Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Thủ cấp vừa rơi xuống đất, Triệu Phi lại phất tay chỉ về phía đám tù binh bị trói:
- Bản tọa đã nói qua không chừa một người sống, chém!
Mấy tên tùy tùng lập tức chạy ra, không để ý kia hơn trăm người kêu rên cầu xin tha thứ vô cùng thảm thiết, giết cho thi thể đầy đất máu chảy thành sông.
Triệu Phi lại nhìn mọi người hờ hững nói:
- Trên chiến trường, nếu lại có kẻ kháng chỉ không tuân sẽ xử giống như vậy, có bao nhiêu giết bấy nhiêu, quyết không khoan dung!
Địch nhân giết! Tù binh giết! Ngay cả người mình cũng giết!
Nhìn thi thể đầy đất, đám bộ thuộc Thiên Trạch phủ ai nấy da đầu tê dại, sắc mặt trắng bệch. Hôm nay coi như đã lãnh giáo cái gì gọi là nhân mạng như cỏ rác, cái gì gọi là giết người như ngóe, cái gì gọi là kẻ nào kháng chỉ không tuân giết không tha!
Bấy nhiêu vẫn chưa xong, lại nghe Triệu Phi lạnh lùng nói:
- Giám quân các lộ, trong khi giao chiến có ai sợ khó mà lui, thi hành bất lợi, dao động lòng quân hay không, hãy báo tên ra cho ta!
Như vậy cũng quá nhiều, thủ hạ thân tín của Triệu Phi ai nấy lấy ngọc điệp báo tên ra, người bị điểm đến tên lập tức sắc mặt xám như tro tàn tiến lên.
Cũng có người vừa bị điểm đến tên lập tức bị dọa sợ đến giục vật cỡi quay đầu bỏ chạy, Triệu Phi tiện tay ném một cái, Linh Ảo Xích rời tay bay ra, một hóa mười, mười hóa trăm, hóa ngàn vạn.
Người trốn mắt thấy bóng thước bốn phương tám hướng rậm rạp chằng chịt, có thể nói lộ vẻ tuyệt vọng, kêu lên quái dị múa may trường thương đánh loạn.
Một dòng máu nóng bắn ra, thủ cấp đã rời cổ bay đi, thi thể không đầu ngã lăn từ trên lưng vật cỡi xuống đất.
Linh Ảo Xích quy nhất, chui trở về bên trong nhẫn trữ vật Triệu Phi, có thể nói nhất cử chấn nhiếp khiến cho mọi người nơm nớp lo sợ. Người bị điểm đến tên không ai còn dám trốn, tất cả ngoan ngoãn tiến lên chờ trừng phạt.
Chỉ chốc lát sau đã có hơn hai trăm người đứng ra, đây chỉ là người chư vị giám quân báo ra tình tiết nghiêm trọng, nếu không không chỉ có bấy nhiêu, dù sao cũng không thể giết sạch tất cả.
- Trói lại!
Triệu Phi quát to một tiếng.
Hơn hai trăm người này nghe vậy thở phào nhẹ nhõm, trói thì trói, chỉ cần không chết là được. Tức thì nhân mã chia lìa, vũ khí bị tước đoạt, ai nấy bị trói gô thật chặt.
Ai sau đó ngờ Triệu Phi tuyệt tình thốt ra một chữ khiến cho bọn họ cảm thấy như sét đánh ngang mày:
- Chém!
Không phải là để cho thân tín của Triệu Phi động thủ, mà là để cho nhân mã các bộ cùng nhau động thủ tàn sát đồng liêu.
Tất cả người bị trói kêu la sợ hãi, có người quỳ xuống đất cầu xin tha thứ, có người bị dọa sợ đến khóc rống lên, có người lại há miệng mắng to Triệu Phi không chết tử tế được.
Các bộ thi hành do dự không quyết, Triệu Phi quát lạnh một tiếng:
- Chẳng lẽ muốn kháng chỉ không tuân?
Người khác chết đỡ hơn mình chết! Cả bọn nhắm mắt lao ra, giơ đồ đao lên chém giết đồng liêu không còn sức đánh trả chút nào, nhất thời tiếng kêu thảm thiết nổi lên bốn phía.
Chờ một chút dưới đất lại thêm sông máu, mùi máu tanh tràn ngập, hơn hai trăm nhân mã bị trói của Thiên Trạch phủ bị giết chết toàn bộ không chừa một mống, còn nhiều hơn giết chết tù binh địch quân
Tất cả người thi hành sắc mặt trắng bệch, có vẻ bị chấn động suýt chút nữa linh hồn xuất khiếu. Hôm nay mới biết cái gì gọi là hậu quả kháng chỉ không tuân, trên chiến trường quân lệnh tuyệt không phải trò đùa, hiện tại mới thật sự cảm nhận được mình đang tham dự một cuộc chiến.
Triệu Phi nheo mắt, trong mắt toát ra hàn quang lạnh lẽo, quan sát phản ứng của mọi người dưới quyền.
Bất kể là Triệu Phi hay là Miêu Nghị, hoặc là Tư Không Vô Úy, rất hiển nhiên đã thấy nhân mã dưới tay mình không vừa mắt. Lúc không thể động bọn họ đều nhẫn nại, hiện tại vừa xảy ra động thủ không có một ai nương tay, đều nhân cơ hội đại khai sát giới chỉnh đốn nhân mã dưới quyền. Thật ra thì từ lúc nhân mã ba phủ vừa xuất phát, đã định không phải đơn giản là giết một Thường Chi Cửu báo thù cho Thích Tú Hồng mà thôi.
Ba người thật sự là cảm giác thứ người như thế có thể lăn lộn ở giới tu hành quả thật là thiên lý bất dung! Ba người bọn họ thật vất vả sống từ Tinh Tú Hải trở về, đều có cảm giác nguy cơ trùng trùng, không tin cuộc sống như thế có thể kéo dài êm đẹp mãi, cũng không muốn một ngày nào đó giao mạng nhỏ của mình vào tay đám phế vật này…
-----------
Trần Phi bị thương đuổi theo địch tới chỗ giao giới Thủy Vân phủ và Thanh Mộng phủ dừng lại, không có pháp chỉ cũng không dám tự tiện mang theo đại đội nhân mã đánh tới Thanh Mộng phủ, chỉ có thể nhìn địch trốn mà tặc lưỡi thở dài.
Ai ngờ y vừa mới quay đầu lại liền gặp phải hơn hai trăm kỵ sĩ bọn Hành Tẩu Hàn Xuân Phong và hai vị Hành Tẩu Vân Tang phủ chạy một mạch dọc theo quan đạo trốn tới đây. Thủy Vân phủ sông, hồ đâu đâu cũng có, cũng vì nguyên nhân địa hình, lộ tuyến có thể cho phép trốn chạy không nhiều lắm, hai bên chạm mặt cũng không phải là kỳ quái.
Trần Phi cũng không biết vì sao bọn họ tới đây, bị Hàn Xuân Phong dễ dàng lừa gạt, lại thả bọn họ dễ dàng rời đi. Quay lại bắt gặp Mộc Thái Lai dẫn dắt nhân mã đuổi theo, Trần Phi mới biết bị gạt, nổi cơn giận dữ, kéo cả nhân mã của Mộc Thái Lai, gần bảy người cùng nhau thọc thẳng vào cảnh nội Thanh Mộng phủ.
Đám người Hàn Xuân Phong chạy thục mạng không dám dừng lại ở địa phương nhỏ Thanh Mộng phủ, chạy trốn một mạch, lại hòa cùng nhân mã Bình Dương phủ còn sót lại chạy tới phủ địa Thanh Mộng phủ tị nạn.
Trong lúc nhất thời nhiều nhân mã như vậy chạy tới, đến sơn môn Thanh Mộng phủ mới phát hiện. Trước đó bọn họ chạy qua các sơn các động lại không có một ai truyền tin tức về đây, từ điểm này có thể thấy phòng ngự ở Thanh Mộng phủ này lỏng lẻo tới mức nào. Mà nhiều nhân mã như vậy chạy tới, tu sĩ thủ sơn môn cũng không tỏ ra khẩn trương, hai người uy phong lẫm lẫm ngăn ở trước sơn môn, ngăn trở hơn hai trăm người, hét lớn người tới là ai.
Bên này nói rõ tình huống, thỉnh cầu thông báo, tu sĩ giữ cửa còn có vẻ không tin, bảo họ chờ, quay lại đi thông báo.
Trong đại điện nghị sự Thanh Mộng phủ, đối mặt phủ chủ Hứa Huy Hoàng và một đám Hành Tẩu Chấp Sự, bọn Hàn Xuân Phong thi nhau chỉ trích bọn Miêu Nghị làm xằng làm bậy.
Đám người Thanh Mộng phủ trước đó còn có vẻ hơi nghi ngờ, lúc này mới giật mình kinh hãi.
Bốp! Hứa Huy Hoàng ngồi trên bảo tọa phủ chủ vỗ tay vịn một cái đứng lên, tức giận nói:
- Quả thật là càn rỡ, bọn Miêu Nghị muốn làm gì? Cho rằng mấy người bọn họ từ Tinh Tú Hải trở về là có thể vô địch thiên hạ muốn làm gì thì làm sao?!
Một Hành Tẩu đứng ra trầm giọng nói:
- Phủ chủ, nên mau chóng bẩm báo việc này cho điện chủ nghiêm trị!
Một tên Hành Tẩu khác cũng đứng ra ôm quyền nói:
- Phủ chủ, Thanh Mộng phủ ta ở sát bên cạnh Thủy Vân phủ của hắn, nếu như dung túng hắn làm loạn, làm gia tăng khí thế của hắn là không được!
---------------
Thuộc hạ đề nghị tập trung lực lượng nhân mã Thanh Mộng phủ ta tới khu vực ranh giới Thủy Vân phủ tiến hành đe dọa, để cho bọn họ biết Thanh Mộng phủ ta không phải là dễ trêu như Bình Dương phủ.
Vị Hành Tẩu cuối cùng cũng đi ra ôm quyền tán thành:
- Lời ấy rất hay, không thể dung túng cho Miêu Nghị làm càn làm bậy được!
Hứa Huy Hoàng gật đầu nói:
- Được, cứ làm như thế!
Ai ngờ y mới vừa lấy ra ngọc điệp chuẩn bị viết pháp chỉ điều tập nhân mã, một tràng tiếng vó long câu rầm rập đã nhanh chóng từ xa đến gần, vừa nghe cũng biết không phải số ít.
Hứa Huy Hoàng ngạc nhiên, nhanh chóng lướt ra ngoài điện quan sát. Chỉ thấy đại đội nhân mã hỏa tốc bức tới, không dừng lại chút nào, chia làm hai đường bọc cánh bao vây, vây khốn Thanh Mộng phủ.
Bên cạnh Hàn Xuân Phong thấy rõ người tới sắc mặt đại biến, nằm mơ cũng không nghĩ tới người của Thủy Vân phủ lại dám đánh đến Thanh Mộng phủ. Trước đó thấy Trần Phi đuổi tới biên cảnh Thanh Mộng phủ bèn đi vòng, còn tưởng rằng chạy trốn tới Thanh Mộng phủ sẽ an toàn, hiện tại mới biết mộng đẹp tan biến, lập tức cao giọng nói:
- Hứa phủ chủ, nhân mã của Miêu Nghị đánh tới rồi!
Kẻ ngu cũng nhìn ra tình huống này không phải là cử động hòa bình, Hứa Huy Hoàng lập tức thi pháp giận quát:
- Địch tấn công! Địch tấn công!
Nơi đây lập tức rối loạn, thành viên sợ hãi chạy loạn khắp nơi tìm kiếm vật cỡi. Chờ bọn họ chuẩn bị xong, nhân mã tới đánh đã tạo thành vòng vây, nhanh chóng ép cho nhân mã Thanh Mộng phủ phải co cụm lại.
Hơn bảy trăm nhân mã từ Thủy Vân phủ tới này lúc trước vẫn chưa trải qua trận mạc bao giờ, nhưng mới vừa chơi đùa một trận, tối thiểu đã không còn mơ mơ màng màng như nằm mộng ban ngày nữa, đã có lòng chuẩn bị chiến tranh. Về trạng thái và khí thế rõ ràng chiếm ưu thế hơn nhân mã của Thanh Mộng phủ, cộng thêm người đông thế mạnh, khiến cho đối phương bị vây kinh sợ rối loạn, càng ngày càng co cụm lại.
Đừng nói những người khác, ngay cả sắc mặt của Hứa Huy Hoàng cũng thay đổi, chỉ cảm thấy khí thế của địch tới thật là hung hãn. Y bèn kêu gọi bộ hạ của mình và đám người chạy trốn tới, cộng thêm một đám thị nữ hốt hoảng, gần bốn trăm người lui về phía sau chen chúc với nhau.
Cho đến khi co cụm lại chật ních, không còn chỗ để chen chân nữa, Hứa Huy Hoàng mới vung đao tức giận nói:
- Người tới trả lời, vì sao phạm Thanh Mộng phủ ta!
Nhân mã hợp vây tách ra, Mộc Thái Lai cùng Trần Phi hiện thân, bàn về chức vị, lúc này Mộc Thái Lai là chính, Trần Phi là phó.
Mộc Thái Lai lần đầu dẫn dắt nhiều nhân mã như vậy bôn tập mà đến, có thể nói là ưỡn ngực ngẩng đầu ngồi ngay ngắn trên vật cỡi. Không nói ở Bình Dương phủ ra tay động thủ giết mấy người, trong lòng đã trở nên tự tin hơn trước rất nhiều, lúc này thấy mình dẫn dắt đại quân tới đây, dọa cho sắc mặt của phủ chủ một phủ cũng thay đổi, có thể nói một cỗ hào tình bừng bừng sôi trào trong lòng. Y mơ hồ phát hiện ra cảm giác này đường đường chính chính hơn việc vuốt mông ngựa nịnh bợ rất nhiều, dường như ngay cả lưng mình cũng trở nên thẳng hơn trước.
Mộc Thái Lai miệt thị đối phương bị vây khốn một câu:
- Phụng mệnh phủ chủ Thủy Vân phủ đuổi bắt phản nghịch! Hứa phủ chủ, chúng ta cũng không muốn mạo phạm, tốt nhất ngươi giao phản nghịch Thủy Vân phủ ra đây, nếu không đợi đến khi pháp giá Miêu phủ chủ thân tới, chuyện sẽ không dễ dàng như vậy nữa!
Dứt lời vung tay lên bắn ra một miếng ngọc điệp, Hứa Huy Hoàng đối diện bắt vào tay xem. Chỉ thấy bên trong là lời uy hiếp trần trụi của Miêu Nghị, nói thẳng Bình Dương phủ chứa chấp phản nghịch Thủy Vân phủ, không chịu giao ra, nên Miêu Nghị đã khởi binh đạp bằng Bình Dương phủ, lấy mạng chó Thường Chi Cửu. Nếu như Thanh Mộng phủ cũng muốn chứa chấp phản nghịch Thủy Vân phủ, Bình Dương phủ chính là vết xe đổ trước!
Hứa Huy Hoàng đã nghe Hàn Xuân Phong nói trước đó, dĩ nhiên biết đây là nói hươu nói vượn. Rõ ràng là Thiên Trạch phủ, Thủy Vân phủ và Vân Tang phủ liên thủ đột ngột tấn công Bình Dương phủ, lý do chứa chấp phản nghịch cũng chỉ là đặt điều mượn cớ, mang ra là để đe dọa y mà thôi.
Hứa Huy Hoàng cũng không muốn gây phiền phức, y cho là nếu như Thủy Vân phủ lặng lẽ thông báo một tiếng, tự nhiên y sẽ đuổi bọn Hàn Xuân Phong ra ngoài mặc cho đối phương xử trí. Nhưng hiện tại các ngươi lấy trọng binh bao vây bức bách ta giao người là chuyện gì chứ, nếu ta cứ giao người ra như vậy, mặt mũi bản phủ còn đâu?
Nhưng đây hoàn toàn là suy nghĩ một chiều của Hứa Huy Hoàng, nếu Miêu Nghị không dùng võ lực hù dọa, chỉ sợ y chưa chắc sẽ ngoan ngoãn giao người. Bởi vì y cũng cảm thấy không thích tính cách Miêu Nghị hở chút là khởi binh tấn công người khác, cho nên thà rằng y thả người đến Trấn Quý điện còn hơn.
Mà Miêu Nghị lại đang tranh thủ thời gian với Trấn Quý điện, không thể nào đùa giỡn với y được.
- Các ngươi có biết hậu quả của việc làm như vậy hay không?
Hứa Huy Hoàng tức giận nói.
Mộc Thái Lai đáp:
- Đây không phải là chuyện ty chức quan tâm, ty chức chỉ biết là nếu Hứa phủ chủ không chịu giao người ra, tất nhiên sẽ phải tự gánh lấy hậu quả!
Đang lúc này, nơi xa lại có tiếng vó vang lên, chỉ thấy Miêu Nghị và Thiên nhi, Tuyết nhi dẫn đầu chạy như bay tới. Vì tranh thủ thời gian với Trấn Quý điện, ba người dựa vào ưu thế cước lực vật cỡi bỏ rơi nhân mã phía sau, chạy tới trước một bước.
Vòng vây nhường ra một con đường, để ba người thông qua, ánh mắt Miêu Nghị đảo qua đám Hứa Huy Hoàng bị vây, nghiêng đầu hỏi:
- Chuyện gì xảy ra?
Mộc Thái Lai lập tức bẩm báo tình huống, Miêu Nghị lập tức phất tay chỉ, gằn giọng nói:
- Hứa Huy Hoàng, chứa chấp phản nghịch bản phủ là có ý gì, chẳng lẽ là ngươi khích bác ở sau lưng?
Hứa Huy Hoàng lớn tiếng hỏi:
- Người tới phải chăng là Miêu Nghị Miêu phủ chủ, không thể nói lung tung như vậy, là người của ngươi tự chạy tới, lấy đâu ra khích bác!
- Chẳng lẽ cho rằng ta mới tới dễ khi hiếp hay sao! Bọn họ không chạy đi chỗ khác, chỉ chạy tới chỗ của ngươi, còn dám nói sau lưng không có gì mờ ám!
Miêu Nghị quay đầu nhìn tả hữu quát:
- Các bộ nghe lệnh, nửa khắc sau nếu Thanh Mộng phủ không giao người, giết!
Đám Hứa Huy Hoàng bị vây nghe vậy trở nên vô cùng hốt hoảng, lập tức đập tan lòng cầu may của một số người. Bọn Hàn Xuân Phong khẩn trương nhất, tất cả nhìn chằm chằm vào Hứa Huy Hoàng cơ mặt giật giật, hy vọng y có thể có chút cốt khí.
Một Hành Tẩu chắp tay lên tiếng nói với Hứa Huy Hoàng:
- Phủ chủ, đây là chuyện nhà Thủy Vân phủ, Thanh Mộng phủ ta không thể cuốn vào!
Một Hành Tẩu khác cũng phụ họa nói:
- Phủ chủ, Miêu phủ chủ nói chúng ta khích bác ở sau lưng, kế hay hiện tại là giao bọn họ ra, tự nhiên có thể chứng minh Thanh Mộng phủ ta trong sạch!
Vị Hành Tẩu trước đó đề nghị tập trung lực lượng ở biên cảnh Thủy Vân phủ đe dọa cũng ôm quyền nói:
- Phủ chủ, thậm chí chúng ta không biết cả đầu đuôi gốc gọn chuyện này thế nào, cần gì nhúng vào vũng nước đục này?
---------------