Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
- U…
Bên ngoài vang lên một trận thét dài, Miêu Nghị đứng ở cửa động nhìn chung quanh xoay người lại:
- Tập hợp, đi rồi!
Cả bọn sờ sờ nhẫn trữ vật giấu dưới y phục, phát hiện nhiều nhẫn trữ vật như vậy thật sự là gánh nặng. Thế nhưng bọn họ không có loại nhẫn trữ vật cao cấp có không gian có thể chất chồng vào nhau, chỉ có thể mang trên người.
Cả bọn nam nhân còn đỡ, Diệp Tâm là nữ nhân, không tiện cởi y phục trước mặt mọi người cột nhẫn trữ vật lên, không thể làm gì khác hơn là đeo thẳng lên người, sau đó lại khoác thêm một chiếc áo choàng bên ngoài, vóc người yểu điệu lập tức biến mất.
Đàm Lạc không nhịn được che miệng cười một tiếng, ánh mắt quét nhìn trên dưới thân hình nữ nhân này một lượt.
Diệp Tâm trừng mắt nhìn y.
- Chậc chậc, nếu như ra trận cũng có thể sử dụng như khôi giáp, cho người ta chém một đao cũng không sợ.
Tư Không Vô Úy sờ sờ nhẫn trữ vật đeo trên người, tỏ ra vui vẻ.
Nhân mã Tiên Quốc tập trung cùng nhau đi về phía trước, Nguyệt Dao liếc nhìn Miêu Nghị sóng vai mà đi, lại quay đầu lại liếc nhìn vóc dáng bọn Triệu Phi ai nấy trở nên tròn căng hơn trước, âm thầm truyền âm cho Miêu Nghị:
- Yến Bắc Hồng, xem ra lần này các ngươi phát đại tài rồi!
Vừa nhắc tới chuyện này Miêu Nghị có vẻ giận, không ngờ rằng chơi trên đầu Đại ca mình… bèn truyền âm đáp:
- Làm sao so được với Nguyệt Dao nàng, nàng đã lấy đi một nửa, coi như nàng ăn thịt, bất quá chúng ta chỉ húp nước mà thôi.
Nguyệt Dao để lộ ra ngay trước mặt hắn một chiếc nhẫn trữ vật màu vàng hổ phách óng ánh hơi trong suốt trên tay, là loại nhẫn trữ vật cao cấp có không gian chất chồng, có thể nhìn ra được luyện chế vô cùng tỉ mỉ, đeo lên ngón tay nàng rất đẹp.
Năm ngón tay ngọc thon thả khẽ búng búng, Nguyệt Dao truyền âm hài hước nói:
- Ngươi xem đồ các ngươi nhiều tới mức không có chỗ cất, ta lấy đi một chút giúp các ngươi cũng chỉ vì lòng tốt mà thôi.
Đây là khi dễ mình không có loại nhẫn trữ vật cao cấp này! Hiện tại trong tay có nhiều đồ như vậy, trở về sẽ bảo Yêu Nhược Tiên luyện chế giúp một chiếc, nếu không được nữa sẽ đi mua một chiếc. Miêu Nghị nhàn nhạt đáp:
- Nguyệt Dao Tiên Tử xinh đẹp như vậy, ta sợ nàng mang tiếng tham tiền, sau này không ai thèm lấy, chẳng phải là không muốn cho nàng.
- Nực cười, không ai thèm lấy ta!?
Nguyệt Dao phảng phất nghe được trò cười lớn nhất thiên hạ, khinh thường nói:
- Nam nhân muốn cưới ta trong thiên hạ này nhiều không đếm xuể, ta chỉ cần đưa ra phong thanh muốn thành gia thất, bảo đảm nam nhân kéo tới ồ ạt đông như kiến mặc tình cho ta chọn lựa. Nếu bản tọa có điều phải sợ, chính là không thèm xuất giá!
- Vậy sao?
Miêu Nghị trêu chọc:
- Vậy nàng thử thả ra phong thanh, xem thử ai dám lấy nàng?
Muốn khích ta làm trò cười ư? Nguyệt Dao cười lạnh nói:
- Đa tạ hảo ý, ta đã sớm có tiêu chuẩn sẽ gả cho nam nhân nào, không cần phong thanh gì.
Miêu Nghị sửng sốt, thu hồi vẻ nhạo báng, rất nghiêm túc nhìn nàng, thử hỏi:
- Nàng đã có đối tượng muốn gả ư?
- Đúng vậy!
Nguyệt Dao quả quyết thừa nhận.
Miêu Nghị hơi có vẻ trầm ngâm, lại hỏi:
- Có thể nói cho ta biết là người như thế nào hay không?
- Ngươi có tư cách gì biết chuyện này!?
Nguyệt Dao cảm thấy buồn cười:
- Ta có thể hiểu được ý nghĩ của ngươi, có phải là ngươi ghen hay không?
- Ta không hề ghen, chỉ là muốn chúc phúc cho nàng.
Đột nhiên Miêu Nghị hơi có vẻ buồn bã lắc đầu thở dài nói:
- Thật sự là trưởng thành rồi, phải thành gia thất… Nàng nói không sai, ta thật sự là không có tư cách, e rằng không có tư cách tham dự cả hôn lễ của nàng. Được rồi, năng lực ta có hạn cũng không có thứ gì tặng nàng, cho nên ta cũng không tức giận, đồ tối hôm qua coi như là của hồi môn cho nàng đi. Không nên chê ít, nếu như có thể sau này ta sẽ bổ khuyết thêm một phần hậu lễ.
Giọng điệu nói chuyện như vậy thật sự làm cho Nguyệt Dao không chịu nổi, làm như là phụ mẫu mình không bằng, vừa bực mình vừa buồn cười nói:
- Ngươi cho ta của hồi môn, đùa gì thế, ngươi cho rằng ngươi là ai? Cho dù là ta bằng lòng nhận, ngươi cho được của hồi môn cho ta sao, chỉ ít đồ tối qua đã muốn làm của hồi môn cho ta ư?
Miêu Nghị trong nháy mắt im lặng không biết nói gì, chậm rãi cúi đầu, không lên tiếng. Cho dù là hắn nói ra thân phận thật, bằng vào địa vị lão Tam hiện tại, người mà nàng muốn gả cho tự nhiên không phải tầm thường. Thế nhưng hắn là một Đại ca e rằng ngay cả lấy ra một phần của hồi môn ra hình ra dáng đại biểu cho nhà gái cũng không có, còn có mặt mũi nào để lộ ra thân phận thật.
Thấy hắn đột nhiên không nói, Nguyệt Dao còn muốn châm chọc một phen, bất quá đột nhiên sửng sốt. Mình làm sao vậy, dường như mình không còn là mình, vì sao mình lại nói như vậy với một nam nhân không có giao tình gì?!
- Thật xin lỗi!
Đột nhiên Miêu Nghị lộ vẻ khổ sở hành lễ xin lỗi nàng.
Nguyệt Dao không biết nói gì, hắn đột ngột xin lỗi không có lý do như vậy khiến cho nàng ngơ ngác sững sờ, thật sự là không hiểu vì sao. Chẳng lẽ vì mình nói hắn không thể lấy ra của hồi môn cho mình, nên hắn mới nói lời xin lỗi?!
Nguyệt Dao nhất thời không biết nên nói cái gì cho phải, quay đầu lại liếc nhìn bọn Triệu Phi, lại truyền âm hỏi:
- Tối hôm qua ngươi chia đồ với bọn họ thế nào?
Miêu Nghị hơi cúi đầu, theo bản năng đáp:
- Chia đều.
Chia đều? Nguyệt Dao ngẩn ra, ánh mắt nhìn về phía Miêu Nghị có hơi kinh ngạc, cho dù là những thứ đó đối với nàng cũng không phải một số lượng nhỏ, nàng đã lấy đi một nửa, còn lại vẫn chia đều ư?
Sáu phe tề tựu nơi sân quyết đấu, không hề xuất hiện tình huống khai chiến lập tức, mà bọn Hắc Vô Nhai, Phong Như Tu, Không Trí cùng Bạch Tử Lương lục tục đi về phía Nguyệt Dao. Vân Phi Dương đang xoa xoa tay lệnh cho thủ hạ chuẩn bị chiến đấu, thấy tình cảnh như vậy ngạc nhiên nói:
- Tình huống thế nào vậy, không đánh nữa sao? Đừng hòng giở trò gì với ta, đi, qua đó xem thử!
Y dẫn theo đám thủ hạ mình nhanh chóng chạy tới xem.
Mấy chục người vây thành hình rẽ quạt ở trước mặt Nguyệt Dao, Nguyệt Dao bình tĩnh ung dung nhìn vòng quanh mọi người, hỏi:
- Muốn làm gì?
- Chớ có giả bộ hồ đồ, theo nàng thì muốn làm gì?! Con bà nó, ngay cả đồ người xuất gia cũng cướp, quá thất đức, hôm nay nhất định phải đòi công đạo!
Bát Giới là người thứ nhất lên tiếng, y vô cùng tức giận, bị người chơi khăm đã đành, tối hôm qua bày bẫy rập đợi một đêm Kết quả người ta không tới, lại thua thiệt thêm một phen nữa.
Nguyệt Dao liếc xéo y:
- Không Trí, tên giặc trọc này từ đâu ra vậy, cũng xứng nói chuyện với ta!
- Sư phó ta là Cực Lạc Thiên Đa Lai sơn Thất Giới Đại sư. Nàng dám nói chưa từng nghe qua?
Người ta vừa nghi ngờ thân phận của mình, Bát Giới lập tức lại đem danh hiệu sư phụ mình ra.
- Thất Giới Đại sư là cao tăng đắc đạo, há đâu có loại đồ đệ không biết tôn ti trên dưới như ngươi, cút sang một bên!
Nguyệt Dao khinh thường quát.
---------------
- Nàng...
Tay Bát Giới mới vừa chỉ ra, vù, một vòng trăng khuyết đột nhiên xuất hiện treo lơ lửng trên đầu y, chỉ còn chờ chém xuống, khiến cho y giật nảy mình.
Cho dù là miệng lưỡi lợi hại tới mức nào, gặp phải thực lực tuyệt đối cũng phải chào thua. Bát Giới cơ mặt giật giật, nhìn chằm chằm vòng nguyệt luân sắc bén cách mình chỉ có nửa cánh tay, mắt đỏ ngầu. Hảo hòa thượng không chịu thua thiệt trước mắt, tạm thời nhẫn nại không lên tiếng.
Bạch Tử Lương lại chỉ Miêu Nghị, cười lạnh nói:
- Trước mặt người sáng mắt không nên nói lời dối trá, bảo hắn lấy ra đồ đã lừa gạt của chúng ta!
Thấy liên lụy tới Miêu Nghị, Vân Phi Dương vừa tới lấy làm kỳ bèn hỏi:
- Bạch Tử Lương, tình huống thế nào, nói ta nghe một chút.
Bạch Tử Lương lập tức kể lại đại khái việc mà Miêu Nghị đã làm, Vân Phi Dương nhìn về phía Miêu Nghị trợn mắt há mồm nói:
- Thật hay giả?
Hiện tại rốt cục y đã hiểu ra vì sao xảy ra tình huống như vậy, nhất thời vui vẻ, phát hiện Miêu Nghị thật sự là trọng nghĩa khí, chỉ động tới những nhà khác mà không động người phe y.
Bên cạnh Yến Bắc Hồng cũng không biết nói gì nhìn chằm chằm Miêu Nghị, vị lão đệ này thật sự là quá điên cuồng.
Nguyệt luân đang lơ lửng bay vèo ra sau lưng Nguyệt Dao, chỉ nghe nàng lạnh nhạt nói:
- Là ta bảo hắn làm, trước đó quy tắc cũng không nói không cho làm như vậy, nếu các ngươi có bản lãnh cũng có thể làm như vậy. Hiện tại đồ ở trong tay ta, muốn cho ta lấy ra là không thể nào, có thể làm khó dễ được ta sao?
- Nàng...
Bạch Tử Lương còn chưa nói hết lời, Nguyệt Dao lập tức cắt lời:
- Bạch Tử Lương, tốt nhất ngươi không nên càn rỡ trước mặt ta, cho dù là mẹ ngươi Cơ Mỹ Mi nói chuyện với ta cũng phải tỏ ra khách sáo, còn chưa tới phiên ngươi quơ tay múa chân ở trước mặt ta, còn dám càn rỡ đừng trách ta thay Cơ Mỹ Mi giáo huấn ngươi!
Bạch Tử Lương giận đến nắm chặt hai quả đấm, Lam Tố Tố phía sau cũng lộ vẻ không cam lòng, thế nhưng biết thực lực mình không bằng người, nghe nói Vân Phi Dương vừa tới đã bị Nguyệt Dao thu thập một trận.
Phong Như Tu giơ tay lên cứu viện:
- Nguyệt Dao, mọi người tới đây để nói đạo lý, không nên tức giận!
- Nực cười, lần đầu nghe nói Tinh Tú Hải Kham Loạn hội là địa phương giảng đạo lý.
Nguyệt Dao khinh thường hừ lạnh nói:
- Đồ đang ở trên người ta, muốn cướp cứ việc phóng ngựa tới đây! Bất quá ta muốn nói trước lời khó nghe, vạn nhất lỡ tay, xảy ra điều gì ngoài ý muốn cũng đừng trách ta!
Cả bọn ngơ ngác nhìn nhau, Nguyệt Dao trơ ra như vậy, bọn họ cũng không có biện pháp gì, cũng không thể làm thịt nàng, mấu chốt là xảy ra động thủ còn chưa biết ai thắng ai thua.
Thấy cả bọn đều bị thua thiệt, Vân Phi Dương nhất thời tinh thần tỉnh táo, cộng thêm nguyên nhân Miêu Nghị, y lập tức phất tay làm người tốt nói:
- Bỏ đi bỏ đi, người ta không lén lút đánh nhau, là người của chúng ta cam tâm tình nguyện đưa cho người ta, chỉ cần tuân thủ quy tắc chúng ta ước định cũng không có gì mà truy cứu. Giải tán đi, đừng làm chậm trễ Kham Loạn hội!
Bọn Phong Như Tu thi nhau lườm y, cái gì gọi là người của chúng ta, có liên quan gì tới người của ngươi, người ta không hạ thủ với người của ngươi, ngươi nói dễ dàng quá...
- Tiếp tục tỷ thí!
Hắc Vô Nhai lạnh lùng thốt một tiếng, giục vật cỡi quay đầu, áo choàng màu đen sau lưng tung bay, dẫn đầu dẫn thủ hạ nhanh chóng rời đi.
- Trở về!
Vân Phi Dương cười vui vẻ, nháy nhó một lúc với Miêu Nghị, sau đó giục vật cỡi quay đầu dẫn người rời đi.
- Nguyệt Dao ôi Nguyệt Dao…
Phong Như Tu ở đó nhìn về phía Nguyệt Dao cười khổ lắc đầu, nhìn lời nói cử chỉ y, người ngoài cảm thấy dường như quan hệ giữa y và Nguyệt Dao Tiên Tử đặc biệt thân thiết, rốt cục cũng phất tay dẫn người rời đi
Còn lại hai nhóm người, Bạch Tử Lương và Không Trí không biết nói gì, cuối cùng cũng đành ôm hận rời đi.
Bát Giới đi theo bên cạnh Không Trí rời đi, miệng lẩm bẩm nói:
- Nữ nhân này chớ để rơi vào tay ta, sớm muộn có một ngày ta sẽ đòi lại cả vốn lẫn lời.
Lúc này Nguyệt Dao mới nghiêng đầu nhìn về phía Miêu Nghị, truyền âm nói:
- Yến Bắc Hồng, đồ cho ta không thua thiệt chứ?
Miêu Nghị trầm mặc không nói, ngược lại bọn Triệu Phi phía sau hắn ai nấy âm thầm cảm thấy may mắn, may nhờ có Nguyệt Dao ra mặt cản trở, nếu không phun ra đồ đã nuốt vào cũng còn là nhẹ.
Nguyệt Dao chợt gọi Miêu Nghị một tiếng:
- Ta đang hỏi ngươi, vì sao không đáp?
- Cảm tạ!
Miêu Nghị cảm tạ ngắn gọn.
- Không cần nói cảm tạ ngoài miệng, trong đội ngươi còn thiếu hai người, quay về ta sẽ an bài cho ngươi thêm hai người nữa. Có thể bảo vệ thêm hai tu sĩ Tiên Quốc sống sót trở về cũng là chuyện tốt.
Nguyệt Dao nói xong cũng không nhịn được khẽ thở dài một tiếng, trong mắt lóe lên vẻ bất đắc dĩ. Tới nơi này nàng không thể không giả trang làm nữ cường nhân, khắp nơi cân nhắc vì ích lợi Tiên Quốc thậm chí là Thiên Ngoại Thiên.
Dù sao nữ nhân không phải là nam nhân, thật ra thì trên đời không có nữ nhân nào chịu lộ vẻ mạnh mẽ hung hãn hơn cả nam nhân.
Chém giết lại bắt đầu, quyết đấu thảm thiết, tay gãy chân đứt, máu tươi tung tóe, mỗi ngày quan sát cảnh tượng này đối với bất cứ tu sĩ nào có mặt tại trường cũng là một trường tẩy rửa. Số người còn có thể chịu đựng sống sót trong chém giết như vậy, ít nhiều gì cũng có thay đổi về khí chất.
Mặt trời lên rồi lại xuống, thời gian ngày lại ngày trôi qua, nhân mã sáu phe càng ngày càng ít, không khí của hiện trường ngược lại lộ ra càng ngày càng khẩn trương.
Tất cả người sống đều biết, chịu đựng từ trước tới nay hiện tại nhất định phải liều mạng liều mạng liều mạng nữa, cơ hội sống sót trở về đang ở trước mắt. Bất cứ người nào ra trận cũng giở ra hết bản lãnh toàn thân, người càng ít chém giết lại càng điên cuồng hơn, số lần phải ra sân cũng càng ngày càng nhiều hơn, mỗi một người đều phát huy bản lãnh mình tới mức tối đa, không ngừng đột phá cực hạn của chính mình.
Những cảnh tượng này rơi vào mắt bọn Cổ Tam Chính, ai nấy giật mình kinh hãi, đổi lại mình ra sân chỉ sợ là không chịu nổi. Người có thể còn sống sót cho tới bây giờ quả nhiên không phải là tầm thường, tuyệt đối là tinh anh trong tinh anh trên chiến trường.
Nguyệt Dao lại phát hiện Miêu Nghị có cái gì không đúng, lúc đối mặt với mình tựa hồ mất đi vẻ thản nhiên như trước, lộ ra vẻ cực kỳ trầm mặc ít nói. Thỉnh thoảng chủ động đến gần hỏi một câu, Miêu Nghị cũng chỉ đáp lại ngắn gọn một hai chữ, khiến cho nàng cảm thấy không vui.
Khi hai đội nhân mã ra trận cuối cùng, hai bên vừa giao phong trong nháy mắt đã dốc hết toàn lực, đánh tới đỏ ngầu đôi mắt.
Tiếng ùng oàng vang lên không ngừng, bùn đất bị pháp lực hất tung bay loạn, nhân mã dong ruổi tung hoành, kẻ tới người lui thay phiên nhau xung phong, chém giết cực kỳ kịch liệt, người ngã long câu lật, hí thảm thiết.
Quỷ Quốc Hắc Vô Nhai và Ma Quốc Vân Phi Dương đều trợn to mắt nhìn, trận giao phong cuối cùng này là người của phe bọn họ.
---------------