Phi Thiên

Chương 439. Cho một cơ hội

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Không Trí có vẻ kinh nghi bất định:

- Vậy tại sao mới vừa rồi ngươi lại nói giúp hắn, ngươi cũng không thể hại ta!

Rất hiển nhiên, lại là một hòa thượng không có lòng tin đối với nhân phẩm của Bát Giới.

- Ta không có cách nào, ta không tiện làm kẻ ác…

Bát Giới có hơi buồn bực, y nghi ngờ tám chín phần mười là Yến Bắc Hồng kia có quan hệ mờ ám với muội muội mình, nếu không Hồng Trần Tiên Tử sẽ không nói ra như vậy. Muội tử mình xinh đẹp như vậy, lại bị tên khốn từng chơi khăm mình chiếm tiện nghi, nếu không phải bận tâm cảm thụ Nguyệt Dao, sẽ không đến phiên Không Trí làm kẻ ác.

- Không Trí!

Giọng Thất Giới Đại sư đột nhiên cao lên một chút.

Không Trí bất đắc dĩ, không thể làm gì khác hơn là kể sơ qua một lượt trước mặt của mọi người tình hình Bạch Tử Lương bức ‘Yến Bắc Hồng’ phải nhảy vào miệng núi lửa, xác nhận người nọ chính là Yến Bắc Hồng. Chẳng qua là y không biết vì sao Yến Bắc Hồng vẫn có thể xuất hiện ở Tây Tú Tinh cung hoàn hảo không tổn hao gì.

Sau khi kể lại chuyện đã xảy ra một lượt, tất cả mọi người đều sinh lòng kính trọng. Thì ra tên Yến Bắc Hồng kia lại xả thân vì bằng hữu của mình dẫn dụ địch nhân, gãy một chân cũng còn cố ý trì hoãn thời gian cho bằng hữu chạy trốn, cuối cùng bị buộc phải nhảy vào Hỏa Cực cung, hôm nay hiếm thấy người có tình nghĩa như vậy ở giới tu hành.

Trong mắt Hồng Trần Tiên Tử tràn đầy vẻ lo lắng, nàng cũng không nghĩ tới người mà trước đó nói ra lời khinh bạc với mình lại có tình có nghĩa như vậy. Hiện tại nàng lo lắng không biết kế tiếp làm sao bảo vệ được Miêu Nghị, bằng năng lực của nàng không có cách nào bảo vệ Miêu Nghị ở trước mặt Yêu Vương Liệt Hoàn.

- Không Trí, ta hỏi con một lần nữa, lời con nói có thật không?

Thất Giới Đại sư xác nhận lần nữa.

- Những lời vừa rồi của đệ tử tuyệt đối là thật, tuyệt không nửa câu nói dối.

Không Trí trả lời.

A Di Đà Phật! Thất Giới Đại sư chắp tay chữ thập thở dài một tiếng.

Không phải là lão cố ý làm khó ‘Yến Bắc Hồng’ kia, mà là không làm rõ ràng rất khó bảo vệ nhiều người như vậy ở trước mặt Liệt Hoàn, bất quá bất chấp hết thảy hy sinh một người vẫn có thể bảo vệ được.

Cơ Mỹ Mi đột nhiên cười khanh khách nói:

- Sao hả, Đường Quân, chẳng lẽ lời Thất Giới đại sư còn chưa đủ để tin sao?

Trong lòng Bạch Tử Lương cũng âm thầm khoái trá một trận, hai mẹ con y có thể nói hận chết Miêu Nghị.

Đường Quân trầm giọng nói:

- Đây chỉ là lời phiến diện của các ngươi, có ai chính mắt thấy hắn phá hủy Hỏa Cực cung? Ai dám đứng ra nói chính mắt thấy?!

Y biết khó có thể bảo vệ được Miêu Nghị, nhưng lúc đối mặt người ngoài y vẫn phải nói giúp Miêu Nghị, đây là chuyện không có cách nào khác.

- Chuyện này dễ dàng!

Liệt Hoàn liếc xéo Đường Quân một cái, cười lạnh nói:

- Biết đối tượng là ai thì dễ rồi, tự nhiên ta có biện pháp hỏi ra chân tướng. Người đâu, dẫn người đến cho ta!

Thế nhưng lời vừa ra khỏi miệng lại phát hiện không có tác dụng mấy, sáu người Tây Tú Tinh cung đứng hai bên chờ lệnh vẫn không nhúc nhích, không có phản ứng gì.

Nếu người của Tây Tú Tinh cung dễ bị sai khiến chỉ huy như vậy, quả thật là chuyện hoang đường.

Liệt Hoàn nhanh chóng nhìn về phía Thanh Phong, sở dĩ lời nói của y có tác dụng trước đó, chính là vì bên cạnh y có Hữu Sứ Thanh Phong Tây Tú Tinh cung một mực không lên tiếng gật đầu, sáu người kia mới có thể nghe y điều khiển.

Lúc này Thanh Phong đứng yên không nhúc nhích giống như tượng, nhất thời Liệt Hoàn cảm thấy kỳ quái.

Đang muốn hỏi, Thanh Phong đã nhàn nhạt mở miệng nói:

- Liệt huynh, ta cho rằng ngươi nên suy nghĩ thêm một chút là hơn, chỉ là một tên tiểu tốt có thể trả lại công bằng cho ngươi được sao?! Chẳng lẽ Hỏa Cực cung của Liệt Hoàn ngươi có giá trị thấp như vậy sao?!

Vừa nói ra lời này, đám người Cơ Mỹ Mi nhất thời kinh nghi bất định. Cần phải biết thực lực vị Hữu Sứ này không hề thua kém chín đại Yêu Vương chút nào, năm xưa từng là một nhân vật giết người không chớp mắt. Lúc còn đi theo Phục Thanh đối kháng Lục Thánh từng giết không biết bao nhiêu tu sĩ thực lực cao cường, đột nhiên mở miệng nói như vậy làm cho lòng người có hơi phát hoảng.

Liệt Hoàn nhướng mày, đang muốn hỏi thăm y có ý gì, đột nhiên bên tai truyền tới một tràng thanh âm già nua:

- Liệt Hoàn, cho người trẻ tuổi kia một cơ hội đi!

Liệt Hoàn ngẩn ra, trong nháy mắt hiểu ra, không trách đột nhiên mình chỉ huy không được, thì ra là Phục Thanh nhúng tay, tức thì âm thầm truyền âm nói:

- Đại nhân biết tên Yến Bắc Hồng kia ư?

- Cơ duyên xảo hợp, có duyên gặp mặt một lần, không phải là quen biết, cho hắn một cơ hội đi!

- Đại nhân, Hỏa Cực cung của thuộc hạ rất có thể chính là bị hắn đập, còn có mười hai con Hỏa Linh thuộc hạ chuẩn bị hơn hai vạn năm, Liệt Hoàn nuốt không trôi cục tức này!

- Thanh Phong đã nói rất rõ ràng, giết một tên vô danh tiểu tốt là có thể giúp ngươi nuốt trôi cục tức này sao?

- Đại nhân và hắn chỉ là duyên gặp một lần, nói cách khác cũng không giao tình! Nếu Đại nhân muốn Liệt Hoàn tha hắn một lần, Liệt Hoàn không dám không nghe theo, thế nhưng Liệt Hoàn muốn hiểu rõ ràng, nếu không Liệt Hoàn khẩu phục tâm không phục!

- Vậy ta sẽ cho ngươi lý do: Chỉ bằng người trẻ tuổi kia muốn cướp đồ đệ Mục Phàm Quân làm nữ nhân của mình, chỉ bằng người trẻ tuổi kia ngay trước mặt đệ tử Mục Phàm Quân nói muốn xới tung Thiên Ngoại Thiên lên, hai lý do này có đủ hay không? Hôm nay thiên hạ này bị Lục Thánh nắm giữ, còn có mấy người dám nói chuyện như vậy? Từ rất lâu ta chưa từng được nghe lời nói hả giận như vậy, ngươi chỉ bị hủy một Hỏa Cực cung, nếu so với những nỗi nhục mà chúng ta phải chịu trong bao nhiêu năm qua đã đáng là gì… Nếu không có Tinh Tú Hải Kham Loạn hội này, Hỏa Cực cung ngươi cũng đâu bị phá hủy. Kẻ đầu sỏ gây tội không phải là tên vô danh tiểu tốt kia, giết một vô danh tiểu tốt cũng không làm nổi bật uy phong của Liệt Hoàn ngươi…

Trong lòng Liệt Hoàn cảm thấy kinh ngạc:

- Một tên tiểu tốt tham gia Kham Loạn hội dám nói trước mặt đệ tử Mục Phàm Quân sẽ xới tung Thiên Ngoại Thiên lên?

Thanh âm già nua than thở:

- Thiên hạ nhiều người lớn lối mà không biết thẹn, nếu như chỉ là mấy câu cuồng ngôn không đáng để nhắc tới, cũng không đáng để ta mở miệng, sống chết của hắn có liên quan gì với ta. Nhưng vừa rồi biết được hắn từng đi qua Hỏa Cực cung, đột nhiên ta muốn cho người trẻ tuổi kia một cơ hội!

- Vì sao?

- Trước đó có duyên gặp mặt một lần người trẻ tuổi kia, chạm vào tay hắn, ta liền biết tu vi hắn bất quá chỉ là Thanh Liên nhất phẩm. Tu vi thấp kém như vậy lại không biết trời cao đất rộng lớn lối mà không biết thẹn, tức thì trừng phạt nhẹ một chút. Bất quá bây giờ ngược lại ta muốn hỏi ngươi, Hỏa Cực cung ngươi là địa phương cho tu sĩ thấp kém như vậy dễ dàng ra vào sao?

Liệt Hoàn như có điều suy nghĩ, mơ hồ hiểu ra chuyện gì, đáp:

- Dĩ nhiên không thể!

---------------

- Đã có chút bản lãnh, vậy thì không tính là lớn lối mà không biết thẹn mà là tự tin, người trẻ tuổi có tự tin như vậy, vì sao không lau mắt mà đợi cho hắn một cơ hội thử xem sao? Vô danh tiểu tốt như vậy thêm một tên không nhiều, bớt một tên không ít, có giết hay không cũng không có bất kỳ ảnh hưởng gì đối với Liệt Hoàn ngươi, giết hắn cũng không thể giúp trả lại Hỏa Cực cung ngươi trở về nguyên dạng. Nể tình hắn có duyên gặp ta một lần, cho hắn một cơ hội đi! Ba trăm năm sau, nếu tu vi của hắn vẫn chưa đột phá đến cảnh giới Hồng Liên, nếu như ngươi còn nhớ thù này, ba trăm năm sau ta lại để cho hắn tới Tinh Tú Hải Kham Loạn hội mặc tình ngươi phát lạc, chắc chắn ta sẽ giữ lời!

- Ba trăm năm muốn từ Thanh Liên nhất phẩm đột phá đến cảnh giới Hồng Liên sợ là không có khả năng.

- Cái này có quan trọng không, quan trọng là ngươi còn có nhớ thù này hay không! Ta đã nói hết lời, là giết hắn hay là cho hắn cơ hội, chính ngươi châm chước mà làm đi.

Thanh âm già nua dần dần biến mất.

Mọi người ai nấy nhìn chằm chằm Liệt Hoàn trầm mặc không nói cau mày, còn tưởng là y đang suy tư lời của Thanh Phong vừa rồi.

Phục Thanh đã nói tới nước này, Liệt Hoàn há có thể không nể mặt lão, còn cần châm chước nữa sao?!

Nhưng y khó nhịn được lửa giận, ánh mắt quét qua đám người Bạch Tử Lương và Không Trí, hung tợn nói:

- Thanh huynh nói không sai, chỉ là một tên vô danh tiểu tốt há có thể phá được Hỏa Cực cung của bản vương. Yến Bắc Hồng Kia bất quá là bị buộc bất đắc dĩ mới chạy vào, kẻ chân chính đáng ghét là những kẻ ỷ mình có chút chỗ dựa không coi bản vương ra gì, đó mới là đầu sỏ gây tội khiến cho Hỏa Cực cung bản vương bị hủy!

Thanh Phong đứng chắp tay khép hờ đôi mắt, đã đoán được biến hóa trong đó, tỏ vẻ bình thản chuyện không liên quan tới mình.

Có ý gì? Bát Giới đang chắp tay chữ thập lộ vẻ an tường bỗng nhiên trợn to cặp mắt, suýt chút nữa lòi tròng mắt ra ngoài, nhất thời không bình tĩnh được nữa. Chẳng lẽ là không hại chết được tên Yến Bắc Hồng kia, ngược lại mình còn vạ lây trong chuyện này???

Sắc mặt của mẹ con Cơ Mỹ Mi nhất thời kịch biến, lộ vẻ khẩn trương nhìn chằm chằm Liệt Hoàn.

Bọn Vân Quảng cũng lộ vẻ tò mò, muốn xác nhận rốt cục là Liệt Hoàn có ý gì.

Liệt Hoàn chỉ sáu người Bạch Tử Lương, sau đó lại chỉ sáu người Không Trí:

- Ta có thể bỏ qua cho tên Yến Bắc Hồng kia, nhưng các ngươi là bọn chó cậy thế người, không giết không đủ để tiết mối hận trong lòng bản vương, người đâu giết bọn chúng cho bản vương!

Nếu như không có lý, y cũng không dám động người của Lục Thánh, thật vất vả mới có lý được một lần, cũng sẽ không khách sáo

Thanh Phong Khép hờ đôi mắt, có lẽ y nghĩ Phục Thanh sau lưng mình cũng có suy nghĩ như vậy, cho nên khẽ vuốt cằm.

Y khẽ gật đầu, sáu người hai bên lập tức lóe ra động thủ, Cơ Mỹ Mi bị dọa sợ đến cuống quít lắc mình ngăn trước mặt con trai mình lớn tiếng nói:

- Liệt Đại ca, Thanh Hữu Sứ!

- A Di Đà Phật!

Bùng! Không khí dao động một trận giống như hữu hình, hai tay Thất Giới Đại sư chắp chữ thập đột nhiên vọt ra giữa, Mi Tâm xuất hiện một đóa Tử Liên chín cánh, toàn thân toát ra vẻ trang nghiêm mà từ bi. Sáu tên tu sĩ Hồng Liên Tây Tú Tinh cung kia nhất tề bị một cỗ pháp lực hùng mạnh giữ chặt giữa không trung.

Thanh Phong đứng chắp tay khép hờ đôi mắt thình lình mở mắt, lóe lên hàn quang lạnh lẽo, Mi Tâm hiện lên một đóa Kim Liên nhị phẩm, cả người biến mất giống như thuấn di.

Một đạo hư ảnh màu xanh đột nhiên xuất hiện ở trước người Thất Giới Đại sư, Thanh Phong hiện thân, một tay chắp sau lưng, một tay khép hai ngón trỏ giữa như kiếm, dễ dàng đâm rách cỗ pháp lực gần như hữu hình kia, chỉ thẳng tắp về phía Mi Tâm Thất Giới Đại sư, cách Mi Tâm của lão chỉ một ngón tay mà thôi.

Uy lực một chỉ này khiến cho tăng bào trắng như tuyết viền đen và râu lông mày bạc trắng của lão bay ngược ra sau vù vù. Nhất là da mặt, từ khi bị chỉ này nhắm vào Mi Tâm bắt đầu bị ép chuyển động như gợn sóng.

Bọn Vân Quảng nhanh chóng thi pháp chống đỡ pháp lực mênh mông hùng mạnh mà đến, nhưng vẫn bị đẩy cho hai chân dán đất nhanh chóng trượt đi xa.

Bọn Bát Giới bị thổi bay đi như lá cây trong gió, loạn xạ trên không, bay ra xa ngoài trăm thước mới rơi xuống đất, ai nấy đau đến nhe răng toét miệng.

Sáu tên tu sĩ Tây Tú Tinh cung bị giữ giữa không trung đã thoát khốn rơi xuống đất.

- Thất Giới, mặc dù Tây Tú Tinh cung không phô trương như Cực Lạc Thiên, nhưng cũng không phải địa phương ai cũng có thể giương oai, nếu là người khác đã mất mạng từ lâu. Nếu lão vẫn còn chấp mê không tỉnh, đừng trách ta không khách sáo!

Thanh Phong chỉ vào Mi Tâm Thất Giới Đại sư nói, ý nói là ta đã hết sức nể mặt lão, còn không lui xuống!

Thất Giới Đại sư cười khổ, vốn lão tưởng rằng đẩy ra một Yến Bắc Hồng là có thể bảo vệ được nhiều người khác, có thể tránh cho dính líu quá nhiều, ai ngờ Liệt Hoàn đột nhiên thay đổi chủ ý, vẫn muốn hạ thủ với nhiều người như vậy, bèn tỏ ra bình thản nói:

- Nếu như Thanh Hữu Sứ giết một mình ta, có thể bỏ qua cho những người khác, lão nạp chết không có gì đáng tiếc!

Bát Giới Từ dưới đất bò dậy không nhịn được liếc nhìn, lão lừa trọc lại giở trò này ra…

- Thanh Hữu Sứ tiền bối, ngươi hiểu lầm rồi!

Bát Giới hô to:

- Ngươi nghe ta từ từ giải thích với ngươi.

Y chẳng là cái thá gì, Thanh Phong căn bản không để ý đến y, nhưng vào lúc này, trong đại điện cổ xưa kia truyền tới một tràng thanh âm già nua chậm rãi:

- Thanh Phong, không được vô lễ với Thất Giới Đại sư, giao chuyện này cho Liệt Hoàn tự quyết định!

Vừa nói ra lời này, Thanh Phong phất tay áo thu chỉ lại, chắp tay sau lưng lắc mình trở về chỗ cũ, tiếp tục cụp mắt xuống mặt không đổi sắc, dường như nãy giờ chưa từng xảy ra chuyện gì.

Cỗ khí thế kinh người kia cũng biến mất trong nháy mắt, Bát Giới có thể nói thở phào nhẹ nhõm, bất mãn với Thất Giới thì bất mãn, nhưng dù sao cũng là sư phó y. Từ trước tới nay Thất Giới Đại sư chưa bao giờ bỏ mặc, không bảo vệ y.

- A Di Đà Phật!

Thất Giới Đại sư hướng về phía đại điện cổ xưa kia chắp tay chữ thập cung kính khom người cảm tạ, chợt đối mặt Liệt Hoàn, cười khổ nói:

- Yêu Vương có thể giơ cao đánh khẽ hay không?

Cơ mặt Liệt Hoàn giật giật một hồi, nghĩ thầm vì sao trước đó lại quên bẵng hòa thượng này, gọi lão tới đây làm chi, rõ ràng là tự tìm phiền phức cho mình.

- Liệt Hoàn không dám quên ân Đại sư năm xưa, nếu như Đại sư lên tiếng, vậy Liệt Hoàn sẽ nể mặt.

Liệt Hoàn phất tay chỉ về phía đám người Bạch Tử Lương:

- Ta không làm tổn thương tính mạng bọn chúng là được, bất quá tội chết có thể tha, không tránh khỏi phạt nhẹ cảnh cáo, nếu không muốn chết vậy ngoan ngoãn tới đây chịu phạt cho ta!

- Yêu Vương cần gì phải so đo với mấy tên tiểu bối này...

---------------