Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Cung điện cổ kính toát ra khí thế hùng vĩ này khiến cho trong lòng mọi người dậy sóng trong lòng. Nơi đây chính là Tây Tú Tinh cung, một trong tứ đại Thần cung Tinh Tú Hải mà tứ phương Tú Chủ chiếm cứ, Thần cung của Tây Phương Tú Chủ Phục Thanh đã từng tranh phong cùng Lục Thánh trong truyền thuyết.
Trước khi tham gia Tinh Tú Hải Kham Loạn hội, chẳng ai nghĩ tới mình chỉ là một tu sĩ bình thường lại có thể có cơ hội đi tới Tây Tú Tinh cung. Trong khoảnh khắc nhìn thấy cung điện nguy nga giữa đất trời này, ai nấy kích động trong lòng, cảm thấy bao nhiêu vất vả khổ sở trước đây vô cùng xứng đáng.
Chỉ có người chết là vĩnh viễn trầm luân...
Hai bên cửa cung thú đá trấn thủ rộng mở, đám người Thất Giới Đại sư, Vân Quảng, Hắc Vân, Đường Quân, Hoa Ngọc, Cơ Mỹ Mi hiện thân. Ai nấy khí thế siêu nhiên, cho người ta cảm giác như nếu nơi đây không xuất hiện những nhân vật khí thế phi phàm này, vậy cũng không phải là Tây Tú Tinh cung.
Đại đa số tu sĩ leo lên đỉnh không biết những người này, bất quá có một nữ tử quần hồng xinh đẹp như thiên tiên nháy mắt hấp dẫn sự chú ý của mọi người. Bởi vì thật sự là nàng quá đẹp, vẻ xinh đẹp động lòng người, khí chất siêu phàm thoát tục, đẹp khiến cho nữ nhân cũng phải tự ti mặc cảm. Ngay cả nữ nhân sắc đẹp bất phàm như Cơ Mỹ Mi cũng không muốn đứng cạnh nàng, tránh bị cho là làm nền, có thể tưởng tượng được nữ nhân kia hấp dẫn nam nhân tới mức nào.
Trừ Hồng Trần Tiên Tử còn có thể là ai có thể hấp dẫn ánh mắt mọi người như vậy, không ít nam nhân nhìn chằm chằm ngây người.
Gặp lại Hồng Trần Tiên Tử, khóe miệng Miêu Nghị hiện lên một nụ cười khổ, vị nữ tử quần hồng này đã từng là người trong mộng xa không thể với của hắn. Vốn địa vị và thân phận giữa hai bên chênh lệch quá mức xa, vốn tưởng rằng đời này cũng không thể gặp lại được nàng. Không ngờ rằng hôm nay gặp lại ở nơi đây, không biết chuyện này có chứng minh là hắn có chút tiến bộ hay không…
Càng lão luyện giang hồ càng không dễ dàng ảo tưởng nằm mộng giữa ban ngày, năm xưa Hồng Trần Tiên Tử là nữ tử mà Miêu Nghị nằm mộng cũng muốn cưới, hôm nay cũng là biết không thực tế.
Sau lưng Vân Quảng xuất hiện một người, đang nhìn về phía Miêu Nghị, Miêu Nghị thấy y không khỏi ngẩn ra, vị Tả sư huynh của La Song Phi… tại sao y lại ở chỗ này?
Thấy Miêu Nghị sống sờ sờ khỏe mạnh, Tả Nam Xuân thở phào nhẹ nhõm, nếu không vị tiểu tổ tông Đại Ma Thiên kia chắc chắn sẽ gây chuyện, dù sao cũng là y bắt nàng phải trở về.
Thấy những người đó xuất hiện ở trước cửa cung, đám người Không Trí, Vân Phi Dương, Nguyệt Dao, Hắc Vô Nhai, Phong Như Tu, Bạch Tử Lương nhanh chóng đi về phía trước bái kiến.
- Sư huynh!
Nguyệt Dao hành lễ với Đường Quân.
Đường Quân quan sát nàng từ trên xuống dưới một lượt, thấy nàng không có việc gì, thở phào nhẹ nhõm, bất quá thấy cách ăn mặc của nàng lại không nhịn được cười khổ lắc đầu.
- Sư tỷ, muội nhớ tỷ quá…
Nguyệt Dao quay đầu lại ôm lấy cánh tay Hồng Trần Tiên Tử, tíu tít chuyện trò hồi lâu không dứt.
Hồng Trần Tiên Tử lộ vẻ vui vẻ, thật sự là cười một tiếng khuynh thành, trăm hoa ảm đạm không ánh sáng.
Cảnh tượng này rơi vào trong mắt những người khác khiến cho bọn họ vô cùng hâm mộ, Thật may biết Nguyệt Dao là nữ nhân, nếu như có nam nhân ôm Hồng Trần Tiên Tử như vậy, không biết phải có bao nhiêu người ghen tỵ đến chết.
Cảnh tượng này cũng làm cho Miêu Nghị lộ vẻ vui mừng, chỉ cần lão Tam có cuộc sống tốt là tốt rồi...
- Phật Tướng!
Đám tăng nhân Không Trí chắp tay chữ thập cung kính hành lễ với Thất Giới Đại sư.
Thất Giới Đại sư râu tóc bạc trắng từ mi thiện mục có hơi vui vẻ, ánh mắt thâm thúy liếc về phía Bát Giới bên cạnh, hỏi:
- Không Trí, Bát Giới không có gây phiền phức cho con chứ?
Bát Giới nghe vậy lập tức liếc nhìn chằm chằm Không Trí, trong mắt mơ hồ có vẻ uy hiếp.
Không Trí cung cung kính kính nói:
- Phật Tướng quá lo lắng, chuyến này nhờ Bát Giới tương trợ rất nhiều.
Bát Giới lập tức cười ha hả:
- Nên vậy, nên vậy…
Thất Giới Đại sư lắc đầu cười khổ, tựa hồ biết thừa tính tình của đồ đệ mình.
Bốp một tiếng, Vân Quảng đạp một cước khiến cho Vân Phi Dương mềm nhũn toàn thân, chỉ mũi mắng:
- Nhãi con chết tiệt, ngươi chạy giỏi thật, lão tử ta nhìn chằm chằm ngươi chín năm, suýt chút nữa mờ cả mắt!
Vân Phi Dương buồn bã sa sầm nét mặt, miệng lẩm bẩm thấp giọng nói:
- Nhiều người ngoài như vậy, chừa chút mặt mũi có được chăng.
- Lão tử cần nể mặt ngươi nữa sao, trở về ta sẽ chặt chân ngươi, xem ngươi còn chạy được không!
Vân Phi Dương há miệng mắng to, quát lớn:
- Thành thật khai báo, chạy lung tung như vậy làm gì?
Vân Phi Dương ưỡn ngực lên, đại nghĩa bừng bừng nói:
- Không phải là chạy lung tung, là không sợ hãi, những năm ấy con đi tìm địch thủ, khó bại một lần, thật sự là tịch mịch, chỉ có thể chạy khắp nơi tìm người đánh nhau, ai ngờ chỉ là vô ích, thật sự không thú vị gì.
Quả nhiên là biết rõ tính lão tử nhà mình, vừa nói ra lời này, quả nhiên Vân Quảng đổi giận thành vui, tuy vậy ngoài mặt vẫn hừ lạnh:
- Vậy vì sao sau đó lại co rút bất động?
Vân Phi Dương nghiêm nghị nói:
- Làm người không thể quá phô trương, nếu một mình con ôm đồm hết tất cả mọi chuyện, vậy những người khác làm sao chịu nổi, ít nhiều gì phải chừa chút mặt mũi cho người ta.
Lời nói này tuyệt hay, Vân Quảng cũng không nhịn được để lộ nét vui ra ngoài mặt, nhất thời ngửa mặt lên trời bật cười ha hả, vỗ vai Vân Phi Dương:
- Không hổ là con trai Vân Quảng ta!
Hắc Vân bên cạnh khinh bỉ xì một tiếng, sau khi được con trai mình Hắc Vô Nhai thi lễ lập tức lộ vẻ quan tâm giơ tay vuốt lại y phục cho con, ôn tồn nhỏ nhẹ nói;
- Không cho con đi con lại cứ đòi đi, những năm qua không có chỗ ở cố định phiêu bạt chung quanh, chịu khổ rồi phải không?
- Không khổ!
Hắc Vô Nhai như cũng có vẻ không chịu nổi lão tử mình, thấy Đường Quân bên cạnh, chắp tay hành lễ nói:
- Đường thúc!
Đường Quân mỉm cười gật đầu nói:
- Bình an trở về là tốt rồi, hãy báo tin bình yên cho mẫu thân con biết sớm, đừng để cho nàng lo lắng!
Xem ra quả nhiên Vân Quảng nói không sai, quan hệ giữa Đường Quân và lão bà Vân Quảng không phải là tầm thường.
- Dạ!
Hắc Vô Nhai khách sáo lên tiếng.
Hừ! Cảnh tượng này làm cho Hắc Vân hừ lạnh một tiếng, rất là khó chịu quay đầu sang bên cạnh.
Phong Như Tu ngược lại một hỏi một đáp theo quy củ với sư phụ mình Hoa Ngọc.
Bước chân Bạch Tử Lương có chút nặng nề đi tới trước người Cơ Mỹ Mi lộ vẻ mong đợi, hành lễ:
- Con ra mắt mẫu thân.
Cơ Mỹ Mi vừa nhìn sắc mặt con trai, nhìn lại Lam Tố Tố phía sau không dám ngẩng đầu nhìn mình, tựa hồ đã ý thức được chuyện gì, miễn cưỡng nặn ra một nụ cười nói:
- Bình an trở lại là tốt rồi.
Tuy lời nói Cơ Mỹ Mi hết sức nhẹ nhàng, nhưng Bạch Tử Lương đã thấy được trong con ngươi mẫu thân mình chợt lóe lên vẻ thất vọng.
---------------
Bạch Tử Lương có thể tưởng tượng sau khi trở lại Vạn Yêu Thiên một số người sẽ chê cười, còn có mẫu thân làm ra vẻ kiên cường chịu đựng, chợt nghe tim mình nhói lên một cái.
Trước mắt không phải là thầy trò gặp nhau chính là người nhà gặp mặt, làm trong lòng các tu sĩ không dám tới gần châm chọc cười lạnh không dứt. Con cái và đệ tử các ngươi tham dự Kham Loạn hội, ai dám động tới bọn họ, chắc chắn không chịu bao nhiêu đau khổ. Kẻ trải qua khổ sở chân chính, vượt qua biết bao hung hiểm chính là chúng ta.
Đám người Vân Quảng trao đổi hàn huyên với con cái đệ tử một phen, sau đó mới chính thức đưa mắt nhìn về phía bọn Miêu Nghị.
Không tránh khỏi chuyện quan tâm tới thân nhân mình, nhưng cũng không có nghĩa bọn Vân Quảng là kẻ ngu. Ai cũng biết những người trước mắt này có thể còn sống sót mới là tinh anh trong tinh anh, trải qua núi thây biển máu trui luyện mà ra. Loại bỏ yếu tố về pháp bảo, bàn về thực lực không hề kém hơn con cái và đệ tử bọn họ, nói là cao hơn một bậc bọn họ cũng tin tưởng.
Bọn họ cũng biết con cái và đệ tử bọn họ tham dự mang đến nguy hiểm và bất công lớn hơn nữa cho những người này, cho nên mới tăng thêm tưởng thưởng. Để cho sau khi những người này trở lại các lộ tùy tiện chọn lựa đất làm phủ chủ, chỉ cần có đủ tư cách, địa bàn phong phú nhất tùy nghi lựa chọn, đây coi như là báo đáp.
Người có thể còn sống sót từ Tinh Tú Hải Kham Loạn hội, không cần phải nói phần lớn cũng là tu sĩ Thanh Liên cửu phẩm, trải qua ma luyện vừa rồi lại giành được rất nhiều tài nguyên tu hành trở về, tu vi đột phá đến cảnh giới Hồng Liên chỉ là vấn đề thời gian.
Mà những người này có thể thông qua Tinh Tú Hải Kham Loạn hội ma luyện, năng lực và thực lực là không thể nghi ngờ, nếu không cũng không có khả năng còn sống trở về. Cho nên một khi tu vi đột phá đến cảnh giới Hồng Liên tất sẽ được các lộ cung chủ trọng dụng, tiền đồ vô lượng.
Dĩ nhiên là các lộ cung chủ hy vọng dưới tay có thật nhiều người có năng lực làm việc cho mình, cộng thêm sau khi những người này đột phá đến cảnh giới Hồng Liên, sau này muốn vượt qua các lộ cung chủ tu vi cảnh giới Tử Liên kia là chuyện rất xa xôi. Cho nên cũng không cần lo lắng những người này sẽ chiếm lấy vị trí của mình, có thể yên lòng sử dụng.
Nói cách khác một khi những người này từ Tinh Tú Hải Kham Loạn hội trở về, lập tức sẽ trở thành trọng điểm chú ý và đối tượng bồi dưỡng của các lộ cung chủ, cho nên từ kẻ đứng đầu một phủ thăng cao đến đứng đầu một điện không phải là việc khó gì.
Sự thật trước đây cũng đã chứng minh, tu sĩ từ Tinh Tú Hải Kham Loạn hội sống sót trở về, trừ một ít vận may không tốt, phần lớn hôm nay đã trở thành chủ nhân một điện, xác suất lên chức là khá cao. Có thể lấy tu vi Hồng Liên nhất phẩm ngồi lên bảo tọa điện chủ cũng chỉ có những người này là có cơ hội lớn nhất, cho nên nguy hiểm và kỳ ngộ vĩnh viễn tồn tại song song, cũng là do những người này liều mạng mà có được.
Những người đứng trước mắt này, tương lai không lâu rất có thể cũng là tu sĩ Hồng Liên trấn giữ một phương, đường đường chủ nhân một điện tay cầm ngàn vạn tín đồ vùng vẫy một phương. Cho nên ánh mắt của bọn Vân Quảng nhìn về phía những người này đều lộ ra vẻ tán dương, đây toàn là tinh anh tương lai sẽ tọa trấn một phương cho bản quốc.
Tự nhiên bọn họ có vài phần kính trọng.
Vân Quảng vẫn tương đối tôn kính Thất Giới Đại sư, sau khi trưng cầu qua ý kiến Thất Giới đại sư, đột nhiên vung tay lên với bọn Miêu Nghị, hào khí ngất trời, cao giọng nói:
- Đến đây đi! Các đấng nam nhi, hãy giao nộp thành tích của các ngươi trong mười năm qua, chuẩn bị tiếp nhận vinh dự được tu sĩ thiên hạ ngưỡng mộ, hưởng thụ vinh quang mà các ngươi dùng máu tươi và tính mạng đổi lấy! Hãy để cho những kẻ hèn nhát cúi đầu thần phục dưới chân các ngươi!
Một phen lời nói khiến cho mọi người nhiệt huyết sôi trào, hồi tưởng mười năm qua gặp bao nhiêu khó khăn, cho đến giờ phút này mới thật sự cảm thấy xứng đáng!
Bọn Miêu Nghị đi theo sau lưng bọn Vân Quảng, xuyên qua cửa cung uy nghiêm, tiến vào Tây Tú Tinh cung hùng vĩ.
Vốn mọi người tưởng rằng lời nói Vân Quảng nhiệt huyết sôi trào như vậy, sẽ dẫn Miêu Nghị tiến vào cung điện hùng vĩ nhất cổ kính nhất, kim quang chói sáng kia. Không ngờ rằng sau khi vào cửa cung đi không bao xa, y đột ngột dẫn mọi người rẽ sang, tiến vào một gian điện ngách nho nhỏ bên hông điện chính.
Không ít người nhất thời thóa mạ trong lòng, quả thật là lừa dối, vừa rồi lời của y khiến cho mọi người tưởng rằng mình ghê gớm lắm, bây giờ mới phát hiện ra mình còn chưa có tư cách tiến vào cung điện này.
Bọn họ nào biết, ngay cả bọn Vân Quảng cũng không vào được cung điện hùng vĩ nhất kia, thậm chí ngay cả điện chính cũng không thể xâm nhập, chỉ có thể ngoan ngoãn không chạy loạn ở tòa điện ngách này, làm sao có thể dẫn bọn họ đi kiến thức.
Mọi người tiến vào gian điện ngách có đặt tinh bàn kia, lập tức nhìn thấy hai con trăn lớn có sừng quấn tròn trên cột, có thể ngửi thấy yêu khí và mùi tanh trong điện.
- Tu sĩ Yêu Quốc sang bên này giao nộp vòng định vị.
- Tu sĩ Ma Quốc sang bên này nộp vòng định vị.
Sáu tổ nhân mã được phái tới Tây Tú Tinh cung giám sát lục tục lên tiếng kêu.
Bạch Tử Lương đi tới bên Yêu Quốc nộp đồ trong lúc vô tình vừa quay đầu lại, thấy được Đào Vĩnh Xuân cùng Bì Quân Tử phía sau, sau khi ngẩn ra sắc mặt trở nên đen kịt, ánh mắt nhìn chằm chằm hai người lộ ra vẻ tàn khốc, làm hai người kinh hãi vô cùng.
Cơ Mỹ Mi nhìn nhân số Yêu Quốc còn lại phía sau con mình, sau đó nhìn sang người của những người khác, cũng quá nổi bật, sắc mặt cũng có chút khó coi, dần dần tái đi.
Bên Tiên Quốc, vừa nhìn thấy nhân số nộp lên Đường Quân lập tức vui vẻ, nghiêng đầu truyền âm nói với Hồng Trần Tiên Tử:
- Sư muội, xem ra lần này tiểu sư muội không cô phụ kỳ vọng của sư phó, nếu như kết quả cuối cùng có thể vượt qua năm nước khác, hẳn là sư phó sẽ cao hứng vô cùng, suy đoán liên đới hai chúng ta cũng sẽ được sư phó khen ngợi.
- Sư huynh nói chí phải.
Hồng Trần Tiên Tử nhàn nhạt đáp lại một câu.
Thật ra thì nàng không quan tâm sư muội Nguyệt Dao có thể lấy được thứ hạng cao hay không, nàng cũng biết thật ra sư muội không muốn tới tham gia Kham Loạn hội này. Nhưng bởi vì sư muội trời sinh Phượng thể có tư chất tu hành cực cao, thân tâm trời sinh băng thanh ngọc khiết, không dễ dàng bị tạp niệm thất tình lục dục trong nguyện lực chúng sinh ảnh hưởng. Cộng thêm từ nhỏ cơ trí, cho nên sư phó ôm kỳ vọng cực lớn đối với sư muội, để cho sư muội tới Kham Loạn hội thật ra chính là muốn cho sư muội thấy nhiều máu tanh một chút, sư muội mới bất đắc dĩ phải tới Kham Loạn hội.
Bất quá vốn là sư phó thích tiểu sư muội, nếu có thể mang thứ hạng cao trở về tự nhiên sẽ càng khiến cho sư phó thích hơn, không giống như nàng không tranh với đời, không được sư phó thích.
---------------