đôi mắt, chính mắt thấy một viên nội đan màu trắng từ miệng Yến Bắc Hồng đang há to từ từ bay ra, quanh quẩn một hồi trong sương mù xám cuồn cuộn, vừa xoay tròn vừa chậm rãi chui vào miệng Tống Trạch Minh.

Nội đan??? Trong cơ thể Yến Bắc Hồng lại có nội đan??? Một ý niệm kinh khủng đột nhiên xuất hiện trong đầu đám người Đoạn Phi Hồng, tám người lộ ra vẻ hoảng sợ, là Ma công! Đường đường phủ chủ Tiên Quốc lại đang tu luyện Ma công đọa nhập ma đạo!

Mà lúc này Tống Trạch Minh có bề ngoài tương đối trẻ tuổi lại đang dần dần già đi với tốc độ có thể thấy được bằng mắt thường, phảng phất tu hành nhiều năm như vậy đoạt được tuổi thanh xuân trong tay ông trời, giờ phút này đang từ từ trả lại, nếp nhăn ngoài da hiện ra rất nhanh.

Không tới nửa canh giờ, Tống Trạch Minh đã từ một người trẻ tuổi biến thành lão đầu tử ánh mắt đục ngầu da nhăn tóc bạc, trông cực kỳ quỷ dị.

---------------

Giữa tiếng phì phò, Yến Bắc Hồng đột nhiên hít một hơi thật mạnh, viên nội đan màu trắng chui vào trong bụng Tống Trạch Minh kia xông ra, kể cả sương mù xám cuồn cuộn cùng nhau chui trở lại vào bụng Yến Bắc Hồng.

Yến Bắc Hồng xuất thủ rút ra cương châm thật nhanh, tiện tay ném Tống Trạch Minh không biết sống chết xuống dưới chân một cái, di chuyển một bước, nhìn chăm chú về phía mục tiêu kế tiếp là Đoạn Phi Hồng.

Đoạn Phi Hồng chỉ có thể rên lên ú ớ, trong mắt tràn đầy vẻ hoảng sợ, lắc đầu liên tục, có thể nhìn ra là đang xin tha.

Hai tròng mắt Yến Bắc Hồng đen nhánh không thèm để ý, nắm đối phương lên, thuần thục cắm cương châm vào các đại huyệt vị trên thân thể...

Khi Yến Bắc Hồng thu hồi sương mù xám và viên nội đan xoay tròn ra khỏi miệng người cuối cùng, viên nội đan màu trắng đã chuyển màu biến thành nửa trắng nửa xanh.

Yến Bắc Hồng nhanh chóng rút cương châm đỏ như máu ra, để cho thân thể tàn phế kia rơi xuống đất, đôi tròng mắt vẫn đen nhánh tỏa sáng, lộ vẻ hưởng thụ chậm rãi lắc lắc đầu, miệng khen nức nở:

- Thật là tuyệt diệu, từ trước tới nay vẫn không có cơ hội hưởng thụ mùi vị Thanh Liên cửu phẩm, hôm nay một lần lại được tới chín… Quả nhiên là cảnh giới Hồng Liên không phải tầm thường, hút hết tu vi của chín cao thủ Thanh Liên cửu phẩm một lượt cũng không cách nào đột phá. Bất quá không quan trọng, cho ta thêm mười năm dung hợp tu vi chín người này, cách cảnh giới Hồng Liên cũng chỉ có một bước mà thôi, rất có triển vọng!

Theo màu sắc đôi tròng mắt y dần dần khôi phục bình thường, mái tóc dài và trường sam đỏ sậm không gió tung bay cũng từ từ yên tĩnh lại.

Một viên Xích Diễm Chi ra hiện trên tay y, xoay người vạch ra một chuỗi hoa lửa, Xích Diễm Chi nhất thời mang theo lửa cháy ầm ầm rơi vào giữa mấy cỗ thi thể.

Không nhìn lửa cháy hung mãnh sau lưng, Yến Bắc Hồng một thân trường bào đỏ sậm quay lưng về phía ngọn lửa ập tới, sải bước rời đi...

-----------

Ngoài sơn trại lúc này Miêu Nghị đang điều khiển Tử Mẫu Phi Kiếm lượn quanh thân, đột nhiên phất tay chỉ một cái, phi kiếm chợt hóa thành lưu quang bắn ra, trong khoảnh khắc bắn về phía tảng đá lớn khắc tên sơn trại đột nhiên chia ra làm bảy.

Ầm!

Tảng đá nổ tan tành chia năm xẻ bảy, bảy đạo lưu quang xông thẳng lên trời, chợt bắn về phía Miêu Nghị đứng yên phía dưới, thình lình bảy hợp làm một giữa không trung, nhẹ như bay rơi vào trong lòng bàn tay Miêu Nghị.

Miêu Nghị lộ vẻ mừng rỡ nâng kiếm lật xem, phát hiện lúc đối địch chém ra một kiếm, trong khoảnh khắc tiếp xúc với địch nhân đột nhiên chia ra làm bảy tấn công, tất nhiên làm phe địch luống cuống tay chân không ứng phó được, một đòn tất sát.

- Lão đệ, món pháp bảo này như thế nào?

Thanh âm của Yến Bắc Hồng đột nhiên vang lên ở phía sau.

Miêu Nghị quay đầu nhìn lại, gật đầu nói:

- Quả thật là pháp bảo tốt.

Dứt lời đột nhiên sửng sốt, chỉ thấy sau lưng Yến Bắc Hồng, bên trong động phủ đột nhiên thoát ra một cỗ khói dày đặc, không khỏi hỏi:

- Huynh làm gì vậy?

Yến Bắc Hồng quay đầu lại liếc nhìn, lạnh nhạt nói:

- Đốt mấy cỗ thi thể kia mà thôi.

Miêu Nghị có lòng nghi ngờ, giết thì giết, đây là Tinh Tú Hải Kham Loạn hội, cần gì phải hủy thi diệt tích???

Bất quá đối phương đã có ý che giấu, hắn cũng không tiện hỏi nhiều, thu Tử Mẫu Phi Kiếm, lật tay lại lấy ra viên Thủy Vân Châu tiện tay ném lên. Thanh quang chợt lóe, Thủy Vân Châu xoay tròn bay lên không, đồng thời một cỗ sương mù dày đặc nhanh chóng lan ra bốn phương tám hướng.

Chỉ trong chốc lát, trước mắt hắn đã là một mảnh trắng xóa, không nhìn thấy gì cả, cơ hồ cho người ta cảm giác đưa tay không thấy được năm ngón. Tình huống này cho dù là pháp nhãn như đuốc cũng vô dụng, đây cũng không phải là ảo ảnh, mà là có thứ gì đó rất thật ngăn cản tầm mắt.

Thủy Vân Châu trở về tay của Miêu Nghị, thế nhưng sương mù dày đặc chung quanh vẫn chưa tiêu tán.

Yến Bắc Hồng từ trong sương mù dày đặc đi tới, nhìn bảo châu trong tay Miêu Nghị cười nói:

- Món bảo vật này không có bất kỳ năng lực công kích nào, có vẻ hơi kém. Nó chỉ có thể phóng xuất ra sương mù dày đặc nhanh chóng bao phủ chu vi mười dặm, lúc bỏ chạy trối chết sẽ có chút tác dụng. Bất quá nếu gặp phải cao thủ chân chính có thể nghe thanh âm xác định vị trí, sợ là không có tác dụng gì. Lão đệ, sau khi dùng xong nhớ bổ sung nước cho nó, nếu bên trong không có nước, bảo vật này cũng sẽ vô dụng.

- Có còn hơn không.

Miêu Nghị cười ha hả nói:

- Chỉ riêng tinh ngân độ tinh thuần cao này đã có thể đổi được không ít tiền.

Hắn thu Thủy Vân Châu, đột nhiên nghĩ tới một chuyện:

- Đúng rồi, huynh không ngại lấy ra Lưu Vân Sát cho đệ biết rốt cục lợi hại như thế nào.

Hắn còn chưa kiến thức qua pháp bảo cao cấp do Yêu Nhược Tiên luyện chế, thế nhưng từng nghe không chỉ một người nhắc qua danh tiếng Yêu Nhược Tiên. Hiện tại có cơ hội tự nhiên muốn biết một chút, cũng tiện có hiểu biết rõ ràng về bản lãnh luyện bảo của Yêu Nhược Tiên.

Yến Bắc Hồng cũng không giấu giếm, lấy ra tại chỗ chiếc khăn lụa đen kia, rót pháp lực vào tìm hiểu phương pháp điều khiển trong đó.

Đợi đến khi gió biển thổi tan sương mù dày đặc bao phủ trắng xóa, Yến Bắc Hồng đột nhiên tiện tay ném một cái, khăn lụa đen chợt lóe thanh quang bắn lên không giống như một con linh xà. Nó bành trướng giữa không trung, đón gió từ từ phiêu đãng, bành trướng với tốc độ cực nhanh, rất nhanh đã bao phủ toàn bộ đỉnh núi giống như một vầng mây xám.

- Bảo này lợi hại là ở chỗ biến ảo khó lường, cương nhu gồm đủ, lão đệ có muốn đích thân cảm thụ một chút uy lực của nó hay không?

Yến Bắc Hồng nhìn mây xám phiêu đãng trên không trung cười hỏi.

Miêu Nghị đang muốn cảm thụ một chút tay nghề của Yêu Nhược Tiên, lập tức đáp ứng một tiếng:

- Được, bất quá xin Yến Đại ca hạ thủ lưu tình.

Nói xong triệu Nghịch Lân thương nơi tay, vọt ra xa mấy chục thước nhìn về phía không trung, tiến vào tình trạng giới bị.

Khăn lụa đen đang bao trùm cả không trung đột nhiên thu nhỏ lại, hóa thành một dải lụa bắn xuống khu rừng bên dưới, lướt đi thấp thoát ẩn hiện khắp rừng nhanh như quỷ mị, chạy loạn khắp nơi. Tình cảnh này giống như có người khoác một cái áo lụa giả làm quỷ dọa người chạy trong rừng, nhưng không có ý tới gần tấn công sơn trại.

Miêu Nghị thân khoác chiến giáp, tay cầm trường thương không biết nói gì quay đầu lại, nhìn về phía Yến Bắc Hồng, dường như đang hỏi ngươi đang giở trò gì vậy.

Yến Bắc Hồng cười một tiếng không để ý:

- Cẩn thận, bắt đầu.

Miêu Nghị nhanh chóng quay đầu lại, chợt phát hiện chiếc khăn lụa đen quái ác trong rừng kia đã biến mất, ánh mắt nhanh chóng quét nhìn bốn phía cảnh giới, cầm thương chậm rãi xoay vòng, không dám bỏ qua bất kỳ động tĩnh nào chung quanh.

Cách đó không xa bụi cỏ xanh biếc khẽ nhúc nhích, Miêu Nghị ngưng mắt nhìn lại, phát hiện là một con rắn đang bò trong đó, cũng không để ý, tiếp tục cảnh giác bốn phía.

Không đúng! Trong đầu Miêu Nghị chợt lóe linh quang, là con rắn màu đen!

Đợi khi hắn phản ứng kịp, con rắn đen trong bụi cỏ kia đã bắn ra, bắn tới như mũi tên nhọn.

---------------