Phi Thiên

Chương 424. Phát đại tài

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Bọn Miêu Nghị ngơ ngác nhìn nhau, cuối cùng ánh mắt cùng nhau hung tợn rơi vào Bì Quân Tử trên người, hiển nhiên đều đang mắng y canh gác cẩu thả.

Bì Quân Tử cũng oan ức, lập tức truyền âm giải thích, không phải là ta kém cỏi bất tài, mà là Nguyệt Dao quá giảo hoạt. Người ta từ trên trời giáng xuống, bản lãnh Địa Thính của ta làm sao Thiên Thính cho được???

- Chớ có dây dưa, phân loại nhanh lên một chút, Lục gia đang chờ.

Lan Nhược đốc thúc một tiếng.

Cả bọn cảm thấy bất đắc dĩ, bất quá điều này cũng tốt, cũng không cần lén lút làm gì nữa, Miêu Nghị gọi cả Bì Quân Tử vào cùng nhau phân loại, sau đó nhìn Lan Nhược cười khổ:

- Cô cô, một đống nhiều như vậy, phân loại kiểm kê rất hao tổn thời gian, nàng cũng giúp một tay đi, nhiều nhân thủ cũng nhanh hơn một chút.

Lan Nhược không có ý kiến đối với chuyện này, suy đoán không có mấy người từ chối chuyện kiểm kê của cải, tức thì bắt tay vào, chín người mười tám cái tay phân loại thật nhanh.

Chín người cơ hồ bận rộn suốt một đêm, đợi đến khi chân trời hơi sáng đã có kết quả phân loại kiểm kê.

Mặc dù phần lớn tu sĩ dự Kham Loạn hội đều mang Nguyện Lực Châu đổi thành đồ có thể bảo vệ tính mạng sau khi tới Tinh Tú Hải, nhưng không phải ai cũng là như vậy. Dù sao tới Tinh Tú Hải ít nhiều gì cũng phải chuẩn bị một ít Nguyện Lực Châu để bổ sung pháp lực tiêu hao, huống chi số người chuẩn bị rộng rãi một chút cũng không ít. Không phải là ai cũng nghèo, tỷ dụ như Miêu Nghị mang theo mấy ngàn viên Nguyện Lực Châu tới Tinh Tú Hải.

Nguyện Lực Châu tích lũy trên thân mấy vạn người gộp lại là một con số vô cùng ghê gớm, ước chừng hơn hai trăm bảy mươi vạn viên Nguyện Lực Châu hạ phẩm.

Tất cả tinh tệ tích lũy lại chung một chỗ đổi thành kim tinh, có hơn tám trăm vạn kim tinh. Tiền ở Tinh Tú Hải quả thật không có tác dụng gì, cho nên số lượng này thật sự là không nhiều lắm.

Chiến giáp nhị phẩm và vũ khí các loại, đếm ra có tới sáu vạn năm ngàn tám trăm lẻ hai món.

Chiến giáp nhất phẩm và vũ khí ngược lại ít hơn, chỉ có chừng ba ngàn món.

Yêu đan, âm đan và nội đan các loại cũng khiến cho người ta phải trợn mắt há mồm, rất rõ ràng ai ai cũng chuẩn bị đầy đủ loại vật phẩm tiêu hao nhất định phải có này, cộng thêm số đánh giết cướp được, có chừng hơn chín trăm tám mươi vạn viên. Toàn bộ là nhất phẩm, không có một viên nhị phẩm nào, thật sự là không có tu sĩ nào mang nhị phẩm tới nơi này, ngoài ra các loại yêu đan nhị phẩm nhất định phải săn giết tu sĩ cảnh giới Hồng Liên mới có thể có được. Tham dự Kham Loạn hội cũng không có cơ hội săn giết cao thủ Hồng Liên, có cơ hội mọi người cũng không giết được, không có thực lực đó.

Càng làm cho người ta tim đập rộn lên chính là, còn có ba mươi lăm món pháp bảo nhị phẩm cao cấp.

Các loại đồ linh tinh khác quả thật là nhiều không đếm xuể.

Đống đồ này là của cải mấy vạn tu sĩ tham dự tích lũy qua hàng trăm hàng ngàn năm, không phong phú mới lạ. Hơn nữa đây chỉ là một phần của cải của số tu sĩ tham gia Kham Loạn hội mà thôi.

- Nhiều như vậy!

Tư Không Vô Úy xoa xoa hai tay, ánh mắt cười híp lại nhỏ như đường tơ.

Cho dù là ăn nói thận trọng như Cổ Tam Chính cũng khó có thể che giấu vẻ vui mừng trên nét mặt.

- Không nhiều lắm, chỉ có một chút…

Lan Nhược đột nhiên chen lời nói, trong nháy mắt phá hỏng nhã hứng mọi người.

Nụ cười Tư Không Vô Úy cứng đờ, nhìn chằm chằm Lan Nhược. Bởi vì chẳng những nữ nhân này chen lời mà còn nhúng tay, cười hì hì giũ ra một mảnh vải bố trải dưới đất, nhanh chóng lấy hơn một nửa số lượng đã phân loại.

- Các ngươi tám người, ta thấy cũng không tiện chia số lẻ, để ta giải quyết giúp, đưa cho Lục gia là được.

Lan Nhược vui mừng hớn hở, cười không khép miệng lại được.

Hơn hai trăm bảy mươi vạn viên Nguyện Lực Châu hạ phẩm. Không phải là vừa đúng hai trăm bảy mươi vạn, mà là ‘hơn’. Nữ nhân này chỉ để lại một trăm ba mươi lăm vạn viên Nguyện Lực Châu hạ phẩm, toàn bộ số còn lại bị nàng gom vào trong một vòng tay trữ vật.

Hơn tám trăm vạn kim tinh, nàng chỉ để lại vừa đúng bốn trăm vạn. Khoan nói nàng lấy phần lẻ, còn chuyên chọn kim tinh để lấy, chừa lại bạch tinh hắc tinh, có lẽ sợ lấy nhiều tiền lẻ phiền phức.

Nội đan nhất phẩm chỉ để lại bốn trăm chín mươi vạn viên, một ít nội đan không phẩm cấp cũng bị nàng vơ vét vào vòng tay trữ vật.

Chiến giáp và vũ khí các loại, nhất phẩm chỉ để lại một ngàn năm trăm món, nhị phẩm chỉ để lại ba vạn hai ngàn món, số lẻ mà nàng lấy hơi bị nhiều…

Ba mươi lăm món pháp bảo nhị phẩm cao cấp, thứ này quá quý trọng, coi như nàng tự giác, chỉ lấy đi mười tám món, để lại mười bảy món.

Những thứ linh tinh khác, nữ nhân Lan Nhược này cũng không buông tha, có thể lấy được bao nhiêu thì lấy. Có vẻ người của Thiên Ngoại Thiên ra ngoài cũng giống như ác quỷ sổng ra khỏi địa ngục, làm như vậy thật sự quá khó coi.

Cả bọn nhìn chằm chằm nàng vơ vét của cải mà bọn họ mạo hiểm vất vả vô cùng mới có thể lấy được, ai nấy tức tối mà không làm được gì, ai bảo thân phận mình thấp kém, không hơn được người ta.

Miêu Nghị thật sự là không nhịn được, sa sầm nét mặt nói:

- Người Thiên Ngoại Thiên ra ngoài làm như chưa từng thấy qua đồ như vậy, ta cũng không tin Lục gia sẽ so đo tính toán từng ly từng tí, chẳng lẽ nàng muốn lấy riêng cho mình số lẻ này?

Lan Nhược lập tức cho hắn một nụ cười tươi tắn quyến rũ:

- Lục gia nhất định sẽ thưởng cho ta, Lục gia thưởng ta, đương nhiên ta sẽ lấy, dù sao không mượn ngươi xen vào.

Nói xong nhấc một bao lớn lên rời đi bằng cách nhảy chân sáo vui mừng hớn hở, không mất chút sức lực nào có thể phát tài một khoản lớn như vậy, không vui mừng mới lạ.

Sắc mặt Miêu Nghị đen như trôn chảo, không phải là hắn không nỡ để những thứ này lại cho lão Tam, chỉ cần lão Tam cần nhất định hắn sẽ cho. Thế nhưng lão Tam dám chơi như vậy, quả thật đen tối chẳng khác nào hắn, điểm này khiến cho hắn rất khó chịu.

- Ta thấy Nguyệt Dao này là ngứa mông muốn ăn đòn rồi…

Miêu Nghị lộ vẻ âm trầm nói.

Vẻ mặt Tư Không Vô Úy như đưa đám nói:

- Lão đệ, nếu như ngươi dám đánh mông Nguyệt Dao Tiên Tử, toàn bộ những thứ này là của ngươi.

Cả bọn cũng gật đầu một cái, Miêu Nghị có chút nổi giận thuận miệng nói:

- Không phải là ta chưa đánh qua…

Lời vừa ra khỏi miệng lập tức ý thức được nói lỡ lời, nhanh chóng ngậm miệng lại.

Hắn thật sự đã đánh qua, đó là lão Tam khi còn bé bị lão Nhị làm hư, nghịch ngợm quá đáng, bị hắn đánh không chỉ một lần. Trẻ con đứa nào cũng nghịch như vậy, không tránh khỏi bị đòn.

Cả bọn bên cạnh nghe vậy nhất thời vô cùng kinh ngạc, Triệu Phi vội vàng hỏi:

- Ngươi từng đánh mông Nguyệt Dao Tiên Tử ư?

Tư Không Vô Úy cũng trợn mắt há mồm nói:

- Lão đệ, thật hay giả vậy, cảm giác thế nào?

- Ý của ta là, không phải là ta chưa từng đánh nữ nhân, nữ nhân chết dưới tay ta không chỉ một vài người.

Miêu Nghị đổi lời đáp cho qua chuyện.

---------------

Mọi người nhất thời ngơ ngác nhìn nhau, cảm thấy buồn cười, còn tưởng rằng tên này từng đánh qua mỹ nhân tuyệt thế kia, nói như vậy còn tạm được.

Trong đó có duy nhất một nữ nhân Diệp Tâm, thấy những người này cảm thấy hết sức hứng thú với chuyện đánh mông nữ nhân, âm thầm thóa mạ, quả thật là một đám nam nhân thối…

Miêu Nghị sợ bọn họ suy nghĩ nhiều, lập tức phất tay nói:

- Mọi người chia đồ, chia đồ đi, coi như là của đi thay người. Nàng lấy số của cải này cũng có trách nhiệm của nàng, có nàng cản trở thế lực của năm nhà kia, chúng ta cũng được yên lòng.

Vừa nói như vậy, mọi người suy nghĩ một chút thấy cũng phải, tâm lý cũng trở nên cân bằng. Chỉ bằng vào bọn họ sẽ không thể nuốt trôi những thứ này, không có Nguyệt Dao Tiên Tử cản trở, một khi năm nhà kia tìm tới cửa, cho dù là bọn họ nuốt vào rồi cũng phải nhả ra, nói không chừng còn liên lụy tới tính mạng, quả thật là của đi thay người.

Nói đến chia đồ, Miêu Nghị nhớ tới một người, bèn nói với mọi người:

- Bất kể mọi người tu vi cao thấp, đồ chia đều, bất quá phải chia thêm một phần…

Tư Không Vô Úy lập tức phất tay nói:

- Ngươi hẳn nên được thêm một phần, đừng nói lấy thêm một phần, lấy thêm vài phần cũng được. Những thứ này chủ yếu nhờ công lao ngươi lấy được, chúng ta chỉ là hưởng chút vinh quang mà thôi, nhiều đồ như vậy chia ra thêm một chút cũng còn lại không ít.

Những người khác cũng gật đầu tán thành, mọi người còn không tới nỗi không phân rõ nặng nhẹ. Khoan nói đến chuyện khác, có những thứ có mạng lấy cũng phải còn mạng mới hưởng thụ được. Sau này muốn vượt qua bình yên còn phải nhờ Miêu Nghị tọa trấn, bằng không tại sao những kẻ bị bắt chẹt kia phải im hơi lặng tiếng ngoan ngoãn giao ra, chính là vì bảo vệ tính mạng.

Có tài không mệnh, tài mệnh đều không, có mệnh không tài, sớm muộn sẽ đến! Đây là pháp tắc bảo vệ tính mạng trong giới tu hành, giống như thời điểm Miêu Nghị mới vừa gặp phải Yêu Nhược Tiên, người ta cướp vật của hắn hắn cũng không tức giận. Không thể nào sính cái dũng kẻ thất phu liều mạng với Yêu Nhược Tiên, nếu thật sự làm như vậy, coi như cái gì cũng không có.

Miêu Nghị khoát tay nói:

- Ta không phải có ý này, thật ra thì lần này còn có một người ra sức, chẳng qua là các ngươi không nhìn thấy mà thôi.

Mọi người ngơ ngác nhìn nhau, Cổ Tam Chính hỏi:

- Không biết là người nào?

- Yến Bắc Hồng!

Miêu Nghị báo ra cái tên này xong cười nói:

- Là một vị lão huynh đệ của ta, cũng là tu sĩ Tiên Quốc, vốn là muốn cùng nhau trở về với ta từ trận doanh Ma Quốc bên kia, nhưng bị ta mượn tên của y, để cho y tạm thời ở bên trận doanh Ma Quốc nhẫn nại. Ta mượn tên của y làm chuyện xấu như vậy đã làm hỏng danh tiếng y, nói không chừng còn gây ra phiền phức cho y, lúc chia đồ cũng nên chia cho y một phần.

Thì ra là như vậy! Tất cả mọi người gật đầu một cái, Triệu Phi nói:

- Ngươi xem đó mà làm là được.

Chuyện này quyết định như vậy, tất cả của cải chia làm chín phần, dù sao Yến Bắc Hồng không đích thân tham gia mạo hiểm, chỗ nào chia không đều, Miêu Nghị lại làm chủ chia cho Yến Bắc Hồng ít hơn một chút. Tỷ dụ như còn lại mười bảy món pháp bảo nhị phẩm cao cấp, tám người có mặt tại trường mỗi người được chia hai món, chỉ cho Yến Bắc Hồng một món, những thứ khác có số lẻ lại thuộc về Yến Bắc Hồng.

Chia ra mỗi phần như vậy, mỗi người xấp xỉ được mười lăm vạn Nguyện Lực Châu hạ phẩm, bốn mươi bốn vạn kim tinh, năm mươi bốn vạn viên yêu đan nhất phẩm, một trăm sáu mươi sáu món bảo vật nhất phẩm, ba ngàn năm trăm năm mươi lăm món bảo vật nhị phẩm. Pháp bảo nhị phẩm cao cấp trừ Yến Bắc Hồng ra mỗi người hai món, những vật phẩm linh tinh khác nhiều không đếm xuể.

Đến khi trời gần sáng cũng lười phân chia tỉ mỉ, tùy tiện gom tất cả những thứ linh tinh kể cả nhẫn trữ vật trong đó chia thành chín phần, mỗi người vơ một phần, không còn ai quan tâm tới số đồ nhỏ nhoi này nữa.

Tinh thần tám người vô cùng phấn khởi, Tư Không Vô Úy ở đó thỉnh thoảng cất tiếng cười hăng hắc, thật sự là nằm mơ cũng không nghĩ tới sẽ có một ngày đạt được nhiều của cải như vậy. Khoan nói chuyện khác, chỉ riêng hơn ba ngàn món bảo vật nhị phẩm được chia đã là một khoản khổng lồ, tới mức ngay cả tối nằm mơ cũng phải cười thầm.

Từ điểm lúc trước Miêu Nghị phải mất bao nhiêu của cải mới sắm được một bộ pháp bảo nhị phẩm cũng có thể biết được, hơn ba ngàn món bảo vật nhị phẩm này thừa sức làm ra hơn ba trăm bộ pháp bảo nhị phẩm.

Bì Quân Tử ôm một đống đồ cũng cảm thấy mình đang nằm mơ, trong lúc bất chợt mình lại giàu lên…

Đào Vĩnh Xuân cười tới mức không khép miệng lại được, thật ra tác dụng của lão trong đội ngũ này không bằng cả Bì Quân Tử, nằm mơ cũng không nghĩ tới Miêu Nghị lại chia cho lão một phần như mọi người, là chia đều, không phải là tùy tiện cho một chút.

Ba người Cổ Tam Chính hưng phấn, nhìn Bì Quân Tử cùng Đào Vĩnh Xuân, lại nhìn Miêu Nghị đứng ở cửa động hướng ra phía ngoài hết nhìn Đông tới nhìn Tây quan sát. Một số của cải khổng lồ như vậy ai mà không động lòng, ngay cả Nguyệt Dao Tiên Tử cũng bất chấp thân phận vơ vét một số, nhưng Miêu Nghị nói chia đều liền chia đều.

Chuyện làm cho ba người bất ngờ hơn nữa là, thậm chí ngay cả Bì Quân Tử cùng Đào Vĩnh Xuân cũng được Miêu Nghị chia đều một phần, ba người tự than thở không bằng lòng dạ rộng rãi phóng khoáng của hắn.

Ba người suy nghĩ một chút cũng cảm thấy nực cười, lúc trước bọn họ liều mạng muốn đuổi giết Miêu Nghị, hiện tại lại thành bằng hữu không hiểu vì sao, bây giờ không phải là bằng hữu thì là gì!? Hơn nữa còn là bằng hữu sinh tử chi giao, tựa hồ có thể hoàn thành nhiệm vụ sư môn căn dặn hay không đã không còn quan trọng.

Nhìn phản ứng hai tên yêu tu Bì Quân Tử cùng Đào Vĩnh Xuân, sợ là sau này Miêu Nghị lại có thêm hai vị bằng hữu yêu tu nữa.

Ánh mắt Triệu Phi nhìn về phía Miêu Nghị cũng bao hàm bùi ngùi cảm thán, những người Hồng Cân minh lúc trước phản bội Miêu Nghị, giờ ở nơi đâu??? Tóm lại không thấy một người nào trên hòn đảo này cả, ngược lại y và Tư Không Vô Úy nhất thời quyết định đi theo Miêu Nghị vẫn còn sống khỏe mạnh cho tới bây giờ. Hơn nữa nhìn tình hình trước mắt suy đoán cũng có thể thuận lợi sống rời đi Tinh Tú Hải, hôm nay còn thu hoạch được một khoản của cải thật lớn.

Chỉ cần có đầy đủ thời gian và hoàn cảnh an toàn, tài nguyên tu luyện hiện tại nắm trong tay hai người đủ cho bọn họ tu luyện tới Hồng Liên ngũ phẩm.

Vốn là còn một người theo Miêu Nghị, là nữ nhân, tên là Thích Tú Hồng! Triệu Phi suy nghĩ một chút cũng tiếc nuối một trận, đáng tiếc tu vi Thích Tú Hồng ở nơi hung hiểm này thật sự là quá thấp, chống đỡ thêm được nửa ngày thì hay quá, đáng tiếc ngay cả nửa ngày cũng không thể chịu đựng được, nếu chịu đựng được đã có thể sống tới bây giờ.

Cùng nhau sống rời đi Tinh Tú Hải, tay cầm thật nhiều tài nguyên tu hành, hẳn là nàng sẽ có tiền đồ tươi đẹp, đáng tiếc hết thảy không có cách nào cứu vãn.

---------------