Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
"Đến nửa đêm, tôi nhớ lại lời dặn của Lão Vương, cùng bạn cầm đèn pin đi đến kho lạnh. Có bạn đi cùng, sự âm u lạnh lẽo của nhà tang lễ về đêm cũng vơi đi nhiều."
"Chúng tôi bước vào kho lạnh... chúng tôi chết."
"Mày nói gì đi chứ! Định quỵt à?"
Nghe tiếng thằng bạn trong điện thoại, Trần Miểu đáp: "Tối nay mày khỏi đến nữa, tao mới nhớ ra cuối tháng rồi, tao hết tiền mời khách!"
"Vãi! Mày chơi chó..."
Cúp điện thoại, cắt ngang màn chửi bới của thằng bạn, sắc mặt Trần Miểu lại ngẩn ra.
Bởi vì nội dung cuốn sách, không đổi!
"Vấn đề nằm ở đâu?"
Đột nhiên, Trần Miểu nghĩ ra điều gì đó.
Có lẽ không phải sách có vấn đề, mà là người có vấn đề!
Cầm điện thoại gọi lại cho thằng bạn.
Khi Trần Miểu giải thích rằng ban nãy chỉ đùa thôi, tối nay hắn không ngủ lại nhà tang lễ, thằng bạn mới chửi đổng vài câu rồi cúp máy.
Cùng lúc đó, nội dung chương một cũng trở về dáng vẻ ban đầu.
Người chết, chỉ có "tôi"!
________________________________________
Khi mọi thứ trở về nguyên trạng, tâm trạng Trần Miểu càng thêm bình tĩnh.
Qua những gì vừa xảy ra, Trần Miểu dường như đã nắm được đôi chút về cuốn sách này.
Cuốn sách sẽ dự báo tương lai liên quan đến Trần Miểu, và tương lai này sẽ thay đổi dựa trên những "biến số" đủ sức ảnh hưởng đến nó.
Tuy nhiên, nội dung trên sách sẽ không thay đổi chỉ vì những ý nghĩ viển vông trong đầu Trần Miểu, mà phải khi có sự thay đổi mang tính thực tế, nó mới biến đổi.
Lúc trước, khi hắn nghĩ đến việc rủ bạn đến, sách không đổi. Chỉ khi hắn gọi điện, chốt xong việc đó, sách mới đổi.
Cũng giống như cuộc gọi với bác cả vậy.
Ngoài ra, cuốn sách còn có thể dự báo những điều Trần Miểu chưa biết.
Ví dụ như lần đầu hắn ngăn bạn đến nhà tang lễ, nhưng thực tế thằng bạn chưa bỏ ý định đó nên sách không đổi.
Phải đến lần ngăn cản thứ hai mới có thay đổi.
Theo một ý nghĩa nào đó, cuốn sách này có thể dùng làm máy phát hiện nói dối, nhưng chỉ đo được những nội dung hiện có trên sách.
Sau đó, Trần Miểu tiếp tục nghiên cứu cuốn sách, nhưng có vẻ vì hắn không có hành động gì khác nên nội dung vẫn giữ nguyên.
Trần Miểu đang đợi, đợi qua đêm nay, hắn muốn biết nội dung trên sách sẽ thay đổi ra sao.
"Nhưng rốt cuộc, trong kho lạnh có nguy hiểm gì?"
...
Thời gian trôi nhanh.
Đêm hôm đó, Trần Miểu ngủ lại ký túc xá trong cơ quan, cả đêm trằn trọc.
Gần như cứ vài phút hắn lại lôi sách ra xem nội dung có thay đổi gì không.
Nhưng mãi đến ba giờ sáng, khi Trần Miểu thiếp đi lúc nào không hay, cuốn sách vẫn không có bất kỳ biến chuyển nào.
Sáng hôm sau, Trần Miểu bị tiếng gõ cửa đánh thức.
Nghe giọng thì là bác cả.
Mở cửa, Trần Miểu chưa kịp nói gì thì thấy bác cả lách người vào phòng.
"Tối qua cháu có xuống kho lạnh không?"
Nhìn sắc mặt khó coi của bác, Trần Miểu nén lại ý định xem sách, lắc đầu.
"Cháu ngủ quên mất... Kho lạnh có vấn đề gì ạ?"
Nghe Trần Miểu nói vậy, Trần Vĩ Nghị thở phào nhẹ nhõm.
Ông đi đến bàn làm việc của Trần Miểu, ngồi xuống, rút một điếu thuốc châm lửa.
Trần Miểu thấy rõ, bàn tay cầm thuốc của bác hơi run rẩy.
"Lão Vương chết trong kho lạnh rồi."
"Cái gì!?"
Toàn thân Trần Miểu chấn động.
"Anh Vương xin nghỉ rồi mà? Sao anh ấy lại..."
"Bác kiểm tra camera rồi, cậu ta quay lại lúc 4 giờ sáng, xách theo rượu. Lúc nãy thông báo cho người nhà, bác mới hỏi được tình hình của Lão Vương."
Trần Vĩ Nghị rít một hơi thuốc, kể lại những gì ông nắm được.
Hóa ra vợ Lão Vương đang đòi ly hôn, nói là chịu hết nổi cảnh Lão Vương suốt ngày ở bên xác chết, giờ con cái lớn rồi, bà ấy không muốn nhịn nữa.
Sau trận cãi vã lớn, Lão Vương đi uống rượu say khướt đến tận gần sáng mới mò về kho lạnh.
Còn về nguyên nhân cái chết, có vẻ là đột tử, cụ thể phải đợi cảnh sát pháp y đến mới biết.
Dụi tắt điếu thuốc, Trần Vĩ Nghị đứng dậy nói với Trần Miểu: "Cháu không đi là tốt rồi, bớt được bao nhiêu chuyện."
"Bác đi xử lý việc của Lão Vương trước, cháu thấy ngột ngạt thì ra ngoài đi dạo chút đi."
Tiễn bác cả đi xong, Trần Miểu lập tức quay lại bàn, mở cuốn sách ra.
Phần trước không đổi, nhưng đoạn sau khi Trần Miểu đến kho lạnh đã thay đổi.
"..."
"Đêm xuống, tôi ngủ thiếp đi, quên sạch lời dặn của Lão Vương."
Trần Miểu nhíu mày.
Hắn phát hiện ra một điều, cuốn sách này dường như không biết suy nghĩ thực sự trong lòng hắn, nên nó sẽ tự bổ sung những nội dung liên quan theo một logic nhất định.
Đêm qua, rõ ràng là hắn cố tình không đi, nhưng trong sách lại viết là quên.
Không hiểu nổi, Trần Miểu đọc tiếp.
"Hôm sau, Lão Vương chết, chết ngay trong kho lạnh!"
"Nghe nói là đêm qua ông ấy quay lại kho lạnh rồi đột tử."
"Gia đình Lão Vương đến nhà tang lễ làm loạn một hồi, nhận được tiền bồi thường của giám đốc, còn Lão Vương thì bị bỏ lại trong nhà tang lễ, người nhà bảo bảy ngày sau mới quay lại làm lễ."