Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Miêu Nghị nhanh chóng xuất một thương quét ngang.
Rắn đen bắn ra rơi xuống đất, lập tức uốn mình bắn tới lần nữa, tốc độ thật nhanh, thật may là tốc độ Miêu Nghị xuất thương cũng không chậm.
Thế nhưng con rắn đen kia lúc bắn ra cứng rắn như mũi tên nhọn, lúc gặp công kích lại mềm nhũn trong nháy mắt, Nghịch Lân thương như đánh vào nắm bông, không thể nào đánh cho thứ nhẹ bỗng này bay ra xa một chút. Như vậy khiến cho khoảng cách rắn đen bị đánh bay ra ngoài rơi xuống đất tiếp cận Miêu Nghị càng ngày càng gần, cộng thêm tốc độ bắn ra thật nhanh, rơi xuống đất lại bay lên không ngừng từ bốn phương tám hướng nhanh chóng công kích Miêu Nghị.
Chỉ thấy Miêu Nghị không ngừng xoay người xuất thương, rắn đen kia không ngừng chạy vòng vòng lóe lên xung quanh hắn như quỷ mị phát động công kích.
Đột nhiên Miêu Nghị nhắm hai mắt lại, nhất thời động tác không bị rắn đen công kích cám dỗ, nhịp độ trường thương không nhanh như trước, nhưng công kích lại càng thêm hữu hiệu. Rắn đen vừa bắn tới dường như chủ động lao thẳng vào thương Miêu Nghị.
Miêu Nghị một thanh trường thương nơi tay, không phải là mũi thương sắc bén chợt đâm, chính là cán thương chợt thúc. Mặc kệ rắn đen kia tấn công biến ảo thế nào, thủy chung vẫn không có cách nào tới gần thân thể hắn.
Nhìn chằm chằm Miêu Nghị nhắm mắt mà chiến, Yến Bắc Hồng hơi có vẻ kinh ngạc, không nghĩ tới Miêu Nghị còn có bản lãnh này, không khỏi chậc chậc khen ngợi:
- Quả nhiên lão đệ rất giỏi.
Miêu Nghị cũng có hơi tự đắc với bản lãnh này của mình, bèn đáp:
- Dường như Lưu Vân Sát này cũng không lợi hại như huynh nói…
Yến Bắc Hồng nghe vậy ngẩn ra, chợt ngửa mặt lên trời bật cười ha hả nói:
- Lão đệ chớ có khinh địch, nếu thật sự thi triển ra Lưu Vân Sát này, sợ là ngay cả sức đánh trả lão đệ cũng không có!
Hiển nhiên y cũng rất có tự tin với bảo vật mình đoạt được.
- Huynh muốn nói rằng vẫn chưa hoàn toàn thi triển ra lực đạo công kích của bảo bối này sao?
Miêu Nghị cũng không khỏi không gật đầu thừa nhận điểm này:
- Ta biết Yến Đại ca đã hạ thủ lưu tình.
- Không chỉ là lực đạo công kích.
Yến Bắc Hồng cười nói:
- Lão đệ hãy mở mắt xem, ta cho nó tấn công chính diện, xem thử lão đệ có thể ngăn trở nó một chiêu hay không!
Một chiêu? Miêu Nghị thình lình mở mắt, nhìn chằm chằm rắn đen dừng ở phía trước mình, tò mò nói:
- Không ngại thử một lần!
- Cẩn thận!
Yến Bắc Hồng quát to một tiếng. Rắn đen đột nhiên bắn tới, không có gì khác biệt so với lúc trước tấn công.
Miêu Nghị xuất ra một thương, nhắm trúng vào mục tiêu, không ngờ rằng thân thể rắn đen đột nhiên trở nên mềm mại vô cùng, không bị đánh bay. Ngược lại nhanh chóng dây dưa Nghịch Lân thương, quấn quanh trườn tới, lao thẳng tới thân thể Miêu Nghị.
Tình hình này khiến cho người ta vô cùng kinh sợ, Miêu Nghị giật mình kinh hãi, phát hiện muốn hất rắn đen văng đi nhưng không làm được, dưới tình thế cấp bách một tay bắt lại đầu rắn đang xông tới, định vứt nó đi. Thế nhưng cho dù là cánh tay hắn dài hơn nữa cũng không thể so biến ảo kéo dài với đối phương. Hắn còn chưa ngăn được, rắn đen đột ngột dài ra trong nháy mắt đã quấn lấy cổ của hắn, thiếu chút nữa siết cho Miêu Nghị tắt thở.
Miêu Nghị bỏ Nghịch Lân thương, hai tay nhanh chóng kéo lấy rắn đen quấn ở trên cổ. Thế nhưng rất nhanh phát hiện cánh tay mình không thể động, cả con rắn đen đã nhanh chóng quấn lấy hắn, trói gô hắn lại như đòn bánh tét thần tốc vô cùng, tứ chi bị siết chặt.
Yến Bắc Hồng thấy cảnh tượng này sáng mắt lên, sở dĩ y nhìn trúng bảo bối này cũng là vì nó có thể bắt sống địch nhân.
Miêu Nghị đang ra sức giãy giụa nhất thời ngã lăn ra đất, đầu rắn đen đã đung đưa ngay trước mặt hắn, dường như đang lựa chọn xem nên mổ mù mắt hắn hay nên chui vào trong tai hắn. Bất quá cuối cùng vẫn lựa chọn chui vào cơ thể Miêu Nghị theo đường mũi.
Nếu bị vật này chui vào trong cơ thể, chắc chắn sẽ mất mạng, Miêu Nghị toát mồ hôi lạnh toàn thân, vội vàng lên tiếng nói:
- Tiểu đệ nhận thua!
Rắn đen lập tức ngưng động tĩnh, Miêu Nghị cảm giác thân thể bị siết thật chặt được buông lỏng, thứ trói buộc thân thể mình đã nhanh chóng rút ra, bắn lên không hiện nguyên hình là khăn lụa đen, nhẹ như bay rơi vào trong lòng bàn tay Yến Bắc Hồng bật cười ha hả.
- Lão đệ, bảo vật này của ta thế nào?
Yến Bắc Hồng hài hước cười hỏi.
- Quả nhiên lợi hại!
Miêu Nghị nhảy lên thu Nghịch Lân thương cất tiếng khen ngợi, nhìn về phía khăn lụa đen kia lòng vẫn còn sợ hãi. Gặp phải vật này, thật sự là ngay cả một chiêu mình cũng không đỡ nổi, phát hiện chỉ cần chống lại, Lưu Vân Sát này sẽ làm cho người ta không thể nào phán đoán được. Hắn không nghĩ ra tu sĩ Hồng Liên trở xuống ai có thể có biện pháp phá giải bảo này, biện pháp duy nhất e rằng chỉ có giết chết người cầm bảo trước.
Trong lòng Miêu Nghị thầm cảm thấy chán ngán, Yêu Nhược Tiên lại giúp người khác luyện chế ra loại bảo vật này, xem ra lão đầu dơ dáy kia quả nhiên là danh bất hư truyền!
Bất quá suy nghĩ một chút lại cảm thấy không đúng, không khỏi nghi ngờ hỏi:
- Yến Đại ca, Lưu Vân Sát này lợi hại như thế, vì sao các ngươi còn bị Vân Phi Dương kia truy đuổi phải chạy trốn tứ phía?
- Pháp bảo tương sinh tương khắc với nhau là rất bình thường, trên tay tên kia có cái túi, cũng không biết là bảo bối gì mà có thể thu pháp bảo người khác. Nếu Tống Trạch Minh không nhờ vận may tốt, đúng lúc dưới đất có kẽ nứt cho Lưu Vân Sát độn thổ, e rằng bảo này đã rơi vào tay của Vân Phi Dương.
Yến Bắc Hồng lắc đầu cảm thán, tựa hồ lòng vẫn còn sợ hãi.
Đây chẳng phải là có công dụng tuyệt diệu tương tự với pháp bảo hồ lô của Bạch Tử Lương sao… Miêu Nghị khẽ lẩm bẩm trong lòng, hỏi:
- Tinh Tú Hải Kham Loạn hội còn có thời gian hơn một năm nữa là kết thúc, không biết kế tiếp Yến Đại ca có tính toán gì?
- Người tham dự Kham Loạn hội có thể sống đến bây giờ, kẻ có vận may tốt chẳng qua là số rất ít, sợ là số còn lại không có mấy tay dễ trêu, tuy hai ta có mấy món pháp bảo nơi tay, nhưng phải cẩn thận mới là thượng sách.
Yến Bắc Hồng trầm ngâm nói:
- Lão đệ, theo ý ta, chúng ta nên tiếp tục tìm một chỗ ẩn nấp, có thể trốn được thì trốn, nếu trốn không được vậy cũng chỉ có liều mạng, ý của ngươi như thế nào?
- Chính hợp ý ta!
Miêu Nghị gật đầu một cái, nhìn chung quanh, lại hỏi:
- Cứ trốn trên đảo này sao, có thể bị tên Vân Phi Dương kia tìm được hay không?
- Ta cũng không biết vì sao lúc nào Vân Phi Dương cũng có thể tìm được chúng ta, nhưng chắc chắn có liên quan với mười người chúng ta. Hôm nay chín người Tống Trạch Minh đã chết, hy vọng có thể thoát khỏi Vân Phi Dương đuổi giết. Mặc dù thi thể bọn họ đã bị đốt trụi nhưng dù sao cũng đã từng ở trên đảo này, vì ổn thỏa, chúng ta vẫn nên đổi chỗ khác là hơn.
Miêu Nghị cũng không có ý kiến về điểm này, dĩ nhiên làm sao cho ổn thỏa là tốt nhất.
---------------
Hai người lấy ngọc điệp bản đồ ra tìm kiếm một hòn đảo khác làm điểm dừng chân, nói đi là đi. Dù sao tu sĩ như bọn họ bất cứ thứ gì cũng chứa trong nhẫn trữ vật tùy thân, cũng không cần thu thập gì.
Đến bờ biển, Miêu Nghị muốn lấy bè gỗ lúc trước mình giấu ra sử dụng. Dù sao còn có vật cỡi, hôm nay hắn sẽ không dễ dàng chia tay đường ai nấy đi với Hắc Thán nữa.
Yến Bắc Hồng khoát tay cười nói:
- Có pháp bảo vượt biển nhẹ nhàng nhanh chóng như Lưu Vân Sát này, cần gì dùng bè gỗ, vừa đúng lúc cho lão đệ kiến thức một chút.
Y hất tay ném Lưu Vân Sát ra, khăn lụa đen đón gió khuếch trương rộng ra, trải trên mặt đất. Yến Bắc Hồng cỡi long câu chạy thẳng lên trên đó, sau đó nhảy xuống vẫy tay gọi Miêu Nghị, Miêu Nghị tò mò lên theo.
Hai người đứng giữa chiếc khăn lụa đen, Yến Bắc Hồng lộn bàn tay một cái, khăn lụa đen trải rộng nhanh chóng cuốn lên. Miêu Nghị quan sát xung quanh phát hiện hai người kể cả vật cỡi bị quấn vào trong một ống tròn. Hắn còn chưa nhận thức được xảy ra chuyện gì, chợt thân hình khẽ lảo đảo, phát hiện khăn lụa đen đã bọc bọn họ xông xuống dưới biển, ánh sáng trải qua nước biển khúc xạ trở nên gấp khúc.
Miêu Nghị phát hiện quả nhiên Lưu Vân Sát này có thể tránh nước, nước biển phía ngoài không cách nào thấm vào trong lỗ nhỏ hình lưới của khăn lụa chút nào. Mà lúc này Lưu Vân Sát đang nhanh chóng chạy thẳng tới dưới biển giống như một con rắn biển đang bơi, tốc độ cực nhanh, có thể từ lỗ nhỏ hình lưới của khăn lụa nhìn thấy cảnh sắc dưới biển lui về phía sau thật nhanh.
Miêu Nghị không khỏi hết lời khen ngợi:
- Quả thật là hảo bảo bối thiên biến vạn hóa!
Trong lòng hắn đang nguyền rủa mười tám đời tổ tiên Yêu Nhược Tiên, lại luyện chế cho mình một món bảo vật kém cỏi như vậy.
Mặc dù trong lòng hắn hiểu là bởi vì không có tài liệu luyện chế, nhưng vẫn không nhịn được mắng, trong lòng cảm thấy không công bằng.
Yến Bắc Hồng rất là đắc ý bật cười ha hả:
- Nếu không phải như vậy, làm sao có thể nhiều lần chạy thoát khỏi tên Vân Phi Dương kia.
Nửa hôm sau, vốn phải cần mười mấy ngày mới có thể tới mục tiêu, thế nhưng chỉ mất nửa ngày, hai người đã từ dưới biển bay lên đáp xuống bờ cát, song song cảnh giác bốn phía, chia nhau tuần tra hải đảo này.
Sau khi xác nhận không có gì khác thường, hai người mới chính thức chọn một nơi ẩn nấp, mở ra hai huyệt động ẩn thân.
Trong những ngày kế tiếp, mặc dù hai người gần trong gang tấc nhưng cơ hồ rất ít nói chuyện.
Một kẻ suy nghĩ luyện hóa dung hợp tu vi mình mới hấp thu được. Người kia là bởi vì tốc độ tu luyện đã đạt đến mức mỗi ngày có thể luyện hóa ba viên Nguyện Lực Châu, dưới tình huống đầy đủ Nguyện Lực Châu, không muốn bỏ qua cơ hội tu luyện giúp cho tu vi nhanh chóng tăng trưởng mỗi ngày.
Bất quá hai người vẫn không tránh được mỗi ngày gặp mặt một lần, bọn họ không thể nào gác lại hết thảy bất chấp tất cả để tu luyện, trừ phi không muốn sống nữa, vẫn phải thay phiên nhau canh chừng.
Mà ở đất hung hiểm này, muốn có được yên bình vĩnh viễn là chuyện hết sức hoang đường.
Hai tháng sau, Miêu Nghị đang bên trong động tĩnh tâm tu luyện, Yến Bắc Hồng đang trong phiên canh gác thình lình đi nhanh vào, cao giọng nói:
- Đi mau. người của Vân Phi Dương tìm tới đảo này rồi!
Miêu Nghị kinh hãi, nhanh chóng nhảy dựng lên, hai người lướt ra động quật, tung mình lên vật cỡi, nhanh chóng chạy thục mạng ngược lại phương hướng địch lên bờ.
Thế nhưng còn chưa chạy đến bờ biển, trong hốc núi trước mặt đã xuất hiện hai người ngăn cản đường đi.
Một người trong đó cỡi long câu, một người khác hai tay chống nạnh ngửa mặt lên trời cười lạnh. Vật cỡi người này nhìn qua có hơi dọa người, là một con trâu đực hình thể to lớn toàn thân ngăm đen. Trâu này có sáu cái sừng nhọn hoắt ghê rợn không thấy đôi mắt, chỉ có trên trán xuất hiện một độc nhãn to bằng nắm tay, miệng đầy răng sắc bén, toàn thân có sương mù đen lượn quanh nhàn nhạt không tiêu tan.
- Chạy, muốn chạy nữa sao, giết người của ta còn muốn chạy?!
Người trẻ tuổi mày rậm mắt to cõi trên lưng quái ngưu toàn thân tràn đầy khí tức hung hãn, hất mặt lên trời vênh vang tự đắc khẽ hừ lạnh. Người này mặc y phục xa hoa quý phái, dung mạo cũng chỉ bình thường nhưng tính tình kiêu ngạo phách lối lộ rõ.
Vừa nhìn vật cỡi này cũng biết người tới không phải là người bình thường, Miêu Nghị truyền âm hỏi Yến Bắc Hồng:
- Y chính là Vân Phi Dương ư?
Yến Bắc Hồng vẻ mặt ngưng trọng khẽ gật đầu.
Miêu Nghị cau mày nói:
- Không phải huynh nói bọn họ lên bờ từ phía Bắc sao, vì sao lại chặn đường chúng ta từ phía Nam?
Kết quả ngược lại Vân Phi Dương kia dương dương đắc ý chủ động giải thích, cười gằn quái dị nói:
- Thật may là đại gia anh minh thần vũ, tổng kết ra được kinh nghiệm các ngươi chạy trốn. Đại gia cũng biết sau khi gây ra chút động tĩnh từ phía Bắc, các ngươi nhất định sẽ trốn ngược lại từ phía Nam, quả nhiên không ngoài sở liệu, rốt cục lọt vào tay đại gia, lần này ta xem các ngươi còn trốn đi đâu được!
Người bên cạnh y trầm giọng nhắc nhở:
- Dương thiếu, chỉ có hai người.
Ặc... vẻ mặt Vân Phi Dương cứng đờ, có vẻ thẹn quá hóa giận nhìn thủ hạ trợn mắt rống giận:
- Cần ngươi nhắc nhở sao, chẳng lẽ ta không có mắt???
Thủ hạ y lộ vẻ xấu hổ, không dám lên tiếng nữa. Vân Phi Dương quay đầu lại chỉ, quát lớn:
- Thành thật khai báo, những người khác đi đâu?
Yến Bắc Hồng chắp tay nói:
- Dương thiếu, những người khác gặp gỡ cường địch đã chết, chuyện giết thủ hạ ngươi thật sự không liên quan gì với chúng ta, mong rằng Dương thiếu giơ cao đánh khẽ tha chúng ta một mạng.
- Còn mạnh miệng ư, được, chờ lát nữa đến khi hai người các ngươi sống không bằng chết, ta xem thử các ngươi còn mạnh miệng được như bây giờ không…
Vân Phi Dương trợn mắt nói.
Thấy không cách nào nói thông đạo lý với thứ người như thế, đột nhiên Miêu Nghị lật tay gọi ra Huyền Âm Bảo Kính, khí âm sát đột ngột phun ra thật nhanh, tranh trước xuất thủ đánh lén, hết sức quả quyết.
Thình lình một tiếng trâu rống đinh tai nhức óc vang lên, chỉ thấy quái ngưu kia đột nhiên há miệng thật to, đại đa số khí âm sát do Huyền Âm Bảo Kính phun ra xoay tròn chui vào trong miệng nó.
Quái ngưu này lại có thể hút khí âm sát ư… Miêu Nghị vô cùng kinh hãi, nhanh chóng thu tay lại, kết quả vẫn chậm một chút, không thể thu hồi lại toàn bộ khí âm sát, bị quái ngưu kia nuốt chửng không ít.
Nhìn lại quái ngưu kia nuốt nhiều khí âm sát như vậy lại không hề hấn gì, chợt nghe một tiếng đánh rắm thật to vang lên, khí âm sát theo mông nó bắn ra ngoài, rừng cây sau lưng nhất thời trắng toát một mảnh.
- Ủa, quả thật lá gan không nhỏ, còn dám chủ động xuất thủ!
Vân Phi Dương nhất thời vui vẻ.
Miêu Nghị quyết định không dừng tay, Tử Mẫu Phi Kiếm đột nhiên từ trong vòng tay trữ vật lóe ra, hóa thành lưu quang bay tới công kích.
Yến Bắc Hồng biết rõ không địch lại cũng bất chấp hết thảy, đằng nào cũng là một con đường chết, dĩ nhiên là phải liều mạng, Lưu Vân Sát cũng đột ngột rời tay bắn ra.
---------------