Phi Thiên

Chương 427. Vinh quang người còn sống

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Triệu Phi vừa ra, Tư Không Vô Úy cũng múa may trường phủ xông ra theo.

Phía sau Cổ Tam Chính, Đàm Lạc, Diệp Tâm, ngay cả Đào Vĩnh Xuân và Bì Quân Tử cũng không biết tự lượng sức mình theo sát xông ra, không có một ai do dự.

Chỉ có hai tên tu sĩ bị Nguyệt Dao cưỡng ép nhét vào đội ngũ này tay chân luống cuống, không biết nên làm thế nào cho phải. Vốn tưởng rằng gia nhập đội này sẽ chiếm tiện nghi, hiện tại đột nhiên xảy ra chuyện như vậy, là muốn bẫy chết người hay sao?

Nguyệt Dao sắp điên rồi, Yến Bắc Hồng có thực lực như vậy, các ngươi xông ra ngoài muốn gây chuyện gì, dám coi thường thực lực Hắc Vô Nhai hay sao?! Cho dù là các ngươi nhúng tay ép Hắc Vô Nhai vận dụng pháp bảo cũng không coi là phạm quy, chẳng lẽ hiềm Tiên Quốc ta chiếm vị trí quá nhiều muốn tự động tiêu hủy một ít hay sao?

Nguyệt Dao vung hai tay, sáu đạo nguyệt luân nhanh chóng bắn ra, cắt ngang cô lập hai bên giao chiến, đồng thời quát to một tiếng:

- Dừng tay!

Coi như nàng đã vi phạm quy định không được sử dụng pháp bảo vượt qua quy cách trên chiến trường này, bất quá lúc này suy đoán cũng sẽ không ai nói nàng phạm quy.

Dưới sự uy hiếp của sáu nguyệt luân, cộng thêm vòng định vị trên cổ tay mọi người đột nhiên bộc phát ra hào quang màu vàng, còn có phương hướng thuyền neo bên ngoài đảo phát ra thanh âm ầm ầm như sấm:

- Lên thuyền, đã hết thời hạn!

Câu này không thể nghi ngờ tuyên bố Tinh Tú Hải Kham Loạn hội đã chính thức kết thúc.

Lúc này nhân mã trên chiến trường mới bình tĩnh lại, coi như cả hai bên đều tìm được nấc thang hạ đài.

Hắc Vô Nhai và Vân Phi Dương đối mặt nhau, cơ hồ là nhất tề hừ lạnh một tiếng, nhân mã hai bên đi theo ở phía sau.

Vân Phi Dương thấy Yến Bắc Hồng dũng mãnh như vậy, lại có thể liều mạng đánh ngang với Hắc Vô Nhai, cộng thêm đột nhiên Miêu Nghị xuất thủ tương trợ, thấy hai người có thể nói là bật cười ha hả.

Chỉ Hắc Vô Nhai quay đầu lại nhìn Miêu Nghị và Yến Bắc Hồng một cái thật sâu, nhất là Yến Bắc Hồng. Mới vừa rồi không cẩn thận thiếu chút nữa bị đối phương giết chết, y có thể cảm nhận được chẳng qua là tu vi Yến Bắc Hồng kém một chút, nếu như đợi đến ngày sau tu vi tiến bộ, ắt sẽ có thân thủ vô cùng ghê gớm.

Yến Bắc Hồng vác đao trên vai, không nghĩ tới vào lúc này Miêu Nghị lại xông ra giúp mình, cần phải biết đối phương là đại nhân vật có lai lịch rất lớn của Quỷ Quốc. Y nhìn Miêu Nghị bật cười ha hả, lộ vẻ có huynh đệ như thế chẳng phụ thống khoái cuộc đời này!

Miêu Nghị quay đầu lại nhìn bọn Triệu Phi chung quanh vừa xông ra theo, ánh mắt rơi vào trên người Bì Quân Tử, ít nhiều gì cũng có vẻ bất ngờ. Không nghĩ tới Bì Quân Tử luôn luôn sợ chết có thể quỳ xuống gọi gia gia, hiện tại cũng có thể liều mạng.

Bì Quân Tử ngượng ngùng, lúng túng cười một tiếng, quay đầu tránh ánh mắt Miêu Nghị, có vẻ xấu hổ.

Chính y cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, đầu óc nóng lên bèn theo mọi người xông ra. Nhớ lúc trước bị vây khốn trong Luyện Yêu Hồ, y từng nguyền rủa Miêu Nghị chết sớm, cầu còn không được giết chết Miêu Nghị.

Cuối cùng xuất hiện chuyện như vậy, có thể nói đã khiến cho không ít người thấy rõ không ít chuyện.

Một chuyện lớn suýt chút nữa xảy ra đại loạn, rốt cục đã kết thúc hữu kinh vô hiểm. Theo thanh âm nhắc nhở trên thuyền, phần lớn người đều nhìn chăm chú vào vòng định vị trên cổ tay mình đang phát ra hào quang màu vàng.

Miêu Nghị cũng không ngoại lệ, nhìn vòng định vị trên tay óng ánh hào quang, gương mặt buồn bã cảm khái. Tinh Tú Hải Kham Loạn hội thật sự kết thúc rồi sao, mình thật sự còn sống sao???

Phần lớn người đều nghĩ như vậy, ai nấy vẻ mặt phức tạp.

- Yến Bắc Hồng, trong mắt ngươi có còn bản tọa hay không?

Nguyệt Dao điều khiển Ngọc Lân Sư ung dung đi tới, nhìn chằm chằm Miêu Nghị quát một tiếng.

Tu sĩ Tiên Quốc trừ mấy người bọn Nguyệt Dao có quyền miễn chiến ra, những người khác bao gồm đội của Miêu Nghị vất vả lắm mới sống sót được hai mươi ba người, là nước có số tu sĩ tham dự sống sót nhiều nhất. Mắt thấy Kham Loạn hội đã kết thúc, Tiên Quốc cũng sẽ được xếp hạng đầu ở Kham Loạn hội, không ngờ rằng Miêu Nghị thình lình mất khống chế xông ra định chém giết, không nghe theo lời Nguyệt Dao chỉ huy.

Nếu vào thời khắc mấu chốt này còn tổn thất thêm một số nhân mã như vậy, không có gì bù đắp được. Chuyện này đối với Nguyệt Dao vốn hao hết tâm lực muốn bảo vệ càng nhiều tu sĩ Tiên Quốc sống sót trở về càng tốt, có thể nói là tức tối vô cùng.

Miêu Nghị không biết nói gì, bọn Triệu Phi bị Nguyệt Dao lạnh lẽo đảo mắt qua, ai nấy cũng ngượng ngùng không nói.

Nguyệt Dao nhìn đám người này, cũng có vẻ không biết nên nói cái gì cho phải. Dưới tình huống này nàng cũng không ngờ tới Miêu Nghị vừa xông ra bọn Triệu Phi cũng không sợ chết xông ra theo, cử động như thế có thể nói làm cho người ta bội phục.

Nguyệt Dao quay đầu lại nhìn hai tu sĩ được bổ sung vào đội Miêu Nghị sau, hai người này do nàng ép vào đội ngũ này, co rút tại chỗ không xông ra theo cả đội, chuyện này khiến cho sắc mặt Nguyệt Dao vô cùng phức tạp.

Trước đó nàng còn muốn ra sức bảo vệ thêm hai tu sĩ Tiên Quốc, hết sức coi thường chuyện Miêu Nghị chứa chấp hai tên yêu tu trong đội ngũ. Đứng ở nàng lập trường mà nói, lúc tranh phong với người ngoài, nàng nhất định phải cân nhắc nhiều hơn cho tu sĩ Tiên Quốc, cho nên đã bảo Miêu Nghị loại hai tên yêu tu kia ra khỏi đội, như vậy đội ngũ này cũng có thể chứa thêm được hai tu sĩ Tiên Quốc nữa. Thế nhưng Miêu Nghị không đồng ý, lúc ấy nàng còn rất tức giận, hiện tại xem ra cũng không biết là đúng hay sai.

Đối với Miêu Nghị mà nói, hắn không có biện pháp đứng ở góc độ của Nguyệt Dao để cân nhắc vấn đề. Tu sĩ Tiên Quốc ở Tinh Tú Hải Kham Loạn hội không dám giết Nguyệt Dao, thế nhưng người đuổi giết Miêu Nghị hắn cũng không ít. Hắn không tìm ra bất kỳ lý do gì để không giữ người đã từng đồng sinh cộng tử với mình, ngược lại bảo vệ những kẻ chưa hề quen biết kia. Cho dù là hắn bảo vệ người ta, e rằng chưa chắc người ta đã nhận tình cảm này, lúc nãy hai người kia không xông ra theo đã nói rõ vấn đề.

- Lên thuyền đi!

Nguyệt Dao cũng không nói thêm gì nữa, vật cỡi chở nàng chậm rãi đạp bước mà đi, mọi người đi theo.

Triệu Phi ném cái bao đeo sau lưng trả lại cho Miêu Nghị.

Miêu Nghị chạy đến bên người Yến Bắc Hồng, ném cho Yến Bắc Hồng:

- Cho huynh.

Yến Bắc Hồng nghi ngờ, rót pháp lực vào điều tra qua, bên trong có nhiều của cải tới mức khiến cho y phải giật nảy mình.

Của cải của mười tám vạn tu sĩ tích lũy hàng trăm hàng ngàn năm vốn là chia ra cho một trăm người thắng Tinh Tú Hải Kham Loạn hội, nhưng hiện tại đại đa số số của cải này đều rơi vào tay bọn Miêu Nghị và người Lục Thánh phái tới. Trong tay những tu sĩ còn sống sót khác còn lại không được bao nhiêu, cũng bị Miêu Nghị trấn lột gần như sạch sẽ, thử nghĩ số của cải nhiều như vậy, cho dù là một phần cũng hết sức kinh người.

---------------

Yến Bắc Hồng trợn mắt há mồm nhìn về phía Miêu Nghị, truyền âm hỏi:

- Lão đệ, ngươi không lầm chứ, những thứ này là cho ta ư? Là lấy được từ trên người những người khác trong ‘vụ đó’ sao?

Miêu Nghị gật đầu một cái, đáp:

- Người bên cạnh đệ cũng có phần, mọi người chia đều, sao có thể thiếu phần huynh được. Bất quá là huynh không có mặt, không tiện chia cho huynh một ít số lẻ, khiến cho huynh bị thiệt thòi đôi chút…

Yến Bắc Hồng xấu hổ nói:

- Vậy làm sao được, ta không làm gì cả sao thể nhận của đệ nhiều đồ như vậy?! Nếu chỉ là một chút tâm ý ta cũng có thể nhận, nhưng chỗ này cũng không khỏi quá nhiều, trong lúc nhất thời ta không thể nào đếm xuể…

- Sao lại không làm gì, Yến Đại ca ở lại trận doanh Ma Quốc che chở cho đệ, cho đệ mượn tên của huynh làm chuyện này, chính là trợ giúp lớn nhất đối với đệ. Yến Đại ca vẫn luôn hào sảng, trở nên bà bà mụ mụ từ lúc nào vậy.

Miêu Nghị nói.

Yến Bắc Hồng ngẩn ra, chợt lắc đầu cười một tiếng, đeo bao lên người mình:

- Nếu đệ đã nói như vậy, ta sẽ không khách sáo.

Một con thuyền lớn neo ở cách bờ mười mấy thước, ba tên tu sĩ Tây Tú Tinh cung chắp tay đứng trên nóc thuyền nhìn nhân mã trên đảo đang hội tụ chạy tới.

Chín mươi chín người lục tục giục vật cỡi nhảy lên thuyền đáp xuống.

Sắc mặt của Bạch Tử Lương hết sức khó coi, nhân mã Yêu Quốc trừ sáu người bọn y có quyền miễn chiến ra, những yêu tu khác toàn quân chết hết. Y cũng không biết sau khi tới Tây Tú Tinh cung làm sao để đối mặt với vị mẫu thân Đại nhân vất vả cầu xin được cơ hội lần này cho mình.

Thật sự là bởi vì nhân mã Yêu Quốc hội tụ trên đảo này vốn đã ít, số người có thể chống chọi đến sau cùng lại càng ít hơn. Vì vậy tần số ra trận của bọn họ dày đặc, tu sĩ của năm nước khác càng nhắm vào bọn họ hạ thủ để chiếm tiện nghi, hậu quả có thể tưởng tượng được. Trước khi Kham Loạn hội kết thúc ba ngày, nhân mã Yêu Quốc trừ sáu người bọn họ ra cũng đã chết sạch.

Cũng không thể nói chết sạch toàn bộ, Bì Quân Tử và Đào Vĩnh Xuân cũng được coi là tu sĩ Yêu Quốc, chẳng qua là bây giờ Bạch Tử Lương còn chưa kịp nhớ ra, đợi đến khi phản ứng kịp chỉ sợ càng là tát tai đích đáng. Tu sĩ Yêu Quốc dưới tay y không cách nào sống sót, ngược lại ở dưới tay người khác lại sống tới sau cùng, chuyện này sẽ khiến cho y không có cách nào chịu được.

Vốn là Tiên Quốc của Nguyệt Dao cũng không tốt lành gì hơn Yêu Quốc, thế nhưng thình lình xuất hiện Miêu Nghị trấn thủ, đã giúp cho Nguyệt Dao rất nhiều. Chỉ có tu sĩ Tiên Quốc dám đi khiêu chiến người khác, người khác không dám khiêu chiến tu sĩ Tiên Quốc, điều này làm cho thủ hạ Nguyệt Dao đánh ít trận hơn các nước khác, càng về phía sau càng chiếm tiện nghi. Kết quả khiến cho Tiên Quốc đi sau mà về trước, giúp Tiên Quốc bảo vệ được nhiều tu sĩ sống sót trở về nhất.

Sáu nước phái tới ba mươi sáu người, bên Vân Phi Dương hao tổn một người còn lại ba mươi lăm, cộng thêm Tiên Quốc hai mươi ba người cũng đã chiếm năm mươi tám vị trí. Còn lại bốn mươi hai vị trí bởi vì cuối cùng còn chết một người, phe Yêu Quốc của Bạch Tử Lương không còn người nào, bốn nước còn lại chia nhau bốn mươi mốt vị trí, kết quả có thể tưởng tượng được, Tiên Quốc dẫn trước rất xa.

Nguyệt Dao lên thuyền được đám tùy tùng tiền hô hậu ủng tới thượng phòng nghỉ ngơi, thình lình dừng bước lại, quay đầu đưa mắt tìm kiếm. Rốt cục nàng bắt gặp Miêu Nghị đang đứng trên boong thuyền cùng với bọn Triệu Phi, Yến Bắc Hồng, ánh mắt lóe lên, nàng không thể không thừa nhận Miêu Nghị đã giúp mình rất nhiều trong Tinh Tú Hải Kham Loạn hội lần này.

Tiếp theo chính mắt nàng thấy Vân Phi Dương vui vẻ chen vào nắm cổ tay Miêu Nghị lôi đi, không khỏi nhướng mày, không hiểu vì sao người Ma Quốc lại thân cận với tên kia như vậy…

Tất cả thành viên lên thuyền, thuyền lớn khởi động, lần này không dùng long câu điều khiển, thuyền Tây Tú Tinh cung phái tới dùng pháp bảo điều khiển, tốc độ cực mau, cỡi gió lướt sóng nhanh chóng chạy đi.

Thật ra thì Tinh Tú Hải Kham Loạn hội còn hơn một tháng nữa mới có thể kết thúc, bất quá đối với Kham Loạn hội kéo dài xấp xỉ mười năm mà nói, kết thúc sớm một tháng không đáng kể gì, dù sao mọi người còn phải mất hai ba tháng chạy trở về.

-----------

Trong biển cả mênh mông có một dãy lục địa, đá ngầm lởm chởm cao trăm trượng bao xung quanh, giống như rừng mọc lên giữa biển cả mịt mờ, lại giống như răng nhọn trong miệng quái thú khổng lồ, khiến cho người ta có cảm giác nguy nga chấn nhiếp, nơi này chính là Tây Tú Tinh cung.

Đại đa số người trên thuyền đều chạy ra đứng ở đầu thuyền, đứng trên nóc thuyền, đứng trên boong thuyền, vẻ mặt kinh sợ ngắm nhìn vùng đất hoành tráng bao la trước mặt, ngay cả bọn Nguyệt Dao cũng là lần đầu tiên đặt chân tới Tây Tú Tinh cung.

Mà có thể lấy tu vi Thanh Liên lên bờ tới được Tây Tú Tinh cung cũng thật sự hết sức vinh quang, là một lời khen cho những người sống sót sau Tinh Tú Hải Kham Loạn hội. Sau khi trở về có thể tự hào nói với những tu sĩ khác, ta từng đi qua Tây Tú Tinh cung.

Tu sĩ thông thường nhất định sẽ kinh ngạc khen ngợi, Tây Tú Tinh cung chưa chắc đã hết sức xa hoa, hoặc như tiên cảnh nhân gian gì cả, nhưng đại đa số tu sĩ nghèo chỉ sợ cả đời chưa chắc đã có cơ hội liếc mắt nhìn. Bởi vì Tinh Tú Hải mịt mờ yêu nghiệt vô số, không có cách nào dễ dàng đến gần, đừng nói là tới được.

Thuyền lớn chậm rãi chạy vào trong miệng quái thú khổng lồ kia giống như tiến vào mê cung trên biển, xung quanh sóng vỗ vào đá ngầm lởm chởm tạo ra bọt sóng trắng xóa, vang lên những tiếng rào rào. Nước biển có màu sắc hoặc xanh biếc hoặc ngăm đen, thỉnh thoảng có lưng cá mập nổi lên quanh đi quẩn lại, hoặc có quái thú không biết tên thỉnh thoảng nhảy lên, trông rất kinh người, người phàm không có cách nào đến gần.

Chạy vào tuyệt địa, phía trước không còn đường nào có thể đi tiếp, thuyền lớn dừng lại, tu sĩ chấp pháp Tây Tú Tinh cung áp thuyền lệnh cho mọi người để vật cỡi ở lại trên thuyền, quãng đường còn lại phải leo lên vách núi.

Vách đá lởm chởm dựng đứng cao vút, mọi người ngẩng đầu nhìn lên chỉ thấy bên trên cao chót vót vô cùng hiểm trở, giống như đang bị nhốt trong thủy lao, trở thành ếch ngồi đáy giếng nhìn trời. Dưới nước thỉnh thoảng có xúc tua ghê rợn thò ra khuấy động xung quanh, hoặc có thể cảm giác được có thứ gì thỉnh thoảng đụng đáy thuyền.

Bọn Miêu Nghị quyết định mang theo vật cỡi bên mình, bỏ vào trong túi linh thú.

Theo đám người Nguyệt Dao dẫn đầu phi thân leo vách đá mà lên, những tu sĩ khác cũng từ trên thuyền lớn tung người lên, bám vào vách đá cheo leo hiểm trở, nhanh chóng leo lên.

Mọi người lục tục phi thân trên vách núi cao ngàn trượng chồm ra ngoài biển, sau khi lên tới đỉnh lại là một phong cảnh khác. Cây xanh thành rừng, phồn hoa như gấm, phía trước cổ mộc rậm rạp bao quanh một cung điện khổng lồ thâm trầm, đình đài lầu các giăng đầy, nguy nga mà hùng vĩ.

---------------