Phản Phái: Khí Vận Chi Tử Quá Nhiều, Ta Nằm Thẳng

Chương 21. Mệt mỏi quá, hủy diệt đi cho rồi (1)

"Ca ca, chúng ta qua bên kia xem thử đi!" Bạch Vũ Mạt sóng vai đi bên cạnh Bạch Phong, nàng chỉ tay về phía những cửa tiệm bán linh khí và đan dược ở phía xa, "Bây giờ muội đã có tiền rồi, món quà hứa với huynh hồi nhỏ, giờ muội có thể mua bù cho huynh."

"Muội vẫn còn nhớ rõ sao, huynh thì suýt chút nữa quên mất rồi." Bạch Phong bật cười, "Vậy chúng ta qua đó xem sao. Vừa vặn tháng sau là đến sinh nhật muội rồi, lúc đó chắc muội bận rộn không về được, thôi thì huynh tặng sớm cho muội vậy."

Thuở nhỏ, vì Bạch Vũ Mạt là do phụ thân mang từ bên ngoài về nên gia tộc có không ít lời ra tiếng vào, hoài nghi thân thế của nàng. Dù không đến mức bị ai bắt nạt, nhưng cũng chẳng có mấy người bằng lòng chơi cùng nàng, ngay cả mẫu thân hắn cũng rất ít khi cho nàng tiền tiêu vặt.

Vì vậy, ngày thường đều là hắn tự bỏ tiền túi mua đồ ăn vặt cùng đồ chơi nhỏ cho nàng. Chỉ là lúc đó lòng tự trọng của nàng rất cao, không muốn nhận không bao giờ. Mỗi lần nhận đồ, nàng đều sẽ phụng phịu tuyên bố: "Chờ sau này muội có tiền, muội sẽ tặng huynh thứ tốt hơn nhiều!"

"Không cần đâu, giờ muội không thiếu thứ gì cả." Bạch Vũ Mạt lắc đầu, "Trước kia toàn là huynh tặng đồ cho muội, muội còn chưa từng tặng huynh món quà tử tế nào."

"Sao lại chưa từng tặng? Hồi nhỏ muội chẳng phải đã tặng huynh hai bức tượng đất nhỏ sao? Đó là do muội tự tay nặn cả đêm đấy thôi, sao có thể coi là chưa tặng quà được?"

"Nhưng... đó chỉ là tượng nặn bằng bùn đất, lại còn xấu xí nữa..."

Gương mặt Bạch Vũ Mạt thoáng hiện vẻ ngượng ngùng. Nàng nhớ lại khi đó sắp đến sinh nhật Bạch Phong, nàng lại chẳng có đồng tiền nào để mua quà, thế là nảy ra ý định tự tay dùng bùn nặn hai bức tượng nhỏ phỏng theo dáng vẻ của nàng và hắn.

Giờ nghĩ lại quả thực có chút ngượng ngùng. Đêm đó nàng thức trắng để nặn tượng, người ngợm lấm lem bùn đất, hôm sau còn bị Bạch Phong mắng cho một trận vì tội không chịu đi ngủ. Thế nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt vui mừng khôn xiết của hắn lúc nhận món quà, nàng đã cảm thấy vô cùng hạnh phúc từ tận đáy lòng.

Nghĩ đến đây, nàng bỗng nhiên lại có hứng thú với hai bức tượng đất thuở nhỏ, liền quay sang hỏi Bạch Phong: "Đúng rồi, hai bức tượng đất đó đâu rồi huynh? Muội muốn mang về gia cố lại một chút, dù sao lúc đó cũng chỉ dùng đất sét bình thường để nặn."

"Hỏng lâu rồi." Bạch Phong lắc đầu, "Muội không nhớ sao? Lúc huynh dọn phòng, đi qua khúc quanh không chú ý nên va phải muội, hai bức tượng đất rơi xuống đất vỡ tan tành. Lúc ấy muội giận quá liền chạy vụt đi luôn."

Vỡ rồi...

Bạch Vũ Mạt bỗng khựng lại, đứng ngây ra tại chỗ. Nàng quả thực có một chút ký ức mơ hồ về chuyện này.

Khi đó là khoảng thời gian không lâu sau khi xảy ra biến cố khoét xương, tâm trạng của nàng vô cùng sa sút, đầu óc lúc nào cũng suy nghĩ lung tung. Trên đường trở về phòng, nàng không chú ý nhìn đường nên đã va phải Bạch Phong - người đang dọn đồ chuyển ra khỏi căn phòng sát vách nàng.

Nàng nhớ lúc đó mình vừa bối rối, lại vừa không muốn đối mặt trực tiếp với Bạch Phong, thế là lập tức bỏ chạy.

Tại sao lúc đó nàng lại không dừng lại để nhìn kỹ một chút chứ?

Nàng nhớ rõ Bạch Phong vô cùng trân trọng hai bức tượng đất xấu xí đó, lúc nào cũng đặt chúng ngay ngắn trên bàn học. Vậy mà món quà sinh nhật do chính tay nàng làm ra, lại bị chính nàng đâm sầm vào rồi làm vỡ...

Trong khoảnh khắc, nàng khom người xuống, đưa tay siết chặt lồng ngực. Cảm giác như thể mình đang bị dìm sâu dưới đáy đại dương lạnh lẽo, áp lực nghẹt thở đè nặng lên tim, lồng ngực đau nhói như bị một tảng đá đè nặng, dù có hít thở thế nào cũng không tài nào thông suốt.

"Muội sao thế? Có sao không? Đừng dọa huynh chứ!"

Thấy vẻ mặt đau đớn của Bạch Vũ Mạt, Bạch Phong lập tức nhận ra mình lại lỡ lời.

Đậu đen rau muống, quả này e là lại bị hệ thống tóm gáy rồi!

Bạch Vũ Mạt đưa tay bám lấy cánh tay Bạch Phong đang chìa ra, chậm rãi ngẩng đầu lên, cố nặn ra một nụ cười gượng gạo: "Muội xin lỗi... Lúc đó muội không chú ý, đều tại muội..."

"Xin muội đấy, đừng nói nữa mà, huynh thực sự không hề trách muội đâu."

Bạch Phong muốn khóc đến nơi rồi. Nếu nàng cứ tiếp tục nói thế này, hệ thống chắc chắn sẽ nhồi nhét thêm một đống khí vận giá trị cho hắn mất.