Phi Thiên

Chương 453. Cảm kích rơi nước mắt

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Thiên Vũ nghe vậy bật cười thành tiếng, mang trà lên.

- Ngồi xuống nói chuyện, hôm nay không phân trên dưới, chỉ có huynh đệ gặp gỡ mà thôi.

Hoắc Lăng Tiêu kéo Miêu Nghị ngồi xuống, hai người cách bàn trà.

Miêu Nghị lộ vẻ xấu hổ nói:

- Điện chủ đùa giỡn như vậy không khỏi cũng quá lớn, ty chức thật sự là có chút không chịu nổi.

- Đã nói ở đây không phân trên dưới, vì sao còn gọi điện chủ?

Hoắc Lăng Tiêu giả vờ sa sầm nét mặt:

- Nếu hiền đệ còn khách sáo, Đại ca ta ắt phải tức giận!

- Nếu Đại ca nói như vậy, tiểu đệ sẽ càn rỡ vậy!

Dáng vẻ Miêu Nghị như trút được gánh nặng, buông lỏng nói:

- Thật ra thì chuyện này cũng là đệ quá mức ngu dốt, lúc trước thấy Ô điện chủ áp thuyền đi Tinh Tú Hải, nên nghĩ tới mới đúng.

Nói đến chuyện này, Hoắc Lăng Tiêu than thở:

- Hiền đệ, chuyện Tinh Tú Hải Đại ca vẫn cảm thấy thẹn trong lòng, lúc ấy ta cũng không coi trọng chuyện này, nên giao cho Thiên Vũ xử lý.

Y giơ tay chỉ Thiên Vũ bên cạnh:

- Ai ngờ phía dưới lại báo tên ngươi lên, cũng lạ là lúc ấy ta cố kỵ thân phận, không có tiết lộ chuyện hai ta kết bái, nên Thiên Vũ cũng không biết, cứ như vậy hết sức hồ đồ để cho ngươi đi mạo hiểm. Đến khi nhìn thấy danh sách người đi Tinh Tú Hải trở về mới phát hiện thiếu chút nữa gây thành sai lầm lớn. Vô cùng may mắn, rốt cục hiền đệ bình an trở về, nếu không sợ là Đại ca phải đau lòng cả đời!

Miêu Nghị cười khổ nói:

- Đại ca giếu đệ thật là khổ, nếu đệ biết huynh là điện chủ Trấn Ất điện, lúc ấy nhất định phải chạy đến tìm huynh.

- Ôi, hy vọng hiền đệ không để chuyện này ở trong lòng, tha thứ cho Đại ca ta nhất thời sơ sót.

Hoắc Lăng Tiêu lộ vẻ xấu hổ không thôi, hắn tin tưởng Miêu Nghị nói là lời thật, nếu như biết thân phận mình nhất định phải tìm đến mình.

Miêu Nghị nghiêm nghị nói:

- Đại ca cũng là vì sơ ý mà thôi, cần gì phải tự trách. Không nghĩ tới vị Đại ca nhất thời kết bái của đệ lại là điện chủ, nói ra vẫn là tiểu đệ vô cùng may mắn.

Trong mắt của Hoắc Lăng Tiêu, Miêu Nghị cũng thật sự là với cao, cho nên y cũng tin tưởng Miêu Nghị nói là lời thật, lập tức cười nói:

- Nếu đã gây ra sai lầm đã không cách nào vãn hồi, tự nhiên phải nghĩ biện pháp đền bù, vì thế Đại ca ta cố ý tìm tới cung chủ cầu tình, cung chủ cũng đã đáp ứng. Chỉ cần đệ ở lại cảnh nội Nguyệt hành cung, cung chủ sẽ giao địa bàn mỏ tinh tệ duy nhất cảnh nội Nguyệt hành cung cho đệ xử lý, hiền đệ, đây chính là một việc vô cùng béo bở!

- Mỏ tinh tệ!

Miêu Nghị khiếp sợ kêu thất thanh, chợt tỏ vẻ mừng rỡ không thôi, lập tức đứng dậy cung kính cảm tạ:

- Đại ca phí tâm huyết như vậy, đối xử với đệ giống như thân huynh trưởng, đệ không biết lấy gì báo đáp, chỉ có thể cảm tạ trước, ngày sau nhất định hậu báo!

Trong lòng hắn cũng đang thầm rủa, ngươi thật sự rất biết bán nhân tình, lão tử liều mạng ở Tinh Tú Hải mới được, hiện tại lại trở thành ân của ngươi. Lão tử muốn tìm địa phương béo bở, còn cần ngươi bán nhân tình giúp cho mới có sao?! Chưa biết phúc đáp với Ô Mộng Lan thế nào, hiện tại Hoắc Lăng Tiêu lại đưa ra đề nghị, có để cho người ta sống hay không!?

Hoắc Lăng Tiêu vừa cười đưa tay kéo hắn ngồi xuống:

- Trước đây ngàn lỗi vạn lỗi đều là lỗi của ta, chỉ vì ta không muốn để cho người biết quan hệ giữa hai ta, làm cho người ta lầm tưởng ta thân là điện chủ ưu ái cho người nhà. Hôm nay nghĩ lại thiếu chút nữa gây ra sai lầm lớn, sau Đại ca ta cũng không băn khoăn làm gì nữa, người khác có biết thân phận của chúng ta thì đã sao…

- Hiền đệ cứ việc yên tâm sống ở cảnh nội Nguyệt hành cung, bất kể có phải là ở Trấn Ất điện hay không, ta vẫn có thể nói vài câu trước mặt cung chủ. Ta cũng quen biết những điện chủ khác, ít nhiều gì bọn họ cũng nể mặt vài phần, nhất định sẽ lo lắng chu toàn cho hiền đệ.

- Tiểu đệ cảm kích rơi nước mắt!

Miêu Nghị chắp tay liên tiếp, thật sự là không biết nên cảm tạ như thế nào cho phải:

- Sau này kính xin Đại ca chiếu cố nhiều hơn.

Dễ dàng giải quyết! Trong lòng Hoắc Lăng Tiêu thở phào nhẹ nhõm, khoát tay nói:

- Người một nhà không nói hai lời, hiền đệ còn nói như vậy thật là xa lạ, sau này giữa huynh đệ chúng ta không cần khách sáo.

- Nếu Đại ca nói như vậy, tiểu đệ cũng có thể thở phào nhẹ nhõm. Trước là tới bái kiến điện chủ, có chuyện này không biết nên mở miệng như thế nào, hôm nay mới biết Trấn Ất điện là Đại ca làm chủ, nói không chừng phải phiền Đại ca rửa sạch nhục trước giùm tiểu đệ!

Miêu Nghị căm phẫn nói.

Rửa sạch nhục trước??? Hoắc Lăng Tiêu sửng sốt.

Miêu Nghị không nói hai lời, triệu ra một đống ngọc điệp đặt lên bàn trà:

- Đại ca xem xong sẽ biết, tiểu đệ thật sự là bị người ta ức hiếp tận cửa!

Hoắc Lăng Tiêu làm ra vẻ cầm một miếng ngọc điệp lên tra xét.

Y xem hết ngọc điệp này tới ngọc điệp khác, sắc mặt dần dần trầm xuống, sau khi xem xong vỗ lên bàn trà đánh rầm, đùng đùng nổi giận:

- Quả thật là vô pháp vô thiên, ba đại phái không khỏi hiếp người quá đáng!

Chớ tránh nặng tìm nhẹ nói lời vô dụng, lão tử là đến tìm Trầm Phong Hoa tính sổ! Miêu Nghị khẽ lẩm bẩm trong lòng, đứng dậy theo nói:

- Đại ca chớ gấp, ba đại phái không đáng nhắc tới, toàn bộ nhân mã của ba đại phái ở Trấn Hải sơn đã bị tiểu đệ giết sạch, không cần so đo với một đám người chết!

Hoắc Lăng Tiêu ngạc nhiên nhìn Miêu Nghị, lộ vẻ ngơ ngác. Không biết tên Phàn Tử Trường kia làm ăn kiểu gì, vì sao không báo cáo chuyện này cho mình, bèn kinh ngạc hỏi:

- Đệ đã giết sạch toàn bộ nhân mã của ba đại phái dưới quyền rồi sao, giết bao nhiêu người?

Miêu Nghị đáp:

- Cũng không nhiều, chỉ chín mươi người.

Bên cạnh Thiên Vũ trợn mắt há mồm, còn không nhiều ư!?

Sắc mặt của Hoắc Lăng Tiêu cũng trầm xuống mấy phần:

- Hiền đệ, ngươi đang nói đùa ư!? Đại ca ta cũng là từ sơn chủ bò lên, nhân mã một sơn là bao nhiêu?! Đệ giết một hơi hơn chín mươi tên thủ hạ của mình hoàn toàn không còn ai, còn hiềm giết không nhiều nữa sao?! Đệ đắc tội với ba đại phái, có biết hậu quả của chuyện này không?

Miêu Nghị kinh ngạc nói:

- Đại ca, chẳng lẽ kẻ phạm thượng làm loạn, mưu đồ bất chính, chống lệnh không tuân không thể giết sao, chẳng lẽ đệ giết lầm rồi hay sao?

Hoắc Lăng Tiêu than thở:

- Không phải nói đệ giết lầm, mà là bảo đệ mọi việc hãy nghĩ kỹ rồi mới làm. Thế lực ba đại phái cơ hồ trải rộng khắp Thìn lộ, chưởng môn ba nhà là khách quý thường xuyên của Quân Sứ Đại nhân, đệ làm như vậy sẽ cực kỳ bất lợi cho tiền đồ của mình.

Lúc này Hoắc Lăng Tiêu vô cùng hối hận, sớm biết ngươi làm chuyện này, ta cũng không để cho ngươi biết thân phận của ta. Nếu sau này truyền ra ngoài ta và ngươi là huynh đệ kết nghĩa, chắc chắn ba đại phái sẽ cho rằng ta ở sau lưng làm chỗ dựa cho ngươi. Nếu không người bình thường lấy đâu ra lá gan làm chuyện này...

---------------

- Đại ca yên tâm, ai làm nấy chịu, tiểu đệ giải quyết thỏa đáng chuyện này rồi, lời chứng của đệ tử ba đại phái ở chỗ này, bọn họ cũng không thể nói gì được nữa.

Miêu Nghị không muốn lãng phí một phen nhiệt tình huynh đệ kết nghĩa, không thừa dịp còn nóng mà rèn sắt còn đợi khi nào, lập tức chắp tay nói:

- Hôm nay tiểu đệ chỉ hỏi Đại ca một câu, có người chạy đến địa bàn tiểu đệ chèn ép bắt chẹt, còn muốn làm nhục nữ nhân tiểu đệ, Đại ca có làm chủ giúp tiểu đệ hay không?

Đã sớm biết nhận người huynh đệ này không có chuyện gì tốt lành, từ trước tới nay y vẫn không nhận, hôm nay vừa nhận quả nhiên là phiền phức tới cửa… Cơ mặt Hoắc Lăng Tiêu trong lúc lơ đãng giật giật một cái, chần chờ nói:

- Đệ muốn chỉ Trầm Phong Hoa ư, đệ muốn thế nào?

Sau khi hỏi xong y cảm thấy mình nói nhảm, tên này ngay cả hơn chín mươi người thủ hạ mình cũng giết, hiện tại tìm tới cửa còn hỏi muốn thế nào…

Miêu Nghị lập tức chỉ về phía Thiên Vũ, tức giận nói:

- Xin hỏi Đại ca, nếu như Trầm Phong Hoa lôi kéo Thiên Vũ, Lưu Tinh bồi rượu, lời lẽ cử chỉ cực kỳ vũ nhục, còn muốn bắt bọn họ ngủ với mình, Đại ca sẽ xử trí như thế nào?

Con bà nó, ngươi và ta có thể so sánh sao, làm sao Trầm Phong Hoa dám động tới nữ nhân của ta! Hoắc Lăng Tiêu cảm thấy chán ngán vô cùng, nhưng lời này chỉ có thể để ở trong lòng không thể nào nói ra ngoài miệng. Người ta là huynh đệ kết nghĩa của mình, nếu nói ra mình sẽ trở thành súc sinh!

Bằng chứng như núi, nhiều người viết lời chứng như vậy, còn có thể xử trí như thế nào? Hoắc Lăng Tiêu chậm rãi ngồi xuống, trầm giọng nói:

- Bảo Trầm Phong Hoa tới gặp ta!

- Dạ!

Thiên Vũ ứng tiếng rời đi.

- Đại ca không nên tức giận, thứ người như thế chết không có gì đáng tiếc!

Miêu Nghị đưa tay mời dùng:

- Đại ca uống trà!

Hoắc Lăng Tiêu hơi có vẻ trầm mặc ừm một tiếng, nâng chung trà lên mới cảm giác có vẻ không đúng lắm, rốt cục đây là nhà của ai?! Y liếc nhìn Miêu Nghị bưng chén trà không khách sáo chút nào uống ừng ực ừng ực, không biết nói gì, ngươi thật sự xem mình là huynh đệ ruột với ta sao?!

Không bao lâu Trầm Phong Hoa mập úc núc lẽo đẽo đi theo sau Thiên Vũ tới.

Lúc dừng ở trong đình viện chờ triệu kiến, Trầm Phong Hoa có hơi thấp thỏm bất an, y cho là bình thường mình cũng hết sức lấy lòng Thiên Vũ, nhưng lần này Thiên Vũ sa sầm nét mặt. Y dùng lời rào đón trước sau hỏi thăm nhưng không hỏi được điện chủ tìm mình có chuyện gì, ngược lại bị nói móc mấy câu, có vẻ hơi bất bình thường, trong lòng càng cảm thấy không yên.

- Đại nhân, Trầm Phong Hoa chờ ở bên ngoài!

Thiên Vũ vào bên trong thông báo một tiếng.

Hừ! Hoắc Lăng Tiêu hừ lạnh đứng dậy đi tới cửa.

Thiên Vũ thấy Miêu Nghị cũng đứng dậy chắp hai tay sau lưng, cáo mượn oai hùm đi theo phía sau điện chủ, trong lòng không nhịn được nhỏ giọng mắng một câu.

Hoắc Lăng Tiêu sa sầm nét mặt, đứng trên bậc thềm trước cửa, trên cao nhìn xuống lạnh lùng nhìn Trầm Phong Hoa.

Nói thật, y không muốn Trầm Phong Hoa gặp chuyện không may, Trầm Phong Hoa có thể suy đoán tâm ý của y hết sức nhanh nhạy, từ trước tới nay cũng làm việc theo tâm ý của y, rất khó tìm ra thủ hạ nô tài vừa ý như vậy. Cũng không phải là Trầm Phong Hoa tài giỏi gì, mà những khi Hoắc Lăng Tiêu bị cấp trên quở trách cảm thấy khuất tất nhục nhã, quay trở về thấy dưới tay mình có một tên cẩu nô tài có thể quát mắng sai bảo, khiến cho y có cảm giác mình vẫn là người đường đường chính chính, có thể làm cho y cảm thấy sống cũng không oan uổng, đây chính là nguyên nhân y thích Trầm Phong Hoa!

- Điện chủ!

Thân thể trắng mập của Trầm Phong Hoa gật đầu cúi người, lộ vẻ nịnh hót tiến lại:

- Điện chủ cho đòi ty chức tới có gì căn dặn?

Hoắc Lăng Tiêu đang muốn mở miệng, lại phát hiện đã chậm, sau lưng đã có người lên tiếng thay y trước một bước:

- Trầm Chấp Sự, nhiều năm không gặp quả thật là phong thái vẫn như xưa, còn nhận ra được Miêu mỗ hay không?

Miêu Nghị từ sau lưng Hoắc Lăng Tiêu chuyển ra, chắp tay đứng sóng vai cùng Hoắc Lăng Tiêu, Hoắc Lăng Tiêu lộ vẻ không biết nói gì nghiêng đầu liếc hắn một cái.

Trầm Phong Hoa ngẩn ra, phát hiện người này có vẻ quen mắt, chợt nhớ ra, vô cùng kinh ngạc chỉ tới:

- Ngươi là sơn chủ Trấn Hải sơn Miêu Nghị, tại sao ngươi lại ở chỗ này?

Y kinh ngạc không hiểu vì sao Miêu Nghị dám nói năng càn rỡ ngay trước mặt Hoắc Lăng Tiêu như vậy.

Động tĩnh bên ngoài cùng với thanh âm của Miêu Nghị làm mấy người Diêm Tu trong thiên sảnh đi ra nhìn xem, cũng có vẻ kinh ngạc.

- Ta còn cho rằng Trầm Chấp Sự quý nhân nhiều chuyện, đã quên mất Miêu mỗ!

Miêu Nghị nắm quyền chĩa ngón tay cái chỉ chỉ Hoắc Lăng Tiêu bên cạnh, vô cùng phách lối nói:

- Điện chủ Trấn Ất điện là Đại ca kết bái của ta, ngươi nói xem tại sao ta lại ở này?

Trầm Phong Hoa cả kinh thất sắc, còn cho là mình nghe lầm.

Phàn Tử Trường, Diêm Tu, Thiên nhi và Tuyết nhi đứng ở cửa thiên sảnh rốt cục đã được xác nhận, ai nấy trợn mắt há mồm.

Cơ mặt Hoắc Lăng Tiêu lại giật giật, Thiên Vũ phía sau liếc nhìn, hiện tại rốt cuộc hiểu rõ tại sao lúc trước Đại nhân không muốn công khai người huynh đệ kết nghĩa này.

- Trầm Chấp Sự, năm xưa ngươi đến Trấn Hải sơn ta bắt chẹt, ta nể mặt Đại ca không làm khó dễ ngươi, không nghĩ tới ngươi càng ngày càng lấn tới. Lá gan ngươi cũng không nhỏ, chẳng lẽ cho là nấp ở Trấn Ất điện ta sẽ không làm gì được ngươi sao?

Miêu Nghị cười lạnh một trận.

Nể mặt ta ư, khi đó ngươi biết ta là ai sao!? Hoắc Lăng Tiêu thật sự có chút không chịu nổi hắn, nghiêng đầu liếc nhìn Miêu Nghị, rất muốn bảo hắn câm miệng!

Rốt cuộc Trầm Phong Hoa minh bạch tại sao điện chủ sa sầm nét mặt, tên này vội vàng quỳ xuống cầu xin khẩn thiết:

- Điện chủ! Điện chủ! Thuộc hạ không biết Miêu Đại nhân là huynh đệ kết nghĩa của ngài, thuộc hạ thật không biết!

- Không phải huynh đệ kết nghĩa của ta ngươi có thể làm xằng làm bậy như vậy ư?! Ngươi bảo từ trên xuống dưới Trấn Ất điện sẽ xem bản tọa thế nào?!

Hoắc Lăng Tiêu vung tay lên, trên bàn trà phòng khách bay ra một đống ngọc điệp, rơi lả tả trước mặt Trầm Phong Hoa, chỉ tay quát lớn:

- Ngươi tự xem đi, có oan uổng ngươi hay không!

Trầm Phong Hoa quỳ trên mặt đất run rẩy đưa tay cầm từng phần ngọc điệp lên xem, càng xem sắc mặt càng trắng nhợt, thân thể run rẩy nhiều hơn. Rốt cục y không xem nữa, lại nặn ra nước mắt khóc thút thít nói:

- Điện chủ! Thuộc hạ đúng là vô ý mà thôi, nếu biết cho dù là có một vạn lá gan, thuộc hạ cũng không dám đắc tội Miêu Đại nhân chút nào!

Hoắc Lăng Tiêu gằn giọng nói:

- Ta hỏi ngươi có biết tội không?

- Ở trước mặt điện chủ, thuộc hạ không dám giải thích, thuộc hạ biết tội, thuộc hạ trung thành cảnh cảnh với điện chủ, thuộc hạ...

Trầm Phong Hoa còn chưa nói hết lời, Miêu Nghị cười lạnh một tiếng:

- Biết tội thì tốt, đỡ phải nói ta oan uổng ngươi!

Hắn vừa nói vừa lắc mình lướt tới, vung hai tay lên tát vào mặt Trầm Phong Hoa liên hồi.

---------------