Phi Thiên

Chương 533. Thợ mộc chết tiệt

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nơi này đặc biệt có một gian phòng chuyên nấu nước tắm cho lão bản nương, lão bản nương theo đuôi đi vào, nhìn Miêu Nghị cảnh cáo nói:

- Còn dám lừa gạt..., đừng trách ta không khách khí!

Nói xong nàng dứt lời, phất tay áo rời đi.

- Lão bản nương đi thong thả!

Miêu Nghị nói vuốt đuôi, nhưng sau lưng lại làm bộ dạng mắng chửi người, vừa quay đầu lại thật sự muốn thêm chút nguyên liệu vào trong nồi nấu nước tắm, nhưng lại sợ bị lão bản nương xuất quỷ nhập thần bất ngờ xuất hiện hành hạ, có chút chột dạ nhìn chung quanh, cuối cùng sờ sờ lên nhẫn trữ vật, vẫn không dám hạ độc thủ.

Bì Quân Tử và Đào Vĩnh Xuân vẫn quy củ đứng ở ngoài, chỉ thấy Miêu Nghị một lần nữa xách hai thùng nước ra, thùng không rời tay, đi tới phía chiếc cửa đang đóng chặt, dùng chân đá vang lên cánh cửa.

Cửa vừa mở ra, Miêu Nghị xách nước đi vào, sau đó lão bản nương cùng hắn đi ra ngoài.

- Lão bản nương, ngươi nhìn hai người bọn họ thấy thế nào? Bọn họ làm việc tuyệt đối nhanh nhẹn.

Miêu Nghị chỉ chỉ Bì Quân Tử và Đào Vĩnh Xuân nói.

Lão bản nương nhìn hai người kia từ trên xuống dưới nói:

- Hai người các ngươi đều từ trong dẹp loạn Tinh Túc hải chạy ra sao?

- Bẩm lão bản nương, đúng là vậy!

Hai người cung kính trả lời.

Lão bản nương khẽ cau mày, lại nhìn Miêu Nghị, cảm giác có chút gì đó kỳ lạ. Trên người hai người này, nàng không nhìn thấy khí khái hào hùng, tràn đầy sát khí trên người Miêu Nghị, còn có cả loại thong dong cố gắng thu vào bên trong. Nếu không người bình thường nào dám ngồi cùng nàng thong dong uống rượu nói chuyện phiếm, điều này nói rõ Miêu Nghị là người đã gặp qua một số đại tràng diện.

Nói một cách khác, chính là Miêu Nghị mặc y phục tiểu nhị của quán trọ, cũng không giống với tiểu nhị. Nếu không nhìn quen sẽ chỉ làm người ta cảm thấy tức cười, còn hai vị này nếu mặc y phục tiểu nhị của tiểu điếm, thì hoàn toàn không khác gì tiểu nhị, không giống như người đã trải qua đại tràng diện gì đó.

- Mỗi người tự nói lai lịch của mình đi, bổn điếm không nhận người có lai lịch không rõ, nếu giấu diếm, để điều tra ra, tự gánh lấy hậu quả.

Lão bản nương lạnh lùng nói.

Lúc này hai người nơm nớp lo sợ, nói ra toàn bộ lai lịch của mình.

Nghe được Bì Quân Tử mang họ “Bì”, lại là một con chuột tinh, lão bản nương đột nhiên cau mày nói:

- Nghe nói trước kia rất lâu, từng có một vị Yêu Hoàng, hình như cũng là chuột yêu, tên là Bì Thái Trùng, chính là một trong mấy đại cao thủ đứng đầu giới tu hành lúc ấy, không biết có quan hệ với ngươi hay không?

Bì Quân Tử ôm quyền trả lời:

- Không dối gạt lão bản nương, ta từng nghe gia phụ nhắc tới cái tên này, hình như là tổ tiên của tiểu nhân, nhưng thời gian cách đây rất xa, lại không có chứng cớ, cho nên tiểu nhân cũng không dám xác nhận.

- Ồ!

Miêu Nghị cảm thấy bất ngờ nhìn về phía Bì Quân Tử, không ngờ tên này còn có thể có một tổ tiên làm yêu hoàng.

Lão bản nương gật đầu nói:

- Các ngươi cứ thử làm ở đây một thời gian trước đi, nếu thấy thích hợp thì ở lại, không thích hợp thì nói. Ngưu Nhị, dẫn bọn họ xuống đi, để cho chưởng quỹ an bài.

- Cám ơn lão bản nương.

Ba người cùng nhau tạ ơn.

Lão bản nương phất phất tay ý bảo lui ra, còn mình tiến vào phòng tắm rửa!

Miêu Nghị giao hai người cho nho sinh phía dưới, nho sinh đuổi Bì Quân Tử vào phòng bếp hỗ trợ, còn Đào Vĩnh Xuân lưu tại đại đường, y phục thay đổi lại. Lúc này quán trọ Phong Vân lại có thêm hai hầu bàn.

Sau khi bố trí xong cho hai người, Miêu Nghị cũng coi như hết một cái nợ bằng hữu. Hắn vừa trở về phòng không bao lâu, phía trên lại truyền tới tiếng dậm chân.

Tối hôm qua sau khi trải qua một lần, Miêu Nghị biết vị trên lầu kia đã tắm xong, kêu hắn đi thu dọn. Thật ra cho dù trên lầu không dậm chân, hắn cũng biết phía trên đã tắm xong rồi, đứng ở dưới là có thể thấy, làm sao lại không biết.

Lão bản nương toàn thân thơm ngào ngạt dạo bước trong làn hơi nước nhẹ nhàng khoan khoái bên ngoài phòng. Miêu Nghị ở trong phòng, nhanh chóng thu dọn, vểnh tai lên nghe tiếng bước chân phía ngoài. Sau khi xác nhận lão bản nương đi ra ngoài một lát, hai tay vịn vào bồn tắm, đột nhiên kéo một cái.

Cạch! Sàn gác bị phá vỡ, sụp đổ một tảng lớn, rất nhiều thứ trên lầu rơi xuống phía dưới lẫn lộn.

Lão bản nương cả kinh, lắc mình đi tới cửa, chỉ thấy gian phòng của mình đã trở thành một bẫy rập, Miêu Nghị đã trở về gian phòng của mình, đang ngẩng đầu nhìn về phía lão bản nương đứng ở trên cười khổ. Động tĩnh lớn như thế dĩ nhiên cũng cả kinh đám nho sinh, đầu bếp, thợ mộc và thợ đá nhanh chóng chạy lên lầu, đằng đằng sát khí. Người nào cũng cầm vũ khí, nhìn khi nhìn thấy lão bản nương không có chuyện gì, cũng không phải gặp phải tập kích như trong tưởng tượng, cũng thở phào nhẹ nhõm.

Mọi người tiến vào bên trong phòng, đứng ở chỗ còn chưa hoàn toàn sụp đổ, nhìn xuống phía dưới kinh ngạc nói:

- Xảy ra chuyện gì vậy?

Chỉ thấy lão bản nương lộ ra nụ cười như sương lạnh, đó là chân chính lộ ra vẻ giận dữ, nhìn xuống phía dưới lạnh lùng nói:

- Nếu ngươi không muốn làm ở đây thì cứ việc nói thẳng, cần gì phải như thế!

Miêu Nghị vội vàng tiến lên, đi dọc theo chỗ còn chưa hoàn toàn sụp đổ, liên tục cầu xin tha thứ:

- Lão bản nương, ta thật sự không phải cố ý, chẳng qua lúc dọn dẹp, dùng lực hơi mạnh một chút, ai ngờ làm cho phía trên bị sụp đổ.

Hắn lấy ra một cái nhẫn trữ vật đưa lên:

- Nơi này có một trăm ngàn kim tinh, xem như ta bồi thường tổn thất cho lão bản nương.

Những dụng cụ sinh hoạt trong nhà cũng không nhiều tiền như vậy, những thứ quan trọng đều ở trong chiếc nhẫn trữ vật của lão bản nương. Nếu quả thật là trả thù, như vậy chẳng phải là cái được không bù đắp đủ cái mất, một trăm ngàn kim tinh đủ để mua hơn ngàn bộ dụng cụ sinh hoạt trong nhà.

Thành ý như thế bày ở này, đừng nói là đám người nho sinh tin lời Miêu Nghị..., mà ngay cả sắc mặt của lão bản nương cũng hơi nguôi giận, đoán chừng thật sự mình có thể nghĩ oan cho người này.

Lão bản nương hừ lạnh một tiếng, đưa tay đoạt lấy chiếc nhẫn trữ vật trong tay Miêu Nghị xem xét, sau khi phát hiện thật sự có một trăm ngàn kim tinh, cũng không nói thêm gì nữa, quay đầu lại phân phó:

- Thợ mộc, mau sớm sửa chữa đi.

Thợ mộc vội vàng gật đầu, ngồi xổm xuống xem xét nguyên nhân, sau khi xem qua có chút kỳ quái nói:

- Tầng đất sét ở giữa đi đâu rồi? Miêu Nghị thở dài nói:

- Ài! Cái này các ngươi phải hỏi lão bản nương, nàng là người rõ ràng nhất.

Tình huống gì thế nào? Mấy người lập tức quay đầu nhìn về phía lão bản nương.

Vừa nghĩ tới tình hình Miêu Nghị giống như đất cát rơi xuống trong mưa, lão bản nương cũng buồn cười, nhưng nghiêm túc nói:

- Ta làm sao biết?

Trong lòng Miêu Nghị thở phào nhẹ nhỏm, vốn tưởng rằng chuyện cứ như vậy trôi qua, ai ngờ tên thợ mộc chết tiệt lại lòi ra một câu:

- Ta đang suy nghĩ, Ngưu Nhị, có phải ngươi đã lén đào tầng đất ở dưới đi không, để từ phía dưới nhìn lén lão bản nương?

---------------

Tên đầu bếp gật đầu nói:

- Tiểu tử này không phải là người tốt, cũng rất có khả năng, lão bản nương, ngươi phải cẩn thận một chút.

Những người khác cũng hạ vũ khí trên tay xuống, cúi đầu cười trộm:

- Cũng có thể.

Đây vốn là bọn họ muốn đùa giỡn nên mới nói như vậy, bởi vì bọn họ cũng không rõ ràng tình huống như thế nào. Nhưng Miêu Nghị cũng hơi chột dạ, nhìn trộm phản ứng của lão bản nương thật nhanh, kết quả thấy sắc mặt lão bản nương chợt biến đổi, trong lòng âm thầm kêu khổ, tên thợ mộc này, ngươi không nói lời nào thì ngươi sẽ chết à!

Nhưng ngoài mặt hắn vẫn hét lên:

- Các ngươi nói hươu nói vượn gì vậy, mấy người các ngươi muốn làm hỏng danh tiếng của ta cũng được, cần gì phải phá hoại danh dự của lão bản nương.

Ánh mắt lão bản nương đột nhiên thay đổi, thầm cắn chặt răng.

Không phải tên thợ mộc nhắc nhở, nàng cũng không nghĩ tới chuyện này. Nàng còn tưởng vách sàn để lâu, không may mới sụp xuống, hiện tại tên thợ mộc nói như thế, lập tức phát hiện tầng lầu này sụp đổ rất kỳ lạ, đây chắc chắn là hành động cố ý của Miêu Nghị.

Người này tại sao muốn làm hỏng tầng lầu của ta? Hơn nữa sau khi cố ý làm hỏng, hắn còn đòi bồi thường phóng khoáng như thế? Đây rõ ràng là muốn che giấu cái gì!

Muốn che giấu cái gì thì phải làm giống như thật.

Vừa nghĩ tới cảnh mình cởi hết quần áo bị tên khốn khiếp ở dưới nhìn thấy, đầu lão bản nương cũng có chút phát mộng, phát hiện mình thật sự đúng là tự làm tự chịu!

Tiền vừa thu làm sao có thể cất, có nhiều thứ không phải dùng tiền là có thể bồi thường, nếu thật sự lấy tiền này, vậy mình sẽ thành cái gì?

Có một số lời thật sự không thể nói, nàng cũng phải giữ lấy thể diện, vì vậy liền ném nhẫn trữ vật trở về:

- Thợ mộc, ngươi canh chừng cho ta, người nào làm hư thì kêu người đó tới sửa!

Thợ mộc gật đầu, cười ha ha nói:

- Được, ta bảo đảm không để cho tiểu tử này lười biếng!

Lão bản nương không thay đổi sắc mặt, xoay người rời đi, cũng không nói thêm gì nữa.

Như vậy là xong sao? Trái tim của Miêu Nghị nhảy lên đập bang bang, lão bản nương ngoài mặt không có gì, nhưng từ vẻ mặt biến hóa rất nhỏ của nàng, hắn có thể đoán được, lão bản nương có phải đã phát hiện ra điều gì rồi hay không?

Tầng lầu bị sụp đổ, hắn phải sửa cả đêm! Làm việc trái với lương tâm, sao có thể không lấy công chuộc tội.

Không tới một ngày, trước hừng sáng tầng lầu sụp đổ đã được tu sửa rất chỉnh tề, tầng đất sét ở giữa cũng một lần nữa được đắp lên. Những thứ rớt xuống lầu dưới cũng được rửa sạch hoàn toàn, đặt lại chỗ cũ, chỗ cần chỉnh sửa cũng đã được chỉnh sửa rồi.

Thợ mộc trông coi trước khi đi còn vỗ vỗ bả vai Miêu Nghị, cười hắc hắc, cũng không biết cười cái gì, dù sao Miêu Nghị luôn cảm giác nụ cười của hắn có chút quỷ dị.

Trong căn phòng nhỏ cách đó không xa, có đặt một chiếc giường hương phi Miêu Nghị từng nhìn thấy, màn lụa màu hồng phấn nhẹ nhàng phất phới trong gió, một bóng hình thướt tha vẫn lẳng lặng nằm nghiêng ở đó, từ tối hôm qua đến bây giờ.

Miêu Nghị chột dạ tiến tới phía trước, cười khan nói:

- Lão bản nương, đã sửa xong rồi, ngươi xem có hài lòng hay không.

Lão bản nương “ừ” một tiếng, lười biếng bò dậy, Miêu Nghị vội vàng giúp nàng vén màn lụa lên.

Lão bản nương sau khi đi ra ngoài cũng tiện tay thu nhập chiếc giường Hương phi vào bên trong nhẫn trữ vật:

- Đi xem thế nào.

- Vâng!

Miêu Nghị cẩn thận đi bên cạnh.

Lão bản nương liếc xéo hắn một cái, kỳ quái nói:

- Ngưu Nhị, làm sao ta cứ có cảm giác ngươi có cái gì đấy là lạ?

- A... Có sao? Không có gì đâu!

Miêu Nghị vội vàng khoát tay, thật ra hắn cũng phát hiện mình có chút quá cẩn thận. Trái lại lão bản nương giống như người không có chuyện gì, trong lòng không khỏi nói thầm, chẳng lẽ mình suy nghĩ quá nhiều, thật ra người ta hoàn toàn không phát hiện cái gì?

Hai người vừa tiến vào phòng, đồ đạc bên trong tựa hồ đều còn nguyên rồi, trừ sàn nhà là mới, mọi thú đều không thay đổi quá lớn.

Miêu Nghị nhảy nhảy mấy cái.

- Lão bản nương, sàn nhà bây giờ chắc chắn lắm rồi, không bao giờ... sụp nữa đâu.

- Được rồi, cứ như vậy đi, nếu có lần sau nữa, đừng trách ta không khách khí!

Lão bản nương đi quanh một vòng rồi trở lại lạnh lùng cảnh cáo.

- Không, không, sau này ta nhất định sẽ cẩn thận.

Miêu Nghị cúi đầu khom lưng nói.

- Ngươi bận gì thì đi làm đi!

Lão bản nương phất phất tay.

Hai người một trước một sau đi xuống lầu, Miêu Nghị trở về gian phòng của mình thu dọn. Còn lão bản nương thì vẫn như ngày thường đi kiểm tra mọi việc trong quán trọ.

Khi mặt trời xuống núi, Miêu Nghị đúng hẹn chạy tới cùng lão bản nương uống rượu. Hai người vẫn chuyện trò vui vẻ như lúc trước.

Cẩn thận quan sát, Miêu Nghị không phát hiện bất kỳ đầu mối gì, trong lòng thầm thở phào nhẹ nhỏm, xem ra đích xác là mình có tật giật mình, suy nghĩ quá nhiều...

Có chuyện như vậy, Miêu Nghị cũng xem như nhẫn nhục chịu khó, chỉ cần thời gian vừa đến, có thể đúng lúc hoàn thành nhiệm vụ là được.

Cuộc sống như vậy cứ từng ngày trôi qua. Sáng sớm đưa nước tắm lên cho lão bản nương, sau đó quay lại nhanh chóng thu dọn, tiếp theo trở về phòng tu luyện, gần tới tối đêm lại ở trong đại đường hỗ trợ khoảng một khắc, sau đó lên sân thượng uống rượu với lão bản nương, khi trời tối lập tức lại đưa nước tắm lại thu dọn, tiếp tục tu luyện.

Mỗi ngày ngoài chuyện tu luyện, những chuyện khác cộng dồn lại cũng chỉ một canh giờ, lão bản nương cũng giữ chữ tín, không để cho hắn làm thêm cái gì...

Bên phía thương hội dĩ nhiên rất nhanh nhận được tin tức Miêu Nghị đã trở thành hầu bàn trong quán trọ Phong Vân. An Chính Phong vừa nghe tin liền đánh mạnh một quyền xuống bàn, hưng phấn nói với bạch y nhân hồi báo tin tức:

- Kêu hắn giám thị Vân Tri Thu, hắn lại thành công trà trộn vào nội bộ quán trọ Phong Vân, trở thành hầu bàn của quán trọ Phong Vân! Hảo tiểu tử! Nhiều năm qua, ta luôn tìm cách gài người vào trong đó nhưng không thành công, tiểu tử này vừa xuất mã liền làm xong việc, đích xác là một nhân tài! Tốt! Thật sự là quá tốt rồi! Cuối cùng đã có thể đòi lại công đạo cho Thiên Ngoại Thiên rồi!

Bạch y nhân cười nói:

- Chuyện này cũng có thể tiết kiệm được không ít tiền phòng cho thương hội!

- Ôi chao!

An Chính Phong khoát tay nói:

- Số tiền này không thể tỉnh, tiểu tử này có tính tình như thế nào, ngươi cũng không phải không biết. Nếu thiếu tiền thì đừng làm rộn chuyện gì khác, huống chi số tiền này vốn là hắn tiết kiệm được, chẳng những phải cấp cho hắn, mà còn phải chi gấp đôi, chỉ cần hắn xài có thể làm chuyện tốt, cho hắn thì có làm sao, ta vẫn chờ hắn xây dựng kỳ công đây!

Cho nên tin tức này rất nhanh truyền đến Thiên Ngoại Thiên, An Chính Phong trấn giữ Lưu Vân Sa hải, ngoài mặt là thuộc về Hô Diên Thái Bảo tiết chế, nhưng trên thực tế chỉ có con đường câu thông với tiên thánh Mục Phàm Quân.

Có người thành công trà trộn vào nội bộ quán trọ Phong Vân, chuyện này trực tiếp nhận được sự coi trọng của tiên thánh Mục Phàm Quân, lệnh cho An Chính Phong cần phải bảo đảm an toàn cho Miêu Nghị. Chuyện tin tức thăm dò thậm chí có thể xếp phía sau, điều quan trọng là tuyệt đối không được để bại lộ, kêu Miêu Nghị không ngừng cố gắng, cần phải mượn cơ hội lấy được tín nhiệm của Vân Tri Thu.

---------------