Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
"Lão Vương chắc cũng chẳng ngờ, canh kho lạnh nửa đời người, đến cuối cùng chính mình lại nằm vào trong tủ lạnh."
"Vì Lão Vương chết nên kho lạnh không có người trực, tôi bị điều động tạm thời đi trông coi, vì cảm thấy áy náy với Lão Vương nên tôi không từ chối."
"Nửa đêm, tôi nghe thấy tiếng cửa tủ lạnh mở ra... tôi chết."
Nhìn dòng cuối cùng, mặt Trần Miểu đanh lại.
Hôm qua hắn còn đoán già đoán non xem "cạm bẫy tử thần" trong kho lạnh là gì.
Là chập điện giật chết, tủ lạnh đổ đè chết, hay là có trộm vào kho lạnh giết người cướp của!
Hắn cũng từng nghĩ đến chuyện có ma, nhưng làm việc ở nhà tang lễ hai năm, hắn không phải chưa từng trực đêm kho lạnh, không phải chưa từng thấy người chết.
Nhưng ma thì hắn chưa gặp bao giờ.
Vậy câu "tiếng cửa tủ lạnh mở ra" kia là sao?
Có thứ gì từ trong tủ lạnh chui ra giết chết hắn?
Chốt cửa tủ lạnh nằm ở bên ngoài, cho dù bên trong có giấu tên trộm thì hắn mở cửa kiểu gì?
Ngoài ma quỷ ra, Trần Miểu không nghĩ ra thứ gì khớp với tình huống này.
Cứ tưởng xác định được cạm bẫy trong kho lạnh là gì thì sẽ có cách đối phó, nhưng giờ biết rồi, Trần Miểu lại chẳng biết làm thế nào.
Ma thì phòng kiểu gì?
Tìm thầy cúng?
Trần Miểu lắc đầu.
Lần trước có khách muốn làm pháp sự cho người mất, bác cả bèn bỏ tiền thuê một người đến đóng giả làm thầy cúng, nên Trần Miểu chẳng tin mấy ông thầy bà cốt.
Kiếm gỗ đào, cành liễu?
Theo lý mà nói, trên đời đã có ma, thì những vật phẩm dân gian lưu truyền từ xưa chắc cũng phải có tác dụng tương ứng.
Thử xem?
Nhìn đồng hồ, tám giờ.
Trần Miểu cầm điện thoại và sách rời khỏi ký túc xá.
Lúc ra khỏi nhà tang lễ, hắn thấy xe cảnh sát, cũng nghe thấy tiếng khóc than vọng ra từ linh đường.
Không để ý, Trần Miểu đi bộ thẳng về phía phố đi bộ ở phía Bắc thành phố.
Trên đường đi, gặp một cây liễu, Trần Miểu thuận tay bẻ một cành, hành động này không làm nội dung sách thay đổi.
Sau đó Trần Miểu vào một cửa hàng đồ cổ mua bùa đào, kiếm gỗ đào, sách vẫn không có bất kỳ biến chuyển nào.
Mấy thứ này không phải là "biến số" thay đổi tương lai sao?
Lúc Trần Miểu đang đau đầu, bỗng nghe thấy hai đứa trẻ bên cạnh nói muốn đi leo núi Cảnh.
Núi Cảnh?
Trần Miểu nhìn về hướng bên ngoài phía Bắc thành phố, ánh mắt sáng lên.
Trong dãy núi phía Bắc huyện Thiên Môn, có một ngọn tên là núi Cảnh, trên núi có đền Lão Mẫu hương khói khá thịnh. Hàng năm vào dịp lễ hội, người lên dâng hương rất đông, đa phần là người huyện Thiên Môn, cũng có người ở các vùng lân cận kéo đến.
Cầu con, cầu tài, cầu bình an đều có.
Khi leo núi, Trần Miểu cũng thường vào thắp nén hương, không cầu gì khác, chỉ muốn mượn mùi hương khói nơi đền Lão Mẫu xua đi cái "mùi tử khí" trên người.
Tất nhiên, hắn chưa bao giờ ngửi thấy mùi tử khí, đó chỉ là cách nói của bác cả.
Trong lòng đã có tính toán, Trần Miểu bắt xe đi thẳng đến đền Lão Mẫu.
Núi Cảnh cũng được coi là một điểm du lịch nhỏ. Mấy năm trước, một vị lãnh đạo huyện Thiên Môn quyết tâm duyệt chi ngân sách làm một con đường đèo dẫn thẳng lên đền Lão Mẫu, xe cộ có thể chạy thẳng lên đỉnh.
Mấy năm nay dọc đường đèo mọc lên rất nhiều quán xá check-in sống ảo, thu hút không ít người từ các thành phố lân cận về chơi, biến nơi đây thành một điểm du lịch mới của huyện Thiên Môn, đôi bên cùng có lợi với núi Cảnh.
Khi Trần Miểu lên đến đỉnh núi đã là một tiếng sau.
Không phải mùa lễ hội nên đền Lão Mẫu không đông lắm.
Trần Miểu đi một mạch đến chỗ bán hương, mua ba cây hương to nhất.
Loại một trăm tệ một cây!
Trước đây hắn đến đền Lão Mẫu toàn thắp loại hương 10 tệ ba cây, lần này là đi cầu bình an nên phải thành tâm hơn chút.
Thành kính dâng hương lên ngang trán, cúi người bái lạy rồi cắm hương xong xuôi, Trần Miểu lại nhìn vào cuốn sách trên tay.
"Vẫn vô dụng?"
Là phương pháp không đúng, hay là đền Lão Mẫu không linh?
Trần Miểu nhìn chiếc lư hương cắm ba cây hương lớn, bỗng bước lên hai bước.
Hắn vươn tay bốc một nắm tro hương nhét vào túi.
Mặc kệ ánh mắt kinh ngạc của những người xung quanh, Trần Miểu mở sách ra lần nữa.
Lần này, một phần nội dung trong sách đã thay đổi!
"..."
"Có lẽ vì lòng kính trọng với người đã khuất, sau khi Lão Vương chết, tôi lên núi thắp một nén hương, tiện tay bốc một nắm tro mang về."
"..."
"Vừa chập tối, tôi đã nghe thấy tiếng cửa tủ lạnh phát ra một tiếng 'Rầm'."
"Tôi chết."
________________________________________
Nội dung thay đổi, nhưng kết quả thì không.
Tuy nhiên, Trần Miểu nhận ra vài điều từ sự thay đổi này!
Lần trước, thời gian tử vong là "nửa đêm".
Lần này, thời gian tử vong là "vừa chập tối".
Lần trước, cửa tủ lạnh chỉ phát ra tiếng động, lần này, cửa tủ lạnh phát ra tiếng "Rầm"!
Vậy là tro hương quả thực có tác dụng, nhưng lại không phải tác dụng hắn mong muốn.