Phi Thiên

Chương 532. Hầu bàn mới

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Vò rượu đã nhấc tới khóe miệng, lão bản nương bỗng dừng lại, kinh ngạc nhìn Miêu Nghị, trong đôi mắt chậm rãi chuyển động tựa hồ có cái gì xúc động.

Nuốt một ngụm rượu xuống cổ họng, lão bản nương để vò rượu lên gốc cây Viên Mộc, cười nói:

- Ngươi nói theo lý thuyết một tháng trước ngươi đã hoàn thành nhiệm vụ, vậy không biết đó là nhiệm vụ gì?

Ánh mắt Miêu Nghị khẽ rủ xuống:

- Cái này cũng không tiện nói ra, cái đầu tiên nói với ngươi không sao, nhưng nếu nói ra cái tiếp theo thì ta chính là phản đồ bán đứng tổ chức.

- Ồ! Làm người còn rất có ranh giới cuối cùng.

Lão bản nương tựa cằm lên đầu gối, cười tủm tỉm nói:

- Vậy để ta đoán xem. Có phải có liên quan đến thuyền rồng U Minh hay không?

Miêu Nghị lạnh lùng nói:

- Lão bản nương thật đúng có suy nghĩ lung tung.

Lão bản nương cười dài không để ý tới, tiếp tục nói:

- Ngươi nói ngươi hoàn thành nhiệm vụ, thuyền rồng U Minh có phải bị ngươi tìm được rồi hay không?

Miêu Nghị cười khổ nói:

- Lão bản nương. Ngươi cứ muốn kéo thuyền rồng U Minh quan hệ với ta làm gì? Hai chuyện này hoàn toàn không liên quan với nhau. Ta không ngại đàng hoàng nói cho ngươi biết, nhiệm vụ lần này của ta hoàn toàn không có quan hệ đến thuyền rồng U Minh, thuyền rồng U Minh đối với ta mà nói chỉ là một tồn tại trong truyền thuyết, ta hoàn toàn không biết nó có hình dạng gì như thế nào, nói đàng hoàng ta cũng rất muốn nhìn thấy nó một lần, nhưng thứ này cách loại tiểu nhân như ta quá xa.

Xem ra hắn nói thật, lão bản nương không khỏi nói thầm. Chẳng lẽ ta đã đoán sai? Nàng giơ tay lên vuốt vuốt hai tóc mai:

- Không nói đến nữa! Trong tiểu điếm hiện tại rất bận rộn, người làm không đủ. Ngươi tới tiểu điếm của ta làm hầu bàn, tiền công mỗi ngày là mười viên nguyện lực châu hạ phẩm, mỗi tháng tổng kết một lần. Ngươi cũng không cần nói với ta bối cảnh của ngươi, chuyện này đối với ta mà nói không có ý nghĩa gì. Đợi sau khi nhiệm vụ của ngươi kết thúc muốn trở về, ta cũng không ngăn cản ngươi, nếu không hiện tại ta thật sự đã đuổi ngươi ra khỏi khách sạn. Chưởng quỹ không nói giỡn đâu, không có đạo lý để cho khách nhân ở lẫn lộn như vậy, một khi tạo ra tiền lệ này, để chuyện này truyền ra, sau này người quen đều tìm tới tiểu điếm của ta phá vỡ quy củ, giúp ngươi không giúp người khác, sẽ đắc tội với người ta.

Miêu Nghị cũng không biết nói gì:

- Ta cũng nói cho ngươi biết. Ta là phụng mệnh tới giám thị ngươi, ngươi còn dám nhận ta?

- Có chuyện gì đâu. Người muốn giám thị ta cũng không phải chỉ có một mình các ngươi, người nào thích giám thị thì cứ giám thị, những tranh đấu lộn xộn không có quan hệ đến ta, ta chỉ là người xã giao bình thường, những người phức tạp luôn thích làm mọi chuyện trở nên phức tạp.

Lão bản nương liếc xéo nói:

- Ta đã nói đến nước này rồi, chẳng lẽ ngươi còn nghĩ mình là bảo bối hay sao? Ta đã rất nể mặt ngươi rồi, ngươi đừng quá làm kiêu! - Thật không phải ta già mồm cãi láo! Tiểu điếm của ngươi quá bận rộn, ta muốn trốn ở đây tĩnh tâm tu luyện, nếu thật sự làm hầu bàn, lấy đâu ra thời gian tu luyện, ta đoán nơi này của ngươi không thể rảnh rỗi trong thời gian ngắn, cơn phong ba thuyền rồng U Minh còn không biết sẽ hành hạ bao nhiêu năm, nếu quả thật chỉ là một trận gió thổi qua, vậy ta cũng thong dong rồi..

Miêu Nghị vừa nói đến đây, đột nhiên ánh mắt sáng lên, tựa hồ nghĩ tới điều gì, vui vẻ nói:

- Lão bản nương, ngươi không phải đang thiếu người sao? Ta sẽ giới thiệu hai người thích hợp cho ngươi.

Lão bản nương liếc nhìn hắn, có chút hận đến mức nghiến răng ken két, nghĩ thầm ngươi thật sự tưởng rằng tiểu điếm của ta là nơi người nào cũng có thể đi vào sao! Nhưng ngoài mặt nàng vẫn lạnh nhạt nói:

- Nói nghe xem.

- Là hai yêu tu ta đã quen biết lúc dẹp loạn ở Tinh Túc hải, bởi vì bọn họ cùng ta kết đội chém giết, đắc tội với Bạch Tử Lương cháu ngoại của yêu thánh Cơ Hoan, không dám ở lại Yêu quốc, chạy trốn tới Lưu Vân Sa hải trốn rất nhiều năm, từng ở khách sạn của ngươi một thời gian ngắn, có mấy người nhà mang theo từ khi dẹp loạn Tinh Túc hải hình như cũng mang đến cho ngươi.

- Chính là hai người mà ngươi đem đến sau khi giao thủ với hai sát thủ?

- Đúng vậy! Chính là bọn họ. Hai người đó không có bất kỳ bối cảnh nào, tuyệt đối có thể tin. Nếu lão bản nương không ghét bỏ bọn họ là yêu tu, hãy thu nhận hai người bọn họ, cho bọn họ một chén cơm ăn. Nếu ngươi đồng ý, hiện tại ta sẽ giúp ngươi gọi bọn họ tới, cho ngươi xem mặt một chút.

Lão bản nương ngẩng đầu nhìn hắn:

- Ngươi thật biết suy nghĩ cho người khác! Ngươi hãy nói rõ chuyện của mình trước đi, sau đó đến hai người bọn họ cũng không muộn. Miêu Nghị ngạc nhiên nói:

- Ngươi không phải đang thiếu người sao?

Ngụ ý là ta đã giúp ngươi tìm hai người.

- Nếu ta muốn tùy tiện nhận người..., còn phải cần tới ngươi giới thiệu? Ta muốn bao nhiêu chẳng phải có bấy nhiêu!

- Không phải chứ! Lão bản nương, hai vị này làm hầu bàn cho ngươi thật sự rất thích hợp, ngươi hãy thu nhận bọn hắn đi, hai vị này thật sự không dễ dàng...

Miêu Nghị bắt đầu kiên nhẫn tỉ mỉ thuyết phục.

Lão bản nương nghe đến đây, giơ tay lên vỗ vỗ đôi môi đỏ mọng, uể oải ngáp một cái nói:

- Xem ngươi thành khẩn như vậy, hay cứ mang bọn họ đến đây xem đi.

- Được! Vậy ta sẽ gọi bọn họ đến.

Rốt cục cũng giúp được hai tên kia giải quyết được đại phiền toái, Miêu Nghị đặt vò rượu xuống định bỏ chạy.

Ai ngờ thanh âm của lão bản nương từ phía sau truyền đến:

- Ngày mai ngươi hãy chuyển ra ngoài đi.

Miêu Nghị nhất thời chạy hết nổi rồi, đứng tại chỗ từ từ xoay người lại, quay trở về:

- Lão bản nương, ngươi không nói đùa chứ?

- Nói đùa cái gì? Ta đã nói với ngươi rất rõ ràng, cho ngươi ở lại trong lúc lộn xộn sẽ mang đến phiền toái cho mình. Dĩ nhiên, nếu ngươi làm hầu bàn trong quán trọ của ta, tất cả vấn đề dĩ nhiên cũng sẽ được giải quyết dễ dàng, người khác cũng không thể nói gì. Lão bản nương phất phất tay nói:

- Đi đi! Đi dẫn hai người ngươi nói tới đây cho ta.

Đi cái gì! Miêu Nghị lại ngồi xuống, trên mặt lộ ra vẻ quyết định chắc chắn, kiên trì nói:

- Lão bản nương, ta sẽ làm hầu bàn cho ngươi, nhưng ngươi có thể đáp ứng ta một điều kiện hay không?

Ánh mắt lão bản nương sáng lên:

- Tiểu lão đệ, đại tỷ ta đã giúp ngươi đủ rồi, ngươi không thể được voi đòi tiên!

- Lão bản nương, ngươi đã làm người tốt thì hãy làm đến cùng, ngươi xem ta cũng không dễ dàng...

- Dừng lại! Đừng nói lảm nhảm nữa, muốn nói cái gì thì nói đi?

- Ngươi nhìn xem, ta làm hầu bàn cho ngươi không phải vì có thể danh chánh ngôn thuận ở lại trong tửu điếm của ngươi sao. Tiền công ta cũng không cần, có thể để cho ta một chút thời gian tu luyện hay không. Lão bản nương ôm vò rượu tưới vào miệng, chậm rãi nói:

- Ta không có thói quen cắt xén tiền công của nhân viên, nên cho bao nhiêu thì cho bấy nhiêu, nếu không người phía dưới lấy cớ không làm việc, đến lúc đó không sai họ làm việc được thì làm sao? - Ta tuyệt đối sẽ nghe theo sai khiến của ngươi, chỉ cần cho ta thêm một chút thời gian cho mình.

---------------

- Xét thấy ngươi không lấy tiền công, như vậy đi! Nếu nhiều hơn thì không thể cho ngươi, nhưng mỗi ngày ngươi phải lộ mặt ở đại đường phía dưới một lần, làm việc trong một khắc. Sớm muộn gì cũng đưa hai thùng nước tắm đến phòng ta, còn nữa phải vệ sinh phòng cho ta, mỗi ngày dành chút thời gian quét dọn... Ngoài ra ngày nào vào thời gian này cũng phải đi với ta đến đây uống rượu. Những chuyện này ngày nào ngươi cũng phải hoàn thành, có thể làm được hay không? Nếu không thể làm thì xéo ngay cho ta!

Hoàn toàn không có cơ hội thương lượng, nhưng như vậy cũng mất không nhiều thời gian, Miêu Nghị lập tức gật đầu cười nói: - Được được được, còn nữa... Hai người ta giới thiệu cho lão bản nương có thể được hay không? Nếu không hãy nhân tiện giúp đỡ Bì Quân Tử và Đào Vĩnh Xuân đi, hắn khẳng định còn phải cò kè mặc cả một chút để tranh thủ lợi ích lớn nhất.

Tâm tình của lão bản nương tựa hồ không tệ:

- Ngươi cứ mang bọn họ tới cho ta xem kỹ rồi hẵng nói, hiện tại...

Khi nàng quay đầu lại, Miêu Nghị đã chạy trốn không thấy rồi.

Rất nhanh lại thấy Miêu Nghị xuất hiện trong sân phía dưới, lén lút hết nhìn đông tới nhìn tây, đâm chiếc đũa lên tường rào trong sân, lão bản nương không biết nói gì, còn tình cảm trả lại tín hiệu hẹn ước liên lạc.

Cho đến sau khi mặt trời đã xuống núi ngày thứ hai, Bì Quân Tử và Đào Vĩnh Xuân mới xuất hiện ở cửa quán trọ, dù sao hai người cũng không thể cứ canh giữ ở bên ngoài quán trọ, vì vậy lúc phát hiện tín hiệu gặp mặt cũng tương đối trễ.

Miêu Nghị đã đổi y phục tiểu nhị trong quán, đầu đội mũ mềm, trên bả vai khoác một chiếc khăn trắng, đợi hai người hồi lâu, đứng trong sân nhìn hai người ngoắc ngoắc tay.

Hai người đi vào, nhìn thấy Miêu Nghị ăn mặc như vậy cũng có chút ngạc nhiên, Bì Quân Tử kỳ quái nói:

- Ngươi đây là….?

Miêu Nghị truyền âm nói:

- Bây giờ ta đã là hầu bàn trong quán này, đừng nói huynh đệ không chiếu cố các ngươi, ta tốn bao nhiêu nước bọt mới thuyết phục được lão bản nương đồng ý nhận các ngươi vào đây làm hầu bàn, hai người các ngươi có đồng ý làm hay không thì cứ nói, nếu không muốn thì lập tức quay đầu rời đi cho ta.

Hai người có thể nói là vô cùng mừng rỡ, đãi ngộ hầu bàn của quán trọ Phong Vân nổi tiếng là cao, lại an toàn, chuyện này đối với bọn họ mà nói chính là đại hảo sự, há có thể từ chối, vì vậy gật đầu lia lịa như gà con mổ thóc nói:

- Đồng ý.

- Tốt lắm, vậy khi gặp bà chủ các ngươi cũng khéo léo mà nói, đừng làm hỏng chuyện. - Chúng tôi biết rồi.

- Đi theo ta!

Miêu Nghị vẫy tay một cái, dẫn hai người vào quán trọ.

Bên trong có tiểu nhị khác chạy tới, cười nói với Bì Quân Tử và Đào Vĩnh Xuân:

- Hai vị, xin lỗi, chỗ chúng tôi đầy khách rồi.

Miêu Nghị khoát tay nói:

- Là người mình, lão bản nương muốn gặp.

Nho sinh đang nằm úp sấp trên quầy vừa nhìn thấy trang phục của Miêu Nghị liền nén cười nói:

- Ngưu Nhị, hai người này nhìn có chút quen mắt!

- Ha ha, đợi chuyện này định xong, khi quay lại ta sẽ dẫn hai người bọn họ tới gặp ngươi.

Miêu Nghị chắp tay, Bì Quân Tử và Đào Vĩnh Xuân cũng có chút thành khẩn cúi người, hai người cũng biết vị này là chưởng quỹ.

Đến hậu viện, Miêu Nghị nói với hai người:

- Các ngươi chờ ở đây một lát, ta đi một lát rồi sẽ trở lại.

Hai người dĩ nhiên là gật đầu đồng ý, chỉ chốc lát sau đã thấy Miêu Nghị tiến vào phòng bếp, xách ra hai thùng nước lớn chạy đến, lắc đầu ý bảo hai người cùng đi với hắn.

Thấy hắn xách hai thùng nước nóng lên lầu, hai người không hiểu cái gì, Đào Vĩnh Xuân hỏi:

- Ngưu Nhị, ngươi làm gì vậy?

- Đây là nước tắm của lão bản nương.

Miêu Nghị trả lời.

Hai người nhất thời kinh hãi, phát hiện vị này thật đúng là rất biết ứng phó với tình hình. Trong suy nghĩ của bọn hắn, Miêu Nghị vốn là người rất ngang bướng..., không ngờ hắn có thể làm được loại hành động tổn hại danh dự, xách nước tắm cho nữ nhân như vậy!

Nghĩ tới đây, hai người cảm thấy trên đời này còn ủy khuất gì là bọn họ không thể chịu, trên đời này đại trượng phu biết nhu biết cương, chẳng phải là rất đáng khích lệ!

Ai ngờ Miêu Nghị quay đầu lại bồi thêm một câu:

- Không có cách nào, ta vốn không định làm việc này, nếu không phải vì chuẩn bị cho hai người các ngươi tiến vào đây, ta chịu chút ủy khuất cũng có là gì.

Hai người không biết nói gì, không biết có phải là cảm động hay không:

- Sau này chúng ta sẽ xách giúp ngươi.

- Tốt! Vậy cứ như thế đi. Miêu Nghị vừa đáp ứng, xoay người đưa cho mỗi người một thùng nước:

- Bắt đầu từ ngày mai, hai người các ngươi thay phiên tới xách.

Đến trên lầu, Miêu Nghị gõ cửa:

- Lão bản nương, ta mang người đến rồi.

Cửa vừa mở ra, lão bản nương vừa xuất hiện phía sau cửa, nhìn thấy hai thùng nước trong tay hai người khác, chân mày thoáng cau lại, trong lòng đột nhiên cảm thấy tức giận, ngươi giúp lão nương xách nước tắm sợ ô uế tay của ngươi hay sao?

Ầm! Cánh cửa đóng lại, thanh âm từ trong nhà truyền đến: - Đổi hai thùng nước khác.

Miêu Nghị ở ngoài cửa ngạc nhiên nói:

- Tại sao?

- Nước chỉ có thể do người chuyên trách đưa tới, vạn nhất có người động tay chân vào trong nước thì làm sao?

Lão bản nương lạnh lùng nói:

- Ngươi đổi hay không đổi?

- Đổi! Đổi lại, lập tức đổi lại.

Có việc cầu người đương nhiên không có cách nào, trong ánh mắt có chút sợ hãi của hai người kia, Miêu Nghị nhấc hai thùng nước, trực tiếp phi thân xuống lầu dưới.

Chui vào phòng bếp đặt hai thùng nước xuống bên cạnh, Miêu Nghị chui vào trong phòng chế biến thức ăn, chạy đến bên cạnh đầu bếp đang nấu ăn, nhấc chiếc đũa nếm thử mấy món, sau đó lại hàn huyên mấy câu với đầu bếp. Sau đó hắn ở lại một lát, quay đầu lại từ trong phòng đi ra, nhấc hai thùng nước trở về một lần nữa.

Ai ngờ phía sau lại đột nhiên truyền đến tiếng cười lạnh châm chọc:

- Đổi nước xong rồi sao?

Miêu Nghị như bị sét đánh, thân hình đứng lại, chậm rãi quay đầu lại nhìn, chỉ thấy lão bản nương không biết từ lúc nào đã xuất hiện trong phòng bếp, vẻ mặt cười như không cười nhìn hắn. Nhìn thấy vậy đầu hắn tê dại, trong lòng thầm mắng, nữ nhân này thật là âm hiểm, lại theo gót đến bước này.

- Lão bản nương. Nước này thật sự rất sạch, không cần đổi lại, nước trong sa mạc vốn không dễ dàng, đổ đi rất lãng phí.

Miêu Nghị cười khan nói.

- Ồ! Sạch sẽ sao!

Lão bản nương kéo tay áo, pháp lực tuôn trào, nhấc hai thùng nước lên, giội từ đầu đến chân Miêu Nghị.

Miêu Nghị ướt sũng, muốn làm phép chống đỡ cũng vô dụng, ai bảo tu vi của người ta cao hơn hắn.

Đầu bếp ở trong phòng vén rèm vải lên cười “quang quác”. Mấy trợ thủ cũng ở đây nhìn lén cười trộm.

- Có thể xài chung nước tắm với lão bản nương thật là vinh hạnh!

Miêu Nghị lau nước trên mặt cười ha hả, khẽ làm phép cho trên người tuôn ra hơi nước.

- Quỷ mới muốn dùng chung nước tắm với ngươi!

Lão bản nương làm bộ giơ tay lên, giống như lại muốn động thủ.

- Lão bản nương, ta sai rồi, ta đổi lại cho ngươi.

Miêu Nghị nhấc thùng nước, vội vàng chạy đi.

---------------