Phi Thiên

Chương 445. Trùng phùng

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Dương Khánh nghiêng đầu liếc nhìn con mình, nàng vừa tới đây y liền biết con mình còn chưa từ bỏ hy vọng. Không phải là y ghét bỏ Miêu Nghị, mà là bằng kinh nghiệm của y phán đoán, mặc dù hiện tại Miêu Nghị oai phong thật, nhưng bản thân hắn có khả năng gặp nguy hiểm quá cao, gặp chuyện không may chỉ là chuyện sớm hay muộn. Nếu là con gái người khác y cũng không thèm đếm xỉa, nhưng không thể nào đẩy con gái mình vào trong hố lửa…

-----------

Một tháng sau, tính toán theo thời gian bên trên thông báo, Miêu Nghị đã sắp về tới. Dương Khánh cũng rất nể mặt Miêu Nghị, không những triệu tập các lộ sơn chủ dưới quyền, thậm chí còn đích thân xuất mã dẫn dắt nhân mã chạy tới Trấn Hải sơn mở tiệc tiếp đón Miêu Nghị.

Trên đường lại gặp phải Thiên nhi cùng Tuyết nhi dẫn dắt nhân mã nghênh tiếp, các lộ động chủ Trấn Hải sơn cũng đến, sơn chủ trở về tự nhiên phải nghênh đón.

Trong mắt Dương Khánh thoáng qua nét vui vẻ khó lòng phát giác, chào hỏi Phàn Tử Trường từ Trấn Hải sơn tới, rồi lại khách sáo đôi câu với Thiên nhi và Tuyết nhi. Ánh mắt như có như không quét qua ba người Chu Hoàn một cái, chợt chạy song song với Phàn Tử Trường, dẫn dắt hơn trăm nhân mã chạy thẳng tới Đông Lai động...

-----------

Sau khi trải qua hai ba tháng phiêu bạt trên biển, rốt cục hải thuyền treo đèn lồng Tây Tú Tinh cung đã tới vùng biển giao giới giữa Trấn Ất điện và Trấn Bính điện.

Nhìn bề ngoài Miêu Nghị bình tĩnh, tâm trạng lại kích động vô cùng, đứng trên nóc thuyền chừng một ngày nhìn ra xa. Rốt cục mình đã trở về, còn sống sót trở về!

- Lão đệ, sắp đến địa bàn của ngươi rồi, chuẩn bị xuống thuyền thôi.

Yến Bắc Hồng cũng lên nóc thuyền, phất phất ngọc điệp hải đồ trong tay.

Có thể nhìn ra tâm trạng Yến Bắc Hồng cũng hơi có vẻ kích động, hai thị nữ thiếp thân của y gởi thân ở Trấn Hải sơn của Miêu Nghị.

Hải thuyền đi dọc theo tuyến bờ biển Tiên Quốc, nếu tính theo khoảng cách đường chim bay, hai ngày trước Yến Bắc Hồng đã phải xuống thuyền về sơn của mình. Bất quá y không thể bỏ mặc hai nữ nhân của mình bất kể, tự nhiên phải đón về, tức thì đi theo tới chỗ Miêu Nghị.

Triệu Phi cùng Tư Không Vô Úy cũng xuất hiện trên nóc thuyền, hai người vẫn chưa tới địa phương xuống thuyền, bất quá lần này chuẩn bị đến địa bàn Miêu Nghị xem thử, cho nên cũng chuẩn bị xuống thuyền.

Miêu Nghị xoay người gật đầu một cái, bốn người cùng đi vào phòng nhỏ trên nóc thuyền, từ giã tu sĩ Tây Tú Tinh cung phái tới áp thuyền.

Đối phương cũng không dài dòng, cầm một miếng ngọc điệp ra, để cho bốn người ký vào văn thư đã tống đạt.

Sau khi yên tâm có thể trở về báo cáo kết quả ổn thỏa, đối phương mới mặt không đổi sắc gật đầu một cái, nói:

- Lên đường thuận buồm xuôi gió!

- Cáo từ!

Bốn người cùng nhau chắp tay hành lễ, kéo nhau rời đi.

Xuống đến boong thuyền, bốn người đi tới mũi thuyền chờ. Miêu Nghị quen thuộc vùng biển này, chờ đến khi nhìn thấy bến thuyền Đông Lai thành tự nhiên cũng là lúc xuống thuyền.

Không đợi bao lâu, trên boong thuyền lại xuất hiện bảy tám người, Diệp Tâm cũng ở trong đó, Cổ Tam Chính cùng Đàm Lạc đã lục tục xuống thuyền lên bờ vào năm sáu ngày trước, Diệp Tâm vẫn chưa tới thời điểm xuống thuyền.

- Bảo trọng!

Mọi người vây lại chắp tay tiễn hành, ở trên thuyền lâu như vậy cũng coi như quen thuộc.

- Bảo trọng!

Bọn Miêu Nghị đáp lễ.

- Diệp Tâm, có muốn tới địa bàn ta chơi một chuyến không?

Miêu Nghị truyền âm nói đùa với Diệp Tâm một câu.

Diệp Tâm khẽ mỉm cười:

- Không tiện!

Quả thật là không tiện, trên địa bàn Miêu Nghị có đồng môn nàng. Nàng và Miêu Nghị cùng nhau trở về là chuyện hết sức kỳ quái, đến lúc đó muốn giải thích cũng không thông.

Rốt cục loáng thoáng thấy bến thuyền Đông Lai thành, bọn Miêu Nghị chắp tay từ giã mọi người lần nữa:

- Chư vị! Hữu duyên tái ngộ!

- Tái ngộ!

Mọi người cũng chắp tay lần nữa.

Miêu Nghị lại âm thầm truyền âm một câu với Diệp Tâm:

- Đô thành tái ngộ!

Diệp Tâm truyền âm đáp:

- Đô thành tái ngộ!

Sở dĩ nói đô thành tái ngộ là bởi vì lúc trở về Đường Quân đã thông báo, dặn dò bọn họ sau khi trở lại địa bàn mỗi người bàn giao xong xuôi lại tới đô thành, gặp Quân Sứ nhận lệnh bổ nhiệm rồi đi tới địa phương mới nhậm chức. Mà Diệp Tâm cũng là người của Thìn lộ, bao gồm Cổ Tam Chính cùng Đàm Lạc, tự nhiên sau này sẽ còn gặp lại ở đô thành Thìn lộ.

Miêu Nghị quay đầu lại nhìn Yến Bắc Hồng khẽ vuốt cằm, Yến Bắc Hồng lập tức kêu to:

- Đi!

Bốn người lập tức phi thân nhảy xuống thuyền, lướt sóng một mạch chạy như bay về phía bến thuyền Đông Lai thành, bọn Diệp Tâm đưa mắt nhìn theo...

-----------

Bến thuyền Đông Lai thành hiện tại đã bị tạm thời phong tỏa, nghiêm cấm các loại thuyền bè ra vào. Trên tháp gỗ dựng trên bến thuyền, một tên tu sĩ đứng trên đó quan sát mặt biển đột nhiên quay đầu lại, thi pháp cao giọng kêu:

- Tới rồi!

Bến thuyền lập tức vang lên một loạt tiếng bước chân, trong phòng công vụ, trong kho hàng lập tức có mấy người chạy ra, Thiên nhi, Tuyết nhi có thể nói là xách quần chạy ở phía trước nhất.

Văn Phương theo ở phía sau tham gia náo nhiệt, nữ nhân này kiên quyết ở Trấn Hải sơn một hai tháng không đi, nàng đã không để ý tới chút làm ăn bán lẻ ở thương hội Nam Tuyên thành, chỉ cần ôm lấy bắp đùi khách hàng lớn Miêu Nghị là đủ. Nhiệm vụ năm nay chắc chắn dễ dàng hoàn thành, nếu không chớp lấy cơ hội, vạn nhất bị người khác nhanh chân giành trước chẳng phải là sẽ hối hận đến chết, tự nhiên phải khư khư ôm lấy không buông.

Đám người Dương Khánh cũng đi ra, vừa đi vừa nhìn chằm chằm trên mặt biển.

Tần Vi Vi cũng nhìn chằm chằm mặt biển, ánh mắt lóe lên có hơi nôn nóng.

Sắc mặt bọn Chu Hoàn có hơi khó coi, đột nhiên cảm thấy áp lực rất lớn.

Những người này đã ở bến thuyền chờ hết mấy ngày, bởi vì không thể xác định lúc nào Miêu Nghị sẽ đến, cho nên chỉ ước lượng thời gian tới đây chờ trước.

Cả bọn tụ tập ở bến thuyền, nhìn thấy bốn bóng người ở mặt biển chạy như bay đến, Thiên nhi và Tuyết nhi đột nhiên chỉ mặt biển hoan hô:

- Là Đại nhân, là Đại nhân, Đại nhân trở về!

- Đại nhân trở về rồi!

Hồng Tụ cùng Hồng Phất cũng vui mừng nắm tay nhau nhảy nhót.

Bốn người đạp sóng mà đến phi thân rơi xuống bến thuyền, Dương Khánh lộ vẻ kinh hãi, quay sang nhìn Phàn Tử Trường. Bởi vì trong khoảnh khắc thấy Triệu Phi cùng Tư Không Vô Úy rơi xuống đất, Thanh Liên cửu phẩm trên Mi Tâm mới biến mất, hai người này lại là cao thủ Thanh Liên cửu phẩm.

Mà hiển nhiên Miêu Nghị và Yến Bắc Hồng có sở thích giống nhau, lúc nào cũng che giấu hư ảnh hoa sen trên Mi Tâm, làm như xấu hổ không muốn cho người ta biết tu vi mình.

Ánh mắt Miêu Nghị quét qua mọi người nghênh tiếp, ít nhiều gì cũng có kinh ngạc, không ngờ có người đến đón mình.

Thiên nhi và Tuyết nhi khó lòng kềm chế nỗi vui mừng chạy lên trước nhất, song song khuất thân hành lễ:

- Thiên nhi, Tuyết nhi cung nghênh Đại nhân!

- Hồng Tụ, Hồng Phất cung nghênh Đại nhân!

Hồng Tụ, Hồng Phất có thể nói là hai mắt đỏ bừng khom người hành lễ, trước đó hai nàng cũng không biết tin tức Yến Bắc Hồng trở về, thật sự là đô thành Thìn lộ cũng không có hứng thú công bố tin tức những lộ khác.

---------------

Không nghĩ tới hôm nay Yến Bắc Hồng lại đi cùng Miêu Nghị trở về, hai nàng vui mừng kích động đến nỗi òa khóc.

Miêu Nghị chẳng qua chỉ mỉm cười gật đầu đưa tay ra hiệu, ý bảo bình thân.

Yến Bắc Hồng cũng bật cười ha hả dang rộng hai tay, ôm lấy Hồng Tụ, Hồng Phất xoay mấy vòng mới để xuống.

Ba người Chu Hoàn hơi biến sắc mặt, trước kia đắc tội đã nhiều, cũng không biết chủ nhân của Hồng Tụ cùng Hồng Phất này rốt cục có lai lịch thế nào, tại sao mười năm trước hai nữ nhân này tới ở Trấn Hải sơn.

Bộ thuộc Trấn Hải sơn bắt đầu từ Diêm Tu đã cùng kêu lên hành lễ:

- Cung nghênh sơn chủ!

- Không cần đa lễ!

Miêu Nghị khẽ giơ tay lên, ánh mắt quét qua một lần trên mặt mọi người, chân mày khẽ động, nỗi vui mừng được mọi người nghênh đón trong nháy mắt biến mất. Hắn vừa phát hiện ra một số người được mình cất nhắc trước kia lại đứng ở phía sau, mà số người lúc trước bị mình giáng chức lại đứng phía trước nghênh đón, người của ba đại phái đã trỗi dậy một lần nữa.

Bất quá hắn vẫn không lên tiếng, đi tới giữa Thiên nhi và Tuyết nhi, hai nàng tự giác đi theo sau lưng Miêu Nghị thẳng tới chỗ Dương Khánh.

- Miêu Nghị tham kiến phủ chủ!

Miêu Nghị đi tới trước mặt Dương Khánh hành lễ, mặc dù không lâu sau mình cũng sẽ trở thành phủ chủ, nhưng đó là chuyện sau này. Chuyện chưa thành sự thật hiện tại vẫn không thể coi là thật, dù sao hiện tại Dương Khánh vẫn là thượng cấp của hắn.

Dương Khánh phát hiện trên người Miêu Nghị có biến hóa, xác thực mà nói là mặt đối mặt với mình ung dung bình thản, mặc dù tỏ ra khách sáo hành lễ với mình nhưng vẻ bình tĩnh ung dung kia đã làm cho y cảm nhận được áp lực, đây chính là khí thế.

- Cần gì phải đa lễ, trở về là tốt rồi, bản tọa cũng biết ngươi có thể còn sống trở về, quả nhiên không phụ kỳ vọng!

Dương Khánh đích thân cầm tay Miêu Nghị đỡ dậy, sau đó lại dẫn kiến Chấp Sự Trấn Ất điện Phàn Tử Trường cho hắn.

Bên cạnh Tần Vi Vi thấy ba người khách sáo hàn huyên với nhau, muốn tiến lên chào hỏi phát hiện tạm thời mình còn chưa có tư cách nói chen vào.

- Không biết ba vị này là…?

Dương Khánh nắm tay Miêu Nghị nhìn ba người Yến Bắc Hồng hỏi.

- Cũng là chí hữu đồng sinh cộng tử với thuộc hạ ở Tinh Tú Hải Kham Loạn hội, vị này là phủ chủ Bạch Vân phủ Địa hành cung Triệu Phi, vị này là...

Miêu Nghị lập tức giới thiệu ba người.

Dương Khánh cả kinh, không nghĩ tới trong đó lại có hai vị phủ chủ Thanh Liên cửu phẩm, bàn về địa vị chẳng kém gì y, tu vi còn cao hơn y, không dám thất lễ lập tức buông Miêu Nghị ra, cùng Phàn Tử Trường tiến lên trước chào hỏi. Bọn họ cùng là phủ chủ với nhau, có thể nói là có tiếng nói chung, rất tự nhiên giao lưu với nhau vô cùng sôi nổi.

Yến Bắc Hồng cũng chỉ phụ họa qua loa vài câu, y là sơn chủ, khác cấp bậc với những người kia. Quan phương rất chú trọng tôn ti trên dưới, nên y không cưỡng ép tham gia hàn huyên, lại đến bên cạnh trao đổi với Hồng Tụ, Hồng Phất, hỏi hai người những năm qua sống như thế nào.

Chuyện này không tiện nói trước mặt mọi người, hai nàng truyền âm cho biết. Cũng không biết Yến Bắc Hồng nghe hai nàng nói những gì, thỉnh thoảng cười lạnh hắc hắc vài tiếng, ánh mắt lạnh lùng quét qua mọi người.

Dương Khánh có thể nói là quan sát khắp nơi, chú ý thấy phản ứng của Yến Bắc Hồng sau khi nghe hai nàng nói, mí mắt giật giật. Nhưng y vẫn bất động thanh sắc tiếp tục nhiệt tình trao đổi với Triệu Phi, Tư Không Vô Úy.

Những sơn chủ khác của hai phủ chờ đến khi Dương Khánh tránh ra mới tìm được cơ hội ùa tới, rối rít chắp tay thi lễ với Miêu Nghị. Bất kể là có thích hắn hay không cũng chúc mừng Miêu Nghị bình an trở về, bất quá cũng chỉ là xã giao ngoài mặt mà thôi, cũng không có giao tình gì với nhau.

Dĩ nhiên Miêu Nghị cũng nhất nhất chắp tay cảm tạ.

- Đại ca, còn nhớ tiểu muội không?

Văn Phương tìm được cơ hội đột nhiên ló đầu chen vào một câu.

Đại ca??? Miêu Nghị sửng sốt, theo bản năng nghiêng đầu nhìn, thấy là nữ nhân này, ngạc nhiên hỏi:

- Vì sao nàng cũng ở đây?

Đây là tiếng người sao… Vẻ mặt Văn Phương cứng đờ, nguýt dài nói:

- Tiểu muội cố ý chạy tới đón tiếp, chẳng lẽ Đại ca không hoan nghênh?

Miêu Nghị lập tức đoán được nàng chạy tới là muốn làm gì, nhất thời dở khóc dở cười nói:

- Hoan nghênh, hoan nghênh! Tuyết nhi, tiếp nàng ấy giúp ta!

Trong lòng hắn bổ túc một câu, nữ nhân này hiện tại chạy tới làm loạn làm gì, không thấy ta đang bận rộn sao….

Văn Phương không biết nói gì, Thiên nhi, Tuyết nhi hé miệng cười trộm.

Miêu Nghị quay đầu lại tiếp tục hàn huyên với các sơn chủ khác, đợi đến chư vị sơn chủ đều tản đi, Tần Vi Vi mới tiến lên đứng ở trước mặt của Miêu Nghị, mỉm cười nói:

- Trở về rồi ư, những năm qua có khỏe không?

Miêu Nghị khách sáo chắp tay nói:

- Phong thái Tần sơn chủ càng hơn trước đây, làm phiền Tần sơn chủ mong nhớ.

Nói như vậy cũng quá khách sáo, ít nhiều gì Tần Vi Vi cũng có thất vọng, bất quá cũng biết trước mặt mọi người không phải là lúc để ôn chuyện cũ, không thể làm gì khác hơn là cũng đáp lễ lại.

Miêu Nghị tranh thủ liếc nhìn những bộ thuộc không dám đến gần mình, gật đầu xin lỗi Tần Vi Vi một cái, đột nhiên xoay người lớn tiếng hỏi:

- Động chủ Đông Lai động Giang Vân Đường ở chỗ nào?

Vừa nói ra lời này, hiện trường trong nháy mắt yên tĩnh không ít, phần lớn người của Trấn Hải sơn ngơ ngác nhìn nhau, Giang Vân Đường ở phía sau đám người lộ vẻ lúng túng, không biết là nên đứng ra hay không nên đứng ra thì hơn.

Thật ra thì ánh mắt Miêu Nghị đã quét thấy Giang Vân Đường, nhưng làm bộ không nhìn thấy, gằn giọng quát một tiếng nữa:

- Động chủ Đông Lai động Giang Vân Đường ở chỗ nào?

Lần này toàn trường đều yên tĩnh lại, Dương Khánh cùng Phàn Tử Trường quay đầu lại liếc nhìn Miêu Nghị, hai người lại theo bản năng liếc nhìn nhau, nhưng đều không lên tiếng.

- Chẳng lẽ bản sơn chủ đi mười năm, không còn chỉ huy được các ngươi sao?

Miêu Nghị lạnh lùng nói:

- Động chủ Đông Lai động còn không ra trả lời, chẳng lẽ muốn cho phủ chủ Đại nhân đứng mãi trên bến thuyền phơi nắng hay sao?

Lúc này trong đám người mới tiến ra một người, lúng túng sa sầm nét mặt tiến lên hành lễ nói:

- Thuộc hạ Lưu Hưng Công tham kiến sơn chủ!

Miêu Nghị lạnh nhạt nói:

- Ta tìm động chủ Đông Lai động, ngươi chạy ra làm gì?

Trán Lưu Hưng Công trong nháy mắt toát ra mồ hôi hột, có vẻ khó khăn đáp:

- Thuộc hạ chính là động chủ Đông Lai động hiện tại!

Miêu Nghị kinh ngạc kêu lên:

- Nếu như ta nhớ không lầm, không phải là ngươi đã bị ta cách chức rồi sao, vì sao lại được phục chức?

Lưu Hưng Công ấp a ấp úng không biết trả lời như thế nào, Chu Hoàn vội vàng tiến lên chắp tay nói:

- Sơn chủ, Lưu Hưng Công có năng lực nổi trội, trải qua hai vị cô cô đồng ý, lại được đề bạt lên lần nữa.

Miêu Nghị liếc y trên dưới một cái, chợt hỏi:

- Chẳng lẽ ngươi cũng có năng lực nổi trội, lại được đề bạt lên lần nữa?

---------------