Phi Thiên

Chương 440. Thu hoạch bất ngờ

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Thất Giới Đại sư còn muốn cầu xin nữa, nhưng Liệt Hoàn đã xua tay nói:

- Đại sư, chuyện này không liên quan gì với lão, nếu là chuyện riêng của cá nhân lão, Hỏa Cực cung bản vương hủy thì thôi, đương nhiên phải báo ân. Hôm nay ta đã đáp ứng Đại sư không hại tính mạng bọn họ, đây đã là ranh giới cuối cùng của bản vương, nếu Đại sư còn cầu tình cho chúng ép bản vương, nói không chừng bản vương sẽ đổi ý!

Nói xong cũng không cho Thất Giới Đại sư nói gì nữa, chỉ về phía Bạch Tử Lương trầm giọng quát:

- Chẳng lẽ cho lời của bản vương là trò đùa, bản vương kiên nhẫn có hạn!

- Liệt Đại ca, xin hãy nể mặt tiểu muội, bỏ qua cho con trai muội đi.

Cơ Mỹ Mi chạy tới nặn ra nụ cười.

Liệt Hoàn bật cười ha hả nói:

- Cơ Mỹ Mi, năm xưa lúc ta coi trọng nàng, nàng vẫn khinh thường ta, nhất quyết đi theo tên công tử bột kia. Liệt Hoàn ta cũng không phải là người lòng dạ nhỏ mọn, chuyện đã qua cũng không nhắc lại, ta thấy hiện tại phong vận nàng còn hơn cả năm xưa, nếu nàng chịu đáp ứng làm tiểu thiếp ta, ta sẽ tha cho con trai nàng một lần, sao hả?

Cơ Mỹ Mi nhất thời lộ vẻ xấu hổ, Bạch Tử Lương đột nhiên vọt tới, rống giận với Liệt Hoàn:

- Ngươi động thủ đi!

Cơ Mỹ Mi còn chưa phản ứng kịp, Liệt Hoàn đã tát mạnh một cái, không cho Cơ Mỹ Mi có thời gian kịp suy nghĩ. Có thể thấy lời nói vừa rồi của y chỉ là làm nhục mà thôi, không phải là thật.

Y cũng không thể nào cưới Cơ Mỹ Mi làm tiểu thiếp, lúc này chiếm lý làm nhục một chút thì được, nếu thật sự ép Cơ Mỹ Mi làm tiểu thiếp, đó chính là làm nhục tới Cơ Hoan. Dù Cơ Mỹ Mi thế nào đi nữa cũng là con gái của Cơ Hoan, con gái của Cơ Hoan há có thể làm tiểu thiếp người ta, chọc giận Cơ Hoan cũng không phải là chuyện đùa.

Bốp! Một cái tát đánh trúng vào mặt Bạch Tử Lương, hơn phân nửa hàm răng xen lẫn trong máu tươi bay ra, miệng mũi bắn ra máu tươi, toàn thân y bay ra ngoài, rơi xuống đất cách đó mười mấy thước bất tỉnh nhân sự.

- Tử Lương!

Cơ Mỹ Mi kêu lên một tiếng, nhanh chóng tiến lên ôm lấy con trai kiểm tra một hồi, thấy không lo âu về tính mạng mới vùi đầu ôm con khóc sụt sùi, hối hận vì đã ép con trai tới tham gia Tinh Tú Hải Kham Loạn hội.

Liệt Hoàn lạnh lùng nói:

- Người kế!

Bốp! Lam Tố Tố tiến lên lại bị một cái tát đánh bay ra ngoài, răng và máu tươi cùng nhau phun ra, lại rơi xuống đất bất tỉnh.

- Người kế!

Bốp! Lại một người nữa phun máu bay ra ngoài.

Tình cảnh từng người một ngoan ngoãn tiến lên cho Liệt Hoàn đánh đã khiến cho Bát Giới run sợ. Đánh xong người Yêu Quốc lại đánh tới bên Phật Quốc.

Sau khi chính mắt thấy Không Trí bị một cái tát tát bay, Bát Giới nhìn Thất Giới Đại sư ra vẻ hết sức đáng thương.

Thất Giới Đại sư chắp tay chữ thập không nói, vốn Liệt Hoàn muốn giết những người này, hôm nay chỉ là tát mỗi người một cái mà không hại tới tính mạng đã là vô cùng nể mặt lão. Nói trắng ra là cũng chỉ là chịu chút đau khổ, xác thực là phạt nhẹ cảnh cáo, lão không tiện nói thêm gì nữa, ngay cả Không Trí cũng bị đánh, lão càng không dễ nói giúp cho đồ đệ mình.

Nhưng Bát Giới không phải là người ngồi chờ chết, mặc dù một tát này đánh không chết người, nhưng đánh cho răng bay đầy trời, hộc máu lại chết ngất, nhìn hết sức kinh người, ai mà muốn chịu tội cực khổ như vậy.

Thất Giới Đại sư không lên tiếng không có nghĩa là Bát Giới không lên tiếng, lúc tiến lên cho Liệt Hoàn đánh, đi ngang qua bên cạnh Thất Giới Đại sư, y bèn la lớn với sư phụ mình:

- Sư phó, con là đồ đệ duy nhất của người, nhất mạch đơn truyền Giới Môn! Nếu con xảy ra điều gì ngoài ý muốn, nhất định người phải bảo trọng!

Cũng không biết là lời này nói cho Thất Giới Đại sư nghe, hay là nói cho Liệt Hoàn nghe.

Thất Giới Đại sư nở nụ cười khổ.

Bọn Vân Quảng không biết nói gì, thầm nghĩ hòa thượng này thật là giảo hoạt, Liệt Hoàn nể mặt Thất Giới Đại sư như vậy, ngươi còn nói ra một cách lộ liễu, Liệt Hoàn còn có ý hạ thủ sao?!

Hồng Trần Tiên Tử hơi cúi đầu thở dài một tiếng, không hiểu tại sao Nguyệt Dao có thể có Nhị ca như vậy…

Ánh mắt Liệt Hoàn nhìn lướt qua phát hiện phản ứng của Thất Giới Đại sư, xem ra hòa thượng này thật đúng là đệ tử thân truyền Thất Giới Đại sư.

Liếc nhìn Bát Giới cẩn thận chắp tay chữ thập đi tới trước mặt mình, Liệt Hoàn hừ lạnh nói:

- Tiểu hòa thượng lẻo mép, chớ làm dơ bẩn tay của bản vương, cút sang một bên!

A Di Đà Phật! Bát Giới vái chào một cái, sau đó vội vàng quay đầu chạy trở về, có thể nói thở phào nhẹ nhõm thật dài, nghĩ thầm quả nhiên lão yêu quái này nể mặt lão lừa trọc, cuối cùng mình cũng tránh thoát một kiếp.

Đám hòa thượng còn lại tiến lên không được may mắn như vậy, từng người bị tát bay như những người trước.

Mười hai người có mười một hộc máu rơi răng ngất đi, chỉ mình Bát Giới đang nấp sau lưng sư phụ là may mắn thoát khỏi.

Sau khi phạt nhẹ cảnh cáo, Liệt Hoàn xoay người đối mặt cung điện cổ xưa kia chắp tay hành lễ, rồi nhìn Thanh Phong ôm quyền. Thanh Phong gật đầu một cái, Liệt Hoàn quay đầu lại nhìn vòng quanh mọi người hừ lạnh một tiếng, thân hóa lưu quang bay lên trời đi xa.

Bọn Vân Quảng như có điều suy nghĩ liếc nhìn cung điện cổ xưa kia, thà bỏ qua cho Yến Bắc Hồng kia cũng phải cảnh cáo người của Vạn Yêu Thiên và Cực Lạc Thiên, nguyên nhân bên trong chuyện này đáng cho bọn họ suy nghĩ sâu xa

- Thanh Hữu Sứ còn có gì căn dặn?

Thất Giới Đại sư chắp tay chữ thập hỏi.

- Ngày mai mặt trời mọc, nhớ kịp thời rời đi!

Thanh Phong nhàn nhạt nói vừa dứt câu lập tức xoay người đi, rõ ràng Tây Tú Tinh cung không hoan nghênh người ngoài.

Thất Giới Đại sư thở dài một tiếng, vung tay áo lên, năm hòa thượng bất tỉnh dưới đất trôi lơ lửng ở phía sau lão, theo lão rời đi.

Bát Giới ngoan ngoãn theo sát phía sau, nơi này thật sự là không an toàn,

-----------

Ngày kế, bọn Miêu Nghị lênh đênh phiêu bạt ở trên biển, hai mươi mốt tu sĩ Tiên Quốc tham gia Kham Loạn hội may mắn còn sống sót ở trên một chiếc thuyền không lớn không nhỏ, mũi thuyền treo đèn lồng Tây Tú Tinh cung, bầy yêu gặp phải đều né tránh, không dám ngăn trở.

Tinh Tú Hải Kham Loạn hội đã kết thúc, vô số yêu quái bị cách ly khỏi Tinh Tú Hải trước đó đang rối rít lục tục trở về. Thỉnh thoảng từ bóng dáng xẹt qua không trung và trên biển có thể chứng minh, không có đèn lồng Tây Tú Tinh cung treo ở đầu thuyền, muốn tự tại rời đi sợ là không dễ dàng như vậy.

Tự nhiên đám người Nguyệt Dao không thể nào ngồi cùng thuyền bọn họ trở về, đã đi theo đám người Đường Quân bay lên không mà đi. Mà bọn Miêu Nghị còn chưa có tư cách để cho bọn Đường Quân đích thân đưa đến nhà, chỉ có thể là tới thế nào, trở về thế ấy.

Người trên thuyền cũng không biết ngày hôm qua Liệt Hoàn giá lâm, cũng không biết chuyện gì xảy ra, tự nhiên bọn họ cũng không có tư cách để cho Đường Quân giải thích gì. Bọn họ chỉ cảm thấy hưng phấn vì sắp được trở về nhà, hồn nhiên không biết chuyện đã xảy ra hôm qua.

---------------

Thìn lộ, Nguyệt hành cung, bên trong tẩm cung cung chủ xa hoa, từ lư hương trước giường xuất hiện khói xanh lượn lờ bay ra. Một nữ tử buông mái tóc dài rủ xuống trước giường, đôi môi đỏ thắm kiều diễm mê người đang nằm sấp hơi vươn người lên, đôi mắt khép hờ lim dim, đang lộ vẻ si mê hít khói xanh tử lư hương bay ra vào trong phế phủ.

Nửa ngực nàng lộ ra đầy đặn trắng như tuyết làm người ta muốn phun máu mũi. Bộ trường quần màu vàng nhạt đã tuột xuống đến hai cánh tay, phần lưng trắng như tuyết lộ ra quá nửa. Dưới phần quần ngắn, cặp chân thon dài trắng như tuyết hai chân đang mặc cho người vuốt ve.

Lúc vuốt ve tới bộ vị nhạy cảm, nữ tử hít lấy khói mù lười biếng quyến rũ không nhịn được cất tiếng cười khẽ, lòng bàn chân trắng muốt áp vào mặt nam nhân đang vuốt ve mình.

Nam nhân kia không ai xa lạ, chính là điện chủ Trấn Ất điện Hoắc Lăng Tiêu, một tay y nắm lấy mắt cá chân nữ tử, lại hôn lên chân ngọc nữ tử đưa tới. Tay kia của y đang lần mò sờ soạng, âm thầm sờ vào giữa hai chân, làm nữ tử kia khẽ khàng rên lên một tiếng.

Lại sờ lên cặp mông đầy đặn của nữ tử kia, vuốt ve đến sau lưng mịn màng trơn láng, sau đó trượt ra trước ngực sờ nắn đôi ngọc phong.

Thấy tình hình trước mắt thật sự quá mức hương diễm, hô hấp Hoắc Lăng Tiêu có hơi dồn dập, tựa hồ có vẻ không kìm hãm được, đột nhiên lột y phục trên người nữ tử kia xuống tận eo, nửa thân trên trắng như tuyết nhất thời hoàn toàn bại lộ ra ngoài.

Nữ tử lập tức vùi đầu nằm sấp trên giường cười khanh khách không ngừng, cười tới nỗi hai vai run rẩy.

Hoắc Lăng Tiêu cắn răng một cái, nhanh chóng cởi trường sam trên người mình ra, để lộ thân trên trần trụi, áp sát vào người nữ nhân kia điên cuồng hôn lên lưng nàng một trận, hai tay y tỏ ra vô cùng nôn nóng, muốn cởi hết sạch y phục trên người nữ tử.

Nữ nhân kia đột nhiên vung tay ngọc lên hất Hoắc Lăng Tiêu sang bên cạnh, hất mái tóc dài ra sau lưng, lật người nằm nghiêng trở lại, một tay chống đầu.

Hoắc Lăng Tiêu tựa hồ có hơi không cam lòng, cảm giác sờ được lại ăn không được thật sự là làm người ta phát điên, lại nhào tới ôm lấy nàng. Kết quả đối mặt ánh mắt nữ nhân kia liếc xéo tới, như cười như không, trong con ngươi sáng ngời mà quyến rũ tựa hồ cất giấu vẻ sắc bén.

Vẻ mặt Hoắc Lăng Tiêu cứng đờ, tựa hồ trong nháy mắt thanh tỉnh không ít, từ từ giúp nàng kéo y phục từ eo lưng lên đến đầu vai, che lại đôi ngọc phong đầy đặn mịn màng trắng muốt bại lộ ra ngoài, vuốt ve nàng cách một lớp y phục, vừa cúi hôn lên vai nàng lộ ra ngoài vừa hỏi:

- Không biết cung chủ cho đòi thủ hạ tới vì chuyện gì?

Nữ nhân này không ai xa lạ, chính là cung chủ Nguyệt hành cung Trương Thiên Tiếu, vừa nghe tên không cẩn thận sẽ tưởng lầm là nam nhân, ai có thể tưởng tượng được lại là một nữ nhân quyến rũ động lòng người như vậy. Hẳn phụ mẫu đặt cho nàng cái tên này là hy vọng nàng ngày ngày vui vẻ, chẳng qua không biết rốt cục quan hệ giữa nàng và Hoắc Lăng Tiêu là thế nào.

Thật ra thì Miêu Nghị cũng đã gặp qua nữ nhân này, chính là Tiếu Tiếu đi cùng Hoắc Lăng Tiêu trên thuyền hoa ở Thìn lộ đô thành Ngọc Hồ ngày trước.

Trương Thiên Tiếu lại hơi mở mắt, hưởng thụ y vuốt ve và hôn hít, thanh âm uể oải nói:

- Cũng không có chuyện gì, Tinh Tú Hải Kham Loạn hội đã kết thúc, thành viên tham dự may mắn còn sống sót đang trên đường trở về, suy đoán hai ba tháng sau sẽ trở về, ngươi không muốn quan tâm đến kết quả sao?

Hoắc Lăng Tiêu dán sát sau lưng ôm nàng cười khổ nói:

- Quan tâm kết quả hay không cũng như nhau, Trấn Ất điện ta cũng không có cao thủ thích hợp tham dự, kết quả sau cùng chắc chắn không có Trấn Ất điện ta. Cung chủ đột nhiên nói đến chuyện này, chẳng lẽ lần Kham Loạn hội này Nguyệt hành cung có thu hoạch bất ngờ gì sao?

Trương Thiên Tiếu khẽ cười nói:

- Đích xác là có thu hoạch bất ngờ, Kham Loạn hội lần này, Thìn lộ chiếm tới sáu vị trí.

Hoắc Lăng Tiêu đang si mê sờ soạng thân thể nàng thình lình kinh ngạc ngẩng đầu nói:

- Sáu vị trí ư, nhiều như vậy sao?

- Ừm, Quân Sứ Đại nhân cũng rất kinh ngạc, cần phải biết lần này Lục Thánh cũng phái ra sáu người dự hội, mỗi người lại chiếm thêm năm vị trí dành cho tùy tùng. Dưới tình huống như vậy Thìn lộ còn có thể chiếm được sáu vị trí, dĩ nhiên là làm người ta kinh ngạc.

- Lục Thánh cũng phái người dự hội ư?

Hoắc Lăng Tiêu giật mình lần nữa, y vẫn chưa biết chuyện này, nhân tình cũ của y Ô Mộng Lan biết chuyện này khi áp tải thuyền, nhưng lại không tiện tiết lộ ra ngoài báo cho Miêu Nghị, bởi vì Miêu Nghị cũng là thành viên tham dự.

Trương Thiên Tiếu khẽ vuốt cằm:

- Bởi vì nguyên nhân này, lần Kham Loạn hội này tăng thêm một phần thưởng, người sống trở về có thể dựa theo thứ hạng thứ tự trước sau ở Thìn lộ tùy ý chọn lựa địa phương nhậm chức phủ chủ.

Hoắc Lăng Tiêu cười nói:

- Không biết thủ hạ cung chủ có được mấy người trong sáu tinh anh này?

- Còn muốn mấy người, có thể có một người đã coi như cho ta niềm vui bất ngờ. Kể từ khi bản cung chấp chưởng Nguyệt hành cung tới nay, những lần Kham Loạn hội trước không giành được một vị trí nào.

Trương Thiên Tiếu quay đầu nhìn y một cái, cười nói:

- Nói ra còn phải cảm tạ ngươi.

Cảm tạ ta? Hoắc Lăng Tiêu ngạc nhiên, nghi ngờ thử hỏi:

- Chẳng lẽ là người của Trấn Ất điện ta sao, chuyện này không có khả năng!

- Chẳng lẽ ngươi không quen biết tu sĩ tên Miêu Nghị?

Trương cung chủ cười tủm tỉm hỏi một câu.

Miêu Nghị? Hoắc Lăng Tiêu trợn mắt há mồm.

Trương Thiên Tiếu cười khanh khách nói:

- Lúc đầu bất quá ta chỉ cảm thấy dường như đã nghe qua cái tên này ở đâu đó, thế nhưng không nhớ nổi, tra lai lịch mới chợt nhớ ra. Thì ra ta đã gặp tên này một lần, chính là huynh đệ kết nghĩa của Hoắc điện chủ ngươi, ngươi có muốn ta nói lời cảm tạ hay không?

Điều này sao có thể? Hoắc Lăng Tiêu vẫn lộ vẻ khó có thể tin, tên hiền đệ tiện nghi kia của y có thể sống sót từ Tinh Tú Hải trở về sao?!

- Ta lại tra xét danh sách ban đầu, mới phát hiện tu vi hắn lúc tham dự Kham Loạn hội mới cảnh giới Bạch Liên.

Trương Thiên Tiếu quay đầu nhìn y khóe miệng mang theo nụ cười đầy ẩn ý, hài hước nói:

- Hoắc Lăng Tiêu, nói thế nào hắn cũng là huynh đệ kết nghĩa của ngươi, tu vi mới Bạch Liên, vì sao ngươi nỡ để hắn đi Tinh Tú Hải mạo hiểm? Chẳng lẽ là biết hắn có chỗ dựa gì, biết hắn nhất định có thể còn sống trở về, muốn tạo cho ta một niềm vui bất ngờ sao?!

Niềm vui bất ngờ đối với nàng… nhưng đây lại là nỗi kinh ngạc chấn động đối với ta… Hoắc Lăng Tiêu thật sự là không biết nên đáp lời nàng thế nào. Mặc dù người huynh đệ kết nghĩa kia chỉ là trò đùa, nhưng dù sao cũng là huynh đệ kết nghĩa trao đổi thiếp, theo lý nói đưa hắn đi Tinh Tú Hải sẽ bị người ta quên lãng, không ngờ rằng hắn còn có thể sống sót trở về, không biết hắn làm thế nào mà được…

---------------