Phi Thiên

Chương 454. Đường đột

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Một tràng tiếng bôm bốp giòn tan vang lên, hòa lẫn tiếng kêu ú ớ quái dị của Trầm Phong Hoa.

Trầm Phong Hoa ở trước mặt Hoắc Lăng Tiêu thật đúng là trung thành cảnh cảnh, giống như chuột thấy mèo, Miêu Nghị hy vọng y tránh né một chút hoặc là phản kháng một chút, cũng tiện tìm lý do giết y. Ai ngờ tên mập chết tiệt này lại không tránh không né, vẫn cứng rắn quỳ thẳng tại chỗ, mặc cho những cái tát tai liên tiếp điên cuồng đánh vào mặt mình.

Lần này Trầm Phong Hoa thật sự bị đánh cho máu mũi máu miệng chảy ròng ròng, ngay cả răng trong miệng cũng bay ra, nhưng vẫn ú ớ nói những lời trung thành cảnh cảnh với điện chủ.

Hoắc Lăng Tiêu cụp mắt không lên tiếng, làm như không thấy cảnh tượng diễn ra trước mặt..

Thiên Vũ thân là thị nữ tâm phúc hiểu y rất rõ, rõ ràng là không phải Hoắc Lăng Tiêu tàn nhẫn không quan tâm, mà y muốn bảo vệ Trầm Phong Hoa. Y không lên tiếng là muốn cho Miêu Nghị hả giận, đánh càng ghê gớm lát nữa y càng tiện lên tiếng nói giúp cho Trầm Phong Hoa.

Phàn Tử Trường đứng bên thiên sảnh nhìn sang có vẻ không nỡ, chỉ thấy Trầm Phong Hoa đảo mắt đã bị đánh thành đầu heo, trong lòng không khỏi bùi ngùi. Trầm Phong Hoa ngươi chọc ai không chọc, lại chọc phải huynh đệ kết nghĩa của điện chủ.

Thiên nhi, Tuyết nhi từng hận chết Trầm Phong Hoa, hôm nay có thể nói trút giận thật nhiều.

Diêm Tu ngầm cười khổ, phát hiện Miêu Nghị thật đúng là không phải là kẻ dễ trêu, lần này thật sự là hả giận.

Miêu Nghị cũng phát hiện có cái gì không đúng, con heo mập này có thể leo lên tới địa vị hôm nay quả nhiên không phải là tầm thường, thật sự tàn nhẫn với bản thân. Khoan nói bị hắn đánh không hề trả đòn, lại còn dùng dáng vẻ thê thảm đáng thương biểu lộ lòng trung thành với điện chủ Đại nhân, hoạc nói là làm cho điện chủ thương hại. Miêu Nghị hắn động thủ đánh một trận thì còn được, lại không tiện không được Hoắc Lăng Tiêu đồng ý mà giết người của y.

Đột nhiên Miêu Nghị đạp một cước khiến cho Trầm Phong Hoa bay ra ngoài.

Trầm Phong Hoa phun ra một ngụm máu tươi, rơi vào hòn giả sơn cách đó không xa.

Miêu Nghị lắc mình đuổi theo tới.

Trầm Phong Hoa ngã lăn dưới đất phun ra mấy ngụm máu, lúc quay đầu trong mắt bỗng nhiên chợt lóe hung quang rồi biến mất, trở lại dáng vẻ đáng thương cầu xin tha thứ.

Ta cho ngươi giả bộ! Trong lòng Miêu Nghị cười lạnh, rơi xuống đất lại bạt tai mấy cái bốp bốp vang dội, đồng thời quay đầu lại quan sát, thấy ở sau giả sơn không ai nhìn thấy, phất tay gọi ra từ trong nhẫn trữ vật một thanh Lang Nha bổng nhị phẩm nơi tay, nhắm vào đầu Trầm Phong Hoa giận dữ đập xuống.

Trầm Phong Hoa cả kinh thất sắc, đánh vài tát tai thì không sao, nhưng Lang Nha bổng này giáng xuống một cái là mất mạng. Mình ủy khúc cầu toàn chỉ là vì bảo vệ tính mạng, nếu như mạng cũng bị mất còn ủy khúc cầu toàn cái rắm, rõ ràng là tên này nghĩ hết biện pháp quyết tâm muốn lấy mạng của mình!

Thân thể mập mạp của Trầm Phong Hoa linh xảo vô cùng, lăn tròn dưới đất mấy vòng, bay ra khỏi khu vực giả sơn.

- A!

Phía sau giả sơn đột nhiên phát ra một tiếng hét thảm:

- Cẩu tặc, lại dám ám toán ta!

Trầm Phong Hoa Lăng không bắn lên quay đầu lại liếc nhìn, chỉ thấy đột nhiên Miêu Nghị ngã xuống đất không hiểu vì sao. Kinh khủng nhất là y nhìn thấy Miêu Nghị quệt một vũng máu mà y vừa phun ra dưới đất rất nhanh, sau đó bôi lên khóe miệng, đồng thời có một chiếc kính đang nhắm thẳng vào y.

Con ngươi Trầm Phong Hoa chợt co rụt lại.

Bên ngoài cả bọn nghe Miêu Nghị kêu thảm thiết thảy đều giật nảy mình, lại thấy một luồng sương mù xám mãnh liệt từ giả sơn điên cuồng phun lên không, bao phủ thân hình Trầm Phong Hoa đang bay vút lên cao vào trong đó.

Nhiệt độ trong đình viện chợt giảm xuống, làm người ta cảm thấy âm phong trận trận, sương mù xám phun ra điên cuồng như dải lụa khổng lồ đã rút trở về giả sơn. Mà Trầm Phong Hoa giữa không trung đã cứng đờ rơi xuống đất, lại thấy Miêu Nghị từ sau giả sơn phóng ra, múa may một thanh Lang Nha bổng giận đập xuống.

- Hiền đệ, chậm đã...

Hoắc Lăng Tiêu quát to một tiếng, nhưng đã chậm.

Miêu Nghị làm như không nghe, không chút lưu tình, nện một Lang Nha bổng cho đầu Trầm Phong Hoa vỡ tan chia năm xẻ bảy, hoàn toàn không cứu được.

Hoắc Lăng Tiêu đưa tay quát bảo ngưng lại sắc mặt trầm xuống. Mới vừa nâng tay lên lại từ từ để xuống, chậm rãi thu lại pháp lực vòng quanh tay, người đã chết rồi, nói gì cũng muộn.

Trong đình viện hoàn toàn yên tĩnh lại, dị biến phát sinh, mọi người trợn mắt há mồm kinh ngạc, chưa ai có phản ứng kịp.

Miêu Nghị chống Lang Nha bổng xuống đất, thở hồng hộc chỉ Trầm Phong Hoa tức giận nói:

- Tên này đang giả bộ đáng thương, âm thầm hạ độc thủ với ta, thật là ác độc!

Thấy ngoài miệng hắn dính máu, Thiên nhi, Tuyết nhi cùng Diêm Tu giật mình kinh hãi, nhất tề lướt ra vây quanh hắn:

- Đại nhân, ngài không sao chứ?

- Không sao, bản tọa có thể từ trong mười tám vạn tu sĩ Tinh Tú Hải đánh ra một con đường sống, không có thủ đoạn gì mà chưa kiến thức qua. Quỷ kế nho nhỏ của Trầm Phong Hoa làm sao có thể làm khó dễ được ta, chỉ bất quá hộc ra vài ngụm máu mà thôi.

Miêu Nghị hừ lạnh một tiếng, thu Lang Nha bổng, giơ tay áo lau sạch sẽ vết máu ở khóe miệng, quả nhiên là hảo hán cứng rắn như sắt thép.

Thật sự là vết máu ở khóe miệng sơ hở quá lớn, máu của chính mình chảy ra và máu của người khác bôi lên, chỉ cần không phải người mù cũng có thể nhìn ra. Ngay cả Thiên nhi và Tuyết nhi cũng nhìn thấu chuyện này, lời thăm hỏi lên đến miệng bèn nuốt xuống, thử hỏi làm sao Miêu Nghị dám không lau.

Trầm Phong Hoa chết như vậy sao!? Phàn Tử Trường kinh sợ đảo mắt vài vòng, cảm thấy tình cảnh này có phần quỷ dị.

Thiên Vũ, Lưu Tinh không biết nói gì, dĩ nhiên hai người nhìn thấu Hoắc Lăng Tiêu muốn bảo vệ Trầm Phong Hoa. Thế nhưng chuyện xảy ra đột ngột như vậy, chỉ sợ điện chủ cũng không nghĩ tới Miêu Nghị không được y đồng ý lại dám qua mặt y giết Trầm Phong Hoa, nếu không bằng tu vi điện chủ làm sao có thể để cho Miêu Nghị đắc thủ.

Hoắc Lăng Tiêu chậm rãi bước tới, yên lặng nhìn chằm chằm thi thể Trầm Phong Hoa một chút. Chỉ thấy toàn thân Trầm Phong Hoa bị băng sương bao trùm dưới ánh mặt trời toát ra từng trận khói đen, chết rất kỳ lạ.

Y đi tới cạnh giả sơn, nhìn vào phía sau thử, chỉ thấy dấu vết vết máu dưới đất bị Miêu Nghị dùng tay quệt khi nãy, liên tưởng tới mới vừa rồi ngoài miệng Miêu Nghị tựa hồ có vết máu được bôi lên, trong lòng nhất thời sáng tỏ, từ từ quay đầu lại nhìn về phía Miêu Nghị, không lạnh không nóng nói:

- Thủ đoạn hiền đệ quả nhiên giỏi thật!

Miêu Nghị lập tức truyền âm nói:

- Đại ca pháp nhãn như đuốc, chút kỹ xảo không gạt được ánh mắt Đại ca, tiểu đệ biết Đại ca không tiện bởi vì đệ mà hạ thủ với thủ hạ của mình. Nếu làm như vậy truyền ra ngoài sẽ khiến cho người ta hiểu lầm Đại ca thiên vị người thân, sẽ khiến cho thủ hạ vô cùng thất vọng, tức thì tiểu đệ thi triển kế mọn này để trừ kẻ gian ác!

---------------

Ngươi thật sự là hết sức thành thật! Hoắc Lăng Tiêu có hơi nghiến răng nghiến lợi, thế nhưng người cũng đã chết rồi, nói gì cũng bằng vô dụng, làm gì vì một người chết cũng là vô nghĩa.

Bên nào nặng bên nào nhẹ không khó làm ra quyết định, Hoắc Lăng Tiêu chậm rãi quay về:

- Không biết mới vừa rồi hiền đệ dùng pháp bảo gì tru diệt Trầm Phong Hoa?

Miêu Nghị lập tức gọi ra Huyền Âm Bảo Kính, đưa tới nói:

- Pháp bảo này giành được trong tay một quỷ tu ở Tinh Tú Hải, đối với Đại ca chỉ là trò chơi trẻ con mà thôi.

Hoắc Lăng Tiêu hơi ngẩn ra, không nghĩ tới Miêu Nghị hào phóng như vậy, tức thì nhận vào tay xem thử. Đột nhiên thân hình cứng đờ, một làn sương trắng bao phủ thân thể y, dưới ánh mặt trời bắt đầu toát ra khói đen quỷ dị.

- Đại nhân!

Thiên Vũ, Lưu Tinh cả kinh thất sắc tiến lên, thấy tình cảnh trên người chủ nhân mình giống như Trầm Phong Hoa vừa chết đi, còn tưởng rằng y đã trúng chiêu.

Hoắc Lăng Tiêu bị băng sương bao trùm đột nhiên giơ tay lên, ngăn hai người lại.

Thân thể Hoắc Lăng Tiêu đột nhiên run lên, lớp băng sương trắng phủ trên mình lập tức vỡ tan rơi xuống. Y lại há miệng phun ra một ngụm sương mù rét lạnh, nhìn qua như không có chuyện gì, vẫn tiếp tục lật xem Huyền Âm Bảo Kính trên tay.

Miêu Nghị âm thầm kinh hãi, sở dĩ hắn hào phóng cho Hoắc Lăng Tiêu tra xét chính là biết Hoắc Lăng Tiêu nhất định sẽ quan sát Huyền Âm Bảo Kính đến cùng. Hắn muốn xem thử Huyền Âm Bảo Kính đối phó cao thủ Hồng Liên như thế nào, ai ngờ gặp phải cao thủ tu vi như Hoắc Lăng Tiêu

- Thật là hảo bảo bối!

Trong mắt Hoắc Lăng Tiêu lóe lên vẻ mơ ước, lại ít nhiều gì cũng có kinh ngạc ngẩng đầu hỏi:

- Hiền đệ có thể điều khiển bảo này ư?

Miêu Nghị gật đầu nói:

- Muốn điều khiển pháp bảo này phải có yếu quyết độc môn, cho tiểu đệ tạm thời giữ bí mật, nếu như Đại ca thích...

Hoắc Lăng Tiêu sáng mắt lên, còn tưởng rằng hắn muốn tặng cho mình, như vậy mình cung kính không bằng tuân mệnh, nhiều lắm là hơi khiêm nhượng một chút, sau đó sẽ thuận theo tự nhiên nhận lấy.

Ai ngờ Miêu Nghị dừng một chút lại nói:

- Tu vi tiểu đệ yếu kém, tạm thời còn cần pháp bảo này tạo chỗ đứng chân. Chờ tiểu đệ có được một phủ đứng vững chân sẽ tặng pháp bảo này cho Đại ca.

Lời này nghe qua làm cho người ta cao hứng, trên thực tế cũng như chẳng nói gì. Bằng vào tình huống giới tu hành, tình huống thế nào mới có thể gọi là đứng vững chân!? Miêu Nghị không hề muốn tặng Huyền Âm Bảo Kính cho đối phương, ngay cả chút lễ gặp mặt cũng không tặng ta, lại đưa ta tới Tinh Tú Hải chịu chết, còn muốn ta đưa lễ cảm tạ ngươi hay sao!?

Hoắc Lăng Tiêu không biết nói gì, rốt cục là mình mừng hụt một phen. Thế nhưng Miêu Nghị đã nói tới nước này, y thân là Đại ca làm sao có thể đoạt đồ bảo vệ tính mạng của huynh đệ mình. Dưới mắt mọi người, làm như vậy sẽ khiến cho thủ hạ nghĩ sao về mình. Y là loại người cực kỳ coi trọng thể diện, nếu không cũng sẽ không đẩy Miêu Nghị đi Tinh Tú Hải.

Y chỉ có thể cất tiếng cười ha hả để che giấu vẻ lúng túng, thuận tay nhét Huyền Âm Bảo Kính trở lại vào tay Miêu Nghị, khoát tay nói:

- Đại ca không có gì có thể tặng cho đệ, há có thể lấy đồ của đệ…

- Cũng phải, bằng vào địa vị Đại ca ắt hẳn coi thường chút đồ này của tiểu đệ, rõ ràng là tiểu đệ đường đột!

Miêu Nghị gật đầu một cái, không khách sáo thu Huyền Âm Bảo Kính vào nhẫn trữ vật. Thấy ánh mắt Hoắc Lăng Tiêu liếc về hướng thi thể Trầm Phong Hoa dưới đất lóe lên vẻ âm trầm, trong lòng hắn thầm thóa mạ, đột nhiên mở miệng hỏi:

- Đại ca, đại tẩu đâu, lần trước từ biệt ở Ngọc Hồ đô thành...

Làm sao có thể nói chuyện này trước mặt mọi người! Hoắc Lăng Tiêu sợ hết hồn, lập tức ngắt lời Miêu Nghị:

- Hiền đệ, có lời gì vào trong nhà hãy nói.

Y vừa cười vừa kéo tay Miêu Nghị vào trong phòng khách.

Hai bên ngồi xuống, Hoắc Lăng Tiêu đưa tay nói:

- Trầm Phong Hoa đã phục pháp, hiền đệ cũng đừng để trong lòng nữa, uống trà đi.

- Không vội uống trà, vẫn chưa thấy đại tẩu...

Hoắc Lăng Tiêu cắt lời hắn lần nữa:

- Hiền đệ!

Miêu Nghị lộ vẻ ngạc nhiên, tựa hồ đang hỏi, vì sao ngươi cứ mãi cắt đứt lời ta nói?

Hoắc Lăng Tiêu rất lộ vẻ bất đắc dĩ, trịnh trọng báo cho hắn:

- Hiền đệ, vị kia không phải là đại tẩu ngươi, tạm thời đệ còn chưa có đại tẩu, sau này đừng nói tới chuyện này nữa, nếu không cẩn thận họa từ miệng mà ra, ngu huynh đã nói hết lời!

Trong lòng Miêu Nghị nhất thời cảm thấy kỳ quái, nữ nhân kia đã nằm trong lòng ngươi, ngươi có gì phải sợ!? Nhớ tới lúc trước ở trên đường đi Tinh Tú Hải, Ô Mộng Lan nói tới nữ tử này cũng có vẻ tránh né kiêng kỵ, không muốn nói thêm. Rốt cục nữ nhân kia có lai lịch thế nào, lại làm cho hai vị điện chủ kiêng kỵ như vậy???

Trong lòng hắn càng thêm tò mò, thế nhưng Hoắc Lăng Tiêu đã nói tới nước này, hắn cũng không tiện hỏi nhiều nữa, chắc chắn cũng không hỏi ra được gì.

Miêu Nghị cố ý chọc tức y:

- Phải chăng là Đại ca sợ Ô điện chủ biết được sẽ nổi cơn ghen?

Hoắc Lăng Tiêu ngẩn ra, không biết vì sao hắn nói ra lời này, chợt nhớ tới lúc mình ở Đông Lai động từng nói qua muốn theo đuổi Ô Mộng Lan.

Y không muốn tiếp tục nói chuyện này với Miêu Nghị, thật sự không cho là Miêu Nghị có tư cách này. Nếu không phải tiểu tử này được vị chủ nhân Nguyệt hành cung kia coi trọng, y đã không thèm gặp mặt, càng không cần phải nói ngồi ở chỗ này nói tới bí mật riêng tư của người khác, vội vàng chuyển sang chuyện khác.

Thế nhưng Miêu Nghị không biết tốt xấu, sau mấy câu nói lại tìm cách lượn trở về, lấy thân phận huynh đệ quan tâm cuộc sống tình cảm của y, dáng vẻ hết sức tò mò. Khiến cho Hoắc Lăng Tiêu có cảm giác muốn phát điên, thật sự không chịu nổi hắn, vội vàng tìm cớ đuổi hắn rời đi.

Thật ra thì Miêu Nghị cũng không muốn nói chuyện với vị Đại ca khẩu thị tâm phi hơn bất kỳ ai khác này.

Cuối cùng hai bên khách sáo từ biệt, Hoắc Lăng Tiêu có chuyện, để cho Thiên Vũ, Lưu Tinh thay mặt y tiễn hành.

Bên trong phòng khách, Hoắc Lăng Tiêu gọi Phàn Tử Trường tới mắng cho một trận.

Cửa chính cung điện, Miêu Nghị liếc nhìn một cái đột nhiên dừng lại, lấy ra hai viên Nguyện Lực Châu hạ phẩm chia ra cho Thiên nhi và Tuyết nhi, chỉ chỉ hai tên thủ vệ đứng hai bên cửa điện lớn tiếng nói:

- Điện chủ chính là Đại ca kết bái của ta, bọn họ tận trung chức thủ vì Đại ca ta, đáng được thưởng!

Chỉ hai viên Nguyện Lực Châu hạ phẩm, còn là thưởng cho hai người, ở Trấn Ất điện có thể thưởng một số Nguyện Lực Châu ít ỏi như vậy sao?! Thiên nhi, Tuyết nhi đều có vẻ ngượng ngùng, bất quá vẫn tuân lệnh.

Hai tên thủ vệ ngạc nhiên nhìn Thiên Vũ, Lưu Tinh, không biết là nên thu nhận hay không.

Sắc mặt hai vị cô cô vô cùng khó hiểu, chỉ khẽ gật đầu cười tỏ vẻ cho phép bọn họ nhận lấy, thật ra trong lòng bọn họ đang âm thầm thóa mạ. Rõ ràng là tên này chỉ sợ người khác không biết điện chủ là Đại ca kết bái của hắn…

---------------