Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Thanh Cúc chợt hiểu ra, nói:
- Phàn Tử Trường muốn chờ Trầm Phong Hoa đi rồi, sau đó mới đi Trấn Hải sơn khống chế lại thế cục ư?
Dương Khánh khẽ lắc đầu nói:
- Còn cần khống chế sao, khống chế thế nào, chẳng lẽ bắt lại toàn bộ người của Trấn Hải sơn!? Càng khống chế càng dễ dàng bức bọn họ chó cùng cắn càn, nhất định người của Trấn Hải sơn sẽ cầu cứu, nói không chừng lại kinh động tới Trầm Phong Hoa. Theo tình huống Trấn Hải sơn trước mắt, nếu như Phàn Tử Trường thông minh, sau khi tới Trấn Hải sơn cứ việc ăn uống vui chơi một phen, không làm gì cả, không tiết lộ phong thanh gì, cố gắng khiến cho những người làm xằng làm bậy kia yên tâm là đủ rồi, chỉ cần chờ Miêu Nghị trở lại xem kịch vui là xong.
Thanh Cúc kinh ngạc nói:
- Vậy chắc chắn là Phàn Tử Trường kia không làm xong chuyện, làm sao có thể báo cáo kết quả với điện chủ?
- Làm xong chẳng phải là lau mông giúp Trầm Phong Hoa sao?
Dương Khánh mỉm cười nói:
- Đến lúc đó chỉ cần đẩy trách nhiệm sang cho Trầm Phong Hoa là được, không phải là mình không tận lực, mà là Trầm Phong Hoa làm cho tình huống tồi tệ tới mức thật sự khó có thể thu thập, bia đỡ đạn tốt như vậy không dùng chẳng phải đáng tiếc lắm sao? Nàng cho rằng đám tâm phúc mà Miêu Nghị để lại là câm điếc hết sao, đến lúc đó Miêu Nghị tìm ai tính sổ, trách nhiệm sẽ nằm trên đầu kẻ đó. Ôi, chuyện này cũng thức tỉnh ta, địa vị càng cao, càng dễ dàng bị người phía dưới che hết tai mắt…
Thanh Mai cũng đi tới một bên hỏi:
- Vậy chúng ta làm sao bây giờ?
- Không làm gì cả, tiếp tục mắt nhắm mắt mở, trước đây vẫn không lên tiếng, hiện tại cũng không cần lên tiếng, làm nhiều ngược lại dễ dàng làm cho người ta nghi kỵ. Chúng ta cũng không cần thiết lấy lòng Miêu Nghị hắn vào lúc này, cho dù là xảy ra chuyện gì đi nữa, Trấn Hải sơn vẫn là của ta, ta muốn thu thập lúc nào cũng là chuyện dễ dàng như trở bàn tay. Báo chuyện Trầm Phong Hoa ở Trấn Hải sơn cho Phàn Tử Trường biết chính là làm cho bọn họ cắn xé lẫn nhau, chúng ta tiếp tục đặt mình ra ngoài, không đắc tội với ai cả.
Dương Khánh nghiêng đầu nói:
- Cho người nghĩ cách tiết lộ chút chuyện tốt Trầm Phong Hoa làm ở Trấn Hải sơn cho Phàn Tử Trường biết, đỡ cho y dò hỏi khắp nơi đập cỏ động rắn… Trấn Hải sơn sắp xảy ra chuyện, phải có người đứng ra chịu trách nhiệm.
Thanh Cúc hỏi:
- Ý của phủ chủ là, sau khi Miêu Nghị trở về sẽ còn xảy ra chuyện lớn sao?
Dương Khánh cười khổ nói:
- Nàng biết tên kia cũng không phải là ngày một ngày hai, chẳng lẽ cho rằng tiểu tử kia là hiền lành sao, hắn giết người còn ít sao!? Lần này mang theo khí thế bừng bừng từ Tinh Tú Hải trở về, chỉ sợ ngay cả ta cũng sẽ không coi ra gì. Trấn Hải sơn xảy ra chuyện như vậy, không có mạng nào nhét kẽ răng hắn, e rằng hắn không chịu bỏ qua!
- Ngay cả Đại nhân cũng không coi ra gì?
Thanh Mai nghi ngờ hỏi lại, tỏ vẻ bình thản nói:
- Chẳng lẽ hắn quên mình là do một tay ai cất nhắc, nếu không có Đại nhân, năm xưa hắn đã là một người chết ở Phù Quang động.
- Nói những điều này đã không còn bất cứ ý nghĩa gì, hắn cũng từng bán mạng vì ta, hiện tại không ai thiếu ai nữa, tất cả đã qua rồi! Phù Quang động...
Dương Khánh than thở:
- Thời gian trôi qua thật mau! Chỉ mấy chục năm ngắn ngủi, một mã thừa động phủ nho nhỏ hôm nay đã ngồi ngang hàng với ta, lúc ta ở vào tuổi của hắn còn chưa làm được động chủ, khi đó hai người các nàng còn chưa đi theo ta. Từ trước tới nay ta vẫn rất thưởng thức năng lực của tiểu tử này, chẳng qua là không nghĩ tới hắn có thể làm nên chuyện lớn nhanh như vậy. Càng không nghĩ đến Tinh Tú Hải Kham Loạn hội ngược lại thành toàn cho hắn, lọt vào pháp nhãn cung chủ, coi như là một bước lên trời.
Thanh Cúc thử hỏi một câu:
- Hắn có thể trách phủ chủ không chiếu ứng tốt người của hắn hay không?
- Trách ta ư, hắn còn muốn ta chiếu cố thế nào nữa? Nếu không có ta ở sau lưng mắt nhắm mắt mở, chỉ bằng hai tiểu nữ nhân đã bị người lấy hết quyền lực kia có thể kiên trì mười năm ở Trấn Hải sơn sao? Bản thân Miêu Nghị Hắn đã đắc tội hết sạch người của ba đại phái, gây ra phiền phức tày trời, chẳng lẽ còn muốn ta đắc tội người ta vì một kẻ không biết có thể còn sống trở về hay không như hắn sao?! Hai phủ của ta không chỉ có một Trấn Hải sơn, ta không thể nào vì Trấn Hải sơn mà bỏ mặc đại cục hai phủ!
Dương Khánh lạnh nhạt nói:
- Yên tâm đi, tiểu tử kia không phải là loại người không biết suy nghĩ như vậy đâu.
-----------
Trấn Hải sơn, Trầm Phong Hoa ‘tuần sát’ gần nửa tháng rốt cục cũng đã rời đi, y cũng không thể nào ở mãi Trấn Hải sơn không đi.
Rốt cục cũng đưa đi tên đáng ghét này, Thiên nhi, Tuyết nhi thở phào nhẹ nhõm, hai người vào trong núi sâu tìm Yêu Nhược Tiên báo tin tức tốt Miêu Nghị sắp trở về cho lão biết.
Yêu Nhược Tiên vốn còn muốn khuyên hai nha đầu đi với mình, nghe thấy tin này sửng sốt:
- Tiểu tử kia lại còn sống trở về ư?
Lão không hề cho rằng Miêu Nghị có thể còn sống trở về, nếu không phải sợ hai nha đầu thương tâm, lúc trước lão đã không thèm cho Miêu Nghị ba mươi lăm con tiểu Đường Lang.
Tuyết nhi kiêu ngạo báo cho lão biết:
- Đại nhân danh liệt thứ mười Tinh Tú Hải Kham Loạn hội!
Hạng mười! Yêu Nhược Tiên giật mình không nhỏ, chợt lại hưng phấn tới nỗi huơ tay múa chân:
- Ha ha ha, trên người tiểu tử kia chắc chắn mang theo không ít thứ tốt trở lại! Nha đầu, sau khi tiểu tử kia trở lại lập tức bảo hắn tới gặp ta!
Mới vừa đưa Trầm Phong Hoa đi, không ngờ rằng chỉ hai ngày sau một vị Chấp Sự khác của Trấn Ất điện lại tới, khiến cho từ trên xuống dưới Trấn Hải sơn lại phải nhiệt tình chiêu đãi.
Bất quá tính tình vị Phàn Chấp Sự này tốt hơn Trầm Phong Hoa rất nhiều, đối với người nào cũng lộ vẻ hòa khí, đối với Thiên nhi cùng Tuyết nhi cũng duy trì thái độ lễ độ. Lúc rảnh rỗi không có chuyện gì bèn kéo ba người Chu Hoàn đi vòng vòng các lộ động phủ Trấn Hải sơn, ba người bọn họ tới thời khắc mấu chốt cạnh tranh chức sơn chủ nên cũng vui vẻ phụng bồi.
Từ trên xuống dưới Trấn Hải sơn không ai nhìn ra Phàn Tử Trường Phàn Chấp Sự mang theo pháp chỉ điện chủ Trấn Ất điện tới Trấn Hải sơn chỉnh đốn, chỉ coi là tới ăn uống vui chơi mà thôi.
Trên thực tế toàn bộ cảnh nội Trấn Ất điện cũng không có người nào biết nhiệm vụ Phàn Tử Trường tới Trấn Hải sơn lần này, nếu Phàn Tử Trường không nói cho Dương Khánh, Dương Khánh cũng sẽ không biết. Hoắc Lăng Tiêu có thể qua mặt đám Hành Tẩu bên dưới dặn dò Chấp Sự làm việc chính là không muốn quá mức tuyên dương chuyện này. Dù sao chuyện liên lụy tới cung chủ, huống chi một điện chủ vỗ mông một sơn chủ nịnh bợ là chuyện gì chứ!?
Hoắc Lăng Tiêu thật sự không muốn làm chuyện hạ thấp mình như vậy, nhưng vì cung chủ đã giao chuyện thuyết phục Miêu Nghị ở lại Nguyệt hành cung cho y, y cũng không có cách nào khác.
---------------
Tinh Tú Hải Kham Loạn hội đã kết thúc lâu như vậy, tin tức người may mắn còn sống sót trở về cuối cùng vẫn phải công khai. Quân Sứ Thìn lộ cũng có ý làm cho người ta biết thành tích đáng tự hào của Thìn lộ.
Tin tức vừa đến lập tức gây ra chấn động không nhỏ ở Nam Tuyên phủ, sơn chủ Trấn Hải sơn Miêu Nghị lại có thể sống trở về, hơn nữa còn đứng hạng mười!
Nhất là Trấn Hải sơn, không biết bao nhiêu người hoảng hồn, giống như kiến trên chảo nóng.
- Hắn có thể còn sống trở về...
Điền Thanh Phong đứng bên trong phủ đệ tu hành kinh ngạc lẩm bẩm một câu, thất thần đứng ở trong sân rất lâu không nhúc nhích.
Chu Hoàn, Mao Nhất Phàm, Liễu Thiến còn ở bên ngoài phụng bồi Phàn Chấp Sự du sơn ngoạn thủy ở các động phủ Trấn Hải sơn, lúc này đang ở ven hồ sóng gợn lăn tăn, vừa nhận được tin đồng môn báo cho biết lập tức vô cùng nôn nóng, chuẩn bị trở về nghĩ biện pháp tự cứu.
Thế nhưng lại bị Phàn Tử Trường kéo lại:
- Chẳng lẽ không muốn phụng bồi bản Chấp Sự nữa sao?
Chu Hoàn đi theo bên cạnh y cười khan nói:
- Sơn chủ sắp trở về, chúng ta phải sớm chuẩn bị nghênh tiếp, nếu không sẽ có vẻ vô lễ…
Phàn Tử Trường giả vờ không biết những chuyện xấu mà bọn họ đã làm, lại trấn an:
- Gấp cái gì, không phải là sơn chủ các ngươi vẫn chưa về sao? Ta thấy các ngươi không coi bản Chấp Sự ra gì, chẳng lẽ bản Chấp Sự không lớn hơn một sơn chủ nho nhỏ như hắn?
Trong bụng ba người gấp gáp vô cùng, nhưng lại không tiện đắc tội với Phàn Tử Trường. Lúc trước Liễu Thiến từng nói gì với Thiên nhi và Tuyết nhi, trong lòng nàng vẫn còn nhớ rất rõ ràng, lúc này nhắm mắt nói ra:
- Không dối gạt Chấp Sự Đại nhân, trong lúc sơn chủ không có ở đây, chúng ta từng đắc tội đã nhiều với hai vị thị nữ thiếp thân của sơn chủ Đại nhân, nếu không sớm chuẩn bị, sợ là sau khi sơn chủ trở lại sẽ không bỏ qua cho chúng ta.
- Thì ra là như vậy!
Phàn Tử Trường đột nhiên bật cười ha hả nói:
- Các ngươi quá lo xa, ta có thể bảo đảm các ngươi lần này hữu kinh vô hiểm!
Ba người ngơ ngác nhìn nhau, vội vàng thỉnh giáo:
- Vì sao vậy?
Phàn Tử Trường lắc đầu cười nói:
- Thật không dám giấu giếm, trước khi ta tới đây cũng đã biết sơn chủ các ngươi sắp trở về. Không ngại tiết lộ chút tin tức cho các ngươi, lần này Miêu Nghị trở về sắp điều đi khỏi Nam Tuyên phủ lên chức phủ chủ địa phương khác, chỉ là một người sắp rời đi, các ngươi cần gì phải sợ hắn?
Ba người vừa mừng vừa sợ, Liễu Thiến vẫn thấp thỏm bất an nói:
- Nhưng nếu hắn hạ thủ với chúng ta trước khi bị điều đi thì sao?
Phàn Tử Trường cười lạnh nói:
- Tất cả cứ yên tâm cho ta, chẳng lẽ các ngươi cho rằng lần này ta tới Trấn Hải sơn chỉ là để tuần sát theo lệ thường thôi sao?! Không ngại nói cho các ngươi biết, ta mang theo pháp chỉ điện chủ tới tuần sát, nếu ta muốn bảo vệ ba người các ngươi, chẳng lẽ Miêu Nghị hắn cũng dám đối nghịch với điện chủ hay sao? Dĩ nhiên, nếu như ba người các ngươi muốn bỏ gần cầu xa tìm người khác tương trợ, ta cũng không giữ lại, xin cứ tự nhiên!
Ba người có thể nói hết sức mừng rỡ, lập tức cáo lỗi liên tiếp, phục vụ Phàn Chấp Sự cẩn thận hơn trước.
-----------
Trầm Phong Hoa đang ở Trấn Ất điện nghe thấy tin này cũng có chút kinh hãi, Miêu Nghị có thể còn sống trở về ư!? Bất quá y cũng thăm dò được từ miệng Hoắc Lăng Tiêu một ít tin tức, biết Miêu Nghị sắp điều đi khỏi Trấn Ất điện cũng không coi ra gì. Chỉ cần mình nấp ở Trấn Ất điện không ra, chẳng lẽ Miêu Nghị còn có thể vọt tới Trấn Ất điện làm gì mình sao?!
Tức thì y cho người truyền tin tức cho bọn Chu Hoàn, báo cho ba người Miêu Nghị sẽ điều đi khỏi Nam Tuyên phủ, bảo ba người không cần kinh hoảng. Chỉ cần trụ vững, Miêu Nghị đi rồi tức thì mọi chuyện sẽ qua.
Dĩ nhiên y cũng không trông cậy vào bọn Chu Hoàn, còn phải hạ công phu ở trên người Hoắc Lăng Tiêu, chỉ cần Hoắc Lăng Tiêu cao hứng sẽ không cho phép một tên Miêu Nghị nho nhỏ làm gì mình. Trong lúc nhất thời đem hết khả năng làm cho Hoắc Lăng Tiêu cao hứng, cũng không quên nịnh nọt Thiên Vũ, Lưu Tinh.
Sau khi được tin tức Trầm Phong Hoa gởi tới xác nhận Miêu Nghị sẽ điều đi khỏi Nam Tuyên phủ, bên này lại có Phàn Tử Trường trấn trụ Miêu Nghị, bọn Chu Hoàn được Phàn Tử Trường trấn an cảm thấy trong lòng đại định, tức thì báo cáo với Trầm Phong Hoa, ba đại phái cũng không phải kém cỏi, Miêu Nghị cũng không dám làm gì bọn họ.
Bọn họ không nhắc chuyện mình bắt cá hai tay, qua lại với Phàn Tử Trường, chỉ cần không phải kẻ ngu đều sẽ làm như vậy.
Trầm Phong Hoa nhận được tin tức trả lời, thấy ba người nắm chắc như vậy trong lòng cũng trấn định, chẳng qua là tiếc nuối bỏ qua cho hai mỹ nhân Trấn Hải sơn.
Thiên nhi cùng Tuyết nhi đang ở Trấn Hải sơn rõ ràng cảm thấy Trấn Hải sơn xảy ra biến hóa. Đại nhân còn chưa trở về, chẳng qua là tin tức trở về vừa tới, toàn bộ Trấn Hải sơn từ trên xuống dưới hiện tại thấy các nàng lại tỏ ra vô cùng khách sáo, có chuyện gì cũng chạy tới xin chỉ thị.
Cho dù là các lộ động chủ được bọn Chu Hoàn báo cho biết không cần hoảng cũng rối rít đưa tin thượng biểu, hồi báo một chút tình huống địa bàn của mỗi người, không ai muốn sau này vạn nhất không có đường lui.
Diêm Tu hiệp trợ hai nàng coi như là cảm nhận được lực uy hiếp của Miêu Nghị, người còn chưa trở lại cũng đã khiến cho bọn nhãi nhép kia đứng ngồi không yên…
-----------
Nam Tuyên phủ, mấy kỵ sĩ xông vào sơn môn, Tần Vi Vi một bộ quần trắng nhảy xuống ngựa, hỏi rõ phủ chủ ở nơi nào, đi thẳng ra phía sau núi.
Ra hậu sơn thấy Dương Khánh đang khoanh chân tĩnh tọa một mình, sau khi hành lễ ra mắt bèn hỏi thẳng:
- Cha, tin tức Miêu Nghị sắp trở về có thật không?
Dương Khánh buông chân bước xuống giường, gật đầu một cái nói:
- Là thật.
Ánh mắt Tần Vi Vi chớp lóe, lại hỏi:
- Phải chăng là cha đã biết từ sớm?
Ý nói là tại sao cha biết trước mà không cho con biết…
Dương Khánh cau mày thật sâu:
- Con đường đường là chủ nhân một sơn, từ rất xa chạy về đây chỉ là vì hỏi chuyện này ư?
Tần Vi Vi tránh né ánh mắt Dương Khánh:
- Con với hắn là bằng hữu, chẳng qua là quan tâm một chút…
Bằng hữu? Dương Khánh liếc xéo nàng một cái, đi tới trước lan can, lạnh nhạt nói:
- Giữa bằng hữu quan tâm lẫn nhau một chút cũng là bình thường, không cần phải chột dạ. Thuận tiện nói cho con biết, Miêu Nghị đã được cung chủ coi trọng, lần này trở về sẽ bị điều đi khỏi Trấn Ất điện, cất nhắc đến chỗ khác đảm nhiệm phủ chủ, sau này cũng không liên quan gì với Nam Tuyên phủ nữa. Cây cao gió lớn, ở xa như vậy ít lui tới một chút cũng không phải chuyện gì xấu, giữ vững quan hệ bằng hữu bình thường là tốt rồi, cũng đỡ bị liên lụy.
Trong giọng điệu y có ý khuyên Tần Vi Vi nên từ bỏ hy vọng.
Điều đi khỏi Trấn Ất điện làm phủ chủ nơi khác… Thân thể Tần Vi Vi khẽ run lên, cắn môi im lặng.
---------------