Phi Thiên

Chương 478. Lễ vật

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Các Chấp Sự cũng đề nghị giao ra đám người không liên quan kia.

Hứa Huy Hoàng biết đám thủ hạ là có ý gì, đây là đang bắc thang cho mình hạ đài, nhưng mấu chốt là... Chúng ta làm thế nào đưa người ra!? Người ta ào tới một lần hơn hai trăm tu sĩ, nhân mã bản bộ Thanh Mộng phủ không có bao nhiêu, hiện tại mọi người chen chúc với nhau như vậy làm sao đưa người ra… Dùng miệng thuyết phục là có thể đưa người ra được sao?!

Nghe đám người này nhất quyết đòi giao bọn mình ra, Hàn Xuân Phong há có thể ngồi chờ chết, quả nhiên ngấm ngầm uy hiếp, chắp tay nói:

- Hứa phủ chủ, xin cho chúng ta một con đường sống, nếu không bọn ta dẫu có chết bất khuất!

Ai ngờ bên cạnh một tên Hành Tẩu Vân Tang phủ lên tiếng nói:

- Hàn huynh, phủ chủ các ngươi đã đuổi tới, hay là ngươi trở về đi thôi, chớ liên lụy tới chúng ta.

Bọn họ cũng không muốn cùng chịu xui xẻo với Hàn Xuân Phong, chỉ đợi nhân mã Miêu Nghị rút lui, bọn họ sẽ lập tức rời Thanh Mộng phủ chạy tới Trấn Quý điện tránh né. Thật sự là phát hiện ở Thanh Mộng phủ cũng không an toàn, Miêu Nghị có thể dẫn người đánh tới, phủ chủ mình Tư Không Vô Úy tính tình lỗ mãng tám chín phần mười cũng có thể đánh tới.

Vừa nói ra lời này, bọn Hàn Xuân Phong kinh hãi, y dẫn tới bất quá mấy chục người, phần lớn nhân mã tới đây cũng là người của Vân Tang phủ. Nếu như những người này cũng đứng về phe Hứa Huy Hoàng, vậy đâu còn thực lực vốn liếng mà ‘dẫu có chết bất khuất’, lập tức giận quát:

- Đồng Thành, ngươi có ý gì, chẳng lẽ muốn qua sông rút cầu?

Đồng Thành đột nhiên vung thương chỉ, lớn tiếng nói:

- Các huynh đệ nghe đây, chúng ta phối hợp với Hứa phủ chủ đuổi những người này ra ngoài!

Hai đạo nhân mã Vân Tang phủ ở đây đã hiểu ý Đồng Hành Tẩu, lập tức múa may đao binh chỉ về phía bọn Hàn Xuân Phong Thủy Vân phủ. Mà bên này cũng lập tức khẩn trương nhấc vũ khí lên đáp lại, hai bên giằng co với nhau nhưng không bên nào dám động thủ. Hứa Huy Hoàng liếc nhìn Đồng Thành đang lớn tiếng chỉ huy người của mình. Y có thể làm tới phủ chủ hiển nhiên không phải là kẻ ngốc, nếu đã quyết định giao những người này cho Miêu Nghị, ta còn phải dính vào chuyện liều mạng giữa các ngươi sao… Trước đó vì cố kỵ bên này người đông thế mạnh, hiện tại đã chia rẽ... Lập tức lên tiếng nói:

- Ta sẽ đi thương lượng với Miêu phủ chủ một chút.

Y âm thầm truyền âm kêu hai tên thị nữ của mình, cùng nhau giục vật cỡi chạy ra ngoài, đến trước người Miêu Nghị chắp tay, thấp giọng nói:

- Miêu phủ chủ, ta không muốn cuốn vào chuyện giữa các ngươi. Nhưng ngươi cũng nhìn thấy rồi đó, không phải là ta không muốn giao người cho ngươi, mà là bọn họ người đông thế mạnh dây dưa không chịu rời đi, có khuynh hướng chó cùng rứt giậu. Ngươi mở một góc lưới để người của ta đi ra, những người còn lại ngươi muốn xử lý như thế nào không liên quan đến Thanh Mộng phủ ta.

Miêu Nghị có vẻ không biết nói gì, nhân mã bản bộ ngươi làm ăn kiểu gì không biết… Bất quá suy nghĩ một chút tới tính tình tu sĩ nơi này cũng đáng để thông cảm, tức thì gật đầu một cái với Mộc Thái Lai.

Mộc Thái Lai vung tay lên, nhân mã bao vây thả một đường ra.

Hứa Huy Hoàng đứng sánh vai Miêu Nghị lập tức lớn tiếng nói:

- Nhân mã bản bộ Thanh Mộng phủ nghe lệnh, tất cả ra ngoài!

Miêu Nghị không biết nói gì liếc y một cái, người như vậy cũng có thể làm phủ chủ, suy đoán từ trước tới nay chưa hề đánh trận bao giờ. Ngươi cho rằng những người khác toàn là kẻ ngốc sao, nói ra lời như vậy rõ ràng là lão huynh ngươi không muốn cho người của mình còn sống rời đi…

Nhân mã bản bộ Thanh Mộng phủ dĩ nhiên là mừng rỡ, không có chuyện của chúng ta nữa rồi, các ngươi muốn làm gì thì làm, chúng ta đi trước, chuyện này kết thúc chúng ta sẽ trở lại bình thường. Chỉ thấy các tu sĩ kéo thị nữ lên vật cỡi, muốn rời khỏi chỗ thị phi này.

Đồng Thành cùng Hàn Xuân Phong đang giằng co với nhau thấy vậy giật mình kinh hãi, cẩu tặc Hứa Huy Hoàng muốn bỏ mặc chúng ta, hai người cơ hồ là đồng thanh gầm lên:

- Không cho đi!

Thủ hạ bọn họ cũng không phải người ngu, vừa thấy hai người ra dấu lập tức cản người Thanh Mộng phủ muốn rút lui lại, ngược lại bao vây nhân mã bản bộ Thanh Mộng phủ, lập tức làm cho người Thanh Mộng phủ muốn rút lui sợ hết hồn.

Hai bên mới vừa giằng co với nhau hiện tại trong nháy mắt liên thủ, không cần thương lượng đã hoàn thành bố trí ăn ý, tình hình can đảm và tốc độ phản ứng như vậy khác nhau như trời vực với chuyện trước đó bảo bọn họ đi tấn công Bình Dương phủ lại trốn chạy. Miêu Nghị thấy vậy cũng không biết nên nói gì cho phải, đã có can đảm chém giết như vậy trước đó cần gì chạy trốn tới chỗ này, chẳng lẽ chết ở chỗ này sẽ vinh quang hơn sao, quả thật là bọn người khiến cho người ta không có cách nào hiểu nổi.

Vừa thấy tình hình này, Hứa Huy Hoàng lập tức nổi giận, chỉ phía trước giận quát:

- Đám nghịch tặc các ngươi muốn làm gì, lại dám vây khốn nhân mã Thanh Mộng phủ ta, còn không mau mau tránh ra cho ta!

Hàn Xuân Phong kêu to:

- Hứa phủ chủ, muốn đi thì cùng đi, nếu không mọi người đừng mơ rời khỏi!

- Lại dám uy hiếp bản phủ! Ta thấy các ngươi chán sống rồi!

Hứa Huy Hoàng giận dữ quát, dù sao hiện tại y cũng đã thoát hiểm, nói chuyện tự tin mười phần!

Đám thủ hạ của y cũng lộ vẻ hốt hoảng nhìn hắn, phủ chủ Đại nhân, ngài ngàn vạn lần chớ làm loạn!

Ánh mắt Miêu Nghị bên cạnh lóe lên, hắn cũng không nghĩ tới sẽ xảy ra chuyện kỳ quái như vậy, quả nhiên là địa phương kỳ quái xuất hiện người và sự việc kỳ quái, quay sang nói với Hứa Huy Hoàng:

- Hứa phủ chủ, bây giờ ngươi đã biết bản phủ nói không sai, hẳn là tin tưởng những người này là phản nghịch rồi phải không?

- Quả nhiên là phản nghịch không biết sống chết!

Hứa Huy Hoàng oán hận gật đầu, trong lòng lại bổ túc một câu, nếu không phải ngươi đem binh vây khốn, làm sao có thể xuất hiện chuyện như vậy.

Miêu Nghị lại tỏ ra hiếu kỳ hỏi:

- Không biết Hứa phủ chủ có từng báo chuyện nơi đây cho Trấn Quý điện chưa?

- Chưa!

Hứa Huy Hoàng lập tức phủ nhận, thấy Miêu Nghị cau mày nhìn mình chằm chằm, trong lòng có hơi phát rét, lập tức bổ sung nói:

- Vốn định báo lên, ai ngờ nhân mã của ngươi đột nhiên chạy tới, còn chưa kịp, không tin ngươi xem!

Y lập tức lấy ngọc điệp vậy còn chưa viết xong ra cho Miêu Nghị xem.

Miêu Nghị nhận vào tay xem qua yên tâm, bóp vỡ răng rắc trong tay, hỏi:

- Ta muốn cưỡng ép tấn công, giải cứu bộ thuộc ngươi, ý Hứa phủ chủ như thế nào?

Hứa Huy Hoàng nhìn trái nhìn phải, nghĩ thầm ta có lựa chọn nào khác sao, rõ ràng là ngươi nói thế nào phải làm theo thế ấy, chỉ sợ là đám thủ hạ của ta sẽ gặp họa… Trong lòng xoay chuyển muôn vàn ý nghĩ, cảm thấy ít nhất mình không sao, không còn thủ hạ cũ sẽ chiêu mộ thủ hạ mới, mình sẽ không tổn thất gì, lập tức cắn răng gật đầu nói:

- Cũng được!

- Vậy thì làm phiền Hứa phủ chủ viết một phần tấu báo cho điện chủ, báo lên tình hình chỗ này.

Miêu Nghị nói.

---------------

Hứa Huy Hoàng nghi ngờ, thật hay giả, ngươi không sợ ta cáo trạng ngươi sao… Tức thì nói đầy ẩn ý sâu xa:

- Tình huống phức tạp, viết như thế nào?

Quả thật là phức tạp! Miêu Nghị cũng thành thật thừa nhận, về phần phức tạp thế nào mọi người biết rõ ràng trong lòng là được, không cần thiết vạch trần. Lập tức chỉ điểm cho đối phương:

- Cứ nói Bình Dương phủ manh tâm phản trắc, xúi giục Thiên Trạch phủ, Thủy Vân phủ và Vân Tang phủ phát sinh phản loạn, có phản nghịch trốn đến nơi này vây khốn người của ngươi, vì vậy Hứa phủ chủ mời ta tới thanh lý môn hộ!

Phản loạn… Lời này báo lên cũng phải có người tin sao! Phản loạn đối với Trấn Quý điện mà nói chính là chuyện trong truyền thuyết.

Hứa Huy Hoàng cười khan nói:

- Cũng được, đợi giải quyết xong chuyện trước mắt Hứa mỗ sẽ lập tức báo lên!

- Không ngại hiện tại hãy báo lên, ta cũng tiện cho thủ hạ huynh đệ bán mạng một câu trả lời!

- Nhưng bây giờ trên tay ta không có linh thứu đưa tin, không có biện pháp báo lên.

- Hứa phủ chủ quá lo lắng, lúc Miêu mỗ ở bên Nguyệt hành cung cũng là người thường xuyên chinh chiến, dốc hết trọn ổ xuất kích, làm sao có thể không giữ liên lạc thông suốt. Ta có mang theo linh thứu liên lạc với Trấn Quý điện, sẽ báo lên thay Hứa phủ chủ vậy.

- Ha ha, cũng được!

Hứa Huy Hoàng lập tức viết tấu báo, bất quá sau đó Miêu Nghị thu lấy kiểm tra trước, sau khi xác nhận không lầm mới đưa thủ hạ truyền cho Trấn Quý điện.

Mà cũng bởi vì nơi này đột ngột phát sinh tình huống, Miêu Nghị viết hai phần thư tay truyền cho Triệu Phi cùng Tư Không Vô Úy, dặn hai người bên kia cũng nói y như thế báo lên trên, đẩy hết trách nhiệm cho tên khốn Thường Chi Cửu kia. Về phần phía trên có tin hay không đó là chuyện phía trên, bọn mình lấy cớ như vậy không có hại gì.

Miêu Nghị quay đầu lại ghé tai Hứa Huy Hoàng lẩm bẩm đôi câu, Hứa Huy Hoàng gật đầu một cái, chợt lớn tiếng kêu về phía đám thủ hạ của mình:

- Nhân mã bản bộ Thanh Mộng phủ nghe lệnh, ngăn trở nửa khắc, các ngươi chỉ cần ngăn trở nửa khắc! Ta đã mời nhân mã Thủy Vân phủ Miêu phủ chủ giải cứu các ngươi, các ngươi chỉ cần ngăn trở nửa khắc, nội ứng ngoại hợp công kích với nhân mã Thủy Vân phủ, nửa khắc là có thể tiêu diệt đám phản nghịch này!

Vừa nói ra lời này, nhân mã của Thanh Mộng phủ bị vây luống cuống, thật sự phải khai chiến sao?!

Nội ứng ngoại hợp công kích… đám phản nghịch càng sợ hãi bất an.

Miêu Nghị vung tay lên, thanh âm vang vọng dãy núi:

- Giết!

Nhân mã bốn phía lập tức siết chặt vòng vây, nhân mã Thanh Mộng phủ cũng ở giữa vòng vây cầm đao thương lên chuẩn bị liều mạng. Phản nghịch bị kẹp ở giữa nhất thời không thể chiếu cố hết mấy mặt, đại chiến chân chính sắp tới, cả bọn thừa nhận áp lực chưa từng có, thật sự hoàn toàn luống cuống.

Bọn họ cũng không muốn chém giết, nếu thật có can đảm này cũng không tới nỗi lâm trận bỏ chạy.

Nhân mã phát động tiến công cũng rất khẩn trương.

- Hàng! Ta hàng!

Không biết là tên phản nghịch nào không chịu nổi sợ hãi kêu một tiếng trước.

- Hàng! Chúng ta đầu hàng...

Thanh âm đầu hàng lập tức thay nhau vang lên, từng người nhảy xuống vật cỡi, ném đao binh trong tay ra.

Thấy đại thế đã qua, sắc mặt các Hành Tẩu Hàn Xuân Phong và Đồng Thành cũng xám như tro tàn, ném vũ khí, từ từ xuống vật cỡi.

Đảo mắt tất cả phản nghịch hai phủ cùng với tàn quân Bình Dương phủ bại trốn thảy đều xuống vật cỡi đầu hàng.

Hứa Huy Hoàng ngạc nhiên hết sức, chẳng lẽ giải quyết dễ dàng như vậy?! Nhân mã Thanh Mộng phủ trong vòng vây lập tức mừng rỡ hoan hô, hô to:

- Phủ chủ anh minh!

- Trói hết lại!

Miêu Nghị lại đổi mệnh lệnh.

Không bao lâu sau, hơn hai trăm người bị áp giải ra quảng trường bên ngoài đại điện nghị sự Thanh Mộng phủ, ai ai cũng bị trói ép quỳ xuống đất, không ai biết mình sắp bị trừng phạt thế nào.

Trần Phi tiến lên báo:

- Bẩm phủ chủ, đã trói hết toàn bộ!

Đứng trên bậc thềm ở cửa đại điện nghị sự, Miêu Nghị đang cười nói với Hứa Huy Hoàng, nghe vậy hai người cùng nhau sóng vai đi xuống.

Hứa Huy Hoàng lại khôi phục khí thế phủ chủ, trải qua trao đổi phát hiện kỳ thật Miêu Nghị cũng không khó nói chuyện. Phụng bồi Miêu Nghị đi tới trước mặt Hàn Xuân Phong, chỉ thấy hắn chỉ Hàn Xuân Phong cười nói:

- Thật sự là làm cho Hứa huynh chê cười, đường đường một trong ba đại Hành Tẩu bản phủ lại trở thành phản nghịch!

Ôi! Hứa Huy Hoàng nhìn Hàn Xuân Phong lắc đầu thở dài một tiếng, có vẻ như tiếc nuối giùm cho Miêu Nghị, lại hỏi:

- Miêu huynh, chuẩn bị xử lý những người này thế nào?

Miêu Nghị tỏ vẻ bình thản vung tay lên, ra lệnh một tiếng:

- Chém!

-----------

Tiếng vó long câu rầm rập vang lên, lại có gần hai trăm kỵ sĩ chạy tới, vẫn là nhân mã của Thủy Vân phủ, trước đó bị Miêu Nghị chạy nhanh bỏ rơi lại phía sau.

Người của Thanh Mộng phủ lại thầm thóa mạ trong lòng, quả thật là dốc hết trọn ổ xuất động, muốn tới thì tới muốn đi thì đi, xem Thanh Mộng phủ ta là chỗ nào…

Tiếng vó long câu rầm rập lại vang lên, Miêu Nghị lại dẫn thật nhiều người đi rồi.

Hứa Huy Hoàng nở nụ cười sượng cừng vẫy tay đưa tiễn, sở dĩ Hứa phủ chủ cười gượng gạo là bởi vì Miêu phủ chủ vẫn còn để lại hơn hai trăm đầu người máu đầm đìa trên quảng trường trước đại điện nghị sự của y, còn có hơn hai trăm thi thể cũng là đẫm máu.

Đó là giết thật! Bên trong có nhân mã của Thủy Vân phủ, cũng có nhân mã của Vân Tang phủ, còn có nhân mã Bình Dương phủ còn sót lại, không chừa một mống, giết chết toàn bộ!

Trình độ độc ác như vậy khiến choThanh Mộng phủ từ trên xuống dưới sợ kinh hồn khiếp vía. Bọn họ chưa từng thấy qua tình cảnh này, suy đoán sau này sẽ có rất nhiều người gặp phải ác mộng hàng đêm.

Hứa phủ chủ đưa mắt nhìn thật nhiều người rời đi, lúc này mới lộ vẻ oán hận nghiến răng nghiến lợi, muốn sau này sẽ tố cáo Miêu Nghị lên trên. Thế nhưng xoay chuyển ý niệm, vạn nhất không tố hắn ngã được, tên này ở sát vách mình. Có quỷ mới biết tên điên này sẽ làm ra chuyện gì, Bình Dương phủ chính là vết xe đổ trước!

Trước xem hết thử bên Trấn Quý điện kia xử trí chuyện Bình Dương phủ như thế nào đã. Nếu như Trấn Quý điện muốn thu thập Miêu Nghị, lúc ấy Hứa Huy Hoàng sẽ ném đá xuống giếng cũng không muộn! Hứa phủ chủ hít sâu một hơi không khí tràn ngập mùi máu tanh, nhất thời cảm thấy có hơi ghê tởm, quay đầu lại rống giận:

- Còn không mau thu dọn sạch sẽ!

-----------

Nhân mã của Thủy Vân phủ đang nhanh chóng rời đi không còn duy trì trận hình chỉnh tề như trước nữa, chỉ có chạy nhanh một mạch. Không ít người còn đang nghiền ngẫm lại trường đồ sát trước đó, ánh mắt thỉnh thoảng xẹt qua trên người phủ chủ dong ruổi phía trước, tất cả toát ra vẻ sợ hãi khó có thể che giấu.

Trong bầy dê đột nhiên xuất hiện một con ác lang làm đầu lĩnh.

Trên đường Miêu Nghị bắt gặp Tư Không Vô Úy dẫn dắt người chạy tới thanh lý môn hộ. Miêu Nghị kêu to:

- Không cần phiền phức, ta đã tự làm chủ giải quyết giúp ngươi, đầu người đưa cho Hứa Huy Hoàng làm lễ vật!

---------------